Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 9: Lục Manh
Viên Thanh Tâm Đan vừa trượt xuống cuống họng, Lục Manh liền cảm thấy một luồng lương khí mát rượi, thanh khiết như dòng suối đầu nguồn chảy thẳng vào tâm can. Mọi nỗi sợ hãi, run rẩy và cảm giác ngột ngạt dưới áp lực của những kẻ đang lơ lửng trên không trung đều tan biến sạch sành sanh.
Lục Manh kinh ngạc nhìn đôi bàn tay thô kệch, chai sần vì cầm búa suốt bao năm của mình. Trong khoảnh khắc đó, gã cảm thấy mình không còn là một gã thợ rèn thấp hèn đang đối mặt với “tiên nhân” cao quý, mà gã chính là một ngọn núi cổ sơ, sừng sững và trầm mặc trước giông bão.
“Vững tâm chưa?” Tiếng Diệp Vô Trần vang lên bên tai gã, nhàn nhạt như gió thoảng nhưng lại rõ ràng như sấm truyền.
Lục Manh hít một hơi thật sâu, gật mạnh đầu: “Bạch sư phụ, con cảm thấy… lòng mình rất tĩnh.”
Diệp Vô Trần khẽ gật đầu, hắn tựa lưng vào cây cột gỗ đã bạc màu của dược điếm, một tay vân vê mấy lá thuốc khô, đôi mắt khép hờ như sắp ngủ. “Vậy thì giữ cửa cho tốt. Đừng để bụi bẩn vào làm bẩn dược liệu của Tô gia.”
Đúng lúc này, trên bầu trời, đám mây đen quánh lại, từ trong đó ba đạo bóng đen đáp xuống sân dược điếm với một lực chấn động cực lớn. Gạch đá dưới chân chúng vỡ vụn, bụi mù bốc lên, mang theo một mùi hôi thối nồng nặc của máu và xác thối.
Kẻ đi đầu là một lão già mặt mũi hốc hác, da dẻ xanh xao như người chết trôi, đôi mắt vằn vện những tia máu đỏ. Hắn là Hắc Sát – một chấp sự ngoại môn của Huyết Đan Môn, tu vi đã chạm đến Luyện Khí tầng thứ chín, chỉ thiếu một bước là có thể Trúc Cơ.
Hắc Sát quét ánh mắt âm lãnh khắp sân, cuối cùng dừng lại ở gã thợ rèn đang chắn trước cửa. Hắn bật cười khanh khách, tiếng cười như hai miếng kim loại hoen rỉ cọ vào nhau: “Chà chà, thật không ngờ ở cái trấn nhỏ hẻo lánh này lại có kẻ gan to bằng trời. Một gã phàm nhân thô bỉ, cầm một cái đe sắt sứt mẻ mà đòi chặn đường lão phu sao?”
Lục Manh không nói lời nào. Gã đứng choán hết lối vào, đôi chân bám chặt xuống đất. Viên đan trong bụng gã đang tỏa ra những làn sóng ấm áp, giúp gã duy trì sự tỉnh táo lạ kỳ. Gã chỉ biết một điều: Sư phụ bảo gã đứng đây, gã sẽ không lùi bước.
“Hừ, muốn chết!” Một tên đệ tử đi sau Hắc Sát sốt ruột, quát lớn rồi lao tới. Hắn giơ tay ra chiêu, một luồng hắc khí hóa thành móng vuốt quỷ dữ vồ thẳng vào ngực Lục Manh.
Tô Nguyệt Dao đứng trong nhà hét lên một tiếng thất thanh, che mặt lại không dám nhìn.
Nhưng một màn kỳ dị đã xảy ra. Khi móng vuốt hắc khí chỉ còn cách Lục Manh chừng một gang tay, gã thợ rèn đột nhiên vung cái đe sắt trong tay lên. Đó chỉ là một động tác rèn sắt cơ bản nhất mà gã đã làm hàng vạn lần: Đập xuống!
“Boong—!”
Một tiếng vang thanh thúy của kim loại va chạm lan tỏa ra khắp dược điếm. Không có linh lực cuồn cuộn, không có hào quang rực rỡ, nhưng luồng hắc khí kia khi chạm vào cái đe sắt cũ kỹ bỗng dưng tiêu tan sạch sẽ, như khói gặp gió lớn.
Tên đệ tử Huyết Đan Môn trố mắt kinh ngạc, tay hắn tê dại như vừa đập vào một khối thiên thạch nghìn năm. Hắn chưa kịp định thần, Lục Manh đã tiến lên một bước, cái vai lực lưỡng huých mạnh một cái.
“Bụp!” Tên đệ tử nọ bay ngược ra xa mười trượng, ngã rạp xuống đất, máu miệng phun ra không ngừng.
“Cái gì?!” Hắc Sát thu hồi nụ cười, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi. Hắn nhìn kỹ lại cái đe sắt trong tay Lục Manh, rồi lại nhìn gã thợ rèn không chút tu vi. “Không thể nào… một kẻ không có linh căn, làm sao có thể phá giải Huyết Quỷ Trảo của môn phái ta?”
Diệp Vô Trần lúc này mới chậm rãi mở mắt, hắn khẽ phẩy một cái quạt nan rách, mỉm cười nói: “Thế gian này, cái gì cứng nhất? Không phải kim cương, không phải linh thạch, mà là tâm chí của kẻ đã qua ngàn vạn lần trui rèn. Lục Manh mỗi ngày vung búa ba nghìn lần, mười năm rèn sắt cũng là mười năm rèn tâm. Cái đe kia tuy sứt mẻ, nhưng nó chứa đựng cái ‘Tĩnh’ của một người phàm chân chính. Các ngươi tu luyện tà công, tâm tính xốc nổi, lấy gì mà đòi phá?”
“Im mồm! Một tên giúp việc hèn hạ mà dám bàn luận về đạo?” Hắc Sát điên tiết. Hắn cảm thấy bị xúc phạm sâu sắc. Hắn vỗ vào túi trữ vật, một thanh trường kiếm đỏ quạnh như máu tươi bay ra, lượn lờ giữa không trung. “Huyết Sát Kiếm, trảm cho ta!”
Thanh kiếm mang theo luồng sát khí ngút trời, hóa thành một đạo cầu vồng máu chém xuống đỉnh đầu Lục Manh. Áp lực của một tu sĩ Luyện Khí đỉnh phong khiến không khí xung quanh dường như đóng băng.
Lục Manh cảm thấy hơi ngột ngạt, mồ hôi bắt đầu rỉ ra trên trán.
“Lục Manh, thở chậm lại.” Giọng Diệp Vô Trần lại vang lên, điềm nhiên như đang ngồi bên bàn trà. “Ngươi là thợ rèn, sắt cứng hay mềm là do lửa, nhưng giữ hình dáng cho nó là do tâm tay ngươi. Đừng nhìn thanh kiếm, hãy nhìn cái ‘điểm yếu’ của nó. Vạn vật đều có lỗ hổng, sát khí dù mạnh đến đâu cũng có lúc đứt đoạn.”
Lục Manh nghe vậy, đôi mắt vốn đang bối rối bỗng trở nên tập trung cao độ. Trong tầm mắt gã, thanh kiếm máu đang lao xuống dường như chậm lại. Gã không nhìn thấy sát khí nữa, mà nhìn thấy một dòng chảy năng lượng không ổn định, ngay giữa chuôi kiếm và thân kiếm có một khoảng hụt nhỏ nhoi.
“Đập!”
Lục Manh gầm lên một tiếng, gân xanh trên cánh tay nổi cuồn cuộn. Gã không dùng đe nữa, mà tay phải nắm chặt lấy cái búa rèn đã mòn vẹt, dồn hết sức lực và cả sự tĩnh lặng của viên Thanh Tâm Đan vào một cú đánh duy nhất.
“Keng!”
Tiếng nổ chói tai vang lên khiến những người phàm gần đó đều phải bịt tai. Huyết Sát Kiếm – một món linh khí hạ phẩm – lại bị cái búa sắt rỉ sét của một gã thợ rèn đánh trúng vào điểm yếu nhất.
Trước ánh mắt ngỡ ngàng đến hóa dại của Hắc Sát, thanh kiếm máu nứt toác ra từng mảnh, hóa thành những vụn sắt rơi lả tả xuống đất.
“Phụt!” Hắc Sát bị phản phệ tâm linh, lùi lại mấy bước, khuôn mặt già nua trắng bệch như giấy. “Kiếm của ta… Linh khí của ta… Ngươi… ngươi rốt cuộc là yêu ma phương nào?”
Lục Manh thở hổn hển, đứng chống búa xuống đất, gương mặt đỏ gay vì hưng phấn. Gã nhìn về phía Diệp Vô Trần, đôi mắt lấp lánh sự sùng bái tột độ. Gã chưa bao giờ nghĩ rằng, những kỹ năng tầm thường của một thợ rèn lại có thể đánh bại “tiên nhân”.
Diệp Vô Trần đứng dậy, rũ sạch vụn thảo mộc trên áo, thong thả đi tới vỗ vai Lục Manh.
“Làm tốt lắm. Từ hôm nay, ngươi không chỉ là thợ rèn của trấn này nữa.” Hắn quay sang nhìn Hắc Sát bằng đôi mắt sâu thẳm như hố đen vũ trụ, khiến lão già tà tu lạnh toát cả sống lưng.
“Trở về nói với chủ nhân của ngươi, vùng đất này có quy tắc của phàm nhân. Kẻ nào bước qua ranh giới, không chỉ có kiếm gãy, mà mạng cũng không còn. Cút đi.”
Hắc Sát run rẩy, nhìn đống vụn kiếm dưới đất, lại nhìn thanh niên trẻ tuổi đang đứng chắp tay sau lưng với phong thái không thể nhìn thấu kia. Hắn không dám nói nửa lời, vội vàng xách theo hai tên đệ tử đang rên rỉ, chật vật điều khiển mây đen bỏ chạy khỏi trấn.
Trong sân, không khí trở lại vẻ tĩnh mịch của buổi hoàng hôn. Tô Nguyệt Dao lúc này mới từ trong cửa chạy ra, lắp bắp: “Vô… Vô Trần, anh… anh vừa làm gì vậy? Lục Manh, huynh sao lại mạnh như vậy?”
Lục Manh gãi đầu cười hì hì, lại trở về vẻ cục mịch thường ngày: “Tôi cũng không biết nữa, là nhờ sư phụ chỉ điểm, và nhờ viên thuốc sư phụ cho ăn…”
Diệp Vô Trần nhìn bóng tối đang dần bao phủ, khẽ thở dài: “Bình yên bị phá vỡ rồi. Nguyệt Dao, đi nấu thêm chút cháo đi. Lục Manh đánh nhau xong chắc là đói rồi.”
Lục Manh đột nhiên quỳ sụp xuống, dập đầu mạnh xuống nền đá cứng: “Sư phụ! Xin người nhận con làm đệ tử chính thức! Con muốn học… học đạo rèn sắt, đạo cứu người của sư phụ!”
Diệp Vô Trần dừng bước, không ngoảnh đầu lại, chỉ nhìn vầng trăng khuyết đang nhô lên khỏi rặng tre: “Rèn sắt cần lửa, rèn tâm cần khổ. Ngươi chịu được không?”
“Con chịu được!”
“Được, tối nay ở lại đây gánh nước cho ta. Khi nào ngươi gánh hết nước giếng này mà không làm đổ một giọt vào cái lò cũ của ta, ta sẽ dạy ngươi cách luyện viên đan đầu tiên.”
Lục Manh mừng rỡ như điên, lập tức chạy đi tìm đòn gánh.
Tô Nguyệt Dao đứng bên cạnh, nhìn bóng lưng gầy guộc của Diệp Vô Trần dưới ánh trăng. Nàng cảm giác hắn dường như không thuộc về thế giới này, nhưng cái hơi ấm mà hắn mang lại cho dược điếm nhỏ bé này lại chân thật hơn bất cứ thứ gì trên đời.
Diệp Vô Trần ngước nhìn lên cao, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh. Hắn biết, Huyết Đan Môn chỉ là một cơn gió nhỏ. Sau lưng bọn chúng, những thế lực to lớn hơn đang dần chú ý đến vùng đất này.
“Lấy Đạo nhập Phàm…” Hắn lẩm bẩm, một nụ cười nhạt hiện trên môi. “Trò chơi của Tiên giới, để xem các ngươi có chịu nổi một cái búa của người phàm hay không.”