Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 55: Tiến vào dãy núi Vạn Thú

Cập nhật lúc: 2026-05-28 17:49:38 | Lượt xem: 10

CHƯƠNG 55: TIẾN VÀO DÃY NÚI VẠN THÚ

Gió thu hiu hắt thổi qua những tán lá vàng rực bên ngoài trấn nhỏ, mang theo hơi lạnh thanh khiết của vùng biên thùy.

Tại dược điếm cũ nát, Diệp Vô Trần chậm rãi sắc thuốc. Tiếng nước reo sùng sục trong ấm đất gốm tạo nên một nhịp điệu yên bình, trái ngược hoàn toàn với những đợt sóng ngầm đang cuộn trào trong giới tu chân bên ngoài. Hắn dùng một chiếc quạt nan rách, nhẹ nhàng đưa đẩy luồng khí nóng. Mỗi một nhịp quạt đều chứa đựng một tia quy luật khó nhận ra, khiến dược hương không hề tản mát ra không gian mà ngưng tụ thành những sợi tơ trắng mỏng manh, chui tọt vào trong bát thuốc.

Trong phòng, Tô Nguyệt Dao vẫn nằm đó. Gương mặt nàng nhợt nhạt, hơi thở mong manh như một cánh hoa sắp rụng. Dù có Thiên Linh Hoa bảo hộ hồn phách không bị tiêu tán thêm, nhưng để thức tỉnh một người đã mất đi “linh tính” thì vẫn còn thiếu một vị thuốc chủ chốt để dẫn dắt dương khí, khơi thông kinh mạch đã nguội lạnh.

Vô Trần nhìn nàng, ánh mắt nhu hòa như dòng nước mùa thu. Hắn khẽ nói:

– Nguyệt Dao, Thiên Linh Hoa thuộc âm, mọc ở nơi sương mù tịch diệt. Muốn dung hòa nó, ta cần “Địa Long Huyết Thạch” nảy sinh từ nơi hội tụ dương hỏa cường đại nhất. Ở vùng đất này, chỉ có cốt tủy của dãy núi Vạn Thú mới nuôi dưỡng được thứ đó. Muội cứ ngủ một lát, khi tỉnh dậy, hương hoa sẽ ngập tràn dược điếm.

Hắn đứng dậy, chỉnh lại nếp áo thanh y đã sờn cũ, cầm lấy thanh kiếm gỗ dùng để gánh thuốc rồi bước ra cửa.

Dãy núi Vạn Thú, đúng như tên gọi, là cấm địa của phàm nhân và là nỗi ác mộng của những tu sĩ non nớt. Nơi đó không chỉ có địa hình hiểm trở, rừng thiêng nước độc, mà còn là địa bàn của hàng nghìn chủng loại yêu thú hung hãn. Tuy nhiên, trong mắt Diệp Vô Trần, đó chỉ là một vườn dược liệu thiên nhiên hơi “ồn ào” một chút mà thôi.

Ba ngày sau.

Trước cửa ngõ vào dãy núi Vạn Thú, không khí đậm đặc mùi máu và linh khí hỗn loạn. Đây là nơi giao thoa giữa nền văn minh nhân loại và sự hoang dã tột cùng. Một khu chợ tạm bợ được dựng lên, nơi các thợ săn tiền thưởng, các tiểu đội tu sĩ dừng chân tiếp tế trước khi bước vào cuộc sinh tử với yêu thú.

Vô Trần bước đi thong dong giữa đám người sặc mùi sát khí. Hắn gánh trên vai hai cái giỏ mây trống rỗng, thanh kiếm gỗ vắt ngang, dáng vẻ chẳng khác gì một gã tiều phu nghèo khổ đi lạc vào giữa bầy hổ đói.

– Này, tiểu tử! Ngươi muốn vào núi hái thuốc thật sao?

Một gã đại hán râu xồm, vai vác một thanh đại đao rỉ máu, lớn tiếng cười nhạo khi thấy Vô Trần đi ngang qua. Xung quanh gã là mấy tên đồng bọn đang ngồi uống rượu mạnh, ánh mắt nhìn Vô Trần đầy vẻ chế giễu.

Vô Trần dừng chân, mỉm cười gật đầu:

– Thuốc trong rừng đang độ chín, không hái thì phí lắm.

– Ha ha! Thuốc chưa kịp hái, gan của ngươi đã làm mồi cho Linh Lang rồi. Nhìn cái gậy gỗ kia xem, chắc là để xua ruồi hả? – Một tên khác phụ họa, cả bọn cười rộ lên.

Vô Trần không giận, cũng chẳng buồn giải thích. Hắn chỉ nhẹ nhàng bước qua khu chợ. Khi bóng dáng hắn khuất sau làn sương trắng mờ ảo của cửa núi, tiếng cười nhạo phía sau dường như cũng lịm dần bởi một cảm giác kỳ quái. Một vị lão tu sĩ đang ngồi trong góc khuất bỗng giật mình, chén trà trong tay hơi run rẩy. Lão nhìn chằm chằm vào dấu chân của Vô Trần để lại trên nền đất bùn.

Những dấu chân đó không hề lún xuống, dù đất rất mềm. Không phải vì hắn dùng khinh công, mà dường như… mặt đất đang chủ động nâng đỡ bước chân của hắn.

– Người này… chẳng lẽ là một vị đại năng ẩn thế? – Lão tu sĩ thầm lẩm bẩm, lòng dâng lên một nỗi bất an không tên.

Vừa tiến vào ngoại vi dãy núi Vạn Thú, hơi thở hoang dã đã ập đến. Cây cối ở đây cao chọc trời, tán lá rậm rạp che khuất ánh mặt trời, tạo nên một không gian u tối và ẩm ướt. Tiếng gầm gừ xa xăm của yêu thú vọng lại, xen lẫn tiếng sột soạt của những sinh vật bò sát trong bụi rậm.

Vô Trần không đi nhanh. Hắn thỉnh thoảng lại cúi xuống, nhặt một nhành cỏ dại khô héo hoặc một mẩu vỏ cây bị sâu đục. Những thứ mà tu sĩ thường gọi là “rác rưởi”, hắn lại cẩn thận bỏ vào giỏ mây như bảo vật.

– Đạo nằm ở sự cân bằng. – Hắn khẽ lầm bầm. – Đỉnh cao của dược tính không phải là sự quý hiếm, mà là sự hòa hợp với đất trời tại thời điểm đó.

Bỗng nhiên, một luồng gió lạnh thốc vào gáy.

Từ trong lùm cây rậm rạp, ba con “Tật Phong Lang” – yêu thú cấp một với tốc độ cực nhanh – lao ra. Đôi mắt chúng đỏ ngầu, hàm răng sắc nhọn còn vương lại mảnh vụn của con mồi trước đó. Chúng nhìn thấy Vô Trần như thấy một bữa trưa ngon lành, không một chút phòng bị.

Ba con sói hiệp lực, tạo thành một mũi tên từ ba hướng lao đến, xé rách không khí.

Vô Trần vẫn tiếp tục bước đi, bàn tay phải cầm thanh kiếm gỗ không hề rút ra, chỉ đơn giản là gác nó lên vai như đang gánh một vật nặng. Tuy nhiên, khi ba con sói tiến gần đến phạm vi ba thước xung quanh hắn, một điều kỳ diệu đã xảy ra.

Một vòng tròn gợn sóng mờ nhạt từ chân hắn lan tỏa ra. Không phải là sát khí, mà là một loại đan hương cực nhạt, mang theo mùi vị của “Bách Hợp Thảo” phối cùng “Địa Linh Chi”. Loại hương này có tác dụng an thần, xoa dịu thần kinh.

Trong nháy mắt, sát khí trên người ba con Tật Phong Lang tan biến. Chúng không còn thấy kẻ trước mặt là một con mồi, mà cảm nhận được một sự uy nghiêm nhưng ấm áp như thiên nhiên đại ngàn. Cả ba con sói đột ngột dừng lại, đáp xuống đất một cách loạng choạng, sau đó… chúng quỳ phục xuống, rên rỉ nhỏ trong cổ họng, đôi đuôi cụp lại đầy cung kính.

Vô Trần dừng lại, nhìn vào con sói đầu đàn. Hắn từ trong túi áo lấy ra mấy viên đan dược tròn xoe, thô sơ không có chút ánh hào quang nào, chỉ tỏa ra mùi ngũ cốc thơm nhẹ.

– Ăn đi, linh trí của các ngươi còn thấp, loại “Khai Khiếu Viên” này có thể giúp các ngươi bớt đi sự hung tàn, hiểu được thế nào là tu hành thực sự.

Ba con sói ban đầu còn ngần ngại, nhưng bản năng mách bảo chúng đây là cơ duyên ngàn năm có một. Chúng tranh nhau liếm lấy những viên đan nhỏ, sau đó đồng loạt cúi đầu trước Vô Trần, rồi lùi lại nhường lối, bóng dáng biến mất nhanh như khi chúng xuất hiện.

Vô Trần khẽ thở dài:

– Thú còn biết sợ uy, hiểu đạo. Con người đôi khi lại không bằng.

Càng tiến sâu vào bên trong, cảnh vật càng trở nên lộng lẫy và đáng sợ. Những loại hoa ăn thịt người to bằng cái lồng chim chớp nhả những sợi tơ tím lịm, những thác nước chảy ngược từ dưới lên trên mang theo lôi điện lập lòe.

Mục tiêu của Vô Trần là đỉnh núi chính – nơi được gọi là “Vạn Thú Huyết Tạng”. Theo lời đồn, dưới đáy thung lũng của đỉnh núi đó có một mạch nham thạch ngầm, nơi trú ngụ của Hỏa Kỳ Lân cấp sáu. Chỉ ở nơi có hỏa diễm thuần khiết như thế, Địa Long Huyết Thạch mới nảy mầm từ lòng đất.

Đang đi, bỗng tai Vô Trần khẽ động. Phía trước có tiếng kim loại va chạm mãnh liệt và tiếng la hét thảm thiết.

Hắn nhíu mày, không muốn dây vào rắc rối nhưng con đường dẫn đến đỉnh núi chỉ có một. Bước qua một vách đá cheo leo, một cảnh tượng hỗn loạn đập vào mắt.

Một tiểu đội tu sĩ khoảng mười người, mặc đồng phục màu xanh lục của “Mộc Vân Tông”, đang bị bao vây bởi một bầy “Bộc Viên” – những con khỉ khổng lồ có bộ lông cứng như thép và sức mạnh dời non lấp bể.

Dẫn đầu bầy khỉ là một con Hầu Vương cao tới trượng rưỡi, trên đầu có một túm lông vàng rực, đôi mắt long sòng sọc nhìn vào chiếc hộp ngọc mà vị tiểu thư đứng giữa đội hình đang ôm khư khư.

– Sư huynh! Chúng ta không trụ được lâu đâu! Con Hầu Vương này sắp đạt đến cấp bốn rồi! – Một nam tử trẻ tuổi, mặt mũi đầy máu, vừa dùng kiếm chặn một cú đấm của Bộc Viên vừa hét lớn.

– Không thể bỏ lại “Tử Diệp Linh Nhân”! Đây là vị thuốc cuối cùng để cứu tông chủ! – Vị sư huynh dẫn đầu nghiến răng, toàn thân linh khí Hóa Thần sơ kỳ bùng nổ, nhưng trước sự áp đảo về số lượng và sức mạnh cơ bắp của lũ quái vật, lão cũng đã lâm vào thế yếu.

Con Hầu Vương gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, nó nhấc bổng một tảng đá nghìn cân, định giáng xuống đám người yếu ớt kia để kết liễu.

Vô Trần đứng trên mỏm đá cao, thở dài một hơi. Hắn nhìn thấy trong chiếc hộp ngọc kia đúng là Tử Diệp Linh Nhân, một loại sâm quý. Tuy nhiên, nhìn kỹ hơn, bên cạnh rễ sâm còn có một mẩu nhỏ của “Hầu Nhi Tửu Thạch” – bảo vật trấn giữ tổ khỉ. Hèn gì bầy khỉ này lại phát điên như thế.

– Lòng tham chính là ngọn lửa thiêu cháy đạo tâm. Các ngươi hái thuốc, sao lại còn muốn triệt hạ đường sống của kẻ khác? – Một giọng nói thanh lãnh, điềm nhiên như sương buổi sớm bỗng dưng vang lên, lấn át cả tiếng gầm của bầy yêu thú.

Mọi ánh mắt, cả người lẫn thú, đồng loạt nhìn về phía mỏm đá.

Vô Trần chắp tay sau lưng, thanh kiếm gỗ vẫn yên vị trên vai. Hắn không hề bay xuống, mà cứ thế bước đi trong không trung, như thể có một cầu thang vô hình đang nâng đỡ hắn. Mỗi bước chân rơi xuống, không gian lại rung động như mặt nước hồ thu.

Con Hầu Vương thấy có kẻ can thiệp, lập tức quay sang gầm gừ với Vô Trần, định ném tảng đá về phía hắn.

Nhưng khi ánh mắt nó chạm vào đôi mắt tĩnh lặng như vực thẳm của Vô Trần, toàn thân nó bỗng cứng đờ. Nó cảm thấy mình không phải đang đối mặt với một con người, mà là đối mặt với chính ngọn núi già nua nhất, với bầu trời cao rộng nhất. Sự kiêu ngạo của một vương giả yêu thú bị đè bẹp hoàn toàn bởi một loại uy áp thiên địa thuần túy.

Vô Trần hạ cánh xuống đất một cách nhẹ nhàng giữa vòng vây của bầy khỉ và nhóm tu sĩ Mộc Vân Tông.

– Tiền… tiền bối cứu mạng! – Vị sư huynh của Mộc Vân Tông thấy người tới có khí độ bất phàm, vội vàng lên tiếng cầu cứu, đôi mắt tràn trề hy vọng.

Vô Trần nhìn lão một cái, lạnh nhạt nói:

– Ta không phải cứu các ngươi. Ta chỉ đang ngăn các ngươi phạm thêm sai lầm. Cô gái kia, đưa cái hộp đây.

Vị tiểu thư họ Lâm kia ôm chặt cái hộp, gương mặt xinh đẹp tái nhợt vì sợ hãi nhưng lại bướng bỉnh:

– Đây là thuốc cứu mạng cha ta! Ngươi… ngươi cũng muốn cướp sao?

– Muốn cứu cha ngươi thì dùng Tử Diệp Linh Nhân là đủ. Mẩu Thạch kia là mạch sống của tộc khỉ này. Ngươi mang nó đi, trong vòng mười năm, vùng núi này sẽ không còn một gốc cây nào sống sót, linh tính sẽ khô cạn. Khi đó, cha ngươi dù sống lại, cũng gánh lấy nhân quả hủy hoại sinh linh. Ngươi có chịu nổi không?

Vô Trần nói giọng không nhanh không chậm, nhưng mỗi chữ thốt ra đều như sấm sét nổ vang trong tâm khảm của cô gái trẻ.

Nàng run rẩy mở nắp hộp. Quả nhiên, lẫn trong rễ sâm là một viên đá màu hổ phách, tỏa ra mùi rượu thơm nồng đậm.

Vô Trần khẽ đưa tay ra, viên đá tự động bay vào tay hắn. Hắn xoay người, ném trả viên đá về phía Hầu Vương.

Con Hầu Vương bắt lấy bảo vật, đôi mắt hung bạo lập tức dịu lại. Nó gầm khẽ một tiếng, ra hiệu cho bầy khỉ lùi lại.

– Đi đi. Trở về hang động của các ngươi, từ nay về sau đừng để hơi thở phàm trần làm mờ mắt nữa. – Vô Trần nhẹ giọng nói.

Bầy khỉ dập đầu bái tạ, rồi nhanh chóng tan biến vào rừng sâu.

Nhóm người Mộc Vân Tông bàng hoàng nhìn cảnh tượng trước mắt. Một thảm họa diệt vong chỉ trong chốc lát đã được hóa giải bằng vài câu nói và một hành động trả lại đồ.

– Đa tạ đại năng cứu giúp! Không biết đại năng tôn tính đại danh là gì? Chúng ta là người của Mộc Vân Tông, nhất định sẽ… – Vị sư huynh kia vội vã tiến lên hành lễ.

Vô Trần khoát tay, quay lưng bước đi về phía đỉnh núi:

– Ta chỉ là một người đi hái thuốc lười biếng mà thôi. Tên tuổi không quan trọng. Các ngươi đi đường cũ mà về, đừng quay đầu lại, bằng không tính mạng khó bảo toàn.

Dáng vẻ thanh y ấy dần biến mất trong làn sương dày đặc của dãy núi Vạn Thú, để lại nhóm tu sĩ ngơ ngẩn đứng đó.

Lâm tiểu thư nhìn theo hướng Vô Trần rời đi, lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Nàng đã từng gặp nhiều thiên tài, nhiều bậc tông sư oai phong lẫm liệt, nhưng chưa có ai mang lại cảm giác bình yên và thâm sâu như gã “tiều phu” kia. Hắn không dùng đến một chiêu thức hào nhoáng, không có sát khí ngút trời, chỉ có một phong thái “đạo pháp tự nhiên” khiến vạn vật phục tùng.

Càng đi sâu vào trung tâm, địa hình càng trở nên nóng bỏng. Những vết nứt trên mặt đất bắt đầu phun ra những làn khói trắng nóng rực.

Vô Trần dừng chân trước một hang động khổng lồ, nơi có dòng dung nham đỏ rực chảy ra như những mạch máu của trái đất.

Hắn lấy từ trong giỏ mây ra cái lò luyện cũ kỹ sứt mẻ – Quy Phàm Lô.

– Đã đến lúc rồi. – Vô Trần lẩm bẩm.

Hắn không bước vào hang động, mà ngồi xuống một tảng đá phẳng gần đó. Hắn lấy những mẩu rác rưởi nhặt được dọc đường ra: Một miếng vỏ cây già bị cháy sém, vài hạt cỏ dại mang theo chút hơi ẩm của sương mù, một mảnh xương thú hóa thạch…

Nếu có một đan sư nào ở đây, chắc chắn sẽ cười đến rụng răng. Dùng rác để luyện đan ngay trước cửa nhà của một con Hỏa Kỳ Lân? Đó chẳng khác nào hành động điên rồ nhất thế gian.

Nhưng Vô Trần lại rất nghiêm túc. Hắn dùng thanh kiếm gỗ vẽ một vòng tròn xung quanh Quy Phàm Lô.

– Vạn vật sinh ra từ đất, hóa thân vào lửa, ngưng tụ trong khí, trở về với đạo. – Hắn trầm giọng nói, đôi tay bắt đầu chuyển động theo những quỹ đạo thần bí.

“Thái Cổ Hồng Mông Thủ”!

Thay vì dùng linh lực của bản thân, hắn dùng tay không dẫn dắt hỏa khí từ dòng dung nham kia. Những tia lửa đỏ rực bỗng nhiên như có linh hồn, chúng bị hút vào Quy Phàm Lô một cách trật tự.

Bên trong lò luyện, những mẩu “rác” bắt đầu chuyển hóa. Vỏ cây khô héo mục nát, dưới nhiệt độ cực cao, bỗng tiết ra một loại tinh chất màu xanh thẫm mang theo sinh mệnh lực bạt ngàn. Hạt cỏ dại vỡ tung, hóa thành một tầng sương trắng bao phủ.

Hương thơm tỏa ra. Không phải mùi đan dược thông thường mà là mùi của đất sau cơn mưa, mùi của rừng già buổi sớm.

Chính lúc này, mặt đất rung chuyển dữ dội.

Từ trong hang động, một đôi mắt đỏ ngầu to như cái thớt hiện ra. Một con thú khổng lồ, toàn thân bao phủ bởi những tấm vảy lửa rực cháy, trên đầu có gạc như rồng, bốn chân bước đi kéo theo hỏa diễm thiêu đốt mặt đá.

Hỏa Kỳ Lân!

Cấp sáu yêu thú, tương đương với cường giả Hợp Đạo cảnh của nhân loại. Nó là vương của vùng núi này, là sự hiện diện của hủy diệt.

Nó gầm lên một tiếng, cảm thấy có kẻ dám to gan dùng hỏa khí của nó để luyện đan ngay tại cửa nhà. Nó nhìn thấy một kẻ phàm nhân nhỏ bé đang ngồi đó, thong dong điều khiển ngọn lửa của nó như thể đó là lò sưởi mùa đông.

Sự sỉ nhục này khiến Hỏa Kỳ Lân điên tiết. Nó há miệng, một quả cầu hỏa diễm màu tím – Tử Viêm – được ngưng tụ, mang theo nhiệt độ có thể nung chảy kim cương, nhắm thẳng về phía Vô Trần.

Vô Trần vẫn không ngước mắt lên. Hắn chỉ khẽ nhếch môi:

– Hơi lửa quá nồng, chưa đủ thanh thoát. Để ta dạy ngươi thế nào là “Dẫn Hỏa Quy Nguyên”.

Hắn cầm thanh kiếm gỗ, không chém về phía quả cầu lửa, mà nhẹ nhàng xoay một vòng trên không trung.

Một luồng khí kình nhu hòa sinh ra. Quả cầu lửa cực đại kia khi chạm vào luồng khí này, thay vì phát nổ, nó lại bỗng nhiên xoay chuyển theo vòng tròn của thanh kiếm gỗ, thu nhỏ lại, thu nhỏ lại mãi cho đến khi chỉ còn bằng hạt đậu.

Sau đó, Vô Trần búng tay một cái. Hạt hỏa diễm tím kia chui tọt vào trong Quy Phàm Lô.

Hang động bỗng chốc im bặt.

Con Hỏa Kỳ Lân đứng khựng lại, toàn thân nó run rẩy. Nó nhìn thanh kiếm gỗ trong tay Vô Trần, rồi nhìn vào chiếc lò cũ kỹ. Một nỗi sợ hãi từ linh hồn bùng phát. Nó cảm nhận được, nếu con người kia muốn, chỉ cần một cái nháy mắt, toàn bộ hỏa khí trong cơ thể nó sẽ bị rút cạn để làm dược dẫn.

– Đừng sợ. – Vô Trần ngẩng đầu lên, ánh mắt bình thản nhìn vào con thần thú. – Ta chỉ mượn chút hỏa khí để thành đan. Xong việc, ta sẽ tặng ngươi một món quà.

Hỏa Kỳ Lân dường như hiểu tiếng người, hoặc chính xác là hiểu được “ý niệm” của Vô Trần. Nó từ từ thu hồi hỏa diễm trên người, nằm phục xuống đất như một con mèo nhỏ ngoan ngoãn, dõi theo từng động tác của hắn.

Tiếng nổ nhỏ vang lên bên trong lò.

Nắp lò bay lên, một luồng ánh sáng màu đỏ sẫm như máu rồng bay vút lên trời cao, làm đỏ rực cả một vùng không gian dãy núi Vạn Thú.

Địa Long Huyết Thạch không phải là hái được, mà là “luyện” được từ sự kết tinh của nham thạch nghìn năm và đan ý của Vô Trần.

Viên đá đỏ thẫm hiện ra trong lòng bàn tay Vô Trần. Nó nóng bỏng nhưng khi chạm vào da hắn lại dịu mát vô cùng. Bên trong viên đá, dường như có một con rồng nhỏ đang uốn lượn.

– Cuối cùng cũng xong mảnh ghép thứ hai. – Vô Trần mỉm cười hài lòng.

Hắn quay sang Hỏa Kỳ Lân, từ trong Quy Phàm Lô lấy ra một viên “thanh đan” khác, đây là kết quả của việc lọc bỏ tạp chất từ hỏa diễm ban nãy.

– Đây là Hỏa Linh Đan, được luyện từ chính Tử Viêm của ngươi. Nó sẽ giúp ngươi tẩy tủy, tiến giai cấp bảy chỉ trong vòng ba năm. Coi như phí mượn lửa.

Vô Trần ném viên đan cho Hỏa Kỳ Lân. Con thú há miệng nuốt lấy, đôi mắt rực rỡ cảm kích. Nó cúi đầu chạm nhẹ mũi vào vai Vô Trần, một hành động phục tùng tuyệt đối.

Vô Trần vỗ nhẹ đầu con thú khổng lồ:

– Ta đi đây. Chăm sóc vùng núi này cho tốt. Đừng để lòng tham của tu sĩ phá hủy đi linh tính thiên nhiên.

Hắn gánh thuốc, bước đi chậm rãi rời khỏi đỉnh núi.

Dãy núi Vạn Thú, nơi vốn được coi là mồ chôn tu sĩ, lúc này bỗng trở nên yên bình lạ thường. Những con thú dữ đứng hai bên đường, lặng lẽ cúi đầu tiễn chân vị lữ khách thanh y.

Trong giỏ mây của hắn, Địa Long Huyết Thạch tỏa ra hơi ấm len lỏi vào tâm hồn. Vô Trần biết, con đường trở về để cứu Nguyệt Dao đã ngắn lại một bước. Nhưng hắn cũng biết, mảnh ghép cuối cùng mới là thử thách thực sự.

“Bất Nhị Đường” – cái tên mà hắn đặt cho dược điếm ở trấn nhỏ kia, không chỉ có nghĩa là “tiệm thuốc số một”, mà còn mang ý nghĩa: “Đạo không có hai, phàm tâm và tiên đạo vốn cùng một nguồn gốc”.

Hắn ngước nhìn bầu trời chiều đang buông xuống, lẩm bẩm:

– Chờ ta, Nguyệt Dao. Thế gian này dù lạnh lẽo, ta vẫn sẽ dùng hơi ấm của vạn vật để đưa muội trở về.

Bóng dáng Vô Trần hòa lẫn vào ráng chiều, mang theo một vẻ đẹp cổ điển và tiêu sái, như một bức tranh thủy mặc trường cửu giữa cõi trần ai. Một chương mới trong hành trình “Lấy Đạo Nhập Phàm” lại vừa bắt đầu, với những bí mật về Tiên giới dần lộ diện phía sau những dãy núi mờ xa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8