Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 90: Cơn giận của người hiền

Cập nhật lúc: 2026-05-30 13:10:37 | Lượt xem: 5

CHƯƠNG 90: CƠN GIẬN CỦA NGƯỜI HIỀN

Đêm kinh đô Đông Huyền Châu chưa bao giờ tĩnh lặng đến thế. Gió dường như cũng ngừng thổi qua những kẽ lá, chim chóc trong rừng sâu thu mình run rẩy, ngay cả côn trùng vốn dĩ râm ran cũng im bặt. Một loại áp lực vô hình, nặng nề như núi Thái Sơn đổ ụp xuống từ đỉnh trời, khiến không gian xung quanh thần miếu phế tích trở nên đặc quánh.

Gã tiên sứ tên Vân Dực, kẻ vừa mới giây trước còn tự phụ về địa vị Thượng giới của mình, lúc này cảm thấy da đầu tê dại. Gã nhìn nhành cỏ khô trong tay Diệp Vô Trần, nhìn thanh y bay phần phật của đối phương, và đặc biệt là đôi mắt kia.

Đôi mắt của Diệp Vô Trần vốn luôn như mặt hồ mùa thu, tĩnh lặng và có chút lười biếng, giờ đây đã biến thành hai hố đen sâu thẳm, hút trọn ánh sáng tía của mặt trăng. Ở đó không có ngọn lửa bừng bừng của sự phẫn nộ thường thấy, mà chỉ có một sự lạnh lẽo thấu xương, một sự bình thản đáng sợ của kẻ đang đứng ở vị thế phán xét.

Người hiền một khi đã giận, thiên địa cũng phải đổi màu.

– “Ngươi… ngươi rốt cuộc là kẻ nào?” – Vân Dực lắp bắp, đôi tay gã run rẩy kết ấn. – “Sức mạnh này không thuộc về giới này! Ngươi dám nghịch thiên?”

Diệp Vô Trần không trả lời bằng lời nói. Hắn nhẹ nhàng bước lên một bước. Chỉ một bước ấy thôi, mặt đất dưới chân hắn đột ngột nở rộ những đóa hoa sen bằng linh khí trong suốt, nhưng những cánh sen ấy không hề mang hơi thở tiên gia ấm áp, mà lại bén ngọt như lưỡi đao.

– “Nghiêm túc mà nói,” – Giọng Vô Trần vang lên, nhẹ như hơi thở nhưng lại dội vào màng nhĩ Vân Dực như tiếng sấm nổ. – “Ta đã cố gắng để quên đi sát phạt. Ta đã chọn cách cầm cán thuốc, chọn cách nằm trên mái nhà nghe tiếng chim hót, và chọn cách làm một gã sai vặt vô dụng. Nhưng các ngươi… dường như lại không muốn để một người phàm được yên ổn.”

Hắn giơ nhành cỏ khô lên. Nhành cỏ ấy vốn dĩ héo úa, quăn queo, nhưng lúc này nó lại phát ra tiếng ngân rung trầm đục của đại đạo.

– “Lấy Đan nhập Phàm, trước khi thành Đan, phải khử tạp chất. Trong mắt ta, ngươi chính là loại tạp chất dư thừa nhất của thế gian này.”

Vân Dực cảm nhận được nguy hiểm cực độ, gã gào lên một tiếng chói tai, dốc toàn bộ tu vi Nguyên Anh đỉnh phong vào bức cuốn trục “Thiên La Địa Võng” treo lơ lửng phía sau. Cuốn trục ấy mở rộng ra nghìn trượng, hóa thành những sợi tơ vàng ròng mang theo lôi điện, muốn đem Diệp Vô Trần băm thành trăm mảnh.

– “Tiên pháp – Vạn Kiếp Trầm Luân!”

Vân Dực điên cuồng thúc giục tiên bảo. Lôi điện rạch nát màn đêm, tạo thành một chiếc lồng giam rực sáng bao vây lấy vị đan sư thanh y. Sức mạnh này đủ sức san phẳng cả kinh thành, khiến phàm nhân trong bán kính trăm dặm phải quỳ xuống lạy lục.

Nhưng Diệp Vô Trần chỉ mỉm cười. Nụ cười của hắn mang theo một chút xót xa cho sự ngu muội của chúng sinh cao ngạo.

Hắn không tránh, không né, chỉ tùy tiện vung nhành cỏ khô trong tay ra một vòng tròn trước mặt. Một vòng tròn hoàn hảo, không một chút sơ hở, mang theo phong thái của kẻ đã từng đứng trên đỉnh cao nhất của cửu phẩm Đan Đế.

*Rắc!*

Một tiếng động nhỏ vang lên, giống như tiếng bẻ một cành cây khô. Nhưng thực tế, đó là tiếng không gian bị nén chặt đến mức vỡ vụn. Những sợi tơ vàng ròng kia vừa chạm vào vòng tròn đạo vận của Vô Trần liền lập tức mất đi ánh hào quang, mục nát và tan rã thành bụi bẩn ngay giữa không trung.

– “Tập trung tinh hoa, gọi là đan. Phân tán hỗn độn, gọi là bụi. Ngươi gọi đây là tiên pháp? Trong mắt ta, đây chỉ là một đống dược cặn không thành hình.”

Vô Trần bước thêm bước thứ hai. Khoảng cách mười trượng đột ngột bị thu ngắn lại chỉ trong một nhịp thở. Hắn đã đứng ngay trước mặt Vân Dực. Nhành cỏ khô gác nhẹ lên vai gã tiên sứ.

Cái chạm ấy nhẹ như lông hồng, nhưng Vân Dực cảm thấy như có cả một đại dương áp lực đổ xuống vai mình. Toàn bộ kinh mạch của gã đóng băng, linh lực vốn dĩ cuồn cuộn giờ đây héo quắt lại như bị một ngọn lửa vô hình thiêu đốt.

– “Đừng… xin hãy… tiền bối tha mạng!” – Vân Dực sụp đổ. Gã cảm nhận được khí tức của một vị “Chủ Tể”. Đây không phải là sức mạnh của một tu sĩ bình thường, mà là kẻ nắm giữ quy luật của vạn vật sinh linh.

– “Muộn rồi.” – Ánh mắt Diệp Vô Trần lướt qua bệ thờ, nơi Tô Nguyệt Dao đang nằm bất động, khuôn mặt nàng tái nhợt vì bị rút trích tinh huyết. Ánh mắt hắn trùng xuống, sát ý trong tích tắc hóa thành thực thể, biến không gian xung quanh thành một lò luyện khổng lồ.

Hắn khẽ quát một tiếng: “Vạn Vật Vi Đan – Lấy thân luyện tội!”

Diệp Vô Trần không dùng tay không giết gã, mà hắn dùng thủ pháp luyện đan thượng thừa nhất. Bốn phương tám hướng, không khí đột ngột bốc cháy bằng thứ hỏa diễm màu trắng bạc. Đó không phải linh hỏa, mà là “Tâm hỏa” – ngọn lửa sinh ra từ đạo tâm của vị Đan Thần nhập thế.

Vân Dực gào thét thảm thiết. Thân thể gã không bị đốt cháy bên ngoài, mà từ sâu trong tủy cốt, trong hồn phách, từng chút tội lỗi, sự kiêu ngạo và linh khí tước đoạt của phàm nhân đang bị cưỡng ép kết tụ lại.

Cảnh tượng này cực kỳ kỳ quái và kinh dị. Gã tiên sứ vốn dĩ to lớn giờ đây đang bị co rút lại, thịt xương xoắn vặn theo một quy luật tàn khốc. Diệp Vô Trần đứng đó, hai tay bắt ấn hư không, điều khiển luồng hỏa diễm trắng bạc như đang chăm sóc một lò đan quý hiếm nhất cuộc đời mình.

Lúc này, ở phía xa, Mặc Thiên Hành vừa cõng kiếm chạy tới nơi, chứng kiến cảnh tượng này liền khựng lại, da gà nổi lên khắp người. Ông ta run giọng lẩm bẩm:

– “Tiểu tử này… hắn không giết người. Hắn đang biến một gã Nguyên Anh cao thủ thành một viên dược cặn. Đây chính là cơn giận của Đan Đế sao?”

Lục Manh cũng đã đến nơi, hơi thở hổn hển. Gã thợ rèn cục mịch nhìn thấy sư phụ mình bình thường chỉ thích ngửi cỏ thuốc, giờ đây lại mang dáng vẻ của một vị ma thần giữa trần gian, liền không nhịn được mà quỳ xuống. Không phải vì sợ, mà vì sự uy nghiêm từ trong máu tủy truyền tới.

*Bùng!*

Một tiếng nổ trầm đục vang lên giữa thần miếu. Ngọn lửa trắng bạc tắt ngấm. Gã tiên sứ Vân Dực hoàn toàn biến mất. Tại chỗ gã đứng khi nãy, một viên đan dược màu xám xịt, tỏa ra mùi hôi thối nồng nặc lơ lửng giữa không trung.

Đó là “Tội Nghiệt Đan” – kết tinh từ toàn bộ tu vi và sự xấu xa của một linh hồn thối nát. Diệp Vô Trần không nhìn viên đan ấy lấy một lần, chỉ phất tay một cái, viên đan ấy lập tức bay về phía rừng sâu, rơi vào một vũng bùn dơ bẩn, vĩnh viễn bị thế gian giẫm đạp.

Sát khí biến mất nhanh như khi nó xuất hiện. Diệp Vô Trần thu hồi nhành cỏ khô – thứ giờ đây đã hóa thành tro bụi sau khi gánh chịu một đòn “Đạo vận”. Hắn vội vàng quay người lại, bước đến bên bệ thờ.

– “Nguyệt Dao…” – Giọng nói hắn trở lại sự ấm áp vốn có, thậm chí còn mang theo một chút run rẩy khó nhận ra.

Hắn nâng đầu nàng lên, đặt nàng tựa vào lòng mình. Đôi bàn tay trắng trẻo khẽ vuốt mái tóc rối của nàng. Một viên đan dược màu xanh biếc, tỏa ra hương thảo mộc nồng đậm của vùng núi Trúc Khê được hắn dịu dàng mớm vào môi nàng.

Khi viên đan tan vào miệng, sắc mặt nhợt nhạt của Tô Nguyệt Dao bắt đầu có chút huyết sắc. Đôi mi dài của nàng rung động, sau đó chậm chậm mở ra. Thứ đầu tiên nàng nhìn thấy không phải là tiên cảnh thượng giới, cũng không phải địa ngục âm ty, mà là khuôn mặt thanh tú với đôi mắt đầy lo lắng của vị đan sư vẫn thường “ăn bám” ở dược điếm nhà mình.

– “Vô Trần… là huynh sao?” – Nàng thều thào, giọng nói yếu ớt vô cùng. – “Ta… ta nằm mơ sao? Có người muốn bắt ta làm thuốc… ta sợ quá…”

Diệp Vô Trần siết chặt vai nàng, nụ cười của hắn dịu dàng đến mức có thể khiến băng tuyết nghìn năm tan chảy:

– “Không có gì đâu. Chỉ là một giấc mơ tồi tệ thôi. Bây giờ chúng ta về nhà. Có ta ở đây, dù là thần Phật trên cao cũng không ai chạm được vào một sợi tóc của nàng.”

Tô Nguyệt Dao mỉm cười yếu ớt, sau đó lại chìm vào giấc ngủ sâu, nhưng lần này hơi thở của nàng đã đều đặn và bình yên.

Mặc Thiên Hành bước tới, nhìn bãi chiến trường trống rỗng, sau đó nhìn Diệp Vô Trần, tặc lưỡi:

– “Lão Diệp, lần này ông thực sự làm lớn rồi. Giết một gã tiên sứ không khó, nhưng dùng gã để luyện đan… đây là lời khiêu chiến trực tiếp với Thượng giới rồi đấy.”

Diệp Vô Trần bế ngang Tô Nguyệt Dao lên, chậm rãi bước qua những đống gạch đá đổ nát. Hắn dừng chân một chút, ngửa mặt nhìn lên chín tầng mây – nơi những đạo khí tức mạnh mẽ khác đang lẩn trốn trong hư không.

– “Mặc lão đầu, ông có biết sự khác biệt giữa thuốc và độc là gì không?”

Mặc Thiên Hành ngớ người: “Hả?”

– “Thuốc là để cứu người lầm lạc. Độc là để diệt trừ mầm mống họa hại.” – Ánh mắt Vô Trần sắc lẹm chiếu thẳng lên trời xanh. – “Nếu bọn chúng coi phàm nhân là dược dẫn, thì ta coi Tiên giới là lò luyện. Đứa nào dám thò tay xuống một lần nữa, ta sẽ dùng lửa của nhân gian luyện hóa sạch sẽ thiên cung của chúng.”

Lời nói của hắn không vang dội, nhưng nó xuyên qua tầng mây, truyền vào tai những đại năng đang quan sát từ xa. Một sự im lặng bao trùm khắp giới tu chân của Đông Huyền Châu và cả những vùng đất huyền bí ở Thượng giới.

Diệp Vô Trần lướt qua Lục Manh, khẽ nói:

– “Manh tử, thu dọn chỗ này đi. Thanh kiếm gỗ của ta bị bọn chúng làm bẩn rồi, ngày mai nhớ gọt cho ta một cái đòn gánh mới.”

– “Rõ, sư phụ!” – Lục Manh hét lớn, lòng tràn đầy hào khí.

Dưới ánh trăng đỏ tía đang dần phai nhạt, bóng lưng của Diệp Vô Trần thanh mảnh nhưng thẳng tắp như một ngọn giáo. Hắn bế Nguyệt Dao bước đi trên con đường mòn về kinh thành, mùi thảo mộc thoang thoảng theo mỗi bước chân, thanh tẩy sạch sẽ mùi máu tanh và âm khí của thần miếu.

Cơn giận của người hiền đã qua, nhưng dư chấn của nó vừa mới chỉ bắt đầu khởi phát. Tại Đông Huyền Châu này, và có lẽ là cả lục địa này, trật tự của “Tiên” và “Phàm” bắt đầu có sự đảo lộn từ đêm nay.

Chương 90 khép lại với hình ảnh một gã thanh y bước đi trong màn sương đêm, trong tay là “mảnh ghép còn thiếu” duy nhất của hắn, còn phía sau lưng là cả một bầu trời đang run rẩy trước một Đan Thần nhập thế.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8