Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 60: Quy Phàm Lô chấn động
Tiếng gà rừng gáy sáng phá tan màn sương mù bao phủ trấn Thanh Vân. Trên con phố lát đá còn đẫm hơi sương, cánh cửa gỗ cũ kỹ của tiệm thuốc Bất Nhị Đường rên rỉ mở ra.
Hàn Thiên, kẻ từng là sứ giả cao ngạo của Thiên Tuyết Cung, nay khoác trên mình bộ quần áo vải thô xám xịt, tay cầm chổi tre, lẳng lặng quét đi những chiếc lá rụng trước cửa. Khuôn mặt hắn không còn chút huyết sắc, đôi mắt vô hồn, mọi kiêu hãnh của một tu sĩ Trúc Cơ đã bị một cái búng tay của Diệp Vô Trần đánh tan thành mây khói. Hắn hiện tại, chẳng khác nào một xác sống đang trả giá cho sự ngông cuồng của mình.
Bên trong hiệu thuốc, mùi hương của quế chi, cam thảo và trần bì hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian u tịch mà ấm áp. Diệp Vô Trần ngồi trên chiếc ghế tựa bằng tre lỏng lẻo, trên tay cầm một chiếc quạt nan rách, thong thả quạt cho lò than nhỏ phía dưới.
Trên lò không phải là một chiếc vạc đồng sáng loáng hay thần lô chạm rồng vẽ phượng, mà chỉ là một cái nồi đất sứt mẻ, đen nhẻm, bên trong đang sôi sùng sục những vị thuốc phàm trần nhất.
“Chủ nhân, trà đã pha xong.”
Tô Nguyệt Dao bưng một khay trà nhỏ đi tới. Nàng hôm nay mặc một bộ váy lanh xanh nhạt, tóc búi đơn giản bằng một nhành cỏ linh chi khô. Dù khuôn mặt có chút nhợt nhạt do hồn phách khiếm khuyết, nhưng ánh mắt nàng nhìn Diệp Vô Trần lại tràn đầy sự tin cậy và bình yên.
Diệp Vô Trần đặt quạt nan xuống, đón lấy chén trà, khói trắng nghi ngút che mờ đôi mắt tĩnh lặng như nước mùa thu của hắn.
“Nguyệt Dao, nhìn cái nồi thuốc này, ngươi thấy gì?”
Tô Nguyệt Dao hơi khựng lại, nàng nghiêng đầu nhìn dòng nước màu nâu đang cuộn trào, thành thật đáp: “Muội thấy… đắng. Mùi thuốc này rất đắng, chắc là khó uống lắm.”
Diệp Vô Trần mỉm cười, giọng nói trầm thấp: “Nhân gian vốn đắng. Nhưng chính cái đắng này mới là gốc rễ của vị ngọt sau cùng. Luyện đan cũng như sống đời vậy, không kinh qua cái khổ của lửa đốt, sao có thể kết thành tinh hoa?”
Hắn vừa dứt lời, bàn tay thon dài khẽ vẫy một cái. Từ trong góc tối của dược điếm, một vật thể phủ đầy bụi bặm bay vào lòng bàn tay hắn. Đó chính là **Quy Phàm Lô**.
Cái lò này thoạt nhìn chẳng khác gì một món đồ chơi bằng gốm của trẻ nhỏ, cũ kỹ, trên thân có vài vết nứt chạy dài như mạng nhện. Thế nhưng, khi Diệp Vô Trần chạm vào, một rung động tâm linh khẽ khàng lan tỏa, giống như một người bạn già lâu ngày gặp lại.
“Hôm nay, ta sẽ luyện cho ngươi một viên ‘Tố Tâm Đan’.” Diệp Vô Trần khẽ thì thầm với cái lò.
Hắn không dùng đến tiên hỏa, cũng không dùng linh khí cường đại. Hắn chỉ lấy ra một vài ngọn cỏ dại vừa nhổ sau vườn, thêm vào một chút sương sớm đọng trên lá sen, và cuối cùng là ném vào đó một mảnh vụn của đạo cơ mà hắn đã tước đoạt từ Tuyết Ảnh và Minh Kiếm hôm trước.
Sử dụng phế tích đạo căn của tu sĩ để luyện đan cho phàm nhân, đây là chuyện điên rồ nhất mà giới tu chân chưa từng nghe thấy. Với người khác, đó là tạp chất, là oán niệm, nhưng với Vô Trần Tiên Tôn, vạn vật đều là dược, chỉ tùy vào tâm thế của người cầm lái.
*Vù!*
Quy Phàm Lô bỗng dưng rung nhẹ. Một luồng sáng mờ mờ, không hề chói mắt mà dịu nhẹ như ánh trăng đêm rằm, bắt đầu bao phủ lấy cái lò sứt mẻ.
Lúc này, ngoài phố, Hàn Thiên đang quét rác chợt khựng lại. Hắn cảm thấy một luồng áp lực vô hình nhưng cực kỳ to lớn đang từ trong hiệu thuốc lan tỏa ra. Không phải là áp lực về sức mạnh, mà là một sự uy nghiêm của “Đạo”. Hắn run rẩy quỳ sụp xuống, đầu hướng về phía Bất Nhị Đường mà dập xuống, nước mắt trào ra không rõ vì sợ hãi hay vì được thanh tẩy.
Bên trong, Diệp Vô Trần nhắm mắt. Trong tâm thức của hắn, Quy Phàm Lô không còn là một cái lò gốm, mà nó đang biến hóa thành một cái hố đen vô đáy, tham lam nuốt chửng mọi sự hỗn loạn. Những mảnh đạo cơ tan vỡ của hai vị sứ giả kia chứa đầy sự kiêu ngạo, tức giận và tham lam. Dưới sự tôi luyện của Quy Phàm Lô, những cảm xúc tiêu cực ấy bị nghiền nát, lọc bỏ hoàn toàn, chỉ để lại tinh hoa thuần túy nhất của linh khí đất trời.
“Hóa!”
Diệp Vô Trần khẽ quát.
Quy Phàm Lô xoay tròn trên không trung. Những vết nứt trên thân lò bỗng chốc phát ra ánh xanh biếc rực rỡ, giống như mạch máu đang chảy trong cơ thể một sinh linh. Những dược liệu phàm trần bên trong nồi đất ban nãy bỗng hóa thành những dải lụa sương mù, cuộn chặt lấy trung tâm cái lò gốm.
Tô Nguyệt Dao đứng bên cạnh kinh ngạc đến mức đánh rơi cả khay trà. Nàng thấy gì đây? Nàng thấy một thế giới thu nhỏ bên trong cái lò gốm kia. Có tiếng suối chảy, có tiếng gió thổi qua rừng trúc, có cả hơi thở của sự sống đang thành hình.
Đây không phải là luyện đan. Đây là tạo hóa!
Đúng lúc này, bầu trời trấn Thanh Vân đột nhiên biến sắc. Mây đen từ bốn phương tám hướng ùn ùn kéo đến, sấm chớp rền vang. Những tu sĩ ở cách đó trăm dặm cũng có thể cảm nhận được thiên địa linh khí đang điên cuồng hội tụ về hướng trấn nhỏ biên thùy này.
“Đan kiếp? Không… đây không phải đan kiếp của Tiên giới.”
Một lão giả ở phương xa kinh hãi nhìn về hướng đông: “Đó là sự cộng hưởng của Thiên đạo! Có người đang luyện chế thứ gì đó khiến đất trời cảm động!”
Diệp Vô Trần ngẩng đầu nhìn xuyên qua mái ngói, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong kiêu bạc: “Lấy phàm trần làm lò, lấy đạo tâm làm lửa. Thiên đạo muốn ngăn ta? Ngươi chưa đủ tư cách.”
Hắn đưa tay chỉ lên trời, một luồng ý niệm vô hình bạt thiên khởi địa, biến hóa thành một bàn tay khổng lồ bằng sương mù, trực tiếp vuốt phẳng những đám mây đen đang vần vũ.
Mây tan, trăng hiện (dù là ban ngày). Một tia sáng tinh khôi từ hư không giáng xuống, rót thẳng vào Quy Phàm Lô.
*Keng!*
Một tiếng chuông ngân vang vọng trong linh hồn mỗi người dân ở trấn Thanh Vân. Mùi hương đan dược tỏa ra không nồng nặc, mà chỉ thoang thoảng như mùi đất sau cơn mưa, mùi của bông lúa chín, mùi của tóc mẹ… Những người già đang đau yếu bỗng thấy khỏe lại, những đứa trẻ đang quấy khóc bỗng mỉm cười đi vào giấc ngủ.
Trong lòng bàn tay Diệp Vô Trần, một viên đan dược màu xanh ngọc, không tròn trịa hoàn hảo mà có những đường nét tự nhiên như một hạt mầm đang nảy nở, lặng lẽ nằm đó.
“Xong rồi.”
Hắn thở phào một hơi, trán rịn chút mồ hôi. Dù đã là Đan Đế, nhưng dùng thân thể phàm nhân để vận hành Quy Phàm Lô vẫn là một gánh nặng không nhỏ.
“Chủ… chủ nhân… đây là thần tiên đan dược sao?” Tô Nguyệt Dao run giọng hỏi.
Diệp Vô Trần lắc đầu, đặt viên đan vào tay nàng, mỉm cười ôn nhu: “Không, đây chỉ là một viên thuốc ‘người’ nhất mà thôi. Uống đi, để tìm lại mảnh linh hồn đã mất của muội.”
Tô Nguyệt Dao đón lấy viên đan, một cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay lan tỏa khắp toàn thân.
Nhưng niềm vui chưa kéo dài được bao lâu, đôi mắt Diệp Vô Trần chợt đanh lại. Hắn nhìn ra phía chân trời xa xôi, nơi bốn đạo kiếm quang xé toạc tầng mây, mang theo sát khí kinh thiên động địa đang lao về phía này với tốc độ kinh hồn.
“Đến nhanh hơn ta tưởng.”
Diệp Vô Trần lẩm bẩm. Hắn nhặt lại chiếc quạt nan rách, phủi phủi tro tàn trên vạt áo thanh y, quay sang bảo Lục Manh đang ngơ ngác ở lò rèn bên cạnh: “Manh tử, nhóm thêm lửa vào. Sắp có mấy ‘khách quý’ đến để làm nguyên liệu cho mẻ đan tiếp theo của ta rồi.”
Hàn Thiên quỳ ngoài cửa, nhìn bốn đạo kiếm quang ấy, vừa vui mừng vừa sợ hãi kêu lên trong lòng: “Tứ Đại Kiếm Thủ! Trưởng lão rốt cuộc cũng ra tay rồi! Diệp Vô Trần, ngươi chết chắc rồi!”
Thế nhưng, hắn ngẩng đầu lên lại thấy Diệp Vô Trần vẫn đang bình thản… đi gọt vỏ một củ gừng.
Quy Phàm Lô trên bàn khẽ run lên một cái, giống như cũng đang phấn khích trước mùi vị của máu và kiếm ý từ phương xa vọng lại. Một cuộc phong vân lớn hơn, sắp sửa nhấn chìm trấn nhỏ thanh bình này.