Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 39: Tri kỷ khó tìm

Cập nhật lúc: 2026-05-28 17:34:42 | Lượt xem: 13

**CHƯƠNG 39: TRI KỶ KHÓ TÌM**

Kinh đô của Linh Hoàn Đại Lục không bao giờ ngủ. Dù đã về khuya, tiếng tơ trúc từ những tửu lâu xa hoa vẫn văng vẳng theo gió, quyện vào mùi phấn son của vương tôn công tử và ánh đèn lồng rực rỡ treo dọc các con phố chính. Nhưng tại ngõ Thanh Phong – một cái ngách nhỏ nằm sâu trong khu lao động nghèo – bóng tối lại đặc quánh và tĩnh lặng đến lạ kỳ.

Ở nơi đó, “Bất Nhị Đường” đứng lặng lẽ dưới bóng của một cây hòe già cỗi.

Tiệm thuốc mới mở này sơ sài tới mức đáng thương. Một gian phòng ngoài dùng để bốc thuốc, một gian trong làm kho chứa và nơi ngủ. Trên chiếc phản gỗ cũ kỹ, Diệp Vô Trần đang thong thả phân loại đống thảo dược mà hắn gánh về hồi chiều. Ánh đèn dầu lay lắt hắt lên khuôn mặt thanh tú của hắn một vẻ điềm nhiên đến lạ thường. Đôi tay hắn chuyển động nhịp nhàng, mỗi một gốc cỏ, một phiến lá khi qua tay hắn đều như được đặt vào đúng vị trí của quy luật tự nhiên.

Hắn không dùng linh lực, không dùng thần thức, chỉ dùng đôi mắt phàm trần để nhìn và đôi bàn tay phàm trần để cảm nhận.

“Tiểu tử, ngươi định dùng đống cỏ rác hôi hám này để nuôi sống cha con con bé Dao Dao sao?”

Một giọng nói khàn khàn, sặc sụa mùi rượu vang lên từ phía nóc nhà.

Diệp Vô Trần không ngẩng đầu, tay vẫn lặt những chiếc lá vàng úa của gốc Sinh Địa, nhàn nhạt đáp: “Rác hay bảo vật, không nằm ở bản thân thảo dược, mà nằm ở người sử dụng chúng. Với một kẻ nghiện rượu như lão Mặc, dù là tiên đan cũng chỉ để đổi lấy vài vò rượu lậu, chẳng phải cũng là rác sao?”

Mặc Thiên Hành từ trên mái nhà tung người nhảy xuống. Lão đáp đất nhẹ như một chiếc lá rụng, nhưng mặt đất bên dưới bàn chân không hề có lấy một hạt bụi bay lên. Kiếm tu đến cảnh giới như lão, mọi sức mạnh đều đã thu vào trong cốt tủy, bình thường trông chẳng khác gì một lão già nát rượu, áo quần xộc xệch, râu tóc bạc phơ không buồn chải chuốt.

Lão khịt mũi, đi vòng quanh Diệp Vô Trần, đôi mắt vốn dĩ luôn lờ đờ vì men rượu bỗng chốc lóe lên một tia sáng sắc lẹm như kiếm khí.

“Ta theo các ngươi từ trấn nhỏ về đến đây, nhìn ngươi bốc thuốc, nhìn ngươi quét dọn, nhìn ngươi bị đám công tử bột chê bai…” Mặc Thiên Hành dừng lại trước mặt Diệp Vô Trần, chống thanh kiếm gỗ cũ kỹ xuống đất, “Thế nhưng, ta càng nhìn càng thấy không thấu. Tiểu tử, ngươi tên là Vô Trần… Vô Trần… cái tên này kiêu ngạo lắm, ngươi có biết không?”

Diệp Vô Trần dừng tay, ngước mắt nhìn lão. Hai đôi mắt chạm nhau trong bóng tối. Một bên là sự sắc lạnh, thấu tận tâm can của một kiếm khách đã đi qua nghìn trận chiến; một bên là sự thâm trầm, mênh mang như đại dương không thấy đáy của kẻ đã từng đứng trên đỉnh cao nhất của tiên giới.

“Lão Mặc, lão thấy tên ta kiêu ngạo ở chỗ nào?” Diệp Vô Trần cười nhẹ, nụ cười ấy tiêu sái đến mức khiến không gian u ám trong tiệm thuốc bỗng nhiên sáng bừng lên.

“Trần là bụi trần, cũng là gánh nặng của lòng người. Vô Trần nghĩa là không vướng bụi.” Mặc Thiên Hành thở hắt ra, cầm bình rượu đổ một ngụm lớn vào miệng, “Kẻ dám tự xưng không vướng bụi, hoặc là kẻ ngu xuẩn nhất thế gian, hoặc là kẻ đã đứng trên cả bầu trời này mà nhìn xuống. Ngươi… không giống kẻ ngu.”

Lão Mặc từ khi mới gặp Diệp Vô Trần đã cảm thấy thiếu niên này có gì đó “lệch lạc”. Một đồ đệ dược điếm thông thường sẽ có sự sợ hãi trước những kẻ mạnh, có sự tham vọng về tu vi, có sự mệt mỏi vì mưu sinh. Nhưng ở Diệp Vô Trần, lão chỉ thấy một sự hưởng thụ. Hắn hưởng thụ việc quét sân, hưởng thụ việc pha trà, thậm chí hưởng thụ cả việc bị người khác khinh thường.

Điều đó chỉ có ở hai loại người: Một là thần tiên hạ phàm, hai là kẻ đã trải qua hết thảy đắng cay mà hóa ra hư không.

Mặc Thiên Hành ngồi phịch xuống chiếc ghế gỗ sứt chân, đôi mắt nheo lại: “Lúc nãy, khi ngươi xếp chỗ Sinh Địa kia, ta thấy đạo vận. Rõ ràng ngươi không dùng một chút linh khí nào, nhưng đống dược thảo đó dường như sống lại. Chúng không còn là những loại cỏ khô héo nghìn năm không ai thèm lấy, mà giống như những chiến binh đang dàn trận. Tiểu tử, rốt cuộc ngươi là ai?”

Diệp Vô Trần đặt gốc dược liệu cuối cùng xuống, đứng dậy phủi áo. Hắn đi đến góc phòng, múc một gáo nước giếng lạnh ngắt vào chiếc bát sành, thong thả đưa cho Mặc Thiên Hành.

“Ta là ai không quan trọng. Quan trọng là lão thấy gì. Nào, nếm thử xem rượu hay nước.”

Mặc Thiên Hành nghi ngờ cầm lấy bát nước, đưa lên mũi ngửi. Không mùi. Đưa lên môi nhấp một ngụm nhỏ. Ban đầu, nó chỉ là cái vị thanh mát của nước giếng đêm khuya. Nhưng ngay giây sau, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, sau đó biến thành một luồng nhiệt năng ôn hòa tan vào tứ chi bách hài của lão. Những vết thương cũ từ mười mấy năm trước trong khí hải của lão, những chỗ bế tắc của kiếm ý bấy lâu nay bỗng nhiên như được một bàn tay vô hình vuốt ve, nhẹ nhàng khai thông.

Mặc Thiên Hành kinh hãi, trợn tròn mắt nhìn bát nước sành đơn sơ: “Cái này… đây là…”

“Nước chỉ là nước, nhưng lòng người thanh tịnh, nước cũng có thể hóa thành linh đan.” Diệp Vô Trần đi tới bên cửa sổ, nhìn ra cây hòe già ngoài sân, “Lão Mặc, lão tu kiếm cả đời, chẳng lẽ không biết kiếm ý cao nhất không phải ở thanh thần binh sắc bén, mà ở trong ngọn cỏ, lá cây sao? Đan đạo cũng vậy. Người phàm cho rằng phải có linh thảo vạn năm, phải có thiên địa dị hỏa mới luyện được thần đan. Đó là cái nhìn của kẻ đứng ngoài cửa.”

Mặc Thiên Hành trầm mặc. Lão vốn là một thiên tài kiếm tu, vì bất mãn với sự thối nát và giả tạo của các đại tông môn mà chọn cách ẩn dật, lấy rượu làm bạn. Lão vẫn luôn tìm kiếm một người có thể cùng lão đàm đạo, một người thực sự hiểu cái “tự nhiên” của đạo trời. Lão chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ tìm thấy người đó ở một thiếu niên chỉ chưa đầy hai mươi tuổi, tại một góc nghèo của kinh đô đầy dẫy mùi lợi lộc này.

“Vạn vật vi đan… nhân gian vi lô…” Mặc Thiên Hành lẩm bẩm lại những lời mà lão nghe được từ Vô Trần trong những cơn say, giờ đây chúng trở nên rõ ràng và chấn động hơn bao giờ hết, “Ngươi dùng cái phố phường này làm lò luyện đan cho mình sao? Ngươi muốn luyện thứ đan dược gì?”

Diệp Vô Trần quay lại, ánh mắt hắn thâm thúy như muốn nhìn thấu vạn cổ: “Ta muốn luyện chính cái Tâm này. Tiên giới vạn năm, ta đã luyện đủ những viên đan trường sinh bất lão, những viên đan phá thiên diệt địa, nhưng ta phát hiện ra mình chưa bao giờ luyện thành công một viên ‘Bình An Đan’ cho chính mình.”

Mặc Thiên Hành đứng bật dậy, chiếc bát sành trên tay run lên bần bật. Những lời này… loại khẩu khí này…

“Ngươi… ngươi nói Tiên giới vạn năm?” Lão lắp bắp, dù đã chuẩn bị tâm lý, lão vẫn không nén nổi sự bàng hoàng, “Ngươi là vị đại năng nào luân hồi? Vô Trần… Vô Trần… Lẽ nào là…”

Diệp Vô Trần đưa ngón tay lên môi, ra hiệu giữ im lặng. Đúng lúc đó, từ phòng bên cạnh, Tô Nguyệt Dao đang ngáy ngủ chợt trở mình, miệng lẩm bẩm gì đó về việc “Ngày mai phải bán thêm được hai đơn thuốc”.

Ánh mắt Diệp Vô Trần dịu lại, sự thâm trầm đáng sợ vừa rồi biến mất, thay vào đó là vẻ lười biếng, ấm áp thường ngày của một gã tiểu đồ đệ.

“Tên gọi chỉ là ký hiệu.” Diệp Vô Trần nói nhỏ, “Lão Mặc, lão muốn là bạn của một ‘Đan Thần’ lạnh lùng trên chín tầng mây, hay là bạn của một ‘tiểu tử lười biếng’ chuyên bốc thuốc lá lẩu ở xó xỉnh này?”

Mặc Thiên Hành nhìn Diệp Vô Trần một hồi lâu, rồi đột ngột cười vang. Tiếng cười của lão sảng khoái, không còn vẻ u uất như mọi khi. Lão ném bát sành sang một bên, cầm lấy bình rượu của mình, tư thái lại trở nên phóng khoáng, tùy tiện.

“Đúng! Đúng lắm! Thần tiên trên trời vốn dĩ rất nhạt nhẽo. Bọn chúng không biết uống rượu, không biết khóc, cũng chẳng biết đau lòng vì một nữ nhân phàm trần. Nếu ngươi là tên Đan Thần kia, lão già ta đã quay lưng đi từ lâu rồi.”

Mặc Thiên Hành vỗ mạnh vào vai Diệp Vô Trần, nụ cười đầy ý vị tri kỷ: “Được! Ngươi cứ làm tiểu đồ đệ lười biếng của ngươi đi. Ta cũng sẽ tiếp tục làm lão già nát rượu đi theo bảo vệ các ngươi. Kinh đô này sắp tới chắc chắn sẽ có rất nhiều con ruồi bặm trợn tìm đến quấy nhiễu ‘lò luyện đan’ của ngươi. Những thứ đó, cứ để kiếm của ta lo.”

Diệp Vô Trần gật đầu: “Vậy thì làm phiền lão rồi. Tiền thuê mái nhà là mỗi tối ta sẽ pha cho lão một ấm trà bằng nước giếng này.”

“Trà? Thôi đi, thứ nước đó tốt thì tốt thật, nhưng không có mùi nồng của gạo nếp, không có vị cay của lòng người, ta uống không quen!” Mặc Thiên Hành xua tay, định rời đi, nhưng rồi lão khựng lại, hỏi thêm một câu, “Này, tiểu tử. Nếu như sau này kẻ thù kiếp trước của ngươi tìm tới, ngươi sẽ làm thế nào? Trảm bọn chúng, hay là hóa độ bọn chúng?”

Diệp Vô Trần nhìn vào khoảng không vô định, giọng nói trầm ổn nhưng đầy sức nặng: “Tùy thuộc vào việc bọn chúng có dám giẫm nát luống rau trước cửa tiệm thuốc của ta hay không. Ở đây, quy tắc của ta rất đơn giản: Không được làm phiền giấc ngủ của Nguyệt Dao, và không được động vào gánh thuốc của ta.”

Mặc Thiên Hành bật cười, tung người một cái đã biến mất vào màn đêm. Chỉ còn lại giọng nói vang vọng: “Tri kỷ khó tìm, rượu ngon khó kiếm. Diệp Vô Trần, kiếp này ngươi sống có vẻ thú vị hơn trước rồi đấy!”

Trong gian tiệm nhỏ, Diệp Vô Trần thở dài một tiếng, khẽ lắc đầu. Hắn vươn vai một cái, xương cốt kêu rắc rắc. Hắn bước ra sân, đi đến trước luống dược liệu đang hé nở dưới sương đêm. Có một nhành cỏ dại không biết tên đang héo úa vì đất khô, Diệp Vô Trần cúi người, khẽ chạm tay vào kẽ đất.

Không có hào quang rực rỡ, chỉ là một chút hơi ấm từ lòng bàn tay. Nhành cỏ dại ấy như nhận được một sinh mệnh mới, từ từ ngóc đầu dậy, những chiếc lá xanh mướt ra dưới ánh trăng.

Đạo là gì? Đạo chẳng phải ở trong tay những kẻ hô mưa gọi gió, mà ở trong sự sống mãnh liệt của một nhành cỏ không tên.

Sáng sớm hôm sau.

Tiếng chim sẻ líu lo trên cành hòe già làm bừng tỉnh con ngõ nhỏ. Tô Nguyệt Dao dụi mắt đi ra từ phòng trong, trên đầu còn vương một ít tóc rối. Nàng thấy Diệp Vô Trần đã đứng dậy tự bao giờ, đang chăm chỉ quét dọn cái sân nhỏ đầy lá hòe.

“Vô Trần! Huynh dậy sớm thế?” Nguyệt Dao ngáp dài, sau đó trợn mắt nhìn luống hoa dại bên tường, “Ơ… hôm qua gốc cỏ này héo rồi mà? Sao sáng nay nó xanh tốt vậy?”

Diệp Vô Trần không ngẩng đầu, vẫn đều tay chổi: “Chắc là do đêm qua nó nghe thấy tiếng cười của lão Mặc nên tỉnh ngủ đấy.”

“Huynh lại nói điêu! Lão Mặc kia thì có thuốc tiên chắc?” Nguyệt Dao bĩu môi, rồi vội vàng chạy vào bếp, “Thôi chết, suýt nữa quên sắc thuốc cho bà cụ nhà bên cạnh. Huynh quét nhanh lên rồi vào ăn sáng, hôm nay chúng ta phải cố gắng kiếm được ít nhất mười lượng bạc đấy, tiền thuê nhà sắp đến hạn rồi!”

“Đã biết, bà chủ nhỏ.”

Diệp Vô Trần mỉm cười, nhìn theo bóng dáng tất bật của Nguyệt Dao. Phía trên mái nhà, một gã thợ rèn cục mịch với bắp tay cuồn cuộn đang đứng đó từ lúc nào, nhìn hắn bằng ánh mắt sùng bái xen lẫn hoang mang. Đó là Lục Manh, đệ tử duy nhất của hắn.

“Sư phụ… Đêm qua… tiền bối Mặc kia…” Lục Manh lắp bắp. Đêm qua, gã tuy ngủ ở góc phòng nhưng với trực giác của một người luyện “Đan võ song tu”, gã đã cảm nhận được một luồng áp lực kinh người tỏa ra từ gian phòng của Diệp Vô Trần.

“Học cách nhìn, đừng học cách hỏi.” Diệp Vô Trần liếc nhìn gã, “Hôm nay thay vì rèn sắt, ngươi hãy cầm cây chổi này, quét cho sạch mọi hạt bụi trên con đường trước cửa tiệm. Quét bao giờ thấy trong tâm ngươi không còn gợn sóng, thì hãy dừng lại.”

Lục Manh gãi đầu, tuy không hiểu nhưng vốn tính thật thà, gã cung kính nhận lấy cây chổi gỗ gánh thuốc, bắt đầu lụi hụi quét tước.

Cách “Bất Nhị Đường” không xa, trên đỉnh một tòa tháp cao nhìn xuống ngõ Thanh Phong, có mấy bóng đen mặc hắc bào đang âm thầm quan sát. Một kẻ lên tiếng, giọng nói lạnh lẽo như từ cõi âm: “Trưởng lão, đó là nơi kẻ đó nương náu. Hắn vừa bộc lộ một chút hơi thở tối qua.”

Một lão già mặt đầy nếp nhăn, ánh mắt âm hiểm như rắn độc khẽ vuốt râu: “Cẩn thận. Hắn có thể giết chết phân thân của Cổ Sát Thiên ở trấn nhỏ, chứng tỏ không phải là phàm nhân thông thường. Huyết Đan Môn chúng ta cần cái bí thuật ‘Vạn vật vi đan’ của hắn để hiến tế cho Thần chủ. Cứ quan sát thêm vài ngày, nếu cần thiết, hãy bắt con bé chủ tiệm kia trước.”

Bọn chúng không hề biết rằng, mọi lời nói, thậm chí là ý định giết chóc trong đầu chúng, lúc này đều đang nằm trong sự kiểm soát của một người đang nhàn nhã quét lá hòe phía dưới kia.

Diệp Vô Trần hơi dừng tay chổi, khẽ thở dài một tiếng: “Tri kỷ thì khó tìm, nhưng ruồi nhặng thì lại dễ kiếm đến vậy.”

Hắn khẽ rũ bụi trên tà thanh y, ngẩng đầu nhìn trời cao. Trò chơi tại kinh đô này, e rằng không thể kết thúc trong yên lặng được rồi. Nhưng đối với một người lấy đạo nhập phàm, sóng gió cũng chỉ là một loại dược dẫn mà thôi. Viên đan mang tên “Nhân Gian” của hắn, cũng bắt đầu cần thêm một chút vị cay đắng của máu và lửa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8