Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 40: Thành trì đầu tiên: Vân Hải Thành

Cập nhật lúc: 2026-05-28 17:35:21 | Lượt xem: 8

Gió sương dặm trường dường như không làm phai mờ đi vẻ thong dong trên khuôn mặt Diệp Vô Trần. Hắn vác trên vai thanh kiếm gỗ cũ kỹ, một đầu treo cái túi vải đựng vài ba món đồ lặt vặt, đầu kia treo một bầu nước bằng hồ lô lủng lẳng. Nhìn từ xa, chẳng ai nghĩ đây là một vị Đan Đế từng rung chuyển thiên hạ, mà chỉ thấy một gã đồ đệ dược điếm đang lững thững bước đi giữa nhân gian.

“Vô Trần, huynh nhìn kìa! Đó là Vân Hải Thành sao?”

Tô Nguyệt Dao reo lên, bàn tay nhỏ nhắn chỉ về phía chân trời. Giọng nói của nàng như tiếng chuông bạc phá tan cái tĩnh mịch của buổi sớm mai.

Phía trước họ, sương mù bắt đầu tan dần, để lộ ra một tòa thành hùng vĩ nằm án ngữ trên một cao nguyên rộng lớn. Những bức tường thành cao ngất được xây từ nham thạch đen tuyền, lấp lánh những trận pháp phòng hộ mờ ảo. Những tòa lầu gác cao vút tận mây xanh, chim hạc bay lượn chung quanh, thỉnh thoảng lại có những vệt sáng của các tu sĩ ngự kiếm phi hành băng qua bầu trời, để lại những vệt đuôi dài rực rỡ.

Vân Hải Thành – huyết mạch giao thương lớn nhất của Đông Huyền Châu, nơi hội tụ của danh gia vọng tộc, thương hội lớn và cũng là nơi tọa lạc của chi nhánh Đan Tháp quyền uy.

Mặc Thiên Hành cầm bình rượu, ngửa cổ nhắp một ngụm lớn, rồi chép miệng bảo: “Cái mùi linh khí này… nồng nặc mùi tiền và sự kiêu ngạo. Vô Trần, ngươi chọn nơi này để ‘nhập phàm’ sao? Ta e là bụi hồng trần ở đây quá dày, sẽ làm bẩn mất thanh y của ngươi mất.”

Diệp Vô Trần mỉm cười, đôi mắt tĩnh lặng như nước: “Bụi càng dày, mới càng thấy rõ được tâm. Huynh đài thấy đó là linh khí, nhưng ta lại thấy đó là hơi thở của hàng vạn sinh linh. Đạo không chỉ nằm ở nơi thâm sơn cùng cốc, đạo nằm ngay dưới chân chúng ta đây thôi.”

Lục Manh gánh trên vai hai chiếc hòm gỗ nặng trịch, mồ hôi nhễ nhại nhưng bước chân vẫn vững chãi. Gã thật thà lên tiếng: “Sư phụ nói gì con cũng không hiểu hết, nhưng thành to thế này, chắc chắn rèn sắt sẽ đắt hàng lắm!”

Cả nhóm bước đến cổng thành phía Đông. Khác với cảnh náo nhiệt của giới tu tiên trên bầu trời, cổng thành phía dưới là dòng người chen chúc. Thương đoàn, dân tị nạn, binh lính và cả những kẻ hành khất. Tiếng lừa ngựa hí vang, tiếng cãi vã, tiếng mặc cả tạo nên một thứ âm thanh hỗn tạp, dung tục nhưng đầy sức sống.

“Đứng lại! Giấy thông hành đâu?”

Một tên vệ binh mặt mày hung tợn, mặc giáp sắt sáng choang, chặn đường nhóm Diệp Vô Trần. Hắn nhìn qua vẻ ngoài rách rưới của Mặc Thiên Hành, bộ dạng thô kệch của Lục Manh, rồi dừng lại ở vẻ thanh tú của Tô Nguyệt Dao với ánh mắt bất thiện.

Diệp Vô Trần không nói không rằng, từ trong túi áo lấy ra một miếng ngọc giản cũ kỹ – vật mà Lam Hạc của Đan Tháp đã gửi lại trước khi hắn rời trấn nhỏ. Tên vệ binh cầm lấy, đang định mắng chửi thì sắc mặt chợt biến đổi, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Trên ngọc giản có khắc ký hiệu của Đan Tháp, tuy chỉ là cấp thấp nhất nhưng cũng đủ khiến kẻ phàm phu tục tử phải kinh sợ.

“Tiểu nhân có mắt không tròng… mời đại nhân vào thành!” Hắn lắp bắp, cung kính trả lại ngọc giản.

Diệp Vô Trần thản nhiên thu lại, bước qua cổng thành mà chẳng thèm để ý đến sự cung kính giả tạo ấy. Với hắn, tấm ngọc giản này hay một nhành cỏ dại cũng chẳng có gì khác biệt.

Vân Hải Thành bên trong còn nhộn nhịp hơn tưởng tượng. Những con đường lát đá rộng thênh thang, hai bên đường là những cửa tiệm xa hoa. Tuy nhiên, Diệp Vô Trần không chọn dừng chân ở những khu phố trung tâm đầy hào nhoáng. Hắn dẫn cả nhóm đi sâu vào phía Tây thành – nơi được gọi là khu “Bình Dân”.

Nơi đây đường sá chật hẹp, những ngôi nhà gỗ cũ kỹ san sát nhau, mùi thức ăn đường phố hòa lẫn với mùi khói bếp. Và ở góc khuất của con hẻm mang tên Thạch Đầu, có một hiệu thuốc cũ kỹ, biển hiệu đã bạc màu treo nghiêng ngả, bên trên chỉ còn lờ mờ hai chữ: “Dược Tệm”.

“Chính là chỗ này.” Diệp Vô Trần dừng bước, vẻ mặt đầy thỏa mãn.

“Vô Trần huynh, chúng ta… thực sự sẽ ở đây sao?” Tô Nguyệt Dao ngơ ngác nhìn mạng nhện bám đầy cửa gỗ, lòng không khỏi có chút thất vọng. Nàng cứ ngỡ hắn sẽ chọn một nơi ít nhất cũng sạch sẽ như ở trấn nhỏ.

Diệp Vô Trần tháo thanh kiếm gỗ xuống, mỉm cười: “Nguyệt Dao, nhìn kia xem.”

Nàng nhìn theo hướng chỉ của hắn. Cạnh dược điếm là một cây hòe già cỗi, gốc cây sần sùi, tán lá lưa thưa. Dưới gốc cây, một bà lão đang ngồi vá áo, cạnh đó là vài đứa trẻ đang đuổi bắt nhau, tiếng cười đùa vang vọng. Một cơn gió thổi qua, vài chiếc lá hòe rơi xuống, lăn long lóc trên mặt đất đá thô ráp.

“Ở đây, chúng ta có thể nghe thấy tiếng lòng của đất trời rõ nhất. Linh khí có thể thiếu, nhưng tình người thì không bao giờ cạn.” Diệp Vô Trần khẽ nói, ánh mắt chợt trở nên sâu thẳm.

Lục Manh lập tức bắt tay vào việc. Với sức mạnh của kẻ tu luyện Đan Võ song tu, gã chỉ mất một khắc để dọn sạch bụi bặm trong hiệu thuốc. Mặc Thiên Hành thì chọn một góc hiên nhà, dựa lưng vào cột gỗ, tiếp tục ôm lấy bình rượu, đôi mắt lờ đờ nhìn dòng người qua lại, không biết là tỉnh hay say.

Diệp Vô Trần chậm rãi lấy ra cái lò luyện đan cũ kỹ “Quy Phàm Lô”. Hắn đặt nó lên một chiếc kệ gỗ sứt mẻ ở vị trí trung tâm nhất của tiệm thuốc. Rồi hắn nhặt một mẩu than, viết lại lên tấm biển hiệu đã mờ ba chữ lớn, nét chữ phượng múa rồng bay nhưng ẩn chứa một loại ý cảnh thoát tục:

**”BẤT NHỊ ĐƯỜNG”**

(Không có cái thứ hai, cũng là biểu trưng cho sự duy nhất của Đạo tâm).

“Từ hôm nay, chúng ta mở cửa. Không chữa cho tu sĩ cầu trường sinh, chỉ chữa cho phàm nhân cầu bình an.” Diệp Vô Trần tuyên bố nhẹ tênh.

Vừa lúc đó, từ đầu hẻm, một đám người đang hớt hải khiêng một chiếc cáng tre chạy tới. Trên cáng là một người đàn ông trung niên, mặt mũi xanh xao, hơi thở thoi thóp. Một người phụ nữ trẻ khóc nức nở đi bên cạnh, kêu gào: “Làm ơn, có ai không? Cứu chồng tôi với! Các dược điếm lớn đều chê chúng tôi không có linh thạch, không chịu thu nhận…”

Người phụ nữ nhìn thấy tấm biển mới viết còn chưa khô mực, như người chết đuối vớ được cọc, lao tới quỳ sụp dưới chân Diệp Vô Trần: “Vị tiên sinh này, cầu xin ngài, cứu mạng nhà tôi! Chỉ cần ông ấy sống lại, tôi nguyện làm trâu làm ngựa đền đáp!”

Mặc Thiên Hành khẽ mở một con mắt, nhìn thoáng qua rồi tặc lưỡi: “U uất nhập tâm, lục phủ ngũ tạng đã suy kiệt, lại bị hàn khí từ hầm mỏ xâm nhập. Với phàm nhân, đây là án tử rồi.”

Diệp Vô Trần cúi xuống, bàn tay thon dài chạm nhẹ vào mạch tượng của người bệnh. Hắn không dùng linh lực để dò xét, mà dùng “tâm” để cảm nhận sự bế tắc của dòng đời đang chảy trong huyết quản người đàn ông kia.

“Hắn chưa chết được.” Diệp Vô Trần bình thản nói.

Hắn đứng dậy, đi vào trong gian bếp nhỏ vừa mới dọn xong, lấy ra một ấm nước suối bình thường, bỏ vào đó vài hạt gạo lứt và một mẩu vỏ quế khô rẻ tiền nhất. Hắn không dùng “Thái Cổ Hồng Mông Thủ” hào nhoáng, mà chỉ nhóm lửa bằng những thanh củi khô Lục Manh vừa chặt.

Lửa bập bùng cháy. Quy Phàm Lô đặt trên bếp lò phàm trần, tỏa ra một mùi hương không phải của linh dược, mà là mùi thơm của cơm chín, mùi của tổ ấm, mùi của sự bình an.

Chỉ mất một tách trà thời gian, Diệp Vô Trần bưng ra một bát nước cơm đục mờ.

“Cho hắn uống đi.”

Người phụ nữ run rẩy đón lấy bát nước, cẩn thận đổ vào miệng chồng mình. Những người hàng xóm đứng xem chung quanh đều lắc đầu thở dài: “Nước cơm thì cứu được ai cơ chứ? Chắc lại là một kẻ lừa đảo muốn kiếm chút tiền của người nghèo rồi.”

Nhưng, kỳ tích xảy ra ngay sau đó.

Một luồng khí ấm áp từ bát nước cơm dường như lan tỏa khắp cơ thể người đàn ông. Những vệt xanh tím trên mặt hắn nhanh chóng rút đi, lồng ngực bắt đầu phập phồng mạnh mẽ. Chỉ một lát sau, hắn ho lên một tiếng, phun ra một ngụm máu đen đặc mùi hôi thối của hàn khí, rồi từ từ mở mắt.

“Tôi… tôi đang ở đâu?”

Cả con hẻm Thạch Đầu im phăng phắc. Người phụ nữ vui mừng khôn xiết, dập đầu lia lịa. Những người đứng xem thì há hốc mồm kinh ngạc.

Giữa sự xôn xao đó, Diệp Vô Trần chỉ khẽ phủi tro bụi trên tay áo, thản nhiên quay vào trong tiệm.

Vân Hải Thành vẫn tấp nập, giới tu tiên vẫn tranh đoạt trên cao, nhưng ở một góc khuất của nhân gian, viên đá đầu tiên của con đường “Lấy Đạo Nhập Phàm” đã chính thức được đặt xuống. Từ hôm nay, linh hồn của vị Đan Đế năm nào bắt đầu hòa quyện vào từng nhịp thở của hồng trần bụi bặm.

Phía xa, trên đỉnh Đan Tháp của thành phố, một vị lão giả đang thiền định chợt mở mắt, nhìn về hướng Tây thành, đôi mày nhíu lại đầy nghi hoặc: “Kỳ lạ, tại sao linh khí của Vân Hải Thành… lại chợt có chút gợn sóng như tiếng chuông chùa ngân vang vậy?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8