Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 183: Nông trại của Diệp Phàm trở thành trung tâm vũ trụ
**Chương 183: Nông Trại Của Diệp Phàm Trở Thành Trung Tâm Vũ Trụ**
Sáng sớm, ánh mặt trời đỏ rực đặc trưng của Ma Giới lười biếng hắt những tia sáng màu máu xuống vùng Hắc Thổ Hoang Nguyên. Nhưng khác với vẻ u ám, chết chóc của mấy tháng trước, Hắc Thổ lúc này nhộn nhịp đến mức khiến người ta tưởng lầm đây là quảng trường trung tâm của Vạn Ma Thành vào ngày hội lớn.
Diệp Phàm đứng trên ban công tầng hai của căn nhà gỗ nhỏ, tay cầm một chén nước trà làm từ lá cây “Ma Tâm Thảo” đã được thanh lọc. Hắn nhìn xuống cảnh tượng dưới chân đồi, khóe mắt không ngừng co giật.
“Vượng Tài… ngươi lại đây, cắn ta một cái xem ta có đang nằm mơ không?” Diệp Phàm lẩm bẩm.
Con chó đen gầy gò — thực chất là Thôn Phệ Ma Lang danh chấn thái cổ — đang nằm bò ra sàn, hai chân trước bận rộn giữ một củ khoai lang nướng to tướng. Nó ngước cặp mắt lờ đờ nhìn chủ nhân, sau đó thản nhiên quay đi, rên lên một tiếng hừ hừ như muốn nói: *”Đừng có làm phiền ta ăn cơm, ta còn phải giữ sức để lát nữa đi canh cổng, đám Ma Tướng kia lại sắp tràn vào rồi.”*
Dưới chân đồi, năm trăm tên Ma tộc xăm trổ đầy mình, kẻ mang theo cốt đao, kẻ vác theo cự rìu, đang đứng xếp hàng ngay ngắn như những quân nhân ưu tú nhất. Nhưng kỳ lạ ở chỗ, vũ khí của họ đều được buộc chặt sau lưng, còn trên tay mỗi người lại cầm… một cái cuốc.
“Đại ca, huynh tỉnh rồi sao?”
Nguyệt Cơ bước lên cầu thang, trên tay bưng một chậu nước rửa mặt. Nàng lúc này không còn khoác lên mình bộ giáp chiến của công chúa Ma tộc nữa, mà mặc một bộ đồ vải thô giản dị, mái tóc búi cao, trông giống một cô thôn nữ xinh đẹp hơn là một cường giả. Ánh mắt nàng nhìn Diệp Phàm vẫn tràn đầy sự sùng bái không hề che giấu.
Diệp Phàm chỉ tay xuống dưới, giọng run rẩy: “Nguyệt Cơ, chuyện này là sao? Ta đã bảo Tiểu Hỏa đuổi họ đi rồi cơ mà? Tại sao số lượng không những không giảm mà còn tăng thêm thế kia?”
Nguyệt Cơ mỉm cười, giọng nói êm ái như gió xuân thổi qua đồng cỏ: “Huynh đừng trách Tiểu Hỏa. Sư huynh của hắn — Diệp Thiên — vừa cho phát hành bản sửa đổi lần thứ mười tám của cuốn ‘Ma Nông Kinh’. Trong đó có đoạn: *’Kẻ muốn đạt đến đỉnh cao Ma đạo, phải bắt đầu từ việc thấu hiểu thổ nhưỡng. Mỗi nhát cuốc tại Hắc Thổ đều chứa đựng quy luật vận hành của thiên địa. Một lần tưới nước tại vườn của U Minh tiền bối bằng mười năm bế quan khổ tu.’*”
Diệp Phàm nghe xong, suýt chút nữa phun ngụm trà vào mặt Nguyệt Cơ.
“Tên Diệp Thiên này… hắn muốn hại chết ta sao? Ta chỉ dạy hắn cách trộn phân bón với Ma tinh để cây không bị nổ, khi nào thì hắn nâng tầm nó lên thành ‘Quy luật thiên địa’ vậy hả?”
Hắn tuyệt vọng ôm đầu. Theo tôn chỉ “Cẩu đạo” của Trường Sinh Môn, một khi tiếng tăm lẫy lừng, chính là lúc tử thần đang gõ cửa. Hắn vốn chỉ muốn ở ẩn, âm thầm trồng rau sống qua ngày, đợi đến khi đạt đến cảnh giới Trường Sinh Công tầng 99 rồi mới tái xuất giang hồ. Vậy mà bây giờ, nông trại của hắn đã trở thành trung tâm của toàn bộ Ma Giới!
“Báo!”
Tiếng hô vang dội làm rung chuyển cả trận pháp phòng hộ. Huyết Sát Ma Tướng, kẻ hiện đang kiêm chức “Đội trưởng đội hậu cần” của nông trại, từ xa lao tới như một cơn gió lốc. Hắn quỳ sụp xuống dưới chân đồi, giọng nói dõng dạc:
“Khởi bẩm tiền bối! Cách nông trại mười dặm về phía Đông, có đoàn sứ giả của Yêu Tộc mang theo mười xe linh thạch hiếm gặp, muốn đổi lấy một rổ ‘Cà chua nổ’. Phía Tây, trưởng lão của Thiên Ma Tông đang quỳ chờ, hy vọng tiền bối cho phép hắn được vào nhặt lá rau úa ở ngoài bờ rào để chữa trị vết thương linh hồn!”
Diệp Phàm cứng họng. Cà chua nổ thực chất chỉ là một loại trái cây đột biến mà hắn trồng lỗi, nếu không cẩn thận chạm mạnh nó sẽ nổ tung, mùi vị chua loét không ai ăn nổi. Còn lá rau úa? Đó là đống rác mà hắn chuẩn bị đem đi ủ phân!
“Họ điên rồi… cả thế giới này điên rồi…” Diệp Phàm rên rỉ.
“Không đâu tiền bối!” Huyết Sát Ma Tướng ngẩng đầu, ánh mắt rực lửa cuồng nhiệt. “Là ngài quá khiêm tốn thôi! Ngày hôm qua, một tiểu yêu thuộc hạ của ta tình cờ nhai phải cuống lá rau úa của ngài, tâm ma mười năm tích tụ liền tan biến ngay lập tức, trực tiếp đột phá lên Ma Binh cấp cao! Ngài chính là cứu tinh của cả Ma Giới này!”
Dàn nhân vật phụ đứng xung quanh đều đồng loạt gật đầu, ánh mắt lộ vẻ “Ta đã biết thâm ý của ngài”.
Diệp Phàm lảo đảo lùi lại. Hắn thầm nghĩ: *”Xong đời, tiếng xấu vang xa rồi. Bây giờ chắc chắn có rất nhiều đại ma đầu đang bí mật quan sát nơi này. Mình phải tăng cường phòng thủ, phải ‘cẩu’ hơn nữa!”*
Nghĩ là làm, Diệp Phàm ngay lập tức chạy vào trong phòng bí mật. Hắn lôi ra hàng nghìn miếng ngọc giản trận pháp mà hắn đã dày công nghiên cứu bấy lâu nay.
“Vượng Tài! Đi theo ta! Chúng ta phải chôn thêm ba nghìn cái bẫy ‘Hoạt tự lôi’ quanh nông trại! Nguyệt Cơ, ngươi thông báo cho đám người đang xếp hàng ngoài kia, ai muốn ở lại thì phải giao ra một nửa linh hồn ấn ký, sau đó lập tức đi đào một cái hào sâu mười trượng bao quanh nông trại này cho ta!”
Trong mắt Diệp Phàm, hào sâu là để ngăn chặn kẻ thù tiếp cận. Nhưng qua tai của những Ma tộc ngoài kia, mệnh lệnh này lập tức được phiên dịch lại:
“Nghe thấy chưa? Tiền bối muốn thử thách lòng thành! Giao ra ấn ký là để chúng ta thề trung thành vĩnh viễn với Đạo Nông Nghiệp! Còn hào sâu mười trượng? Đó chắc chắn là một ‘Hóa Long Trì’ khổng lồ để tụ tập khí vận!”
Cả năm trăm tên Ma tộc rú lên vì phấn khích. Tiếng cuốc đập xuống đất vang lên rầm rập, hào hứng còn hơn cả lúc ra trận giết địch.
Trong khi đó, ở một nơi xa xôi hơn, tại ranh giới giữa Nhân giới và Ma giới, một vài vị đại năng của Nhân giới cũng đang âm thầm quan sát.
“Trưởng lão, Ma giới đang có biến động cực lớn. Mọi nguồn năng lượng và linh khí của Cửu U dường như đang tụ hội về một điểm duy nhất tại Hắc Thổ Hoang Nguyên.”
Vị trưởng lão râu tóc bạc phơ cau mày, bấm ngón tay tính toán: “Chẳng lẽ Ma thần đời thứ ba sắp tái sinh? Điềm báo này… hung hiểm vô cùng, nhưng vì sao ta lại cảm nhận được một luồng sinh cơ mãnh liệt như rừng xuân tươi tốt?”
“Không phải Ma thần thưa trưởng lão… Theo tin thám tử báo về, hình như là do… một người đang trồng bắp cải.”
“Trồng bắp cải?! Ngươi có biết bắp cải là cái gì không? Ngươi dám lừa gạt lão phu?”
…
Quay lại với nông trại, Diệp Phàm đang đứng giữa vườn cải thảo xanh mướt, tay cầm cuốc nhưng lòng buồn rười rượi. Hắn nhìn ra xa, thấy cả Ma giới đang chuyển mình. Các con đường giao thương mới bắt đầu hình thành, những trạm dừng chân, những quán ăn, và thậm chí là các đấu giá trường đang mọc lên như nấm xung quanh mảnh đất nghèo nàn này.
Hắc Thổ, từ một vùng đất bị nguyền rủa, nay chính thức trở thành “Trung tâm thương mại và nông nghiệp vũ trụ”.
Lão Ma Đầu Vong Tiên trong chiếc nhẫn khẽ rung lên, cười hố hố: “Tiểu tử, ngươi định chạy đi đâu? Giờ đây ngươi chính là ‘trái tim’ của thế giới này. Ma Đế không có rau của ngươi ăn sẽ mất ngủ, Ma Vương không có trà của ngươi uống sẽ bị loạn tâm. Ngươi muốn ‘cẩu’? Muộn rồi!”
Diệp Phàm ngửa mặt lên trời than một tiếng dài. Hắn cúi xuống nhìn cây bắp cải vừa mới nảy mầm, bỗng thấy nó cũng đang lấp lánh ánh vàng.
“Thôi được…” Hắn nghiến răng, mắt lộ vẻ kiên định của một người vừa quyết định… nằm ngửa mặc kệ đời. “Đã vậy, ta sẽ trồng bắp cải khắp Ma giới này. Để xem khi cả thế giới đều ăn chay, còn ai rảnh rỗi đi tìm ta gây rắc rối nữa không!”
Ngày hôm đó, một trang mới trong lịch sử Ma giới được mở ra. Và tất cả, bắt đầu từ một nhát cuốc nhẹ nhàng của vị “đại lão giấu nghề” luôn lo sợ cho tính mạng của mình. Mọi con đường lúc này, dù là chính đạo hay ma đạo, quả thật đều đã dẫn về Hắc Thổ.