Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 3: Gốc cỏ héo và gáo nước giếng

Cập nhật lúc: 2026-05-28 16:53:34 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 3: GỐC CỎ HÉO VÀ GÁO NƯỚC GIẾNG**

Sương mù ở trấn Thanh Vân vào mỗi buổi sớm thường mang theo vị ngọt của hơi đất và chút đăng đắng đặc trưng của dược liệu. Tiệm thuốc nhà họ Tô nằm ở cuối con phố nhỏ, nép mình dưới bóng một cây đại thụ già cỗi, cái bảng hiệu “Tô Gia Dược Điếm” vốn đã tróc sơn từ lâu, nay lại càng thêm loang lổ sau một trận mưa đêm.

Diệp Vô Trần thức dậy khi tiếng gà vừa cất nhịp thứ hai. Hắn không vội vàng tu luyện, cũng chẳng vận công điều息. Việc đầu tiên hắn làm là cầm chiếc chổi tre già, lững thững ra sân quét những phiến lá khô còn vương lệ sương.

Nhịp chổi của hắn rất chậm, nhưng nếu có một vị đại năng cấp Hóa Thần ở đây, hẳn sẽ kinh hãi đến rơi rụng cằm. Mỗi bước đi, mỗi nhát chổi của Vô Trần đều khớp với một loại nhịp điệu huyền bí của đất trời. Hắn không phải đang quét rác, mà là đang vuốt ve kinh mạch của mặt đất, khiến cho khí tức uế tạp sau một đêm đều bị quét sạch, để lại một khoảng không gian thanh tịnh đến thuần khiết.

“Vô Trần! Huynh lại dậy sớm làm gì? Đã bảo hôm nay muội sẽ phụ trách quét dọn mà!”

Một giọng nói trong trẻo như chuông bạc vang lên từ phía sau. Tô Nguyệt Dao bước ra, tóc vẫn còn buộc sơ sài bằng một sợi dây lụa đỏ, khuôn mặt tươi tắn còn vương chút ngáy ngủ. Nàng nhìn kẻ “đệ tử” lười biếng của cha mình, đôi mắt to tròn lộ rõ sự cằn nhằn nhưng ẩn sâu là nét quan tâm chân thành.

Vô Trần dừng chổi, tựa lưng vào thân cây cổ thụ, cười nhẹ: “Quen tay thôi. Với lại, buổi sáng không vận động một chút, gân cốt cứ thấy rệu rã thế nào ấy.”

“Huynh mới mười tám đôi mươi, nói chuyện cứ như ông già tám mươi.” Nguyệt Dao lườm hắn một cái, rồi nhanh nhẹn chạy lại giật lấy cái chổi. “Vào trong giúp cha muội phân loại dược liệu đi, lát nữa chắc sẽ có khách đấy.”

Vô Trần nhìn dáng vẻ hoạt bát của nàng, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp đã lâu không thấy. Ở Tiên giới vạn năm, người ta nhìn nhau bằng tu vi, bằng linh căn, bằng lợi ích. Chỉ có ở chốn hồng trần này, người ta mới quan tâm nhau vì một miếng ăn, một giấc ngủ hay một buổi sáng sương mù.

Đúng như dự đoán của Nguyệt Dao, khi mặt trời vừa ló rạng qua những rặng núi phía xa, một đoàn xe ngựa sang trọng, mang theo bụi bặm của đường xa và vẻ uy nghiêm của kẻ có tiền, dừng lại ngay trước cửa dược điếm cũ nát.

Tiếng vó ngựa dồn dập cùng tiếng hô hoán làm rung động cả khu phố bình yên. Từ trên chiếc xe ngựa được khảm ngọc quý giá, một thiếu nữ vận y phục tím lộng lẫy bước xuống. Nàng có khuôn mặt kiêu kỳ, đôi lông mày liễu hơi nhíu lại khi nhìn thấy hiệu thuốc đơn sơ của nhà họ Tô. Đi theo sau là một lão giả vận bào xám, khí tức quanh thân có chút linh lực dao động, xem chừng đã đạt đến Luyện Khí tầng năm – mức độ có thể coi là cao thủ ở vùng biên thùy này.

“Chủ quán đâu? Mau ra đây!” Lão giả bào xám quát lớn, giọng nói mang theo chút uy áp của người tu hành.

Tô Minh – cha của Nguyệt Dao, một thầy thuốc phàm nhân hiền lành, vội vàng chạy ra, cúi đầu thi lễ: “Tiểu nhân có mặt. Không biết quý khách cần tìm vị thuốc gì?”

Thiếu nữ áo tím, người chính là Lâm Phù Dung – đại tiểu thư của Lâm gia ở quận thành, không thèm nhìn Tô Minh, chỉ ra hiệu cho kẻ hầu mang lên một cái chậu sứ thanh hoa tinh xảo. Trong chậu là một gốc linh thảo héo rũ, lá màu xanh lam nay đã ngả sang vàng úa, thân cây quắt lại như thể bị hút sạch sinh mệnh lực.

“Đây là Tuyết Lam Linh Thảo, một trong những cống phẩm ta chuẩn bị cho cuộc tuyển chọn của Thanh Vân Tông sắp tới.” Giọng Lâm Phù Dung lạnh lùng và đầy lo lắng. “Hai ngày trước nó đột nhiên héo úa. Ta đã tìm khắp các danh y và Đan sư ở quận thành, tất cả đều lắc đầu. Nghe danh Tô gia ở trấn Thanh Vân có bí thuật dưỡng dược, nếu hôm nay các ngươi không cứu được nó, tiệm thuốc này cũng không cần mở nữa.”

Tô Minh vừa nhìn thấy gốc linh thảo, mồ hôi hột đã rơi lấm tấm. Ông tuy là thầy thuốc giỏi về thảo dược phàm trần, nhưng đối với “linh thảo” của người tu tiên, ông làm sao có bản sự ấy?

“Tiểu… tiểu thư… Đây là linh vật thượng giới, tiểu nhân chỉ là phàm nhân, thực sự lực bất tòng tâm…”

Lão giả bào xám hừ lạnh một tiếng, một luồng áp lực vô hình khiến Tô Minh lảo đảo: “Không cứu được cũng phải cứu! Lâm gia chúng ta không rảnh để đi chơi với ngươi.”

Tô Nguyệt Dao thấy cha bị bắt nạt, liền chạy lại chắn phía trước, tức giận nói: “Các người thật vô lý! Cây của các người hỏng từ nơi khác mang đến, sao lại đổ lỗi cho tiệm thuốc nhà ta? Hơn nữa, nhìn cái cây này đã chết khô từ gốc, có là thần tiên cũng chịu!”

“Ngươi nói cái gì?” Lâm Phù Dung nheo mắt, sát khí hiện lên.

Giữa lúc không khí đang căng thẳng tột độ, một giọng nói đều đều, có chút uể oải vang lên từ góc sân:

“Gốc Tuyết Lam này không phải bị bệnh, nó chỉ là bị ‘sặc’ linh khí thôi. Cho nó uống sâm ngàn năm, dùng lửa địa mạch để sưởi, chẳng khác nào bắt một đứa trẻ ăn cả con lợn rừng. Không chết mới là lạ.”

Mọi ánh mắt lập tức dồn về phía Diệp Vô Trần. Hắn đang ngồi bệt trên bệ đá cạnh cái giếng cũ, tay cầm một quả táo dại, thản nhiên cắn một miếng “rắc” giòn tan.

“Tên tiểu tử kia, ngươi là ai mà dám bàn luận chuyện linh thảo trước mặt lão phu?” Lão giả bào xám quát, đôi mắt lóe lên tia nhìn khinh miệt.

Lâm Phù Dung nhìn Vô Trần – một thiếu niên ăn mặc giản đơn, trên áo còn vướng vài mảnh rác khô, liền lộ vẻ chán ghét: “Kẻ giúp việc ở đây mà cũng dám mở miệng sao?”

Vô Trần không giận, đứng dậy phủi áo, bước lại gần chậu sứ thanh hoa. Hắn nhìn gốc Tuyết Lam Linh Thảo héo rũ kia như nhìn một đứa trẻ đáng thương. Thực chất, trong mắt hắn, đây chẳng qua là một loại cỏ cấp thấp nhất ở Tiên giới, chuyên mọc ven đường để ngựa linh ăn. Nhưng ở hạ giới này, nó lại được coi như chí bảo.

“Trong vòng mười lăm phút nữa không cứu, gốc cỏ này sẽ hóa thành tro bụi.” Vô Trần bình thản nói, đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ vạn năm không đổi. “Tôi có thể cứu nó, nhưng các người phải im lặng.”

Lão giả bào xám định ra tay trừng trị kẻ nói năng ngông cuồng này, nhưng Lâm Phù Dung lại giơ tay ngăn lại. Nàng đang ở thế đường cùng. Nếu gốc linh thảo này chết, cơ hội vào Thanh Vân Tông của nàng sẽ tan biến.

“Được! Nếu ngươi cứu được, ta sẽ ban thưởng hậu hĩnh. Nếu không được…” Nàng gằn giọng, “Ta sẽ san phẳng cái dược điếm này.”

“Vô Trần… huynh đừng liều mạng!” Nguyệt Dao kéo áo hắn, lo lắng thì thầm. Cha nàng cũng run rẩy không thốt nên lời.

Vô Trần chỉ mỉm cười trấn an nàng, một nụ cười khiến tâm hồn Nguyệt Dao vốn đang dao động bỗng trở nên lạ kỳ thanh thản.

Hắn quay người, đi đến cạnh cái giếng cũ. Mọi người nín thở dõi theo. Lão giả bào xám thì thầm: “Hẳn là hắn sẽ dùng bí thuật truyền thừa nào đó, hoặc ít nhất cũng phải có một bình linh dịch quý giá.”

Nhưng tất cả đều ngớ người. Vô Trần chẳng lấy ra thứ gì cả. Hắn chỉ cầm lấy cái gáo dừa đã cũ, múc một gáo nước từ sâu dưới lòng giếng. Nước giếng trong vắt, lóng lánh dưới ánh mặt trời buổi sớm, chẳng hề có chút linh khí dao động nào.

Hắn xách gáo nước đi lại trước gốc linh thảo.

“Hắn định làm gì? Dùng nước giếng cứu linh thảo sao? Thật là chuyện cười lớn nhất thiên hạ!” Đám gia nhân Lâm gia bắt đầu xì xào.

Lâm Phù Dung sắc mặt tái mét: “Ngươi dám bỡn cợt ta?”

Vô Trần hoàn toàn ngó lơ những lời xung quanh. Hắn đứng đó, dáng vẻ tiêu sái. Một tay hắn cầm gáo nước, tay kia khẽ búng một cái vào không trung.

Không ai thấy gì, nhưng trong cảm nhận của Vô Trần, khí tức quanh thân hắn đã thay đổi. Hắn đang dùng “Vạn Vật Vi Đan” – tâm pháp đỉnh cao của Đan Đế. Hắn không cần lò, cũng chẳng cần dược dẫn quý hiếm. Đối với hắn, nước giếng này chứa đựng vị ngọt của đất, hơi lạnh của mạch ngầm, và nhịp đập của phàm trần – đó chính là liều thuốc tốt nhất cho một cái cây đang bị linh khí làm cho kiệt quệ.

Vô Trần nghiêng gáo nước. Dòng nước chảy xuống rất chậm, trông như những hạt ngọc rơi đều đặn.

Khi giọt nước đầu tiên chạm vào gốc Tuyết Lam Linh Thảo héo úa, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Lớp vỏ khô khốc của thân cây bỗng phát ra tiếng “tí tách” khe khẽ, như tiếng của đất nứt sau cơn mưa đầu mùa.

Giọt thứ hai, màu xanh lam nhạt vốn đã biến mất bắt đầu hiện lên từ gân lá, lan tỏa một cách chậm rãi nhưng vô cùng kiên định.

Giọt thứ ba, cả gốc cây rung rinh một cái, những chiếc lá héo rũ bắt đầu vươn mình, dựng đứng dậy đón lấy ánh sáng mặt trời. Một mùi hương thanh mát, tinh khiết như sương tuyết đỉnh núi tỏa ra, khiến tất cả những ai đứng trong sân đều thấy tinh thần minh mẫn, lỗ chân lông như mở rộng ra để hít thở.

Lão giả bào xám dụi mắt, không tin vào những gì mình đang thấy: “Điều này… điều này làm sao có thể? Không có linh áp, không có bí thuật, chỉ là một gáo nước…”

Lâm Phù Dung há hốc mồm, chiếc khăn tay lụa quý giá rơi khỏi tay nàng mà nàng cũng chẳng hay biết.

Vô Trần vẫn tiếp tục tưới. Hắn tưới một cách ung dung, miệng khẽ lẩm bẩm một giai điệu cổ xưa mà chỉ mình hắn nghe thấy. Đó là bài ca của sự sống, bài ca của sự quay trở về cội nguồn. Gốc linh thảo kia không còn là một vật vô tri, nó bắt đầu đu đưa theo nhịp điệu của dòng nước, tựa như đang nhảy múa vì được cứu rỗi.

Cho đến khi hạt nước cuối cùng trong gáo rơi xuống, gốc Tuyết Lam Linh Thảo đã không còn vẻ héo rũ của lúc nãy. Thay vào đó, nó rực rỡ hơn bao giờ hết. Những đóa hoa nhỏ màu lam tuyết li ti nở rộ ngay trước mắt mọi người, tỏa ra ánh linh quang nhàn nhạt nhưng cực kỳ thuần túy.

“Nở hoa… Tuyết Lam Linh Thảo nở hoa rồi!” Một tên gia nhân kinh hãi kêu lên.

Ai cũng biết, loại linh thảo này chỉ nở hoa sau mười năm được nuôi dưỡng cực kỳ cẩn thận bằng linh thạch tinh khiết nhất. Vậy mà ở đây, trước một tên “giúp việc” và một gáo nước giếng, nó lại nở hoa rực rỡ chỉ trong chốc lát.

Vô Trần đặt cái gáo dừa xuống bệ sứ, thản nhiên lau tay vào áo: “Xong rồi đó. Đem về đi. Nhớ lấy, đừng dùng linh dược bồi bổ cho nó nữa. Mỗi ngày múc một gáo nước ở cái giếng cũ nào đó mà tưới, nó sẽ sống khỏe mạnh. Cây cỏ cũng như người, quá cao sang sẽ chóng tàn, bình dị mới được lâu bền.”

Sân tiệm thuốc chìm vào một sự im lặng kỳ quái. Lâm Phù Dung run rẩy tiến lại gần, chạm nhẹ vào cánh hoa mềm mại còn vương những giọt nước mát lạnh. Nàng có thể cảm nhận được một luồng sinh cơ mãnh liệt hơn bất kỳ gốc linh thảo nào nàng từng thấy trước đây.

“Tiền bối… không, tiên sinh…” Nàng đổi giọng, giọng nói pha lẫn sự tôn kính và sợ hãi. Nàng nhận ra thiếu niên trước mặt này tuyệt đối không phải là kẻ đơn giản. “Tiên sinh có thể cho biết… bí thuật này tên là gì không?”

Vô Trần ngáp một cái, vẻ lười biếng lại quay trở về: “Bí thuật gì chứ? Chỉ là tưới nước thôi mà. Tại cái giếng nhà này lâu năm có linh tính, hoặc là cây này vốn dĩ chưa muốn chết thôi.”

Lão giả bào xám vội vàng tiến lên, cúi người thật sâu trước Vô Trần: “Lão phu là Lâm quản sự, có mắt mà không thấy núi Thái Sơn, xin cao nhân thứ lỗi. Đây là vạn lượng bạc cùng một khối Linh Ngọc cấp thấp, xin tiên sinh nhận cho vì đã cứu giúp Lâm gia.”

Lão lấy ra một túi gấm nặng trịch và một viên ngọc tỏa sáng lấp lánh.

Nguyệt Dao và cha nàng đứng chôn chân tại chỗ. Một vạn lượng bạc! Đó là số tiền mà dược điếm này có làm ba đời cũng không tích cóp được. Nhưng Vô Trần chỉ liếc qua túi bạc, rồi lắc đầu:

“Bạc thì đưa cho Tô lão bản đi, đó là chủ nhân ở đây. Còn viên ngọc kia…” Hắn cầm lấy khối Linh Ngọc, xoay xoay giữa hai ngón tay rồi thản nhiên ném cho Lục Manh – gã thợ rèn đang đứng ngẩn ngơ xem kịch ở cửa. “Cầm lấy mà rèn sắt cho tốt, đồ chơi này ta không dùng được.”

Lục Manh quýnh quáng chụp lấy viên ngọc, mặt đỏ gay: “Sư… sư phụ… Cái này quý lắm!”

Lâm Phù Dung và lão quản sự nghẹn họng. Viên Linh Ngọc mà bao nhiêu tu sĩ thèm khát, vậy mà bị hắn gọi là “đồ chơi” và ném cho một tên thợ rèn cục mịch?

Lâm Phù Dung nhìn Vô Trần thêm một lần nữa, đôi mắt nàng ánh lên những suy tư phức tạp. Nàng biết, trấn nhỏ Thanh Vân này, sau hôm nay sẽ không còn yên tĩnh được nữa.

“Đa tạ tiên sinh. Ân đức này Lâm Phù Dung ghi nhớ.” Nàng cúi đầu, rồi dẫn đoàn người vội vã rời đi. Nàng phải đem gốc linh thảo này về và báo cáo ngay với gia tộc về sự xuất hiện của một “kỳ nhân”.

Sau khi đoàn người Lâm gia đã đi xa, tiệm thuốc nhà họ Tô nổ tung bởi những tiếng reo hò và thắc mắc. Tô Minh run rẩy cầm túi bạc, nhìn Vô Trần như nhìn một vị thần: “Vô Trần… con… làm sao con làm được? Con học cái này ở đâu?”

Nguyệt Dao cũng chạy lại, đôi mắt lấp lánh như sao trời, nàng vừa phấn khích vừa tò mò: “Huynh khai thật đi! Huynh rốt cuộc là ai? Có phải đại năng nào đó giả vờ nhập phàm để trốn nợ không?”

Vô Trần cười khổ, gõ nhẹ vào trán nàng một cái: “Trốn nợ cái gì chứ? Huynh chỉ là xem trong một cuốn sách cũ rách nào đó thôi. Linh thảo cũng là cỏ, phàm nhân cũng là người. Đạo lý nằm ở sự cân bằng. Các người cứ nghĩ quá xa xôi rồi.”

Hắn nói xong, liền lách qua đám đông, quay trở lại góc sân cũ, tiếp tục cầm cái chổi tre lên.

Nhưng tâm cảnh của Diệp Vô Trần lúc này lại không hề bình thản như vẻ bề ngoài. Khi hắn nhìn sâu xuống lòng giếng, hắn thấy một tia sát khí mờ nhạt từ phía xa đang bay về hướng này.

*Huyết Đan Môn.*

Cái gốc Tuyết Lam kia tuy được cứu, nhưng hương thơm của hoa nở tức thì sẽ như một ngọn đuốc trong đêm tối, thu hút lũ kền kền chuyên đi tìm kiếm linh dược để luyện chế tà đan. Hắn đã cố tình kìm nén dược lực, nhưng sự thuần túy của “Đạo tâm” vẫn là thứ mà những kẻ tham lam cực kỳ nhạy cảm.

“Vạn vật hữu linh, phàm tâm là gốc.” Vô Trần thở dài một tiếng. “Nhân gian yên tĩnh chưa được bao lâu, lại sắp phải đón những vị khách không mời mà đến rồi.”

Tối hôm đó, dược điếm nhà họ Tô thắp đèn sáng rực. Tô Minh nấu một bữa tiệc thật thịnh soạn với thịt gà và rượu ngon để ăn mừng. Nguyệt Dao líu lo không ngớt, còn Lục Manh thì cứ mân mê khối Linh Ngọc với khuôn mặt ngây ngô.

Vô Trần ngồi đó, nhấp một ngụm rượu phàm trần rẻ tiền. Rượu hơi cay, xộc vào mũi, nhưng nó mang theo hơi ấm của tình người, thứ mà vạn năm ở Tiên giới hắn chưa từng được thưởng thức.

Hắn thầm nghĩ, dù là Huyết Đan Môn hay thiên hạ vạn phái, nếu ai dám phá vỡ sự bình yên nhỏ nhoi này của hắn, hắn không ngại biến cả bầu trời kia thành một cái lò luyện, và luyện hóa tất cả bọn chúng thành tro bụi.

Bên cạnh hắn, gánh thuốc gỗ vẫn dựa lặng lẽ vào tường. Trên gối của Vô Trần, chiếc lò sứt mẻ “Quy Phàm” khẽ rung rinh, một làn khói trắng mảnh như sợi tóc bay lên, quẩn quanh trong gian phòng, bao phủ lấy mọi người như một lớp bảo hộ vô hình.

Đạo, thực sự nằm ở một gáo nước giếng, một chén rượu nhạt và một nụ cười của nhân thế. Diệp Vô Trần nhắm mắt, bắt đầu một đêm tĩnh lặng trong hành trình lấy đạo nhập phàm của mình.

Nhưng ngoài kia, trong bóng tối mịt mùng của rừng cây bao quanh trấn Thanh Vân, những đôi mắt đỏ rực như máu đang từ từ lộ ra. Mùi tanh nồng của máu tươi bắt đầu theo gió len lỏi vào trấn nhỏ.

Cuộc chơi chỉ mới bắt đầu. Những gốc cỏ héo đã hồi sinh, nhưng máu người, liệu có dễ dàng được cứu vãn? Vô Trần mở mắt giữa đêm đen, ánh mắt hắn lạnh lùng và sắc lẹm hơn cả kiếm phong của một vị Tiên Tôn. Hắn đứng dậy, bước ra sân, nơi cái giếng cũ vẫn lặng lẽ phản chiếu ánh trăng bạc.

“Lửa của phàm trần, cũng đã đến lúc nhóm lên rồi.”

Hắn vung tay, một tàn lửa nhỏ từ chiếc lò Quy Phàm bay ra, hóa thành một đóa sen lửa li ti giữa hư không, canh giữ lấy cổng tiệm thuốc nhà họ Tô. Một khởi đầu mới đầy sóng gió đang chờ đợi Đan Thần ở ngay trước mắt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8