Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 8: Viên đan không phẩm cấp
CHƯƠNG 8: VIÊN ĐAN KHÔNG PHẨM CẤP
Hoàng hôn ở Thanh Vân Trấn thường mang một sắc vàng dịu ngọt như mật ong rừng, phủ lên những mái ngói rêu phong một lớp bụi thời gian mờ ảo. Trong dược điếm nhỏ nhà họ Tô, khói từ bếp lò phía sau nhà quẩn quanh vương vít trên những đầu kèo gỗ, quyện cùng mùi ngai ngái của đủ loại rễ cây phơi khô.
Diệp Vô Trần ngồi trên bục cửa, tay cầm một nửa quả trứng luộc, miệng nhai chậm rãi, ánh mắt vẫn đóng đinh vào dãy núi xa xăm, nơi những đám mây đen mang theo tử khí đang âm thầm nuốt chửng ánh sáng cuối ngày.
“Diệp Vô Trần, ngươi còn đứng đó ngẩn ngơ cái gì? Mau vào xem cha ta!”
Tiếng gọi thất thanh của Tô Nguyệt Dao vang lên từ phía gian trong, phá tan bầu không khí tĩnh mịch. Bát cháo trứng trên bàn gỗ vẫn còn bốc khói, nhưng người vừa ngồi đó là Tô lão đầu – chủ nhân của dược điếm – đã ngã quỵ xuống đất tự bao giờ.
Diệp Vô Trần bỏ dở nửa quả trứng còn lại vào rổ, động tác lười biếng thường ngày biến mất, thay vào đó là một sự linh hoạt kỳ lạ. Hắn chỉ cần một sải bước đã có mặt bên cạnh Tô lão đầu.
Lúc này, sắc mặt Tô lão đầu tái nhợt, môi tím tái, trên trán nổi lên những đường gân xanh đen uốn lượn như những con giun nhỏ đang bò lổm ngổm. Toàn thân lão lạnh toát như vừa bước ra từ hầm băng vạn năm, nhưng trong hơi thở lại tỏa ra một mùi hôi thối, tanh nồng đặc trưng của xác thối.
“Lùi lại!” Diệp Vô Trần trầm giọng, thanh âm không cao nhưng mang theo một sự uy nghiêm khiến Tô Nguyệt Dao đang khóc nấc lên bỗng nhiên khựng lại, vô thức lùi về phía sau.
Lục Manh từ phía sân sau chạy vào, gã thợ rèn lực lưỡng cầm chắc chiếc búa rèn trong tay, mặt mày biến sắc: “Sư phụ, lão chủ tiệm bị làm sao vậy? Lúc nãy ông ấy còn cười nói bảo tối nay sẽ nấu thêm món canh cá…”
Diệp Vô Trần không đáp. Hắn nhẹ nhàng đặt hai ngón tay lên mạch cổ của Tô lão đầu. Một tia khí cơ nhạt đến mức gần như không thể cảm nhận được len lỏi vào phế phủ của lão. Đôi lông mày của Diệp Vô Trần hơi nhíu lại.
Không phải độc dược phàm trần. Đây là “Huyết Sát Uế Khí”.
Kẻ từ Huyết Đan Môn kia chưa tới, nhưng luồng khí tức dơ bẩn của hắn đã sớm tràn lan theo gió mây, ám toán những phàm nhân có cơ thể suy nhược. Tô lão đầu cả đời tiếp xúc với thảo dược, tuy có chút đề kháng nhưng tuổi già sức yếu, lại thêm những năm tháng vất vả nuôi con, căn cơ sớm đã rệu rã, lập tức trở thành mục tiêu để thứ tà khí kia bám rễ.
“Sát ý xuyên không gian, mượn phong thủy làm cầu, hạ uế vào mạch máu… Huyết Đan Môn, các ngươi quả nhiên chỉ giỏi những trò hạ đẳng.” Diệp Vô Trần thầm nghĩ, ánh mắt thoáng hiện lên một tia lạnh lẽo của vị Đan Đế năm xưa.
“Nguyệt Dao, đi lấy cho ta ba lạng Bồ Công Anh, hai tiền Cỏ Mực, và một ít cánh hoa Nhài héo rụng ở dưới gốc cây ngoài sân kia.”
Tô Nguyệt Dao ngẩn người: “Gì cơ? Đó toàn là cỏ dại… cha ta đang nguy kịch, sao lại dùng những thứ đó?”
“Muốn cứu cha nàng thì mau đi!” Diệp Vô Trần quát nhẹ.
Sự kiên định trong ánh mắt của hắn lúc này giống như một ngọn núi vững chãi giữa cuồng phong. Tô Nguyệt Dao không dám chần chừ nữa, nàng vội vã chạy ra phía dược kệ và ngoài sân.
Diệp Vô Trần quay sang Lục Manh: “A Manh, nhóm lửa ở cái bếp cũ phía góc sân. Không cần dùng than quý, lấy gỗ thông khô và một ít lá thông già làm mồi. Nhớ kỹ, lửa phải cháy liu riu, không được rực quá, cũng không được để lụi.”
Lục Manh gật đầu mạnh một cái, gã tin tưởng Diệp Vô Trần một cách mù quáng. Chiếc búa rèn đặt xuống, đôi bàn tay chai sần bắt đầu thao tác nhóm lửa một cách thuần thục.
Giữa sân nhỏ, cái lò luyện mang tên “Quy Phàm Lô” được Diệp Vô Trần lôi ra từ đống củi khô. Nó cũ kỹ tới mức lớp rêu xanh vẫn còn bám ở phần chân đế bị sứt, nắp lò thậm chí còn không khít. Nhìn vào, ai cũng nghĩ đó là một cái hũ gốm bỏ đi hơn là một pháp bảo chấn động thiên hạ.
Diệp Vô Trần đứng trước lò, đôi tay buông thõng, toàn thân thả lỏng đến mức tối đa.
Tô Nguyệt Dao mang dược liệu tới, run rẩy đặt lên bàn: “Đây… đây đều là những thứ rẻ tiền nhất, thậm chí hoa Nhài đã héo từ chiều qua, thực sự có thể sao?”
Diệp Vô Trần không nhìn nàng, hắn đón lấy nắm cỏ dại và cánh hoa héo, khẽ vuốt ve chúng như thể đang chạm vào những báu vật thượng hạng của tiên giới.
“Thảo mộc không phân quý tiện, đạo lý nằm ở chỗ dung hòa.” Hắn lẩm bẩm, rồi tùy ý ném toàn bộ vào trong Quy Phàm Lô.
Hắn không dùng linh hỏa đỏ rực, cũng không dùng thần thức bao phủ lò đan. Hắn chỉ đơn giản là đứng đó, lắng nghe tiếng lửa lách tách từ đống gỗ thông của Lục Manh, lắng nghe tiếng gió xào xạc trên những ngọn cây, và tiếng thở dốc đầy đau đớn của Tô lão đầu trong nhà.
Vạn vật xung quanh như dần dần chậm lại.
Diệp Vô Trần đưa tay ra, bắt lấy một gáo nước giếng thanh mát đổ vào lò. Hắn bắt đầu kết ấn, nhưng đôi bàn tay không hề có hào quang phát ra. Đó là những động tác chậm chạp, vụng về như một đứa trẻ đang nhào nặn đất sét.
Thế nhưng, nếu có một vị đại năng cấp Hóa Thần trở lên ở đây, họ sẽ kinh hãi nhận thấy rằng, mỗi một lần tay Diệp Vô Trần chuyển động, quy luật vận hành của trời đất tại mảnh sân nhỏ này bỗng dưng bị bẻ cong. Không khí chung quanh không còn đẩy về phía trước, mà cuộn lại theo một vòng tròn hoàn mỹ, ôm lấy cái lò cũ nát.
“Lấy phàm trần làm củi, lấy nhân tâm làm hỏa.”
Diệp Vô Trần nhắm mắt. Trong đầu hắn không còn là những công thức đan dược phức tạp của cửu phẩm Đan Đế. Hắn đang nghĩ về bát cháo trứng của Tô Nguyệt Dao, nghĩ về những buổi chiều lười biếng nằm trên mái nhà, nghĩ về sự chân thật của một lão chủ tiệm luôn miệng mắng hắn lười biếng nhưng mỗi bữa cơm đều gắp cho hắn miếng thịt ngon nhất.
“Tâm có an, đan mới thành.”
Dưới tác động của lửa gỗ thông, từ trong Quy Phàm Lô bắt đầu phát ra tiếng “re re” như tiếng ve kêu mùa hạ. Không có hương thơm nồng nặc của linh dược, chỉ có một mùi vị thanh thanh, đắng nhẹ của cỏ cây dại, hòa lẫn với vị nồng của khói bếp.
Cách Thanh Vân Trấn mười dặm, trên con thuyền mây đen, Độc Nhãn Ma sư bỗng dừng lại, chiếc mũi khoằm như chim ưng chun lên hít hà.
“Hửm? Một loại khí tức rất kỳ quái. Không có linh lực dao động, nhưng lại khiến tâm thần ta có chút bất an? Lẽ nào có vị đan sư nào đang cố gắng đột phá?”
Lão nhìn về phía thị trấn, thấy một làn khói trắng mảnh mai đang từ từ bốc lên từ một góc phố nhỏ. Ma sư cười lạnh: “Làn khói nhạt nhẽo này mà cũng đòi luyện đan? Chắc chắn chỉ là một lũ thầy lang phàm trần đang sắc thuốc. Thật phí thời gian!”
Tại dược điếm nhà họ Tô, mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán Diệp Vô Trần. Đây là lần đầu tiên ở kiếp này hắn luyện chế “Thanh Tâm Đan” – một loại đan dược cơ bản nhất, nhưng lại theo một cách thức hoàn toàn khác biệt.
Viên đan này không nhắm vào tu vi, nó nhắm vào sự sống.
“Manh, thêm lửa! Lấy cho ta một chén rượu nhạt!”
Lục Manh không hỏi nửa câu, vội vàng thêm củi rồi chạy vào lấy ra một bình rượu gạo phàm trần. Diệp Vô Trần nhận lấy bình rượu, uống một ngụm rồi phun mạnh vào lò đan.
“Xèo!”
Một cột khói trắng bốc cao. Những cánh hoa Nhài héo khô bên trong lò dưới tác động của rượu phàm và lửa ấm bỗng chốc tan chảy, bao bọc lấy tinh chất của Bồ Công Anh. Chúng không đấu đá, không bài trừ lẫn nhau như các loại linh dược nghìn năm đầy tính khí. Chúng hiền hòa, nhường nhịn, lồng ghép vào nhau như những người láng giềng tốt bụng.
Diệp Vô Trần dùng tay không, thọc thẳng vào miệng lò đang nóng rực. Tô Nguyệt Dao hét lên một tiếng vì kinh hãi, nhưng Diệp Vô Trần vẫn điềm nhiên như không. Bàn tay hắn luồn lách giữa làn hơi nóng, vê tròn những dòng dược dịch đang đặc lại.
Đây là “Thái Cổ Hồng Mông Thủ”.
Thời khắc đó, vạn vật lặng thinh.
Tiếng ve ngoài vườn bỗng tắt lịm. Đống lửa dưới lò đan không còn lách tách.
Diệp Vô Trần rút tay lại, từ từ mở lòng bàn tay ra.
Trong lòng bàn tay hắn là ba viên thuốc tròn trịa, có màu nâu sẫm như màu đất. Chúng không có vân đan rực rỡ, không tỏa ra ánh hào quang bảy màu, thậm chí bề mặt còn có chút sần sùi, thô ráp. Nhìn chúng giống như những viên bi bằng đất nặn của trẻ con hơn là tiên đan chữa bệnh.
Tô Nguyệt Dao run rẩy tiến lại gần, nhìn ba viên thuốc rồi nhìn sang sắc mặt cha mình đang ngày càng tệ đi, nàng nghẹn ngào: “Đây… đây chính là thứ ngươi luyện nãy giờ sao?”
Trong mắt nàng tràn đầy sự thất vọng. Nàng đã kỳ vọng vào một phép màu, một điều gì đó thần thánh như những câu chuyện về các tiên ông cứu nhân độ thế. Thế nhưng, trước mắt nàng chỉ là những viên “đất” không có lấy một chút hương vị gì đặc biệt.
Diệp Vô Trần không giải thích. Hắn bước thẳng vào trong phòng, dùng sức bóp nhẹ hàm của Tô lão đầu rồi thả một viên thuốc vào.
“Uống!” Hắn chỉ thốt ra một chữ.
Viên đan vừa chạm vào lưỡi của Tô lão đầu liền tan ra thành một dòng khí mát lạnh, điềm nhiên như một dòng suối nhỏ chảy qua cánh đồng khô hạn. Thứ khí tức này không đi tranh chấp với Huyết Sát Uế Khí đang lộng hành, mà nó len lỏi vào từng ngóc ngách, từng kẽ hở của tế bào, nhẹ nhàng ôm lấy tà khí.
Dưới cái nhìn đầy hoài nghi của Tô Nguyệt Dao, phép màu đã xảy ra.
Những đường gân xanh đen trên trán lão chủ tiệm bắt đầu mờ dần, sau đó lặn hẳn xuống dưới da. Sắc mặt tái nhợt chuyển sang hồng hào một cách tự nhiên, không phải là sự bừng sáng giả tạo của linh thuốc, mà là sắc môi của một người vừa được một giấc ngủ ngon lành dậy.
Tô lão đầu bỗng “hự” một tiếng, từ trong miệng lão nôn ra một búng máu đen đặc, bốc mùi hôi thối kinh khủng. Đó chính là toàn bộ uế khí đã bị viên đan của Diệp Vô Trần ép ra ngoài.
“Cha!” Tô Nguyệt Dao lao đến, đỡ lấy vai cha mình.
Tô lão đầu từ từ mở mắt, ánh mắt tuy còn chút mệt mỏi nhưng đã có thần thái trở lại. Lão nhìn con gái, nhìn Diệp Vô Trần rồi lẩm bẩm: “Ta… ta vừa mơ thấy mình lạc vào một khu rừng nhài rất thơm… Ta tưởng mình đi luôn rồi chứ…”
“Cha, người tỉnh rồi! Người thực sự tỉnh rồi!” Tô Nguyệt Dao òa khóc, ôm chầm lấy lão chủ tiệm. Nàng quay đầu nhìn Diệp Vô Trần, đôi mắt đẫm lệ đầy vẻ kinh ngạc và hối lỗi: “Vô Trần… ta… ta không biết nói gì cả. Cảm ơn ngươi!”
Diệp Vô Trần lại trở về vẻ lười biếng ban đầu, hắn bỏ hai viên đan còn lại vào một cái lọ sứ cũ, đặt lên bàn: “Đừng cảm ơn. Viên này không đáng bao nhiêu tiền đâu, toàn cỏ dại cả thôi. Nhớ cho lão đầu uống thêm bát canh nóng, tà khí mới thoát ra sạch được.”
Hắn liếc nhìn ra ngoài cửa. Màn đêm đã hoàn toàn buông xuống.
Lục Manh đứng bên cạnh Diệp Vô Trần, nhìn chăm chăm vào lọ sứ kia, cung kính hỏi: “Sư phụ, viên đan này… thuộc phẩm cấp nào vậy? Con thấy nó không giống với những gì sách vở nói về nhất phẩm hay nhị phẩm đan.”
Diệp Vô Trần bước ra sân, nhìn cái lò Quy Phàm đã nguội lạnh, cười nhạt:
“Phẩm cấp? Đó là thước đo của những kẻ chưa thấu đạo. Trên thế gian này có những thứ quý giá nhất lại là những thứ không thể định giá, và cũng không cần phẩm cấp.”
Hắn im lặng một lúc rồi nói thêm: “Viên đan này gọi là Vô Phẩm Thanh Tâm. Bởi vì nó được luyện từ những thứ bỏ đi của phàm trần, dùng để cứu lấy cái tình nghĩa bình thường nhất. Đối với tu sĩ, nó có lẽ không bằng một mảnh linh thạch vụn, nhưng với Tô gia điếm, nó là cả một mạng người.”
Lục Manh lặng người suy nghĩ về lời nói của sư phụ. Gã bắt đầu lờ mờ nhận ra rằng, con đường mà sư phụ đang dẫn dắt mình đi hoàn toàn khác với những gì giới tu chân trên thiên hạ đang theo đuổi. Người ta cầu sức mạnh phá thiên, sư phụ lại cầu sự bình lặng của tâm hồn.
Đúng lúc này, một tiếng sấm khô khốc vang lên từ phía chân trời xa, dù trời không hề có mưa.
Áp lực tâm linh nặng nề đột ngột đổ ập xuống Thanh Vân Trấn. Những người dân đang sinh hoạt bình thường bỗng cảm thấy khó thở, lồng ngực như bị một tảng đá đè nặng.
Diệp Vô Trần nheo mắt. Trên nền trời đen kịt, chiếc thuyền hình đầu lâu của Huyết Đan Môn đã hiện rõ hình hài, lơ lửng ngay phía trên trấn nhỏ.
Tiếng cười khàn đặc, chói tai vang dội khắp không gian: “Thanh Vân Trấn, toàn bộ kiến hôi nghe đây! Huyết Đan Môn ta hôm nay tới tìm một thứ. Kẻ nào che giấu, hoặc có hành vi chống đối, cả trấn sẽ thành bãi tha ma!”
Dưới uy áp của tu sĩ Kim Đan kỳ, toàn bộ trấn nhỏ run rẩy. Chó mèo ngừng sủa, trẻ con không dám khóc, mọi nhà đều đóng chặt cửa trong sự sợ hãi tột cùng.
Độc Nhãn Ma sư đứng trên mũi thuyền, đôi mắt độc nhất nhìn xuống dược điếm của nhà họ Tô. Hắn cảm nhận được chính nơi này vừa phát ra một làn hơi ấm kỳ lạ đã hóa giải “Huyết Sát Uế Khí” của mình.
“Chính là chỗ đó.” Hắn đưa ngón tay gầy guộc chỉ xuống. “Đi xuống xem, ai là kẻ đã phá hỏng hảo sự của ta.”
Ở dưới sân, Diệp Vô Trần vẫn đứng lặng lẽ. Hắn phủi phủi tro bụi còn bám trên ống tay áo, quay sang bảo Lục Manh: “A Manh, lát nữa nếu bọn chúng vào, ngươi cứ cầm cái đe rèn ra chắn cửa. Không cần đánh nhau, chỉ cần đứng đó thôi.”
Lục Manh nắm chặt búa: “Sư phụ, chúng là tiên nhân bay trên trời kia mà? Một mình con làm sao chắn được?”
Diệp Vô Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa một chút ngạo nghễ của đấng tối cao: “Tin ta đi. Đeo vào cổ mình một viên đan này, rồi cứ đứng đó. Trong mắt người thường họ là tiên, nhưng trong mắt ta, họ cũng chỉ là những hạt bụi vô tình lướt qua sân nhà mình thôi.”
Hắn ném cho Lục Manh viên Thanh Tâm Đan còn lại. Lục Manh nhận lấy, không chút nghi ngờ liền cho vào miệng nuốt chửng. Ngay lập tức, gã thợ rèn cục mịch cảm thấy một luồng sức mạnh thâm trầm, bình lặng như đại địa dâng lên từ lòng bàn chân, giúp gã đứng vững như một ngọn tháp thép, áp lực từ trên bầu trời không còn khiến gã run sợ nữa.
Tô Nguyệt Dao run rẩy đứng nép sau cánh cửa, nhìn bóng lưng gầy của Diệp Vô Trần đang thư thái tựa vào gốc cây nhài.
Nàng chợt nhận ra, kẻ lười biếng hay ngủ trưa này, lúc này trông còn vững chãi hơn cả những đỉnh núi cao nhất mà nàng từng thấy.
Diệp Vô Trần hái một chiếc lá, đặt lên môi khẽ thổi một điệu nhạc dân gian thanh thoát. Tiếng lá thổi không cao vút nhưng dường như xuyên thấu qua màn đêm, xuyên thấu qua cả chiếc thuyền mây đen đang mang theo chết chóc của Huyết Đan Môn.
Viên đan “vô phẩm” không có tên trong danh sách kỳ bảo thiên hạ, nhưng nó vừa đánh thức một thứ mà giới tu tiên đã lãng quên từ lâu: Nhân Tính Đạo.
Hành trình “Nhập Phàm” của Cửu Phẩm Đan Đế, giờ đây mới thực sự bắt đầu màn giao phong đầu tiên với thế giới phù hoa gian xảo ngoài kia.
Và kết quả của cuộc đối đầu này, có lẽ không nằm ở tu vi cường đại, mà nằm ở chính những gốc cỏ dại đang lặng lẽ xanh tươi dưới chân tường dược điếm.