Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 149: Cuộc hành trình trở về thăm quê

Cập nhật lúc: 2026-05-27 14:37:37 | Lượt xem: 4

Trời cao của Ma Giới lúc nào cũng là một màu huyết sắc ảm đạm, những đám mây đen đặc quánh như chì trôi lững lờ trên đỉnh Hắc Thổ Hoang Nguyên. Thế nhưng, trong trang trại của Diệp Phàm, không khí lại bận rộn đến lạ kỳ, hoàn toàn trái ngược với vẻ tĩnh mịch rợn người của vùng biên giới này.

Diệp Phàm đứng giữa sân, cái lưng hơi khòm xuống, trên vai là một cái bao tải to tướng làm bằng da của một con Ma Tượng cấp cao – loại da vốn dĩ có thể chế thành một chiếc giáp phòng ngự cực phẩm cấp Địa, nhưng hiện tại nó chỉ được dùng để đựng… nông sản.

“Sư huynh, huynh thật sự muốn đi sao? Ma Giới bên này vạn sự đều đang thuận lợi, rau muống vừa gieo xuống đã nảy mầm, đàn gà Ma Linh cũng bắt đầu đẻ trứng đỏ rồi…”

Nguyệt Cơ đứng bên cạnh, đôi mắt long lanh nhìn Diệp Phàm. Cô công chúa Ma tộc này hôm nay không mặc chiến giáp lộng lẫy, mà chỉ diện một bộ quần áo vải thô màu xanh xám, tóc búi cao đơn giản, tay còn cầm cái gáo nước làm bằng sọ của một vị Ma Tướng xấu số. Trong mắt cô, bóng lưng của Diệp Phàm lúc này cao lớn đến mức có thể che lấp cả mặt trời đỏ rực kia.

“Về, nhất định phải về.” Diệp Phàm tặc lưỡi, tay thắt lại nút dây trên bao tải một cách cẩn thận, không quên lẩm bẩm: “Sư phụ ta tuy là lão già lừa đảo, nhưng dù sao cũng có công dưỡng dục. Đã hơn mười năm rồi ta mất tích, chắc lão tưởng ta bị quái vật nuốt chửng, đêm đêm đều lấy nước mắt rửa mặt… hoặc là đang cười thầm vì bớt được một miệng ăn. Dù thế nào, ta cũng phải mang chút đặc sản về báo hiếu.”

Dứt lời, hắn liếc nhìn bao tải. Bên trong là mười củ khoai lang Ma Linh đen tuyền, vỏ sần sùi nhưng chứa đựng linh lực khổng lồ có thể khiến một cao thủ Trúc Cơ bạo thể mà chết nếu không biết cách ăn. Ngoài ra còn có một nắm lớn nấm Ma Nhĩ, loại nấm sinh trưởng trên vách đá âm hàn nhất của U Minh Lâm, trị giá hàng ngàn Ma tinh, nhưng Diệp Phàm chỉ xem nó như nấm mèo thông thường để nấu canh. Đặc biệt nhất là hũ “mắm tôm” đặc chế từ những con tôm huyết trong hồ dung nham, mùi vị… nồng nặc đến mức có thể dùng làm vũ khí sinh hóa tiêu diệt cả một chi đội Ma binh.

Vượng Tài, con chó đen gầy gò vốn là Thôn Phệ Ma Lang danh chấn một phương, lúc này đang nằm rạp dưới chân Diệp Phàm, cái đuôi ngoáy tít. Nó dùng mõm dụi dụi vào ống quần hắn, rên rỉ nhỏ nhẹ như thể đang xin được đi theo.

“Không được, mày phải ở lại giữ nhà.” Diệp Phàm xoa đầu Vượng Tài, giọng nghiêm nghị: “Nhớ kỹ, luống rau muống xào tỏi của ta mà thiếu một lá, hoặc là mấy con gà bị cáo tha đi, khi ta về sẽ đem mày nấu lẩu củ cải, rõ chưa?”

Vượng Tài run rẩy, lập tức ngồi bật dậy, biểu cảm nghiêm trang như một chiến binh thực thụ đang nhận mệnh lệnh bảo vệ tổ quốc.

“Được rồi, Nguyệt Cơ, ta giao trang trại cho cô. Nếu có đại ma đầu nào đến kiếm chuyện, cứ chỉ vào cái hầm ngầm của ta mà bảo đó là khu mộ của tổ tông bọn họ, đứa nào dám vào thì tự chịu trách nhiệm.”

Thực chất, trong cái hầm đó, Diệp Phàm đã bố trí ba trăm sáu mươi lăm đạo “Tiểu Diệt Tuyệt Kiếm Trận”, bốn trăm đạo “Thiên Lôi Phù” và mười tầng “Thổ Độn Trận”. Cho dù là một vị Ma Vương đỉnh phong vô tình lạc bước vào, e rằng cũng phải lột vài lớp da mới thoát ra nổi.

Trong chiếc nhẫn cũ kỹ trên ngón tay Diệp Phàm, lão Ma đầu Vong Tiên cười khẩy: “Tiểu tử thối, ngươi thật sự là cẩn thận quá mức. Ở Ma Giới này, ai mà không biết U Minh Ma Quân là một kẻ tâm cơ tàn nhẫn, sát nhân không chớp mắt? Ngươi về Nhân Giới cái kiểu gì mà mang theo cả bao tải khoai lang như đi buôn lậu vậy?”

“Lão già biết gì mà nói.” Diệp Phàm thầm đáp trả trong đầu. “Phải giấu nghề, hiểu không? Đám người ở Nhân Giới toàn là lũ mắt cao hơn đầu, ta phải đóng vai một đệ tử tàn tạ, đáng thương quay về thì bọn họ mới không đề phòng. Đó chính là cảnh giới cao nhất của Cẩu đạo.”

Diệp Phàm hít một hơi thật sâu, cái cuốc rỉ sét trên tay hắn bỗng nhiên khẽ rung lên. Hắn bước đến ranh giới của trang trại, nơi có một vết nứt không gian vốn là con đường hắn “rơi” xuống năm xưa. Hiện tại, với tu vi Trường Sinh Công tầng thứ mười cùng sự hiểu biết sâu sắc về cấu trúc không gian Ma Giới sau mười năm làm ruộng, việc mở ra một lối đi ngắn hạn không còn là chuyện khó.

Hắn vung cuốc.

Không hề có thanh thế hoành tráng, không có hào quang rực rỡ. Một đường chém giản đơn như đang xới đất trồng khoai, nhưng không gian trước mặt lại rách toạc ra như một tờ giấy mỏng, để lộ một vầng sáng dịu nhẹ mang theo mùi hương của cây cỏ và sương sớm đặc trưng của Nhân Giới.

“Ta đi đây.”

Diệp Phàm bước một bước, biến mất vào trong vầng sáng. Khe nứt khép lại, để lại Nguyệt Cơ đứng ngẩn ngơ nhìn theo, lòng đầy sự sùng bái: “Huynh ấy không cần pháp bảo khai thiên, chỉ dùng một cái cuốc… Đại ca thực sự là vị thần nông vĩ đại nhất Ma Giới.”

Nhân Giới, phương Đông, Trường Sinh Sơn.

Dãy núi Trường Sinh vẫn tĩnh lặng như mười năm trước, nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy sự tiêu điều phảng phất khắp nơi. Trường Sinh Môn vốn dĩ là một tông môn ẩn thế nhỏ bé, xưa nay tôn sùng đạo pháp dưỡng sinh, không tranh với đời. Sau khi Diệp Phàm mất tích, tông môn vốn đã ít người lại càng thêm quạnh quẽ.

Thanh Vân Đạo Nhân – sư phụ của Diệp Phàm – đang ngồi trên một tảng đá rêu phong phía sau núi, trên tay cầm một chiếc cần câu cá nhưng dây câu thì không có lưỡi. Lão già tóc bạc trắng, khuôn mặt nhăn nheo, khoác trên mình bộ đạo bào cũ kỹ đã bạc màu.

“Haiz, Diệp Phàm đồ nhi… Đã mười năm rồi, không biết xương cốt của ngươi đã thành loại phân bón cho cây đại thụ nào rồi.” Lão thở dài, đôi mắt lim dim nhìn về phía chân trời. “Nghĩ lại năm xưa, ngươi tuy hơi lười biếng và hay sợ chết, nhưng chí ít ngươi còn biết hầm canh chim bồ câu cho ta. Bây giờ lũ đệ tử trẻ tuổi chỉ biết tu luyện, chẳng đứa nào thèm quan tâm đến cái bụng của vi sư.”

Bỗng nhiên, không gian phía trước lão đạo sĩ khẽ vặn xoắn. Một cái chân đi đôi giày vải nát, vá chằng vá đắp, bước ra từ trong hư không.

Tiếp sau đó là một thân hình cao gầy, khoác bao tải da voi, tay cầm cái cuốc rỉ sét, khuôn mặt đầy vẻ lo âu nhưng cũng phảng phất sự vui mừng.

“Cái… Cái gì? Ma quái phương nào!” Thanh Vân Đạo Nhân giật bắn mình, cái cần câu trên tay rớt xuống suối. Lão vội vàng thủ thế, tay kết ấn pháp “Trường Sinh Trường Thọ Thủ”, khí tức lộn xộn tỏa ra.

Diệp Phàm dụi dụi mắt, nhìn thấy lão già quen thuộc trước mặt, cảm xúc dâng trào. Hắn vội vàng vứt cái bao tải xuống, quỳ rạp dưới đất, giọng nghẹn ngào:

“Sư phụ! Đệ tử bất hiếu Diệp Phàm, đi lạc… đi làm thuê ở phương xa, hôm nay mới bò được về thăm người đây!”

Thanh Vân Đạo Nhân ngây người ra mất năm giây. Lão tiến lại gần, dụi mắt mấy lần, rồi lấy tay sờ vào cái đầu trọc lốc của Diệp Phàm (vì làm việc ở Ma Giới hay nóng quá nên hắn cạo sạch cho mát).

“Ngươi… ngươi là tiểu Phàm thật sao? Ngươi chưa chết? Ngươi còn sống mà quay về được sao?” Lão sư phụ giọng run run, rồi đột nhiên sầm mặt xuống: “Thằng ranh! Mười năm qua ngươi đi đâu mà không có một cái thư báo về? Ngươi nhìn xem, đầu của ngươi sao lại trọc thế kia? Có phải đi làm hòa thượng bên Tây Phương không?”

Diệp Phàm gượng cười, vội đứng dậy phủi bụi: “Khổ lắm sư phụ ơi, đệ tử bị gió bão cuốn trôi sang một vùng hẻo lánh toàn đất đen. Ở đó không có gì ăn, đệ tử phải đi cày ruộng cho một tên địa chủ tên là Ma Vương, hằng ngày ăn sương uống gió, nếm mật nằm gai. Người xem, da dẻ đệ tử đều đen đi rồi đây này.”

Thanh Vân Đạo Nhân nhìn đệ tử từ trên xuống dưới. Tuy Diệp Phàm nói năng khổ sở, nhưng lão phát hiện ra cơ thể hắn lại toát ra một thứ linh lực thuần khiết đến kỳ lạ, mạnh mẽ hơn xưa hàng chục lần. Nhưng với tính cách của lão, lão chỉ nghĩ đơn giản là do làm ruộng nhiều nên thân thể cường tráng lên.

“Thôi được, sống là tốt rồi. Nhưng ngươi mang cái bao tải rách gì về kia? Có vàng bạc gì không?”

Diệp Phàm lập tức hào hứng lôi cái bao tải da voi lại: “Đây, đặc sản vùng đất đen mà đệ tử dành dụm mười năm đấy. Sư phụ, người nhìn xem, đây là Khoai Lang Hắc Ngọc!”

Hắn lấy ra một củ khoai đen thui, to bằng bắp tay trẻ con. Thanh Vân Đạo Nhân nhướn mày: “Đây chẳng phải là khoai bị cháy sao? Ngươi lừa ta à?”

“Oan uổng quá! Người thử nếm một miếng đi, bảo đảm người sẽ thấy cả thiên cung hiện ra.”

Lão đạo sĩ nửa tin nửa ngờ, dùng móng tay bóc một chút vỏ khoai, sau đó cho vào miệng.

Ngay lập tức, sắc mặt lão từ hồng hào chuyển sang đỏ gay, rồi tím tái, cuối cùng là một màu vàng kim rực rỡ. Đôi mắt lão trợn ngược, toàn thân rung bần bật như bị điện giật. Linh lực nồng đậm của Ma Giới đã được Diệp Phàm thanh lọc chỉ để lại tinh hoa sinh mệnh, bỗng chốc bùng nổ trong đan điền của Thanh Vân Đạo Nhân.

“Uỳnh!” Một tiếng động trầm đục phát ra từ trong cơ thể lão.

Cảnh giới của Thanh Vân Đạo Nhân vốn đã đình trệ ở Trúc Cơ tầng thứ ba suốt ba mươi năm qua, vậy mà chỉ sau một miếng khoai lang rách, nó trực tiếp đâm thủng xiềng xích, thăng lên Trúc Cơ tầng thứ năm!

“Cái… cái gì thế này? Thần tiên khoai lang à?” Lão đạo sĩ hét lên, tay chân luống cuống. “Tiểu Phàm, ngươi cho ta ăn cái gì vậy? Sao ta lại cảm thấy như vừa nuốt cả một cái linh mạch thế này?”

Diệp Phàm gãi gãi cái đầu trọc, vẻ mặt vô tội: “Đã bảo là khoai lang vùng đất đen mà. Ở đó đất tốt lắm, bón phân toàn là tinh hoa trời đất. Còn nữa này, đây là nấm Ma Nhĩ, nấu canh bổ phổi lắm; còn đây là hũ mắm đặc sản, chỉ cần một giọt là hương thơm lưu lại cả tháng…”

Thanh Vân Đạo Nhân vừa nghe vừa run, lão nhìn đống “đặc sản” trên mặt đất như nhìn thấy một đống tiên bảo. Lão vội vàng ôm lấy bao tải, kéo mạnh vào phía trong gian nhà lá, mắt nhìn quanh quất như sợ ai thấy: “Mau, mau vào nhà! Thằng ranh này, ngươi giàu to rồi mà còn giả nghèo. Mau vào kể cho ta nghe mười năm qua ngươi rốt cuộc là làm ruộng ở chốn thần tiên nào!”

Diệp Phàm nhìn thái độ của sư phụ, thầm nghĩ: “Mới có mấy củ khoai đã thế này, nếu mình lôi con Vượng Tài về, chắc lão sư phụ lên thẳng Kim Đan quá.”

Bước chân vào căn nhà lá cũ kỹ, mùi nhang trầm nhè nhẹ quen thuộc làm Diệp Phàm thấy lòng mình thanh thản lạ lùng. Hắn rót một chén nước lạnh, ngồi xuống ghế gỗ.

“Sư phụ, tông môn mình dạo này có ai đến quấy rầy không?”

Thanh Vân Đạo Nhân đang hớn hở nhìn củ khoai, nghe vậy thì xụ mặt xuống: “Cũng không có gì lớn, chỉ là mấy tên tiểu tử ở Thanh Hà Tông dạo này hay sang đây đòi nộp tiền bảo hộ, nói là đất này phong thủy tốt, muốn chiếm một nửa để làm chuồng ngựa. Ta già rồi, đánh không lại bọn chúng, chỉ đành nhẫn nhịn.”

Đôi mắt Diệp Phàm khẽ nheo lại. Thanh Hà Tông? Chỉ là một cái tông môn nhỏ hạng ba ở Nhân Giới, cao thủ mạnh nhất cũng chỉ mới chạm đến Kim Đan. Năm xưa khi hắn còn ở đây, bọn chúng chỉ là đám lính lác chạy việc vặt.

“Chiếm đất làm chuồng ngựa sao?” Diệp Phàm thản nhiên lấy ra một quả ớt đen xì từ bao tải, bắt đầu thong thả bẻ cuống: “Được thôi, để lát nữa đệ tử mang ít ‘phân bón’ sang thăm bọn họ. Ma Giới có một đạo lý rất hay: Muốn đất tốt thì phải bón phân cho kỹ. Đám người đó, có vẻ rất thích hợp để làm phân bón hữu cơ cho luống cải bắp của con.”

Lão Ma đầu Vong Tiên trong nhẫn cười quái đản: “Đúng đúng, tiểu tử thối, rốt cuộc ngươi cũng thể hiện chút khí chất của U Minh Ma Quân rồi. Phải giết sạch, cướp sạch!”

“Im đi lão già bạo lực.” Diệp Phàm mắng thầm. “Ta là nông dân hòa bình. Ta chỉ là định mời bọn họ nếm thử món ớt chỉ thiên tuyệt đỉnh của ta thôi. Người không có đạo đức, ớt sẽ không nể mặt đâu.”

Lúc này, từ ngoài cổng Trường Sinh Môn, một tiếng quát tháo hống hách vọng vào:

“Lão già Thanh Vân! Mau ra đây! Ngày hôm nay nếu không giao ra mười dặm đất sau núi, bọn ta sẽ san bằng cái đạo quán rách nát này!”

Thanh Vân Đạo Nhân giật thót mình, chén trà trên tay suýt đổ: “Chết rồi, lại là bọn chúng! Tiểu Phàm, ngươi mau trốn vào hầm lò đi, để ta ra đối phó!”

Diệp Phàm không vội, hắn bình tĩnh xách bao tải da voi, đứng dậy, một tay vác cái cuốc rỉ sét lên vai, nụ cười trên môi hắn lúc này mang theo một chút vẻ tinh quái vốn có của người Ma Giới.

“Sư phụ, không cần trốn. Con mới về, chưa có việc gì làm, để con ra tiếp khách giúp người. Đám ‘khách quý’ này, chắc chắn sẽ thích món quà gặp mặt của con.”

Hắn bước ra ngoài sân. Trời Nhân Giới thật nắng, không âm u như Ma Giới, nhưng luồng sát khí nhỏ nhoi đang tiến đến khiến Diệp Phàm cảm thấy buồn cười.

Ba tên tu sĩ trẻ tuổi mặc đạo bào xanh lơ đang hiên ngang đứng ở cổng, tên cầm đầu có tu vi Trúc Cơ sơ kỳ, mặt vênh lên tận trời.

“Ơ kìa, ai đây? Trường Sinh Môn mới tuyển thêm đệ tử trọc đầu à? Nhìn bộ dạng nghèo hèn, cuốc đất kia, có lẽ là một tên nông phu mới xin vào làm tạp vụ chăng?” Tên cầm đầu cười nhạo, hai tên đệ tử đi cùng cũng phá lên cười theo.

Diệp Phàm bước tới, khuôn mặt chất phác, hơi cúi người xuống: “Chào các vị tiên sư. Tiểu nhân mới đi làm ruộng phương xa về, mang theo chút sản vật địa phương biếu tặng các vị. Không biết các vị có muốn nếm thử hương vị cay nồng của miền biên viễn không?”

“Đặc sản?” Tên tu sĩ Trúc Cơ nhíu mày, nhìn cái bao tải da thú đen thui rách nát. “Lũ nông dân các ngươi thì có cái gì quý giá? Vàng không có, linh đá không có, đem nấm độc về giết bọn ta à?”

“Làm sao dám chứ.” Diệp Phàm nhanh tay rút ra một quả ớt đen tuyền, vỏ sáng bóng như ngọc trai đen nhưng tỏa ra một thứ tà khí nhẹ nhàng. “Đây là Ớt Hỏa Diệm Ma. Ở quê tiểu nhân, đây là vị thuốc quý giúp thông kinh mạch, làm ấm tâm hồn.”

Hắn chìa quả ớt ra. Tên tu sĩ cầm đầu tò mò, nghĩ thầm chỉ là một quả ớt, dù có độc hắn cũng có pháp lực hộ thể, sợ gì một tên phàm nhân. Hắn giật lấy quả ớt, khinh khỉnh: “Thông kinh mạch sao? Để ta xem xem vị thuốc của lũ hèn này lợi hại thế nào.”

Hắn cắn một miếng lớn.

Một giây… hai giây… ba giây…

Bầu không khí bỗng nhiên cô đọng lại.

Khuôn mặt của tên tu sĩ Trúc Cơ bắt đầu chuyển từ trắng sang hồng, rồi đỏ thẫm như máu rồng, rồi một luồng khói đen kịt xì ra từ hai lỗ tai và hai lỗ mũi hắn. Mắt hắn trợn trừng như hai quả nhãn, miệng há hốc nhưng không phát ra được âm thanh nào, chỉ thấy những tia lửa li ti bốc ra từ đầu lưỡi.

“Ớ… ớ… á…”

“Bùm!” Một tiếng nổ nhỏ vang lên, từ đỉnh đầu tên tu sĩ, một luồng chân hỏa bùng cháy rừng rực. Hắn nhảy dựng lên cao ba trượng, bắt đầu chạy điên cuồng xung quanh cổng Trường Sinh Môn, miệng la hét thất thanh như một con heo bị thọc huyết.

“Nóng! Nóng quá! Tâm ma của ta! Cứu! Cứu mạng!”

Hai tên đi theo đứng hình tại chỗ, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Diệp Phàm thu lại bộ dạng chất phác, thong thả lôi hũ mắm tôm ra, nhẹ nhàng mở nắp.

Một thứ mùi vị khủng khiếp, vượt qua mọi quy luật logic của khứu giác, trực tiếp oanh tạc vào linh hồn của bất kỳ ai đứng trong phạm vi trăm trượng. Đó là mùi của dung nham mục nát, của linh hồn bị thiêu rụi và một chút vị chua của tôm Ma Giới bị lên men một ngàn năm.

“Các vị, uống chút nước sốt này cho dịu giọng nhé?”

“Ọe!” Hai tên đệ tử kia chưa kịp ra tay, vừa hít phải cái mùi đó đã trực tiếp ngã vật xuống đất, bọt mép trào ra, mắt trợn trắng, tu vi toàn thân đảo lộn như gặp phải đại ma đầu tấn công trực diện vào thần thức.

Thanh Vân Đạo Nhân đứng sau lưng Diệp Phàm, run rẩy bịt mũi, kinh hoàng lắp bắp: “Tiểu Phàm… cái… cái này không phải là phân bón sao? Ngươi định giết cả sư phụ ngươi à?”

Diệp Phàm vội vàng đậy nắp hũ mắm lại, gãi đầu cười hì hì: “Quên mất, mũi của sư phụ hơi nhạy cảm. Để con xách bọn chúng vứt xuống núi cho sạch chỗ.”

Hắn tiến lại gần tên tu sĩ đang bốc cháy trên đầu, nhẹ nhàng nắm lấy cổ áo hắn. Tên này vốn là cao thủ Trúc Cơ, vậy mà dưới tay Diệp Phàm như một con gà con, hoàn toàn không thể phản kháng.

“Về bảo với tông chủ các ngươi, mảnh đất này đã có chủ mới là Diệp mỗ rồi. Lần sau nếu muốn sang chiếm đất, nhớ mang theo người nào giỏi làm ruộng một chút, chỗ ta đang thiếu nhân lực gánh phân.”

Hắn vung tay nhẹ một cái.

Ba thân ảnh “vút” một tiếng, biến thành ba đốm nhỏ trên bầu trời, bay thẳng về phía núi Thanh Hà cách đó mười dặm.

Lão Ma đầu Vong Tiên trong nhẫn tặc lưỡi: “Cẩu! Thật sự là quá cẩu! Rõ ràng chỉ cần một ngón tay là giết sạch, vậy mà lại dùng ớt với mắm tôm để hành hạ thần kinh của bọn chúng. Tiểu tử, ta nghi ngờ tâm địa của ngươi còn đen hơn cả Ma Vương.”

Diệp Phàm nhún vai, nhặt lại bao tải của mình: “Người ta nói, lấy đức phục người. Ta cho bọn họ ăn đặc sản, đó chính là ân huệ to lớn nhất rồi.”

Quay đầu nhìn lại Trường Sinh Môn vắng lặng, Diệp Phàm thở phào một cái. Dù thế nào, cuộc sống ở đây vẫn thoải mái hơn Ma Giới. Ít ra ở đây trời xanh mây trắng, không cần phải lúc nào cũng lo lắng mấy con gà Ma Linh bỗng nhiên hóa tinh xông vào cắn người.

Hắn tiến đến chỗ lão sư phụ vẫn còn đang đờ người ra, lôi trong bao tải ra một thứ khác. Đó là một hạt giống khổng lồ màu xanh lục bảo.

“Sư phụ, dọn chỗ vườn sau đi. Đệ tử sẽ trồng một cây ‘Trường Sinh Tổ Mộc’. Từ nay về sau, chỉ cần dựa lưng vào nó mà ngủ, thọ nguyên của người sẽ tăng thêm nghìn năm, Kim Đan hay Nguyên Anh chỉ là chuyện nhỏ.”

Thanh Vân Đạo Nhân run rẩy đón lấy hạt giống, nước mắt ròng ròng: “Tiểu Phàm… rốt cuộc mười năm qua ngươi đi làm thuê cho địa chủ nào mà đãi ngộ tốt thế? Có thể giới thiệu sư phụ sang đó làm thêm vài năm không?”

Diệp Phàm cười khổ: “Thôi sư phụ ạ, chỗ đó áp lực lắm. Làm nông dân ở đó, sơ ý một chút là bị Ma Vương bắt đi làm phò mã đấy, khổ không nói hết lời đâu.”

Hắn nhớ tới Nguyệt Cơ, nhớ tới khuôn mặt mong đợi của cô nàng khi hắn đi. Chuyến về thăm quê này có lẽ chỉ là khởi đầu. Hắn biết, dù hắn ở Nhân Giới hay Ma Giới, cái danh “Nông dân cẩu đạo” này chắc chắn sẽ làm rung chuyển cả hai giới bằng chính cái cuốc rỉ sét của mình.

Chiều hôm ấy, dưới ánh hoàng hôn tà tà của dãy núi Trường Sinh, một làn khói bếp dịu dàng bốc lên. Một lão già và một tên đệ tử trọc đầu ngồi bên đống lửa, nướng những củ khoai đen thui nhưng mùi thơm lại lan tỏa khắp thiên hạ, thu hút vô số sinh vật huyền bí đang lẩn khuất trong núi rừng phải thèm thuồng nhỏ dãi.

Bản tình ca điền văn của Diệp Phàm, bây giờ mới thực sự bước vào chương mới, một chương mang tên: “Nghịch chuyển Nhân Ma, tu tiên nhờ… bón phân.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8