Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 59: Kiến hôi cũng có thể nghịch thiên

Cập nhật lúc: 2026-05-28 17:57:09 | Lượt xem: 13

Gió bấc rít qua khe cửa tiệm thuốc Bất Nhị Đường, mang theo cái lạnh thấu xương của một mùa đông đang cận kề. Trên lò than nhỏ giữa gian phòng chính, một ấm trà thô kệch đang reo vui, hơi nước bốc lên nghi ngút, quyện với mùi thơm thanh khiết của dược thảo rẻ tiền.

Diệp Vô Trần ngồi trên chiếc ghế gỗ đã sờn lòng, đôi mắt nửa nhắm nửa mở, dáng vẻ lười biếng như một kẻ chẳng có chút chí hướng nào. Hắn đang lắng nghe tiếng chổi tre quét lá khô xoàn xoạt của Tô Nguyệt Dao ở ngoài sân. Âm thanh ấy, đối với vị cựu Đan Đế mà nói, còn êm ái hơn cả những tiếng chuông đại đạo vang lên mỗi khi có kẻ đăng tiên.

Nhưng sự bình yên của trấn Thanh Vân đột nhiên bị xé toạc bởi một luồng áp lực vô hình từ tầng mây giáng xuống.

Tuyết. Không báo trước, những bông tuyết lớn bằng bàn tay đột nhiên rơi rụng trắng xóa cả một vùng, nhưng điều kỳ lạ là chúng không hề tan khi chạm đất. Chúng mang theo một sự lạnh lẽo không thuộc về nhân gian, một loại hàn khí muốn đông cứng cả linh hồn con người.

Tiếng chổi tre im bặt. Tô Nguyệt Dao run rẩy đứng giữa sân, đôi môi tím tái vì lạnh, ánh mắt đầy sợ hãi nhìn lên bầu trời đang bị một quầng sáng bạc bao phủ.

Diệp Vô Trần khẽ thở dài, hắn đặt chén trà xuống, ánh mắt vốn dĩ đờ đẫn bỗng chốc trở nên thâm trầm như vực thẳm.

“Tuyết rơi rồi… nhưng sao lại lạnh lùng đến thế?”

Hắn lẩm bẩm, rồi chậm rãi đứng dậy, từng bước đi ra sân. Mỗi bước chân của hắn chạm xuống đất, luồng hàn khí đang vây quanh Tô Nguyệt Dao dường như gặp phải một bức tường vô hình, lẳng lặng tan biến. Diệp Vô Trần đưa tay ra sau lưng nàng, một luồng hơi ấm dịu dàng như gió xuân truyền vào cơ thể nàng, khiến sắc mặt nàng hồng hào trở lại.

“Nguyệt Dao, vào nhà đun thêm nước đi. Hôm nay khách quý ghé thăm nhiều, trà bình thường e là không đủ dùng.”

Tô Nguyệt Dao nhìn Diệp Vô Trần, dù trong lòng tràn đầy lo lắng nhưng nhìn thấy vẻ bình thản đến lạ kỳ của hắn, nàng gật đầu rồi chạy nhanh vào trong.

Ngay lúc đó, hai luồng ánh sáng trắng từ trên cao hạ xuống, đáp thẳng xuống giữa sân tiệm thuốc. Đó là hai nam tử trẻ tuổi mặc đạo bào màu tuyết rực rỡ, chân giẫm trên phi kiếm lấp lánh linh quang. Kẻ đi bên trái là Hàn Thiên, một chấp sự có tu vi Kim Đan cảnh đỉnh phong của Thiên Tuyết Cung, còn bên phải là Vân Tố, một thiên tài trẻ tuổi kiêu ngạo không kém.

Hàn Thiên nhìn quét qua tiệm thuốc cũ nát với vẻ khinh miệt rõ rệt, cuối cùng dừng lại ở Diệp Vô Trần:

“Ngươi chính là kẻ đã to gan phế bỏ đạo cơ của đệ tử Thiên Tuyết Cung ta? Một kẻ phàm phu tục tử ở vùng biên thùy, lấy tư cách gì mà dám chạm đến uy nghiêm của Tiên môn?”

Giọng nói của hắn mang theo linh lực chấn động, khiến những chai lọ thuốc trên kệ trong tiệm rung lên bần bật.

Diệp Vô Trần không nhìn họ, hắn cúi xuống nhặt chiếc chổi tre mà Nguyệt Dao vừa đánh rơi, thản nhiên quét đi mấy bông tuyết lạnh lẽo dưới chân.

“Tiên môn? Uy nghiêm?” Diệp Vô Trần khẽ cười, giọng nói nhẹ như gió thoảng nhưng lại lọt vào tai hai kẻ kia rõ mồn một. “Các ngươi tự xưng là Tiên, nhưng trong mắt ta, các ngươi còn chưa bằng những bông tuyết này. Ít nhất tuyết còn biết rơi để bảo vệ mầm non dưới đất chờ xuân về, còn các ngươi… chỉ biết mang cái lạnh đến giết người.”

“Lỗ mãng!” Vân Tố gầm lên, tay bắt ấn, thanh phi kiếm dưới chân phóng vút lên, lơ lửng giữa không trung tỏa ra kiếm khí lạnh lẽo. “Sư tôn đã có lệnh, nếu ngươi không chịu quỳ xuống chịu trói và nộp ra bí thuật đan đạo, chúng ta sẽ san phẳng cái trấn nhỏ này thành bình địa. Để xem những con kiến hôi mà ngươi che chở sẽ sống sót thế nào trước Thiên Tuyết Kiếm Trận!”

Hàn Thiên ngăn Vân Tố lại, hắn nheo mắt nhìn Diệp Vô Trần, trong lòng dấy lên một sự bất an kỳ lạ. Tuy kẻ trước mặt không có chút linh lực dao động nào, nhưng sự bình tĩnh ấy quá mức bất thường.

“Diệp Vô Trần, ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng. Tuyết Nguyệt Tiên Cô đại từ đại bi, chỉ cần ngươi lên cung chịu tội, phục vụ Thiên Tuyết Cung nghìn năm, chuyện ngươi làm loạn trước đó có thể xóa bỏ. Đừng vì sự cố chấp của mình mà khiến hàng nghìn phàm nhân nơi đây phải táng mạng.”

Diệp Vô Trần ngừng chổi, hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt bình lặng bỗng nhiên phát ra một tia sắc lạnh khiến Hàn Thiên phải lùi lại một bước theo bản năng.

“Ngươi nói phàm nhân là kiến hôi sao?” Diệp Vô Trần nhẹ giọng hỏi.

“Chẳng lẽ không phải?” Vân Tố cười nhạt. “Tu sĩ chúng ta thọ mệnh nghìn năm, hô phong hoán vũ. Phàm nhân các ngươi chỉ sống chớp mắt mấy mươi năm, sinh lão bệnh tử, yếu ớt như rêu cỏ. Trong mắt Thiên Đạo, phàm nhân vốn chỉ là bụi bặm trong dòng chảy luân hồi.”

Diệp Vô Trần cười, một nụ cười đầy sự trào phúng và xót xa cho sự ngu muội của những kẻ tự xưng là cao nhân.

“Kiến hôi… bụi bặm…”

Hắn buông chiếc chổi ra. Kỳ lạ thay, chiếc chổi không rơi xuống đất mà lơ lửng giữa không trung. Diệp Vô Trần thản nhiên bước đến bên lò than đang cháy, nhấc ấm trà lên, đổ nước sôi vào một cái bát đất nung đựng vài lá thảo dược úa màu.

“Để ta cho các ngươi thấy, cái gọi là kiến hôi, sẽ luyện đan như thế nào.”

Diệp Vô Trần không dùng tay kết ấn, không dùng linh hỏa diễm lệ. Hắn chỉ nhẹ nhàng thổi một hơi vào bát trà.

Bỗng nhiên, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra.

Toàn bộ tuyết rơi trong bán kính mười dặm của trấn Thanh Vân đột nhiên đứng khựng lại giữa không trung. Không gian như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

Những hạt tuyết bắt đầu chuyển động theo một quỹ đạo huyền diệu, chúng cuộn tròn lại, bị hút về phía bát trà trên tay Diệp Vô Trần. Không phải là hút bình thường, mà là toàn bộ hàn khí, toàn bộ ý chí của Thiên Tuyết Cung chứa trong trận pháp tuyết rơi kia đang bị tước đoạt một cách thô bạo.

“Ngươi… ngươi làm gì vậy?” Vân Tố hoảng sợ muốn thu hồi phi kiếm, nhưng hắn kinh hãi nhận ra thanh kiếm đã bị gắn chặt trong không trung, không còn nghe theo mệnh lệnh của mình.

“Lấy hận của các ngươi làm vị đắng, lấy sự kiêu ngạo của các ngươi làm hỏa dẫn, lấy chút linh khí nghèo nàn này làm dược liệu.”

Giọng nói của Diệp Vô Trần như vang vọng từ chín tầng trời, vừa trang nghiêm vừa đầy uy áp.

Trong bát trà thô kệch, làn nước bắt đầu xoay chuyển. Những hạt tuyết rơi vào trong đó không tan thành nước, mà ngưng tụ lại thành những hạt tinh thể màu xanh biếc, xoay tròn theo nhịp điệu của đất trời.

Thái Cổ Hồng Mông Thủ!

Nhưng đây không phải là đôi bàn tay bằng thịt của Diệp Vô Trần, mà là ý niệm của hắn đang nhào nặn quy tắc của không gian này thành một cái lò luyện khổng lồ. Cả trấn Thanh Vân lúc này chính là cái lò, và hai vị sứ giả Tiên giới kia chính là hai sợi cỏ dại để tôi luyện đan dược.

“Kiến hôi nghịch thiên, không phải bằng sức mạnh, mà bằng đạo tâm.”

Diệp Vô Trần vỗ mạnh xuống mặt bàn gỗ.

*Uỳnh!*

Một vòng sóng xung kích vàng nhạt lan tỏa. Hàn Thiên và Vân Tố cảm thấy toàn thân đau nhói như bị nghìn cân ép xuống. Đạo cơ trong cơ thể họ, những khối Kim Đan sáng lấp lánh mà họ luôn tự hào, bắt đầu nứt toác.

“Đạo của các ngươi là cắt đứt bụi trần, nhưng các ngươi lại quên mất, không có đất bụi thì lấy đâu ra hoa tiên? Không có phàm tâm thì làm sao hiểu được trời cao?”

Diệp Vô Trần vừa nói, bát trà trên tay hắn bỗng phát ra một luồng ánh sáng ôn hòa. Một viên thuốc nhỏ bằng hạt đỗ, có màu của đất bùn nhưng lại mang theo một hơi ấm kỳ lạ bay ra ngoài.

Viên thuốc ấy bay đến trước mặt Hàn Thiên. Hắn sợ hãi lùi lại, nhưng viên thuốc như có linh tính, nhẹ nhàng chui tọt vào miệng hắn.

Hàn Thiên trợn tròn mắt. Hắn không chết, nhưng hắn cảm thấy một điều gì đó còn đáng sợ hơn cả cái chết.

Toàn bộ tu vi Kim Đan của hắn đang tan biến. Không phải bị phế bỏ một cách đau đớn, mà là hòa tan, trở lại thành linh khí nguyên thủy trả lại cho đất trời. Những ký ức về việc tu luyện cực khổ, những lần coi khinh phàm nhân, tất cả như một cuốn phim quay chậm lướt qua.

Hắn bỗng thấy mình yếu ớt đi, nhưng tâm trí lại trở nên minh mẫn lạ thường. Hắn nhìn xuống bàn tay mình, những nếp nhăn già nua bắt đầu xuất hiện.

Hàn Thiên ngã thụp xuống tuyết, run rẩy nói: “Ngươi… ngươi đã làm gì ta?”

“Ta không giết ngươi.” Diệp Vô Trần nhấp một ngụm trà nóng, ánh mắt nhìn ra xa xăm. “Ta chỉ giúp ngươi hoàn thành ước nguyện của mình. Các ngươi muốn làm chủ phàm nhân, vậy thì hãy làm một người phàm cho thật tốt. Viên ‘Quy Phàm Đan’ này sẽ giúp ngươi sống nốt những năm tháng còn lại như một lão nông thực thụ. Hãy dùng đôi bàn tay này để trồng trọt, để thấy một hạt lúa nảy mầm khó khăn đến nhường nào.”

Vân Tố đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ quá trình, sợ đến mức mật xanh mật vàng đều vỡ mật. Hắn không ngờ một người thanh niên trông như gã hái thuốc nghèo khổ lại có thể tùy ý tước đoạt đạo quả của tu sĩ Kim Đan chỉ bằng một bát trà dở.

“Ngươi… ngươi là quỷ! Sư tôn sẽ không tha cho ngươi!”

Vân Tố hét lên một tiếng đầy tuyệt vọng, rồi liều mạng đốt cháy huyết thọ, điều khiển phi kiếm hóa thành một tia sáng bỏ chạy trối chết về hướng Thiên Tuyết Cung.

Diệp Vô Trần không đuổi theo. Hắn để kẻ đó đi. Hắn cần một kẻ mang thông điệp về cho vị “Tiên Cô” cao cao tại thượng kia.

Hắn cúi xuống nhìn Hàn Thiên lúc này đang thẫn thờ nhìn những hạt tuyết đang tan.

“Tuyết tan rồi, sắp đến lúc bón phân cho ruộng rồi đó, Hàn lão ông.” Diệp Vô Trần mỉm cười nhạt.

Ngay lúc này, từ trong nhà, Lục Manh chạy ra, tay cầm một cái búa rèn lớn, vẻ mặt hằm hằm: “Sư phụ! Kẻ nào dám tới đây làm loạn? Để con đập nát đầu chúng!”

Diệp Vô Trần bật cười, lắc đầu: “Xong cả rồi. Lục Manh, ngươi tới đây, xách vị lão ông này ra sau trấn, tìm cho lão một gian nhà trống và ít hạt giống. Từ nay lão ấy là cư dân mới của trấn Thanh Vân chúng ta.”

Lục Manh gãi đầu nhìn lão già tơi tả dưới đất: “Hả? Lão già này á? Trông yếu ớt như con sên thế kia thì làm được gì?”

“Cứ để lão học. Đừng khinh thường kẻ không có tu vi, đôi khi sức mạnh nằm ở đôi bàn tay lấm bùn đấy.”

Sau khi Lục Manh xách Hàn Thiên đi, không gian tiệm thuốc trở lại vẻ tĩnh lặng thường ngày. Tô Nguyệt Dao bưng ra một khay nước ấm, khẽ nhìn Diệp Vô Trần, giọng đầy lo lắng:

“Vô Trần… anh lại gây sự với Tiên giới rồi. Lần này họ phái người mạnh hơn đến thì sao?”

Diệp Vô Trần cầm lấy khăn ấm từ tay nàng, nhẹ nhàng lau đi vết nhọ trên trán Nguyệt Dao, ánh mắt trở nên vô cùng dịu dàng.

“Nguyệt Dao, em có biết tại sao con kiến lại có thể nâng được thứ nặng gấp nhiều lần cơ thể nó không?”

Tô Nguyệt Dao lắc đầu ngơ ngác.

“Vì nó không biết mình là kiến. Nó chỉ biết nó muốn sống, nó muốn mang thức ăn về cho gia đình mình. Ý chí đó, Thiên Đạo cũng phải nể sợ. Thiên Tuyết Cung mạnh, nhưng họ quá cô độc. Một khi họ đánh mất đi cái gốc nhân gian này, họ chỉ là những lâu đài cát trước sóng biển mà thôi.”

Hắn đứng dậy, nhìn về hướng bắc, nơi những rặng núi mây phủ che lấp Thiên Tuyết Cung hùng vĩ.

“Họ muốn chơi, ta sẽ chơi với họ theo cách của một người phàm.”

Đêm đó, Diệp Vô Trần không ngủ. Hắn ngồi trong căn phòng đầy mùi thảo mộc, trước mặt là chiếc lò luyện sứt mẻ “Quy Phàm Lô”. Hắn lấy ra một mảnh giấy ố vàng, nhẹ nhàng vẽ lên đó vài nét. Đó là hình bóng của Tô Nguyệt Dao đang quét sân dưới nắng chiều.

Trong sâu thẳm tâm hồn hắn, viên “Vô Trần Đạo Đan” bị vỡ nát vạn năm trước dường như đang được bồi đắp lại bởi những điều giản đơn này.

Hắn biết, Vân Tố trở về sẽ mang theo cơn thịnh nộ của Thiên Tuyết Cung. Tuyết Nguyệt Tiên Cô có thể sẽ đích thân hạ phàm. Trận chiến tiếp theo sẽ không còn là một bát trà có thể giải quyết.

Nhưng Diệp Vô Trần không sợ. Hắn vuốt ve thanh kiếm gỗ gánh thuốc dựa ở góc tường. Thanh kiếm gỗ vốn khô khốc, bỗng nhiên có một nụ mầm nhỏ màu xanh biếc nhú ra từ phần cán, tỏa ra một mùi hương dịu nhẹ xua tan đi cái lạnh của mùa đông.

Kiến hôi thì sao? Khi hàng triệu con kiến hợp lực, chúng có thể đắp nên những vương quốc dưới lòng đất mà bão tố không thể phá vỡ. Khi một Đan Đế chọn làm một con kiến, hắn sẽ dùng toàn bộ thế gian này làm vũ khí của mình.

Ở một nơi khác, trên đỉnh Thiên Tuyết Cung nghìn năm băng giá.

“Cái gì? Quy Phàm Đan?”

Tuyết Nguyệt Tiên Cô đứng trên đài cao, đôi mắt xinh đẹp rực lên ngọn lửa giận dữ khi nghe Vân Tố thuật lại. Cạnh bà ta, Minh Kiếm và Tuyết Ảnh vẫn đang hôn mê, đạo cơ tan nát.

“Hắn dám biến chấp sự của ta thành một lão nông? Hắn dám sỉ nhục đạo thống của Thiên Tuyết Cung!”

Bà ta nghiến răng, khí lạnh tỏa ra khiến cả đại điện đóng băng dày thêm một thước.

“Thanh Loan, ngươi đi mời ‘Tứ Đại Kiếm Thủ’ hạ sơn. Ta không tin, một kẻ lẩn trốn trong hồng trần, dùng dăm ba trò vặt của phàm nhân lại có thể cản được thiên uy của ta!”

Thanh Loan đứng trong góc tối, nhìn vẻ mặt cuồng loạn của sư tôn, trong lòng thầm thở dài. Nàng nhớ lại ánh mắt bình thản của Diệp Vô Trần ở tiệm thuốc nọ. Đó không phải là ánh mắt của một kẻ hèn nhát lẩn trốn, mà là ánh mắt của một vị thần đang nhìn xuống những đứa trẻ đang nghịch phá trong sân nhà mình.

Sư tôn… người lầm rồi. Người nghĩ người đang đi chinh phục một kẻ phàm nhân, nhưng người thực chất đang bước vào một lò luyện đan vĩ đại nhất từ trước tới nay. Và trong lò luyện đó, kẻ làm dược liệu chính là những người tu tiên tự cao tự đại các người.

Tại trấn Thanh Vân, Diệp Vô Trần vừa nhai miếng lương khô khô khốc vừa gật gù:

“Ừ, cháo Nguyệt Dao nấu hôm nay đúng là có vị nhạt hơn một chút thật. Có lẽ mai mình nên đi mua ít muối từ thành bên cạnh về.”

Với hắn, việc tìm muối còn quan trọng hơn cả việc Thiên Tuyết Cung đang kéo quân xuống núi.

Bởi vì, đó chính là Đạo. Đạo ở trong từng hạt muối, trong từng hơi thở phàm trần. Và ai dám phá hủy cái Đạo này của hắn, kẻ đó sẽ phải hiểu thế nào là “Kiến hôi nghịch thiên”.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8