Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 6: Một gậy gánh thuốc, vạn pháp bất xâm
**CHƯƠNG 6: MỘT GẬY GÁNH THUỐC, VẠN PHÁP BẤT XÂM**
Ánh hoàng hôn đỏ thẫm như máu loãng đổ xuống trấn nhỏ Thanh Vân, nhuộm thắm những con đường lát đá xanh đã mòn vẹt dấu chân người. Trong gian bếp nhỏ của Tô gia dược điếm, tiếng lửa lách tách nổ cùng hơi khói trắng mờ ảo mang theo mùi hương thanh đạm của hành hoa và tiêu bột.
Diệp Vô Trần ngồi trên chiếc ghế gỗ ba chân thấp lùn, hai tay bưng bát mỳ bốc khói nghi ngút. Hai quả trứng gà vàng ươm nằm chễm chệ trên lớp mỳ trắng sợi dai, nhìn qua trông vô cùng bắt mắt. Hắn không vội ăn ngay, mà đưa mũi lên hít một hơi thật sâu, đôi mắt nhắm lại như đang thưởng thức một loại tiên đan hiếm có nhất thế gian.
“Vô Trần, ngươi còn đứng hình ở đó làm gì? Mau ăn đi kẻo nguội.” Tô Nguyệt Dao lau tay vào tạp dề, vừa từ nhà ngoài bước vào, trên trán nàng còn lấm tấm vài giọt mồ hôi sau một ngày vất vả.
Diệp Vô Trần mở mắt, cười hì hì: “Tiểu thư nấu mỳ, so với tiên tử hạ phàm còn khéo hơn vạn phần. Đừng nói là hai quả trứng, dù chỉ là một gọng hành, Vô Trần ta cũng thấy ngon tuyệt trần.”
Tô Nguyệt Dao lườm hắn một cái sắc sảo, nhưng trong đáy mắt lại ánh lên một tia ý cười không giấu giếm: “Lại dẻo miệng. Ngươi đấy, sau này đừng có làm liều như hôm nay nữa. Đám người Lý Hoành tuy chỉ là lũ vô lại, nhưng sau lưng chúng là Lý gia ở Thanh Phong Trấn, có dây dưa với mấy gã tu sĩ ở Tiên môn đấy. Chúng ta chỉ là phàm nhân, đụng vào họ không có kết cục tốt đâu.”
Diệp Vô Trần gắp một miếng trứng, chậm rãi nhai kỹ rồi mới nuốt xuống. Hắn gật gù: “Nhân gian có câu ‘oán gia nên giải không nên kết’, ta hiểu. Nhưng có những lúc, chó sủa quá ồn, mình cũng phải cầm gậy quơ vài cái cho nó biết chỗ nào không nên đến.”
Tô Nguyệt Dao thở dài, nàng nhìn dáng vẻ tiêu sái đến mức có phần bất cần đời của gã sai vặt trước mặt, trong lòng dấy lên một cảm giác kỳ lạ. Từ khi tỉnh dậy sau cơn bạo bệnh tháng trước, Diệp Vô Trần dường như vẫn là người đó, nhưng linh hồn bên trong lại sâu thẳm như đại dương, khiến nàng đôi khi không nhìn thấu nổi.
Bữa tối kết thúc trong không gian yên bình của phố thị sắp lên đèn. Diệp Vô Trần thu dọn bát đĩa, sau đó thong thả đi ra sân sau. Hắn tìm đến một góc tối, nơi đặt thanh gậy gỗ gánh thuốc hàng ngày.
Thanh gậy này vốn được làm từ gỗ lê dại già cỗi, sần sùi và đen nhẻm, vốn chẳng có gì đặc biệt. Nhưng dưới ánh trăng mờ, Diệp Vô Trần đưa bàn tay thon dài vuốt dọc theo thân gỗ. Một luồng khí cơ cực kỳ nhạt, gần như không thể cảm nhận bằng thần thức, lặng lẽ từ lòng bàn tay hắn thẩm thấu vào bên trong lõi gỗ.
Đây không phải là linh lực cường hãn của một vị Đan Đế, mà là “Thái sơ khí” – loại khí sơ khai nhất của trời đất mà hắn đã tích lũy được qua những buổi sáng ngắm mây trời. Hắn không cần tu vi phá thiên diệt địa, hắn cần sự giao hòa giữa vật và ta.
“Ngày mai, chắc chắn sẽ có ruồi nhặng tìm tới.” Diệp Vô Trần lầm bầm, khóe miệng khẽ nhếch.
…
Sáng hôm sau, khi màn sương mù còn chưa kịp tan khỏi những tán cây bao quanh trấn, tiếng móng ngựa dồn dập đã phá vỡ sự tĩnh lặng của Thanh Vân Trấn.
Đúng như dự đoán, Lý Hoành không chịu để yên. Gã dẫn đầu một toán người hùng hổ tiến về phía dược điếm. Nhưng lần này, đi bên cạnh gã không phải là mấy tên gia nô tầm thường, mà là một trung niên nam tử mặc trường bào xám, khí thế lạnh lẽo, tay cầm một thanh sắt dài mang theo sát khí âm trầm.
“Hắc tiên sinh, chính là chỗ này! Cái tên gã sai vặt kia có chút tà môn, xin tiên sinh ra tay đòi lại công đạo cho thuộc hạ!” Lý Hoành cung kính nói với người đàn ông bên cạnh.
Hắc tiên sinh tên thật là Hắc Sát, một kẻ tu luyện tán tu đạt đến Luyện Khí tầng ba. Ở những vùng biên thùy hẻo lánh này, một tu sĩ Luyện Khí đã là nhân vật thượng đẳng, đủ để các hào gia tộc bỏ tiền ra cung phụng như tổ tông.
“Một kẻ phàm nhân dùng chút mánh khóe thôi, có gì mà phải kinh động đến ta.” Hắc Sát lạnh lùng nói, ánh mắt nhìn dược điếm cũ nát với vẻ khinh miệt. “Đập phá đi, cho chúng biết lễ nghi.”
Bọn gia nô được lệnh, xông lên định đạp tung cánh cửa gỗ. Nhưng chúng chưa kịp chạm vào tay nắm cửa, thì cửa đã tự động mở ra từ bên trong.
Diệp Vô Trần ngáp dài một tiếng, vai khoác gánh gỗ gánh thuốc, bước chân loẹt quẹt ra sân như vừa ngủ dậy. Hắn che miệng, mơ màng nhìn đám người đông đảo: “Sáng sớm ngày ra, các vị không lo đi cày cấy hay buôn bán, lại kéo đến đây tập thể dục sao? Có muốn mua chút thuốc bồi bổ gân cốt không?”
“Đồ phế vật, còn dám mở miệng?” Lý Hoành gầm lên, trốn sau lưng Hắc Sát. “Hắc tiên sinh, chính là hắn!”
Hắc Sát hừ lạnh một tiếng, một bước tiến tới. Luồng áp lực từ tu sĩ Luyện Khí tầng ba trực tiếp tỏa ra, khiến những con gà trong chuồng gần đó sợ hãi kêu loạn xạ, lá khô trên đất cuộn thành một vòng xoáy nhỏ. Với người thường, đây là một áp lực kinh hồn, đủ khiến họ nhũn chân mà quỳ xuống.
Nhưng Diệp Vô Trần vẫn đứng đó, gậy gánh thuốc đè trên vai, dáng vẻ xiêu vẹo nhưng lại vững vàng như một ngọn núi cổ nghìn năm giữa cuồng phong.
“Ồ? Có chút linh lực phế thải, xem ra ngươi là một tu sĩ?” Diệp Vô Trần nghiêng đầu, cười nhạt.
“To gan!” Hắc Sát cảm thấy lòng tự trọng bị xúc phạm. Hắn tung người, thanh sắt dài trong tay như con rắn độc, quất thẳng về phía ngực Diệp Vô Trần. Chiêu này hắn dùng bảy phần sức, định bụng sẽ đánh gãy toàn bộ xương sườn của tên phàm nhân láo xược này.
Tô Nguyệt Dao nghe tiếng động, vừa chạy ra tới sân đã nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng này, nàng sợ hãi hét lên: “Vô Trần, mau tránh đi!”
Diệp Vô Trần không tránh. Hắn khẽ nhún vai, thanh gậy gỗ gánh thuốc đang đặt trên vai bỗng dưng trượt xuống tay phải. Hắn không cầm gậy theo thế võ, mà cầm như người ta cầm một chiếc đũa, thong thả đưa ra phía trước.
“Cộc!”
Một tiếng động khô khốc vang lên. Đầu gậy gỗ gõ nhẹ vào cạnh thanh sắt dài của Hắc Sát.
Chỉ là một cái gõ nhẹ, nhưng sắc mặt Hắc Sát lập tức biến đổi đại biến. Hắn cảm giác như thanh sắt của mình vừa đâm vào một hố đen thăm thẳm, bao nhiêu kình lực linh khí đều bị một lực lượng vô hình hóa giải sạch sẽ, thậm chí còn có một luồng phản chấn âm thầm đánh ngược vào kinh mạch cổ tay hắn.
“Cái gì?” Hắc Sát thối lui ba bước, cổ tay tê dại.
“Người ta gọi là tu tiên, còn ngươi chắc là tu bừa.” Diệp Vô Trần thong dong xoay nhẹ thanh gậy gỗ. “Đòn đánh thì rỗng tuếch, hạ bàn không vững, linh lực tạp loạn. Ngươi luyện đan chắc chắn cũng là loại nổ lò liên miên đúng không?”
“Ngươi muốn chết!” Hắc Sát gầm lên vì thẹn quá hóa giận. Hắn vận hành toàn bộ linh khí trong cơ thể, thanh sắt phát ra ánh sáng xám mờ ảo, hóa thành vô số ảo ảnh vây khốn Diệp Vô Trần vào giữa.
Đây là tuyệt kỹ của hắn – “Sát Ảnh Thiết Bổng”.
Diệp Vô Trần đứng yên tại chỗ, đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. Trong tầm mắt của một vị Đan Đế từng nắm giữ quy luật của vạn vật, chiêu thức này chẳng khác nào một đứa trẻ đang vung vẩy cành củi. Hắn nhìn ra được điểm đứng yếu nhất của đối phương, nơi linh khí giao nhau nhưng lại không liền mạch.
“Vạn pháp bất xâm, không phải vì ta mạnh, mà vì pháp của ngươi chưa đủ tư cách chạm vào ta.”
Hắn khẽ bước lên một bước, thanh gậy gỗ vẽ ra một đường vòng cung giản đơn nhất trong không khí.
“Chát!”
Tiếng gỗ chạm vào thịt vang lên giòn giã. Không ai nhìn rõ Diệp Vô Trần ra tay thế nào, chỉ thấy giữa hàng ngàn ảo ảnh của thanh sắt, gậy gỗ của hắn đâm xuyên qua khe hở, gõ chuẩn xác vào khuỷu tay của Hắc Sát.
Hắc Sát hét lên một tiếng đau đớn, thanh sắt rời tay rơi xuống đất. Nhưng cơn ác mộng của hắn chưa dừng lại. Thanh gậy gỗ dường như có linh tính, sau khi gõ vào khuỷu tay, nó lại trượt đi, liên tục điểm vào bốn huyệt đạo chính trên vai và ngực hắn.
“Bộp! Bộp! Bộp! Bộp!”
Hắc Sát như một bao tải rách, bay ngược ra sau mười mét, ngã rầm vào đám gia nô của Lý Hoành đang đứng xem. Gã phun ra một ngụm máu lớn, gương mặt tái nhợt như giấy, đôi mắt nhìn Diệp Vô Trần với sự sợ hãi tột cùng.
Linh lực trong người gã đã hoàn toàn bị phong tỏa! Không, không chỉ là phong tỏa, gã cảm giác như những mạch máu bị một lực lượng vô hình đẩy lùi, không thể tụ khí được nữa.
“Tiên… tiên nhân…” Hắc Sát thốt lên một cách đứt quãng. Một kẻ phàm nhân tuyệt đối không thể làm được điều này. Một thanh gậy gỗ bình thường càng không thể hóa giải linh pháp của hắn một cách nhẹ nhàng như thế.
Lý Hoành cùng đám gia nô sợ đến mức tim muốn nhảy ra ngoài. Một “tiên sư” cao cao tại thượng lại bị gã giúp việc của dược điếm đánh bay trong vài hơi thở?
Diệp Vô Trần vẫn giữ gương mặt lười biếng đó, gánh thuốc lại đưa lên vai, bước chân thong thả tiến lại gần Hắc Sát. Mỗi bước chân của hắn như dẫm trực tiếp lên nhịp tim của đám người Lý gia.
“Hôm qua ta đã bảo cút rồi, sao các ngươi lại không chịu nghe lời nhỉ?” Diệp Vô Trần cúi xuống, dùng đầu gậy gỗ khẽ nâng cằm Hắc Sát lên.
“Đại nhân tha mạng! Tiểu nhân có mắt không thấy Thái Sơn, tiểu nhân bị tên Lý Hoành này lừa gạt!” Hắc Sát run cầm cập, đầu dập xuống đất liên tục.
Diệp Vô Trần quay sang nhìn Lý Hoành. Gã thiếu gia này bây giờ đã sợ đến mức đứng không vững, quần đã bắt đầu ướt đẫm.
“Về bảo với người nhà các ngươi, dược điếm họ Tô không tiếp khách hung dữ. Nếu còn dám bén mảng đến đây quấy nhiễu Tô tiểu thư…” Diệp Vô Trần khẽ gõ nhẹ thanh gậy xuống nền đá xanh.
“Rắc!”
Mảnh đá xanh dày đến ba tấc dưới đầu gậy lập tức vỡ vụn thành bột cám, nhưng điều kỳ quái là không hề có tiếng nổ lớn, chỉ là một sự sụp đổ im lìm đầy đáng sợ. Đây là kỹ thuật kiểm soát năng lượng đến mức hoàn mỹ nhất.
“Cút đi!”
“Dạ dạ! Chúng tôi đi ngay! Đi ngay!” Lý Hoành và đám gia nô vác theo Hắc Sát như chạy tị nạn, chẳng mấy chốc đã biến mất cuối con phố.
Khi sự ồn ào tan biến, không khí trong sân dược điếm trở lại vẻ thanh bình vốn có. Chỉ có Tô Nguyệt Dao vẫn đứng lặng thinh, đôi mắt tròn xoe nhìn gã sai vặt của mình.
Nàng đi tới, tò mò chạm vào thanh gậy gỗ lê dại trên vai Diệp Vô Trần: “Này, cây gậy này của ngươi… làm bằng sắt giả gỗ à?”
Diệp Vô Trần cười khổ, đưa cây gậy cho nàng: “Tiểu thư nhìn đi, nó là gỗ thật 100%, vừa khô vừa cứng, còn có vết mọt đục đây này.”
Tô Nguyệt Dao cầm lấy, đúng là rất nhẹ, chỉ là một cây gỗ tầm thường. Nàng hoài nghi nhìn hắn: “Vậy sao ngươi đánh thắng được gã tu sĩ kia? Ta thấy hắn còn phát ra ánh sáng nữa mà.”
“Thì ta đã bảo rồi, ta học lỏm được vài chiêu từ lão đạo sĩ. Với lại, gã kia chắc là tu luyện không tới nơi tới chốn, khí huyết ứ đọng. Ta chỉ dùng gậy gõ vào mấy chỗ đau của hắn thôi. Kiểu như đánh trúng huyệt đạo vậy mà.” Diệp Vô Trần thản nhiên giải thích, biểu cảm vô cùng thành khẩn.
Tô Nguyệt Dao tuy còn nhiều thắc mắc, nhưng nhìn thấy gã lười biếng này vẫn nhe răng cười với mình, nàng cũng không muốn hỏi thêm nữa. Nàng chỉ biết một điều: từ nay về sau, có lẽ dược điếm này sẽ không còn sợ bị ai bắt nạt.
“Thôi, không hỏi ngươi nữa. Đi quét dọn sân đi, rác bẩn đầy ra kia kìa.” Nàng vẩy tay, quay vào nhà, nhưng môi lại khẽ mỉm cười.
Diệp Vô Trần thở hắt ra, gác thanh gậy gỗ vào tường. Ánh mắt hắn nhìn về phía rừng rậm ở sau trấn, nơi đó có một đôi mắt sắc sảo cũng đang nhìn về hướng này.
…
Tại tháp cao nơi xa, Mặc Thiên Hành vừa uống rượu vừa bật cười sảng khoái.
“Vạn vật vi binh, dĩ phàm chế tiên. Vô Trần à, ngươi thật sự định dùng tâm thế người phàm để trêu đùa cái thế giới tu hành khô khốc này sao? Một gậy vừa rồi, dù là Kim Đan kỳ tới đây cũng khó mà nhìn thấu được đạo lý bên trong.”
Mặc Thiên Hành ném chiếc bình rượu không xuống phố, bóng người lảo đảo bước đi.
“Tiên giới lạnh lẽo, đạo tâm vô tình. Có lẽ chỉ có gánh thuốc gỗ của ngươi mới mang lại chút hơi ấm cho cái nhân gian đang mục nát này. Ta chờ xem, khi ‘Quy Phàm Lô’ thật sự xuất thế, đám lão quái vật trên kia sẽ có biểu cảm gì.”
Trong khi đó, ở một tòa cung điện xa xôi trên mây ngàn của Đông Huyền Châu, một thiếu niên mặc cẩm y sang trọng đang nhắm mắt tu luyện, bỗng nhiên đôi lông mày nhíu lại.
“Có một luồng khí tức quen thuộc… rất giống với người đó… Nhưng người đó lẽ ra phải hồn phi phách tán lâu rồi mới đúng?”
Thiếu niên mở mắt, ánh sáng trong đồng tử như sấm sét nổ ra.
“Người đâu, đi kiểm tra các trấn nhỏ ở biên giới phía Đông cho ta. Bất kỳ ai có biểu hiện khác thường về đan đạo hoặc võ công, giết không tha!”
Gió nổi lên, những đám mây đen bắt đầu kéo về phía Thanh Vân Trấn nhỏ bé. Nhưng trong dược điếm, Diệp Vô Trần vẫn đang chăm chỉ quét lá rụng, miệng ngân nga một điệu hát dân gian chẳng hề ra nhịp điệu.
Đạo ở trong tâm, phàm ở trong đời. Một gậy gánh thuốc, đi khắp thế gian chẳng ai cản nổi. Chiến tranh hay âm mưu, đối với hắn bây giờ, chẳng quan trọng bằng việc tối nay có được ăn thêm trứng gà hay không.