Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 4: Tô Nguyệt Dao và bát cháo loãng

Cập nhật lúc: 2026-05-28 16:54:13 | Lượt xem: 4

**Chương 4: Tô Nguyệt Dao và bát cháo loãng**

Sương sớm trấn Thanh Vân tựa như một dải lụa mỏng tang, lãng đãng vắt ngang qua những mái ngói rêu phong và những con hẻm nhỏ lát đá xanh. Không khí buổi sớm ở đây mang theo vị nồng ẩm của đất trời, pha chút mùi gỗ mục và khói bếp thanh bình, một mùi hương mà Diệp Vô Trần nhận ra mình càng ngày càng ưa thích.

Phía sau dược điếm nhà họ Tô, Diệp Vô Trần vẫn ngồi nguyên tư thế đó từ đêm qua. Hắn dựa lưng vào gốc cây mộc già nua, đôi mắt hơi khép, hơi thở nhẹ đến mức dường như hòa quyện vào nhịp đập của tự nhiên. Trên đùi hắn, Quy Phàm Lô – cái lò luyện đan sứt mẻ và đen đúa – thi thoảng lại lóe lên một tia sáng yếu ớt, rồi lại lặn tắt, tựa như một sinh linh đang ngáy ngủ trong vòng tay chủ nhân.

Năm xưa, khi còn là Vô Trần Tiên Tôn cai trị Cửu Tiêu, mỗi lần hắn xuất quan, tiên nhạc sẽ vang lừng tám hướng, vạn tiên triều bái, tiên hoa rơi xuống như mưa. Nhưng hiện tại, thứ chào đón hắn khi mở mắt chỉ là tiếng chim sẻ lách chách trên cành và tiếng ho hắng của lão chủ tiệm thuốc Tô Minh ở gian nhà phía trước.

“Cạch.”

Tiếng cửa gỗ vang lên khô khốc. Diệp Vô Trần không cần quay đầu cũng biết ai đang bước tới. Mùi hương thảo mộc nhàn nhạt trộn lẫn với mùi bột gạo nồng ấm chỉ có thể là của Tô Nguyệt Dao.

Nàng mặc một bộ y phục màu lam nhạt đã bạc màu ở ống tay, mái tóc đen tết đơn giản sau gáy. Trên tay nàng là một chiếc khay gỗ cũ kỹ, bên trên đặt một bát sứ đựng cháo trắng còn bốc khói nghi ngút.

“Vô Trần, huynh lại ngồi đây cả đêm à? Dáng vẻ lười biếng này của huynh, thật không biết đời trước là đại gia nhà nào đầu thai nữa.” Nguyệt Dao đặt bát cháo xuống cái bàn đá cạnh chỗ hắn ngồi, giọng nói tuy có vẻ oán trách nhưng lại tràn đầy sự quan tâm chân thành.

Diệp Vô Trần hé mắt, khẽ mỉm cười. Nụ cười của hắn rất nhạt, nhưng lại khiến gương mặt thanh tú vốn bình lặng trở nên sinh động hẳn lên.

“Trăng đêm qua đẹp, ta lỡ xem đến quên cả giờ giấc.”

Nguyệt Dao liếc nhìn bầu trời buổi sáng bắt đầu hửng nắng, lại nhìn cái lò sứt mẻ trên đùi hắn, bĩu môi bảo:
“Cái lò rách này huynh cứ ôm khư khư như bảo bối ấy. Cha ta nói nó đến sắt vụn cũng không bằng, thế mà huynh lại đem nó đi cứu được gốc linh hủ thảo kia, đúng là chuyện lạ phương nào. Nào, mau ăn đi kẻo nguội. Cháo này ta ninh từ lúc canh năm, gạo vừa mới xát xong, ngọt lắm đấy.”

Diệp Vô Trần chậm rãi đứng dậy, gác chiếc lò cũ sang một bên, cầm bát cháo lên. Bát cháo thật sự rất loãng, hạt gạo nở bung như những cánh hoa súng li ti, điểm xuyết mấy lát hành xanh mướt và một vài sợi gừng thái nhỏ. Trong mắt những tu sĩ Tiên giới, đây có lẽ là thứ “tạp chất” rẻ mạt nhất, có thể làm ô uế kinh mạch, nhưng đối với Diệp Vô Trần bây giờ, đây lại là một món quà xa xỉ.

Hắn múc một thìa cháo đưa vào miệng. Vị ngọt thanh của gạo phàm trần len lỏi vào đầu lưỡi, sau đó là một luồng nhiệt lượng ấm áp lan tỏa từ thực đạo xuống dạ dày, rồi thấm thía vào từng lỗ chân lông.

“Thế nào? Ngon không?” Nguyệt Dao chống cằm nhìn hắn, đôi mắt to tròn lấp lánh như chứa đựng cả bầu trời sao vừa rụng xuống.

“Ngon lắm.” Diệp Vô Trần gật đầu, lời nói xuất phát từ tận đáy lòng. “Ấm đến mức có thể xua tan cả nỗi cô quạnh của mười vạn năm.”

Nguyệt Dao phì cười, vỗ mạnh vào vai hắn một cái: “Huynh lại bắt đầu nói mê rồi! Huynh mới bao nhiêu tuổi mà nói chuyện mười vạn năm? Ăn xong rồi thì mau vào tiệm giúp cha ta bốc thuốc. Hôm nay hình như trong trấn có chút bất thường, khách khứa thưa thớt, mà có vài kẻ mặt mũi lạ hoắc cứ lảng vảng ngoài cổng.”

Đôi đũa trong tay Diệp Vô Trần khựng lại một nhịp. Ánh mắt hắn vốn tĩnh lặng bỗng chốc trở nên sâu thẳm như đầm nước nghìn năm. Hắn cảm nhận được sát khí. Một loại sát khí thối rữa, tanh nồng mùi máu và ác nghiệp – thứ mùi vị đặc trưng của Huyết Đan Môn mà hắn đã ngửi thấy đêm qua.

Bát cháo trong tay hắn, vốn dĩ bình thường, bỗng dưng rung động nhẹ. Diệp Vô Trần ngạc nhiên phát hiện ra, trong khi hắn thưởng thức sự ấm áp của tình người phàm trần này, đạo tâm vốn dĩ khô héo và chai sạn của hắn sau cuộc chiến ở Tiên giới lại bắt đầu có dấu hiệu chuyển động.

Trước kia, hắn luyện đan là vì thiên địa quy luật, là vì đạt đến sự hoàn mỹ vô cầu. Nhưng giờ đây, nhìn thấy sự quan tâm của cô gái nhỏ này, hắn nhận ra mình luyện đan còn là để bảo vệ. Bảo vệ bát cháo ấm nóng này, bảo vệ sự giản đơn giữa nhân thế đầy rẫy lừa lọc này.

Một đạo linh quang nhỏ nhoi, mảnh như tơ nhện nhưng lại thuần khiết đến cực điểm, từ trong bát cháo loãng kia bay vào trong ngực Diệp Vô Trần. Đó không phải linh khí, mà là “Tâm khí”.

Lấy Đạo nhập Phàm, hóa ra không phải là trốn tránh tu hành, mà là dùng cái tâm phàm trần để cảm thụ cái Đạo của chúng sinh.

“Nguyệt Dao.” Diệp Vô Trần đặt bát cháo đã cạn xuống, giọng nói bỗng trở nên trầm ổn lạ kỳ.

“Hửm?”

“Sau này đừng nấu cháo quá loãng như vậy nữa. Gạo trong kho nếu thiếu, ta sẽ đi kiếm.”

Nguyệt Dao thoáng ngẩn ra, rồi mặt hơi đỏ lên vì ngượng ngùng: “Ta… ta biết rồi. Tại dạo này cha bảo giá gạo tăng cao, lại phải tích góp linh thạch để mua mấy vị dược thảo quan trọng… Huynh lười thế này mà đòi đi kiếm gạo ở đâu cơ chứ?”

Diệp Vô Trần không giải thích, hắn đứng dậy, cầm lấy thanh kiếm gỗ gánh thuốc vẫn dựng bên cạnh. Thanh kiếm gỗ trông rất cũ, nhưng nếu một vị kiếm đạo đại năng nào nhìn thấy, chắc chắn sẽ phải quỳ lạy kinh hãi, bởi vì từng thớ gỗ của nó đang lưu chuyển một loại kiếm ý thái cổ cực kỳ kinh khiếp, được giấu kín dưới vẻ ngoài thô lậu.

“Ta ra cửa một lát. Nếu có ai tìm đến, bảo họ đợi.”

Nguyệt Dao nhìn theo bóng lưng thanh thú của Diệp Vô Trần, chẳng hiểu sao nàng thấy bóng hình đó bỗng dưng cao lớn lạ thường, như thể có thể chống đỡ cả bầu trời đang sụp xuống. Nàng dọn dẹp bát đĩa, vừa đi vừa lẩm bẩm: “Cái người này, hôm nay lạ thật.”

Diệp Vô Trần bước ra khỏi dược điếm. Ngay lập tức, cái nắng buổi sớm bị che khuất bởi một tầng mây đen u ám từ đâu kéo đến. Trên con phố nhỏ của trấn Thanh Vân, dân chúng dường như cũng cảm nhận được sự bất ổn, mọi người đều vội vã đóng cửa cài then.

Ở ngã tư cách dược điếm không xa, ba bóng người mặc trường bào đỏ đậm đang đứng đó. Trên ngực áo họ thêu hình một cái lò luyện đan bằng xương cốt, tỏa ra tà khí ngút trời. Những kẻ qua đường nhìn thấy họ đều run rẩy né tránh, thậm chí có người không kịp tránh đã bị linh áp của chúng làm cho hộc máu ngã gục.

Kẻ dẫn đầu là một lão giả gầy guộc, đôi mắt sâu hoắm, tay cầm một viên đan dược màu huyết dụ. Hắn liếm môi, đôi mắt dừng lại trên người Diệp Vô Trần.

“Tiểu tử, ngươi chính là người đã trị khỏi linh hủ thảo bằng nước giếng sao?” Lão giả cất tiếng, giọng nói rít lên như tiếng kim loại cọ sát, lạnh lẽo vô cùng.

Diệp Vô Trần đứng yên tại chỗ, thanh kiếm gỗ vắt trên vai một cách tiêu sái. Hắn khẽ thở dài, trong miệng vẫn còn lưu lại dư vị ngọt ngào của bát cháo loãng ban nãy. Sự ấm áp đó vẫn còn ở trong ngực hắn, đối lập hoàn toàn với sự tàn nhẫn của đám người trước mắt.

“Huyết Đan Môn?” Diệp Vô Trần hỏi ngược lại, giọng điệu hờ hững như thể đang hỏi giá một bó rau ngoài chợ.

“Láo xược! Gặp phải trưởng lão Huyết Đan Môn mà không quỳ xuống cầu xin?” Một tên đệ tử đi cùng quát lớn, tay vung ra một luồng khói độc màu tím đen, hóa thành hình một cái đầu lâu gào thét lao về phía Vô Trần.

Diệp Vô Trần không hề né tránh. Hắn chỉ nhẹ nhàng bước một bước về phía trước.

Chỉ một bước này, mặt đất trấn Thanh Vân dường như run rẩy. Một luồng đan uẩn tinh thuần từ trên người hắn bộc phát, hóa thành một đóa sen trắng từ dưới chân hắn nở rộ. Đóa sen trắng đi đến đâu, khói độc liền tan biến đến đó, biến thành linh khí thanh sạch nuôi dưỡng cho mấy nhành cỏ ven đường.

Tất cả diễn ra trong tĩnh lặng, không có tiếng nổ đì đùng, không có ánh sáng chói lòa, nhưng lại mang theo một quy luật tối cao của thiên địa: “Sinh tử có số, vạn vật hữu linh.”

Lão giả Huyết Đan Môn trợn tròn mắt, lùi lại hai bước, mặt cắt không còn giọt máu: “Đây… đây không phải linh lực… Đây là Đan ý! Ngươi là một đan sư đã chạm đến cấp bậc Ý Đan? Điều đó không thể nào, ngươi chỉ là một tiểu tử phàm trần!”

Diệp Vô Trần nhìn bát sứ rỗng vẫn còn ấm áp trong trí nhớ của mình, nhẹ nhàng nói:

“Đan không chỉ là để tu luyện, mà là để cứu người. Luyện đan dùng máu người, đó không phải là đan đạo, đó là tà nghiệp. Các ngươi quấy rầy bữa sáng của ta, điều này… rất không tốt.”

Hắn cầm lấy thanh kiếm gỗ, không rút kiếm ra khỏi vỏ (vốn dĩ nó cũng chẳng có vỏ), mà chỉ dùng chuôi kiếm gõ nhẹ vào hư không.

“Bát cháo loãng ban nãy là vì lòng nhân mà thành vị ngọt. Thanh kiếm gỗ này của ta, là vì tà ma mà sinh ra vị đắng. Các ngươi, muốn nếm thử vị đắng của phàm trần này không?”

Lão giả kia gầm lên, tay ném viên huyết đan vào miệng, cơ thể bỗng chốc phình to, hóa thành một quái vật đầy lông lá đỏ rực, định liều mạng nhất kích. Nhưng ngay lúc đó, Mặc Thiên Hành – vị tửu tiên rách rưới – đang nằm trên mái nhà một quán rượu gần đó, khẽ nhấc vò rượu lên, cười khổ:

“Thôi rồi, mấy cái tiểu quỷ này chạm vào vảy ngược của lão yêu quái này rồi. Diệp Vô Trần khi đang lười biếng thì không sao, chứ hắn đã cầm kiếm gỗ lên khi vừa ăn xong bát cháo của nha đầu kia, thì đến cả Tiên Vương cũng phải khóc hận.”

“Vù!”

Một tia kiếm quang thanh khiết như ánh sương sớm lướt qua. Không có máu chảy, không có đầu rơi, nhưng ba bóng người của Huyết Đan Môn bỗng nhiên đứng sững lại. Thần sắc của chúng từ dữ tợn bỗng trở nên ngây dại, rồi dần dần, cơ thể chúng như những đụn cát bị gió thổi, từ từ tan biến vào trong không khí, biến thành chất dinh dưỡng cho những gốc hoa cỏ bên lề đường.

Thần thông: Vạn vật vi đan, quy phàm nhập hóa.

Diệp Vô Trần gánh kiếm gỗ lên vai, phủi nhẹ bụi trần trên tà áo xanh. Hắn quay người, đi về phía dược điếm. Bầu trời đen u ám tan biến như chưa từng xuất hiện, nắng ấm lại chan hòa trên khắp trấn Thanh Vân.

Ở gian nhà sau, Tô Nguyệt Dao đang loay hoay quét dọn. Thấy hắn về, nàng liền lớn tiếng gọi:

“Vô Trần! Đi đâu mà nhanh thế? Mau vào rửa bát cho ta!”

“Đã về đây.” Diệp Vô Trần đáp lại bằng một tông giọng dịu dàng nhất từ trước đến nay.

Trong mắt hắn lúc này, không còn bóng dáng của những cường giả tiên giới, cũng không còn sự báo thù hay tham vọng. Hắn chỉ thấy hình ảnh cô gái đang bận rộn dưới khói bếp kia.

Hóa ra, đỉnh cao của Đan đạo không phải là luyện chế ra viên thuốc có thể sống đời đời kiếp kiếp, mà là luyện ra một trái tim có thể cảm nhận được hơi ấm trong một bát cháo loãng tầm thường.

Diệp Vô Trần ngồi xuống bên giếng nước, bắt đầu cọ rửa chiếc bát sứ. Quy Phàm Lô đặt bên cạnh hắn khẽ rung rinh như đang tán đồng. Một chương mới trong hành trình lấy đạo nhập phàm của hắn đã bắt đầu, thật nhẹ nhàng, nhưng lại vô cùng kiên định.

Ngoài trấn, bụi trần cuồn cuộn, sóng gió thế gian vẫn còn đó, nhưng sau cánh cửa gỗ sứt sẹo của dược điếm nhà họ Tô, có một vị Đan Đế đang tìm thấy chân đạo của mình trong từng vụn vặt của cuộc sống phàm nhân.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8