Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 111: Du lịch nông trại: Tour tham quan Ma giới
**CHƯƠNG 111: DU LỊCH NÔNG TRẠI: TOUR THAM QUAN MA GIỚI**
Sáng sớm tại Hắc Thổ Hoang Nguyên, bầu trời Ma giới vẫn duy trì một màu đỏ thẫm u ám như máu loãng, nhưng bên trong phạm vi của trang trại Diệp Phàm, một làn sương trắng tinh khiết đang lượn lờ bao phủ. Làn sương này không phải là chướng khí hay độc vụ, mà là linh khí nồng đậm đến mức hóa lỏng, tỏa ra từ những luống Linh Mễ và rau cải xanh mướt.
Diệp Phàm đứng trên hiên nhà tranh, tay cầm một tách trà hái từ cây cổ thụ mọc ven suối, mắt nhìn ra xa với vẻ ưu tư sâu sắc.
“Vượng Tài, ngươi nói xem… có phải chúng ta hơi bị ‘cao điệu’ rồi không?”
Con chó đen gầy gò đang nằm bò ra đất, lưỡi thè dài liếm láp một khúc xương ma thú hầm mềm, nghe vậy liền ngước đôi mắt lờ đờ lên nhìn chủ nhân, sau đó kêu “gừ” một tiếng đầy lười biếng rồi lại gục xuống. Ý tứ rất rõ ràng: “Ăn ngon là được, lo gì xa xôi.”
Vong Tiên – lão ma đầu trong thân xác bù nhìn giữ ruộng – đứng cách đó không xa, thanh âm khô khốc vang lên: “Tiểu tử, ngươi lại bắt đầu bệnh ‘lo bò trắng răng’ rồi đấy à? Trận pháp của ngươi đã bao phủ tới lớp thứ một trăm linh một, ngay cả một con ruồi Ma giới bay qua cũng phải bị quét thẻ định danh, ngươi còn sợ cái gì?”
Diệp Phàm lắc đầu, thở dài một tiếng đầy đạo mạo: “Lão không hiểu. Sống trên đời, danh tiếng chính là xiềng xích. Ngươi xem, dạo này ngày nào cũng có kẻ lén lút dò la ở biên giới trang trại. Nếu chúng ta cứ đóng cửa làm giàu, đám Ma đầu khát máu kia sẽ tưởng ta có chí bảo, rồi một ngày nào đó một vị Ma Thần nào đó rảnh rỗi tìm tới thì sao? Ta chỉ là một người phàm muốn tu tiên dưỡng sinh, sao có thể chống lại thiên uy của Ma giới?”
“Thế ngươi định làm gì?” Vong Tiên tò mò hỏi. “Đốt vườn bỏ trốn à? Ta cảnh cáo nhé, cái cuống cải này là nơi ta ngủ ngon nhất từ trước đến nay, ngươi mà đốt là ta liều mạng với ngươi!”
Diệp Phàm nhếch môi cười, một nụ cười mà nếu Nguyệt Cơ nhìn thấy, cô chắc chắn sẽ cho rằng chủ nhân đang tính toán vận mệnh của cả thiên hà.
“Không, ta sẽ biến nơi này thành ‘địa điểm du lịch công cộng’. Thay vì để chúng rình mò trong bóng tối, ta sẽ mở cửa cho chúng vào xem công khai. Một khi nơi này trở thành điểm nghỉ dưỡng nổi tiếng, ai cũng có lợi ích ở đây, thì chính đám khách hàng đó sẽ là lớp bảo vệ tự nhiên nhất cho chúng ta. Đây gọi là: Ẩn mình giữa chợ đời!”
…
Ba ngày sau, một thông báo gây chấn động nổ ra tại các thành thị lân cận của Ma giới.
*“Thông báo: Khai trương Khu nghỉ dưỡng Sinh thái U Minh – Nơi gột rửa tâm ma, tìm về bản ngã. Tour du lịch trọn gói 1 ngày 1 đêm chỉ với 1000 Ma tinh thượng phẩm. Số lượng có hạn!”*
Tại cổng vào của Hắc Thổ Hoang Nguyên, một hàng dài những bóng ma cao lớn, hắc khí ngùn ngụt đang đứng xếp hàng. Kẻ thì vác đại đao, kẻ thì cưỡi Ma lang hung hãn, nhưng tất cả đều đang chăm chú đọc một tấm biển gỗ treo lủng lẳng: *“Vui lòng cất vũ khí, tắt hỏa diễm cá nhân, không khạc nhổ ma huyết bừa bãi. Vi phạm sẽ bị Vượng Tài quản lý vả vào mồm.”*
Đứng đầu hàng chính là Huyết Sát Ma Tướng. Hắn hôm nay không mặc giáp trụ, mà mặc một bộ đồ vải thô màu nâu trông rất giống… nông dân. Đi bên cạnh hắn là hai gã cường giả khác, khí tức cường đại đến mức không gian xung quanh hơi vặn vẹo.
“Huyết Sát, ngươi chắc chắn là chỗ này chứ?” Một gã Ma đầu râu kẽm, mắt đỏ sọc lên tiếng hỏi. “Ta đã tốn 1000 Ma tinh đấy. Nếu cái gọi là ‘gột rửa tâm ma’ chỉ là trò lừa bịp, ta sẽ san phẳng cái thung lũng này!”
Huyết Sát Ma Tướng đổ mồ hôi hột, vội vàng suỵt một tiếng: “Đại lực Ma Vương, ngài bớt lời cho! Chủ nhân nơi này là một vị đại năng tính cách cổ quái. Ngài nhìn con chó đen đang nằm ở đống rơm kia không? Lần trước một tên Ma Tướng định gây hấn, bị nó một vả bay mất ba cái răng hàm, giờ vẫn còn đang phải húp cháo kìa.”
Đúng lúc này, cửa trang trại mở ra. Nguyệt Cơ trong bộ váy xanh thanh nhã, che khuất dung nhan bằng một lớp mạng che mặt linh lực, bước ra với phong thái tiêu sái.
“Chào mừng quý khách đến với Tour tham quan Ma giới: Trải nghiệm nông trường Trường Sinh. Tôi là hướng dẫn viên của các vị hôm nay. Xin mời theo chân tôi, đi đúng làn đường đã lát đá, không dẫm lên cỏ mầm.”
Đám Ma đầu hung hãn nhìn thấy Nguyệt Cơ, vốn định buông lời trêu ghẹo, nhưng ngay khi chạm vào ánh mắt lạnh lẽo và khí tức huyền ảo của cô, tất cả đều rùng mình thu liễm lại. Bọn họ ngoan ngoãn như những đứa trẻ tiểu học, nối đuôi nhau đi vào bên trong.
Trạm đầu tiên: **Vườn Cải Bình An.**
“Mời các vị nhìn sang bên trái,” Nguyệt Cơ nhẹ giọng thuyết minh. “Đây là giống bắp cải xanh do chủ nhân chúng tôi dày công lai tạo. Những luống rau này không dùng phân bón hóa học, mà được bón bằng… khụ… linh phân thượng hạng. Các vị hãy hít sâu một hơi.”
Đại lực Ma Vương nghi hoặc hít vào một hơi. Bỗng nhiên, hắn khựng người lại. Làn khí thanh tân chảy vào phổi, xông thẳng lên não bộ, khiến tâm ma luôn gào thét trong lòng hắn suốt ba trăm năm qua bỗng dưng… im bặt. Cảm giác nóng nảy, khát máu thường ngày biến mất, thay vào đó là một sự bình yên kỳ lạ.
“Thần kỳ! Thật sự thần kỳ!” Đại lực Ma Vương trợn tròn mắt. “Chỉ là mùi rau thôi mà lại có tác dụng trấn tĩnh tâm thần hơn cả Tâm Ma Đan hạng mười?”
“Mỗi luống rau ở đây đều được sắp xếp theo một loại trận pháp dưỡng tâm,” Nguyệt Cơ tiếp tục thao thao bất tuyệt theo đúng kịch bản Diệp Phàm đã soạn. “Mục tiêu của chúng tôi không phải là trồng rau, mà là thông qua việc trồng rau để thấu hiểu đạo lý vạn vật sinh sôi.”
Trạm thứ hai: **Hoạt động trải nghiệm: Nhổ cỏ dưỡng tính.**
Diệp Phàm xuất hiện trong vai trò “Lão nông chủ nhân”. Anh mặc bộ quần áo cũ nát, đội nón lá, cầm một chiếc liềm rỉ sét.
“Khách quý tới nhà, không có gì đãi, mời các vị xuống ruộng… nhổ cỏ cùng ta một chút cho giãn gân cốt.”
Đám Ma đầu ngơ ngác. Cái gì? Bọn họ là những cường giả vang danh một phương, tay giết người không ghê tay, giờ phải xuống nhổ cỏ?
“Tiểu tử, ngươi giỡn mặt ta à?” Một gã cường giả trẻ tuổi nóng nảy hét lên.
Diệp Phàm không giận, chỉ nhẹ nhàng chỉ tay: “Vị này nếu không muốn, có thể về. Tiền vé không hoàn lại. Nhưng ta nhắc trước, cỏ dại trong ruộng này là Ma Anh Thảo, có tác dụng hấp thụ sát khí cực mạnh. Ai nhổ được một nắm, sát khí trong người sẽ giảm đi một phần, tránh được rủi ro bạo thể khi đột phá.”
Nghe thấy “tránh được rủi ro bạo thể”, đám Ma đầu hai mắt sáng rực như đèn pha. Không đợi Diệp Phàm nói câu thứ hai, đại quân Ma tộc rầm rộ lao xuống ruộng.
Cảnh tượng vô cùng hài hước bắt đầu. Một đám đại ma đầu vai u thịt bắp, xăm trổ đầy mình, kẻ thì cánh dơi hừng hực lửa, kẻ thì sừng dài ba thước, tất cả đều đang khom lưng, tỉ mẩn dùng ngón tay thô kệch nhổ từng cọng cỏ dại giữa những luống rau xanh.
“Này, Đại lực Ma Vương, ngươi nhổ nhầm rồi! Đó là rau cải của tiền bối!” Huyết Sát hét lên.
“Câm miệng! Ngươi nhìn lại ngươi đi, sát khí đầy mình mà đòi nhổ cỏ, tí nữa làm héo hết rau bây giờ!” Đại lực Ma Vương vừa cẩn thận nhổ một ngọn cỏ vừa lẩm bẩm như đang nâng niu bảo vật.
Diệp Phàm đứng trên bờ, gật đầu mãn nguyện. *Thực ra đám cỏ đó chỉ là cỏ thường, nhưng vì mọc cạnh linh thảo nên mang chút linh tính, nhổ cỏ đúng là có tác dụng rèn luyện tính kiên nhẫn. Quan trọng hơn, bọn chúng nhổ hộ mình thì mình đỡ phải thuê nhân công.*
“Vong Tiên, ngươi thấy sao? Tour này có lãi không?” Diệp Phàm thì thầm.
Vong Tiên cười khằng khặc: “Tiểu tử, ngươi đúng là con cáo già nhất Ma giới này. Để đám Ma Vương này đi làm công không công cho ngươi, đã vậy bọn chúng còn cảm ơn ngươi ríu rít vì đã được… nhổ cỏ. Quả thực là thiên hạ đệ nhất lừa đảo!”
Trạm thứ ba: **Bữa trưa dinh dưỡng – “Thực dưỡng Ma giới”.**
Sau một buổi sáng lao động nhiệt tình, đoàn khách được đưa tới một khu vực lộ thiên cạnh bờ suối. Tại đây, Diệp Phàm đã chuẩn bị sẵn những bát cháo linh mễ trắng tinh và đĩa rau xào đơn sơ.
Ban đầu, những gã Ma tộc vốn chỉ ăn thịt tươi và uống huyết rượu cảm thấy vô cùng coi thường món ăn nghèo nàn này. Nhưng khi miếng rau cải đầu tiên chạm vào đầu lưỡi, một sự bùng nổ hương vị và năng lượng diễn ra.
*Rộp! Rộp!*
Tiếng nhai rau giòn tan vang lên rôm rả cả một góc rừng.
“Trời ơi! Tại sao cải này lại ngọt đến thế? Trong đó có chứa quy luật sinh mệnh đúng không?” Một gã Ma đầu khóc lóc thảm thiết. “Ta sống vạn năm, giờ mới nhận ra mình đã phí hoài cuộc đời vào đống thịt thối!”
“Chủ nhân, xin hỏi quán có bán mang về không?”
Diệp Phàm thong dong vuốt râu (tự giả): “Cái này gọi là duyên phận. Rau của ta chỉ dành cho những người có ‘tâm tĩnh’. Mỗi vị ở đây chỉ được mua tối đa hai cân mang về, giá mỗi cân là 500 Ma tinh thượng phẩm.”
“Ta mua! Ta mua hết!” Đám khách hàng phát điên, tranh nhau lấy bao tải ra đựng.
Kết thúc buổi tour, khi mặt trời đỏ lặn xuống sau rặng núi, đoàn khách ra về với vẻ mặt thỏa mãn, thư thái chưa từng có. Bọn họ bước ra khỏi biên giới trang trại mà cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng, bao nhiêu thù hận, tranh giành thường ngày dường như bị bỏ lại phía sau những luống rau xanh.
Huyết Sát Ma Tướng là người ra về cuối cùng, hắn ghé sát tai Diệp Phàm hỏi nhỏ: “Tiền bối, tour tuần sau còn chỗ không? Ta có mấy vị sư thúc trong Vạn Ma Điện cũng đang muốn đến ‘tu hành’.”
Diệp Phàm vỗ vai hắn, cười hiền hậu: “Luôn có chỗ cho những người có lòng yêu thiên nhiên. Nhớ nhắc họ mang theo Ma tinh nhé.”
Đợi cho đoàn khách đi khuất, Diệp Phàm liền chạy ngay vào trong hầm bí mật, bắt đầu đếm Ma tinh chất thành đống.
“Một vạn, hai vạn… Trời ơi, Nguyệt Cơ, Vượng Tài, chúng ta phát tài rồi!” Diệp Phàm cười đến không khép được miệng. “Cứ đà này, trong vòng một năm, ta có thể nâng cấp trận pháp phòng thủ lên tầng thứ một nghìn! Ngay cả Ma Thần có cầm rìu bổ tới, chúng ta cũng có thể ngồi bên trong ăn lẩu mà nhìn hắn đổ mồ hôi.”
Nguyệt Cơ nhìn đống Ma tinh, rồi lại nhìn bóng lưng bận rộn của Diệp Phàm, trong lòng không khỏi thở dài. *Chủ nhân rõ ràng là một vị Thần Nông tái thế, thực lực thông thiên, lại có thể tùy ý điều khiển cảm xúc của những Ma Vương hung bạo nhất chỉ bằng vài củ cải. Vậy mà người vẫn luôn miệng nói mình sợ chết, cần phải ‘Cẩu’. Có lẽ đây chính là cái đạo lý ‘Đại ẩn ẩn ư thị’ (Người giỏi nhất là người ẩn mình kỹ nhất) mà sách cổ vẫn nói chăng?*
Tối hôm đó, trang trại Trường Sinh tổ chức liên hoan nhỏ. Diệp Phàm làm món thịt trư ma xào sả ớt – một loại hương vị của quê nhà Nhân giới.
Bên ánh lửa bập bùng, Vượng Tài ăn đến căng bụng, rên hừ hừ. Vong Tiên thì vẫn đứng ngoài ruộng làm nhiệm vụ “bù nhìn mạnh nhất lịch sử”, miệng lầm bầm: “Tiểu tử này không đi làm thương nhân thì thật là lãng phí thiên phú. Lừa Ma tộc như lừa trẻ con…”
Diệp Phàm nhìn lên bầu trời đen kịt của Ma giới, lòng cảm thấy thư thái vô cùng. Tu tiên thực chất là gì? Là vạn dặm truy sát? Là tranh giành truyền thừa?
Không, đối với Diệp Phàm, tu tiên chính là làm sao để ở giữa vùng đất chết này, trồng ra được những bông hoa sự sống, kiếm tiền nuôi chó, và sống sót thật lâu cho đến ngày thiên hoang địa lão.
“Ngày mai… phải nâng cấp hệ thống bồn tắm Linh tuyền. Dịch vụ nghỉ dưỡng cao cấp ‘Spa tẩy trần cho Ma đầu’ nhất định sẽ bùng nổ!”
Diệp Phàm lẩm bẩm trong giấc ngủ, khóe miệng còn mang theo một nụ cười cực kỳ… gian thương.
Sáng hôm sau, khi tia nắng màu đỏ đầu tiên xuyên qua kẽ lá Thế Giới Thụ, Diệp Phàm lại cầm cái cuốc rỉ sét đi ra ruộng. Thế nhưng, đập vào mắt anh không phải là khung cảnh yên bình thường ngày.
Bên ngoài cổng rào, có hơn một trăm gã Ma binh đang quỳ rạp dưới đất, người nào cũng vác trên vai một bó phân bón khô hoặc một túi hạt giống kỳ dị.
“U Minh Ma Quân tiền bối! Chúng tôi tới đây ứng tuyển vị trí ‘Nhân viên bảo vệ tour du lịch không lương’!”
Diệp Phàm đứng hình, chiếc liềm trên tay suýt rơi xuống chân.
“Hỏng rồi… Danh tiếng quả nhiên là điềm báo tử vong! Vượng Tài! Mau ra đây, sủa đuổi bọn họ đi cho ta! Trang trại này đầy chỗ rồi!”
Tiếng chó sủa vang vọng cả một vùng hoang nguyên, hòa cùng tiếng hò hét xin việc của đám Ma tộc, mở ra một chương mới đầy hỗn loạn và hài hước tại “Làng Hòa Bình” của Ma giới.