Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 194: Một thế hệ thiên tài mới tìm đến xin học làm ruộng

Cập nhật lúc: 2026-05-27 15:10:25 | Lượt xem: 11

Sương mù dày đặc bao phủ thung lũng Hắc Thổ, che giấu đi một vùng xanh mướt lạc lõng giữa cõi Ma giới tiêu điều.

Sáng sớm, khi ánh mặt trời đỏ quạch của Ma giới còn chưa kịp xua tan đi cái lạnh lẽo của đêm trường, Diệp Phàm đã bật dậy khỏi chiếc giường bằng gỗ cây Ngô Đồng vạn năm. Việc đầu tiên hắn làm không phải là súc miệng, mà là lẩm bẩm kiểm tra lại “Danh sách sinh tồn” hàng ngày của mình.

— Một: Kiểm tra 999 lớp phòng ngự trận pháp vòng ngoài. Hoàn thành.
— Hai: Kiểm tra 108 loại bẫy độc, bẫy linh hồn, bẫy nổ giấu dưới lớp đất trồng bắp cải. Hoàn thành.
— Ba: Uống mười hai bát thuốc giải độc tổng hợp để đề phòng trường hợp mình vô tình… tự đầu độc chính mình trong lúc bón phân. Hoàn thành.

Sau khi làm xong mọi thủ tục “an toàn cơ bản”, Diệp Phàm mới khoác lên mình chiếc áo vải thô kệch, vác cái cuốc rỉ sét bước ra sân. Nhìn từ xa, hắn giống hệt một lão nông phàm trần không chút tu vi, nhưng nếu có đại năng Ma giới nào đứng gần đó, chắc chắn sẽ phải rùng mình kinh sợ. Mỗi bước chân của Diệp Phàm dường như đều cộng hưởng với đại địa, một hơi thở của hắn cũng khiến linh khí xung quanh rung rinh theo nhịp điệu sinh mệnh vĩnh hằng.

– Sư phụ, người lại dậy sớm thế. – Một thanh niên tuấn tú, dáng vẻ thanh nhã, nhưng đôi mắt lại ẩn hiện ma quang thâm thúy bước tới.

Đây chính là Diệp Thiên, từng là Thánh tử của Vạn Ma Điện, kẻ từng kiêu ngạo đến mức coi thường thiên hạ. Nhưng hiện tại, Diệp Thiên đang vác trên vai hai thùng phân… bốc mùi “hương linh thảo” nồng nặc. Trên trán hắn lấm tấm mồ hôi, nhưng ánh mắt lại tràn đầy vẻ thành kính, thậm chí là cuồng nhiệt.

– Diệp Thiên, ta đã nói bao nhiêu lần rồi. Đừng gọi ta là sư phụ, ta chỉ là một nông dân bị lạc đường. – Diệp Phàm thở dài, tay xoa xoa thái dương. – Gọi ta là thôn trưởng Diệp, hoặc lão Diệp cũng được. Ngươi gọi sư phụ, lỡ kẻ thù của ngươi tìm tới, bọn chúng sẽ tính sổ cả lên đầu ta mất. Ngươi muốn ta chết sớm hay sao?

Diệp Thiên cúi đầu, nghiêm túc nói:
– Đệ tử không dám! Sư phụ dùng “Đại Đạo Chí Giản”, mượn việc làm ruộng để dạy đệ tử đạo lý sinh diệt của thiên địa. Đống phân này… chính là kết tinh của quy luật tuần hoàn, từ thối nát sinh ra sự sống. Mỗi lần gánh phân, đệ tử cảm thấy tâm cảnh mình lại vững chắc thêm một phần.

Diệp Phàm nhìn cái vẻ mặt “đã giác ngộ” của đệ tử mình, chỉ biết câm nín. Hắn thầm gào thét trong lòng: *Ta thề với trời đất, ta chỉ vì tiết kiệm tiền mua linh thạch bón phân nên mới bảo ngươi đi dọn chuồng Ma Lang thôi mà! Sao ngươi có thể não bổ ra cả quy luật sinh diệt vậy hả?*

Cách đó không xa, Vượng Tài – con Ma Lang đen kịt đã tiến hóa lên cấp độ huyền thoại – đang lười biếng nằm dưới gốc cây, híp mắt nhìn một đôi thỏ đang gặm cỏ. Vượng Tài bây giờ đã không còn thích ăn thịt sống. Nó thích nhất là khoai lang nướng và ngô bao tử của Diệp Phàm. Đôi khi, nó còn kiêm luôn nhiệm vụ của một “máy cày” hạng nặng, thỉnh thoảng sủa một tiếng “Gâu” để thị uy với những con Ma thú dám bén mảng đến vùng biên giới.

Bỗng nhiên, tai của Vượng Tài dựng đứng lên. Nó gầm gừ một tiếng nhỏ trong cổ họng, ánh mắt vốn lờ đờ đột nhiên trở nên sắc lạnh như dao.

Cùng lúc đó, 800 lớp trận pháp của Diệp Phàm truyền về tín hiệu cảnh báo.

Diệp Phàm rùng mình, tim đập thình thịch:
– Hỏng rồi! Có kẻ xâm nhập! Ma khí này… rất lạ, trẻ tuổi nhưng đầy sát khí. Chắc chắn là đám thiên tài Ma giới tìm đến báo thù cho Diệp Thiên, hoặc là muốn cướp rau của ta!

Hắn ngay lập tức nắm chặt lấy cán cuốc, chân trái hơi lùi lại, đã chuẩn bị sẵn tư thế… quay đầu bỏ chạy vào hầm trú ẩn sâu 50 mét dưới lòng đất.

Bên ngoài thung lũng Hắc Thổ.

Ba luồng ma quang cực mạnh đáp xuống bìa rừng. Đó là ba thiếu niên nam nữ, người nào cũng khoác lên mình bộ bào phục lộng lẫy của “Thần Ma Tông” – một thế lực mới nổi đang thống trị khu vực phía Bắc Ma giới.

Kẻ đi đầu tên là Lăng Huyết, được mệnh danh là đệ nhất thiên tài của thế hệ này, tu vi đã đạt tới nửa bước Ma Vương. Theo sau là muội muội của hắn, Lăng Dao, và một gã thiếu niên mang theo đại kiếm trên lưng tên là Thiết Trảm.

– Ca ca, đây chính là nơi đại ma đầu “U Minh Ma Quân” ẩn cư sao? – Lăng Dao nhìn vùng hoang mạc xám xịt trước mặt, nghi hoặc nói. – Không khí ở đây rất quái lạ. Ma khí vốn bạo ngược, nhưng sao khi vào đến khu vực này lại trở nên… ôn hòa như thế này?

Lăng Huyết nắm chặt thanh trường kiếm màu huyết dụ, nét mặt nghiêm trọng:
– Đừng lơ là. Sư tôn từng nói, U Minh Ma Quân là kẻ vô cùng xảo quyệt. Hắn che giấu tu vi, giả làm một nông dân hèn mọn, thực chất là để dụ dỗ những kẻ tham lam vào chỗ chết. Các ngươi nhìn xem, ngay cả lớp sương mù này cũng ẩn chứa một loại sát trận khủng khiếp. Ta có cảm giác, nếu chúng ta bước sai một bước, cả linh hồn và thể xác sẽ bị nghiền nát ngay lập tức.

Thiết Trảm rút đại kiếm ra, hừ lạnh:
– Chúng ta là thiên tài của Thần Ma Tông, chẳng lẽ lại sợ một lão già làm ruộng? Nghe đồn Diệp Thiên của Vạn Ma Điện cũng mất tích ở đây. Nếu chúng ta bắt được lão ma đầu kia, danh tiếng của Thần Ma Tông sẽ đứng đầu Ma giới!

Nói xong, gã không đợi Lăng Huyết ngăn cản, lao thẳng vào trong thung lũng.

– Thiết Trảm! Quay lại! – Lăng Huyết hét lớn, nhưng đã muộn.

Ba người họ vừa bước qua lạch nước nhỏ ở lối vào thung lũng, cảnh tượng lập tức đại biến.

Không gian đột ngột vặn vẹo. Một áp lực nặng tựa vạn quân từ trên trời rơi xuống, khiến chân của Thiết Trảm cắm sâu xuống đất. Gã rên lên một tiếng, thanh đại kiếm nặng ngàn cân suýt chút nữa rơi khỏi tay.

– Đây là… trọng lực trận pháp cấp cao? Không! Đây là quy luật thổ hệ hoàn chỉnh! – Lăng Huyết kinh hãi kêu lên.

Hắn ngước mắt nhìn lên, phía trước là một thung lũng xanh mướt, hoa cỏ đua chen. Nhưng trong mắt những thiên tài này, mỗi bông hoa dường như đều đang nhắm vào họ với sát ý vô biên. Mỗi chiếc lá đều rung lên như một thanh kiếm nhỏ bé đang chờ lệnh phát động.

– Các ngươi nhìn kìa! – Lăng Dao chỉ vào phía xa, giọng run rẩy.

Giữa ruộng dưa hấu tròn trịa, có một bóng dáng kỳ lạ đứng đó. Đó là một con bù nhìn mặc quần áo cũ rách, đội chiếc nón lá tơi tả. Điều đáng sợ nhất là, con bù nhìn đó dường như đang… nhìn chằm chằm vào bọn họ bằng hai hốc mắt đen ngóm.

– Đó không phải là bù nhìn… đó là một vị Thần cấp cao của giới Ma đạo! – Thiết Trảm lắp bắp.

Thực tế, đó chính là “Lão Ma Đầu Vong Tiên” trong chiếc nhẫn của Diệp Phàm, sau khi được chủ nhân chế cho một cái thân thể bằng gỗ thần linh phối hợp với cỏ rơm linh lực. Vong Tiên đang ngồi trong con bù nhìn để… canh chim sẻ. Thấy ba đứa trẻ lạc lối, lão chỉ nhếch môi (trong hình dạng bù nhìn) cười một cái đầy quỷ dị.

Lăng Huyết cảm nhận được linh hồn mình run rẩy dưới nụ cười đó. Hắn lập tức quỳ sụp xuống, hét lớn:
– Tiền bối xin tha mạng! Chúng đệ tử lầm đường lạc lối, không cố ý mạo phạm thánh địa của tiền bối!

Ba vị thiên tài kiêu ngạo, giờ đây nằm rạp trên mặt đất như ba con tôm bị chiên chín.

Trong khi đó, ở sau hàng rào tre, Diệp Phàm đang núp sau một bụi rậm to đùng, trên người dán đầy “Độn Địa Phù” và “Ẩn Thân Phù”.

Hắn cầm chiếc cuốc, lòng bàn tay rịn đầy mồ hôi:
– Chết rồi, bọn họ quỳ xuống rồi! Diệp Thiên, ngươi nhìn xem, có phải bọn chúng đang kết ấn thi triển bí thuật “Khổ nhục kế” hay không? Sư phụ ta từng nói, Ma tộc nguy hiểm nhất là lúc bọn họ tỏ ra yếu đuối.

Diệp Thiên gánh phân đứng bên cạnh, bình thản nhìn qua khe hở:
– Sư phụ, người cứ nói đùa. Bọn họ bị kiếm ý của người áp chế, không quỳ mới là lạ. Cái cuốc trên tay người đang run rẩy kia, kỳ thực chính là nhịp điệu của hư không đang cộng hưởng với hơi thở của người đúng không? Ngay cả đệ tử đứng đây cũng cảm nhận được thiên địa vạn vật đang cúi đầu.

Diệp Phàm trợn tròn mắt nhìn Diệp Thiên. *Cái gì mà nhịp điệu hư không? Ta run là vì ta sợ, ta sợ thanh cuốc này rỉ quá lỡ có đánh nhau nó gãy giữa chừng thì làm sao!*

Nhưng thấy đám thiếu niên bên ngoài cứ quỳ mãi không dậy, Diệp Phàm nghĩ bụng: *Nếu không đuổi bọn này đi, ngộ nhỡ bọn nó báo về tông môn kéo thêm người đến thì đời mình coi như xong. Phải dùng biện pháp mạnh thôi.*

Hắn bước ra khỏi bụi rậm, lấy hết can đảm, hắng giọng một cái thật lớn. Cái tiếng hắng giọng này, thông qua 108 lớp trận pháp khuếch đại trong thung lũng, truyền đến tai U Minh Tam Lang chẳng khác nào một tiếng sấm rền đánh thẳng vào ý thức.

– Các ngươi… đến đây làm gì? – Diệp Phàm cố ý làm giọng khàn đặc, đầy vẻ uy nghiêm huyền bí.

Lăng Huyết run cầm cập, đầu không dám ngẩng lên:
– Bẩm tiền bối, chúng con… chúng con nghe danh U Minh Ma Quân đại đức, vốn muốn đến bái phỏng… à không, là muốn đến xem nơi này có cần người hầu hạ nhổ cỏ tưới cây không ạ!

Diệp Phàm sững lại. Hả? Muốn làm người hầu nhổ cỏ?

Trong đầu Diệp Phàm lập tức quay cuồng tính toán: *Mùa này cỏ mọc nhanh quá, một mình Diệp Thiên nhổ không xuể, Nguyệt Cơ thì lại đang bận nghiên cứu cách nuôi tằm Ma tơ. Vượng Tài thì chỉ biết cắn chim sẻ. Nếu có thêm ba đứa trẻ này giúp việc không công, mình sẽ có thêm thời gian để nghiên cứu cách chế tạo thuốc xịt sâu bằng Ma hỏa…*

Nhưng cái tính “Cẩu” của hắn lại trỗi dậy: *Không được! Đây có thể là đặc vụ chìm của Vạn Ma Điện cử đến để ám sát mình lúc đang ngủ. Phải thử thách! Phải áp bức bọn chúng đến mức chúng không chịu nổi mà tự bỏ đi!*

Hắn bước tới gần, cố ý gõ gõ cái cuốc rỉ sét xuống đất “cạch cạch”.

Mỗi tiếng gõ đối với ba vị thiếu niên đều giống như nhát búa bổ vào thần hồn. Lăng Huyết cảm thấy Ma đan trong cơ thể mình đang có dấu hiệu vỡ ra vì sợ hãi.

– Muốn làm người hầu? – Diệp Phàm híp mắt lại, cười lạnh (trong lòng thì đang run cầm cập vì đứng quá gần kẻ địch). – Các ngươi có biết tiêu chuẩn của nông trại này cao thế nào không?

Hắn quay sang nhìn đám củ cải đang nhô đầu lên khỏi mặt đất:
– Các ngươi nhìn đám củ cải kia đi. Chúng được nuôi bằng nước suối Nhược Thủy, bón bằng linh phân từ Ma Lang thượng cổ, nghe âm nhạc từ mười hai loại pháp bảo chuông vàng. Nếu các ngươi làm trầy xước một chiếc lá, dù là một mảnh nhỏ nhất, ta sẽ bắt các ngươi dùng toàn bộ tu vi để bồi hoàn. Có dám không?

Thiết Trảm bình thường hung hăng nhất, giờ đây lại là người phản ứng nhanh nhất. Gã dập đầu xuống đất:
– Đệ tử nguyện ý! Chỉ cần tiền bối thu nhận, dù bắt đệ tử dùng đại kiếm này để thái rau héo, đệ tử cũng tuyệt đối không một lời oán thán!

Diệp Phàm ngẩn người. *Tên này bị hâm à? Ai lại dùng đại kiếm đi thái rau héo?*

Hắn lại quay sang nhìn hai anh em Lăng Huyết, Lăng Dao:
– Còn hai người các ngươi?

Lăng Huyết nhìn thấy bóng dáng Diệp Thiên đang đứng sau lưng Diệp Phàm với gánh phân trên vai. Nhận ra Thánh tử khét tiếng một thời của Vạn Ma Điện giờ đây lại có thể điềm tĩnh như vậy, Lăng Huyết đột ngột giác ngộ ra một chân lý.

*Đúng rồi! Diệp Thiên mạnh hơn chúng ta gấp mười lần, tại sao hắn lại chấp nhận ở đây bón phân? Chắc chắn là vì mỗi lần bón phân, hắn đều đang hấp thụ đạo vận kinh người của tiền bối! Đây không phải là làm ruộng, đây là cơ duyên ngàn năm có một! Là khảo nghiệm về sự nhẫn nại và tâm tính!*

Lăng Huyết hét lớn đầy hào khí:
– Ca ca muội muội chúng con nguyện trung thành với tiền bối, thề bảo vệ nông trại này đến hơi thở cuối cùng!

Diệp Phàm thở dài, cảm thấy thế giới này thật điên rồ. Hắn đưa tay vào túi, móc ra ba củ khoai lang nướng đã nguội lạnh từ bữa sáng (vốn là đồ thừa định cho Vượng Tài ăn).

– Thôi được rồi, ăn cái này đi rồi ra đằng kia bắt đầu nhổ cỏ vùng đất chết phía Nam thung lũng. Nhớ kỹ, không được dùng pháp lực, chỉ được dùng tay không.

Khi ba vị thiên tài nhận lấy củ khoai lang từ tay Diệp Phàm, bọn họ dường như đang nhận lấy một bảo vật trấn phái.

Vừa cắn một miếng, đôi mắt của Lăng Dao trợn ngược lên, những giọt lệ chảy dài trên khuôn mặt xinh đẹp:
– Ôi… hương vị này… Ma khí bạo loạn trong cơ thể con hoàn toàn tan biến rồi. Đây… đây chính là Thánh dược thanh lọc tâm hồn trong truyền thuyết! Tiền bối đối xử với chúng con quá tốt rồi!

Diệp Phàm đứng nhìn, lòng đầy chua chát: *Củ khoai lang nướng đó là khoai lang dại mọc cạnh nhà vệ sinh thôi mà… các ngươi có cần diễn sâu như vậy không?*

Tuy nhiên, thấy bọn họ lao vào vùng đất chết phía Nam bắt đầu nhổ cỏ với sự nhiệt tình như thể đang đi đào kho báu, Diệp Phàm rốt cuộc cũng có thể thở phào một hơi. Hắn quay đầu bước nhanh về căn hầm của mình, đóng cửa lại thật chặt, sau đó lập tức rút một xấp bùa ra.

“Càng lúc càng có nhiều kẻ kỳ lạ tìm đến. Sợ quá đi mất! Mình phải trồng thêm mìn dưa hấu, không, phải trồng loại ‘Ớt hỏa diệm’ siêu cay để xịt mắt bọn chúng nếu bọn chúng định làm loạn!”

Bên ngoài, Lão Ma Đầu Vong Tiên đang ngồi trên lưng con bù nhìn, lầm bầm:
– Tiểu tử này… đúng là càng ngày càng có phong thái của kẻ thống trị Ma giới rồi. Hắn chỉ dùng ba củ khoai lang thừa mà có thể thu phục được ba thiên tài tiềm năng nhất Bắc giới. Thiên hạ này, ai mà tính toán qua được hắn?

Tiếng sột soạt của việc nhổ cỏ, tiếng nước tưới hoa vang lên rộn rã giữa thung lũng. Hắc Thổ Hoang Nguyên vẫn tàn khốc như cũ, nhưng bên trong vùng cấm địa bí mật ấy, một thế hệ thiên tài mới của Ma giới đang được “uốn nắn” bởi một kẻ tu tiên cực kỳ sợ chết.

Và thế là, ngày mới ở nông trại lại bắt đầu, hòa bình một cách đầy gượng ép nhưng vô cùng… năng suất.

“Ngày mai,” Diệp Phàm nằm trong hầm thầm nghĩ, “phải bắt đám mới đến gánh nước lên núi. Tiết kiệm chút tiền điện, ý ta là tiết kiệm chút tinh thạch để mua thêm vài miếng độn thổ phù phòng thân mới được.”

Bóng tối bao phủ thung lũng một lần nữa, những lớp trận pháp khẽ ngân rung những giai điệu bí ẩn. Một huyền thoại mới về người nông dân “U Minh” đã âm thầm bước sang một chương mới, giữa sự sợ hãi của chính chủ nhân và sự sùng bái điên cuồng của những “đệ tử” bất đắc dĩ.

Tất cả chỉ mới là khởi đầu cho một mùa màng… rợn người hơn bao giờ hết.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8