Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 91: Một mình chống lại thiên quân vạn mã

Cập nhật lúc: 2026-05-30 13:11:24 | Lượt xem: 5

**CHƯƠNG 91: MỘT MÌNH CHỐNG LẠI THIÊN QUÂN VẠN MÃ**

Bình minh ở kinh đô Đông Huyền Châu chưa bao giờ mang theo phong vị tiêu điều đến thế. Những tia nắng đầu ngày yếu ớt xuyên qua lớp sương mù dày đặc, nhưng thay vì màu trắng đục thanh khiết của sương sớm, cả không gian lại bao trùm một sắc đỏ nhạt như máu loãng.

Mùi máu tanh nồng từ phía cổng thành bốc lên, quyện với linh khí bạo ngược của hàng ngàn tu sĩ tà đạo đang tập kết. Huyết Đan Môn cùng những thế lực phụ thuộc đã biến kinh kỳ phồn hoa nhất Đông Huyền thành một cái đại trận sống.

Bên ngoài con đường mòn dẫn vào thành, Diệp Vô Trần dừng bước.

Hắn vẫn khoác trên mình bộ thanh y đơn giản, tà áo hơi sờn, đôi giày vải dính chút bùn đất của sương đêm. Trên vai hắn là một gánh thuốc gỗ vừa mới được Lục Manh đẽo gọt vội vã từ một thân cây tùng già. Hai chiếc giỏ mây cũ kỹ treo hai đầu đòn gánh, bên trong chẳng có gì ngoài mấy loại thảo dược tầm thường: vài nhành tía tô, ít rễ cỏ tranh và những nắm lá ngải cứu còn vương hạt sương.

Sau lưng hắn, Tô Nguyệt Dao vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài, sắc mặt còn chút nhợt nhạt nhưng đôi mắt đã khôi phục vẻ linh động. Nàng nắm chặt vạt áo Diệp Vô Trần, nhìn biển người đen nghịt phía trước, tim đập liên hồi.

Mặc Thiên Hành tựa lưng vào một gốc cây già, tay cầm vò rượu, tay kia lười biếng vắt lên chuôi kiếm “Bất Nhị”. Lão tặc lưỡi, giọng nói vang lên vẻ ngà ngà say nhưng lại mang theo sức nặng ngàn cân:
– “Vô Trần, nhìn kìa. Mười vạn tinh binh của triều đình đã bị huyết độc khống chế, cộng thêm ba ngàn đệ tử Huyết Đan Môn, và không dưới mười vị cường giả Hóa Thần cảnh ẩn nấp trong ám địa. Ông định cứ thế mà gánh thuốc vào thành sao?”

Diệp Vô Trần không ngoảnh đầu lại, chỉ chỉnh lại cái đòn gánh trên vai cho cân bằng, bình thản đáp:
– “Người đau thì phải dùng thuốc, đất nước bệnh thì phải tẩy uế. Bọn họ chắn đường không cho ta giao thuốc, tức là bọn họ không muốn để thế gian này khỏi bệnh.”

Hắn liếc nhìn Lục Manh đang đứng cạnh, gã đồ đệ cục mịch này đang cầm cái đe sắt khổng lồ, mồ hôi nhễ nhại vì căng thẳng. Diệp Vô Trần vỗ nhẹ vào vai gã:
– “Manh tử, nhìn cho kỹ. Sư phụ dạy con luyện đan không chỉ để cứu người, mà còn để biết cách xử lý những loại ‘dược cặn’ vô dụng. Khi lò luyện quá bẩn, phải dùng lửa mạnh mà đốt, dùng sức nặng mà ép.”

Vừa dứt lời, Diệp Vô Trần nhẹ nhàng bước tới.

Mỗi bước chân của hắn chạm đất không phát ra tiếng động, nhưng mặt đất dường như có một vòng sóng vô hình lan tỏa. Khí thế từ mười vạn quân mã phía trước vốn đang bừng bừng sát khí, đột nhiên khựng lại một nhịp như bị một đôi tay vô hình bóp nghẹt.

Tại trên cổng thành, Cổ Sát Thiên khoác huyết bào đỏ rực, đôi mắt lão long sòng sọc nhìn xuống dưới. Lão phất tay, giọng nói như tiếng quỷ hú vang vọng khắp tầng không:
– “Diệp Vô Trần! Ngươi chỉ là một kẻ tàn dư của quá khứ, lại dám đồ sát tiên sứ, chống đối Thiên mệnh! Hôm nay, kinh thành này sẽ là cái lò luyện ngươi thành huyết đan. Toàn quân nghe lệnh… Sát!”

“OÀNG!”

Tiếng hô sát vang trời dậy đất. Mười vạn quân sĩ đồng loạt gào thét, vó ngựa dồn dập như sấm nổ. Tà khí đỏ rực ngưng tụ thành một con ác long khổng lồ trên bầu trời, lao thẳng về phía bóng dáng thanh y đơn độc ấy.

Trước thiên quân vạn mã, Diệp Vô Trần chậm rãi hạ gánh thuốc xuống.

Nhưng hắn không rút kiếm, cũng không gọi ra “Quy Phàm Lô”. Hắn chỉ nắm lấy chiếc đòn gánh bằng gỗ tùng già, nhẹ nhàng lăng không một vòng.

– “Đạo tại phàm trần, lấy đất làm lò, lấy gió làm hỏa, lấy thân cây mục này làm thần binh.”

Diệp Vô Trần khẽ quát một tiếng, tay phải vung chiếc đòn gánh lên. Hành động này bình thường đến mức giống như một lão nông đang đuổi gà trong sân, nhưng ngay khoảnh khắc gỗ tùng xé gió, không gian đột nhiên vặn vẹo.

“VÚT!”

Một đường vòng cung màu xanh nhạt hiện ra, thanh tao và thoang thoảng mùi thảo mộc. Nó không mang theo sự sắc lạnh của kim loại, nhưng khi nó va chạm với con huyết long khổng lồ, tiếng vỡ nát của linh khí vang lên rợn người. Con ác long ấy giống như một bình sứ rơi vào đá tảng, tan tành mây khói trong tích tắc.

Diệp Vô Trần bước thêm một bước, chiếc đòn gánh gỗ trên tay hắn đột nhiên hóa thành thiên vạn bóng ảnh.

Không phải ảo ảnh, mà là “Ý” của Đan đạo.

Những bóng ảnh của đòn gánh rơi xuống quân đội tà đạo giống như những nhát búa của thợ rèn đang lọc bỏ tạp chất khỏi quặng sắt. Kẻ trúng chiêu không bị nát thân, nhưng toàn bộ huyết độc trong kinh mạch bọn chúng đột nhiên bùng nổ, linh khí tà ác bị gột rửa sạch sẽ đến mức phế đi toàn bộ tu vi tà đạo.

Hàng trăm, hàng ngàn binh sĩ gục xuống như rạ, không phải chết vì vết thương, mà vì “tâm ma” bị đánh tan.

– “Ngăn hắn lại! Dùng Huyết Ma Trận!” – Cổ Sát Thiên thét lên kinh hãi.

Mười vị trưởng lão Huyết Đan Môn từ trong bóng tối bay ra, mỗi người cầm một mặt cờ đỏ rực, tế khởi tinh huyết để triệu hồi một bàn tay máu khổng lồ từ lòng đất vươn lên. Bàn tay ấy to như một tòa lâu đài, phủ đầy những linh hồn than khóc, mang theo sức mạnh có thể nghiền nát một đỉnh núi.

Diệp Vô Trần nhướn mày. Hắn vẫn cầm chiếc đòn gánh bằng một tay, tay kia đưa ra sau lưng như đang dạo chơi trong vườn thảo dược.

– “Thuốc đắng dã tật, mà thuốc quá đắng thì chỉ tổ làm hỏng vị. Thứ tạp nham này, nên biến đi thì hơn.”

Hắn xoay nhẹ cổ tay, chiếc đòn gánh gỗ đột nhiên phát ra tiếng rền rĩ của đại địa. Hắn thực hiện một động tác “quét rác” đơn giản.

“ẦM!!!”

Một luồng kình khí ngang tàng, mang theo vị thanh khiết của lá lúa buổi sớm, quét ngang chiến trường. Bàn tay máu vừa chạm vào luồng kình khí ấy liền bị phân rã thành vô số linh khí căn bản nhất, tan biến vào hư không. Mười vị trưởng lão đang lơ lửng trên không trung, giống như những con ruồi bị trúng một cú đập trời giáng, hộc máu văng ra xa hàng dặm.

Mọi âm thanh gào thét đột nhiên im bặt.

Mười vạn đại quân giờ đây chỉ còn lại những thân xác nằm rạp, hoặc những kẻ đang run rẩy không dám tiến lên. Cả một vùng chiến trường đỏ ngầu sát khí, nay chỉ còn vương vấn một mùi thơm nhàn nhạt của gỗ tùng và các loại lá thuốc phàm trần.

Diệp Vô Trần thu lại đòn gánh, vai lại quảy lên gánh thuốc mây cũ kỹ. Hắn tiếp tục bước đi, tà áo thanh y không một nếp nhăn, không một vết máu.

Mặc Thiên Hành đứng từ xa, rót một ngụm rượu vào miệng, cười lớn:
– “Hảo một chiêu ‘Nhất đả tà ma tán’! Vô Trần, gậy gỗ của ông còn lợi hại hơn kiếm của lão già này rồi.”

Lục Manh thì há hốc mồm, trong đầu gã liên tục tái hiện lại quỹ đạo của chiếc đòn gánh. Gã nhận ra, sư phụ không hề dùng sức mạnh phá hoại, mà là dùng một loại nhịp điệu cực kỳ tinh tế, nương theo dòng chảy của đất trời để hóa giải mọi sự bạo ngược.

Đến gần cổng thành, Diệp Vô Trần dừng lại trước mặt Cổ Sát Thiên – lúc này lão đã sợ đến mức mặt không còn hạt máu, đôi tay run rẩy không cầm nổi huyết kỳ.

– “Ngươi… ngươi rốt cuộc là thứ quái thai gì? Tại sao… tại sao một cái đòn gánh mục lại có thể phá tan huyết trận vạn năm?” – Cổ Sát Thiên lắp bắp.

Diệp Vô Trần nhìn lão với ánh mắt chứa đựng sự bao dung lẫn xót thương, giống như một vị đại y nhìn một khối u ác tính không thể cứu chữa.

– “Trong mắt ngươi, đây là cây gỗ mục. Trong mắt ta, nó từng là một sinh linh hít thở linh khí ngàn năm để lớn lên. Ngươi coi thường cái cây này, cũng như ngươi coi thường phàm nhân. Đạo nằm ở sự bình đẳng của vạn vật. Ngươi dùng máu để luyện đan, tức là đã tự gạt mình ra khỏi vòng vận chuyển của trời đất. Một kẻ đã bị trời đất chối bỏ, thì ngay cả một nhành cỏ cũng có thể giết chết ngươi.”

Diệp Vô Trần nhấc đầu đòn gánh lên, nhẹ nhàng chạm vào trán Cổ Sát Thiên.

Không có nổ tung, không có máu me.

Một đạo luồng thanh khí tinh khiết len lỏi vào ý thức của lão. Cổ Sát Thiên trợn tròn mắt, bao nhiêu tham vọng, bao nhiêu ác niệm tích tụ hàng trăm năm qua đột nhiên bị gột rửa sạch sẽ. Lão nhìn xuống đôi bàn tay đẫm máu của mình, rồi đột nhiên ôm đầu khóc rống lên như một đứa trẻ, đạo tâm vỡ nát, thần trí điên cuồng.

Cổ Sát Thiên ngã xuống, miệng lẩm bẩm những lời kinh sám hối, hoàn toàn hóa thành một phế nhân.

Trận chiến – nếu có thể gọi đó là trận chiến – kết thúc khi mặt trời lên cao.

Diệp Vô Trần đứng trước cổng thành kinh đô Đông Huyền Châu, bóng lưng dài đổ trên con đường lát đá. Mọi tu sĩ tà đạo đều dạt ra hai bên như nước gặp rẽ sóng. Bọn chúng run sợ trước gã thanh y này hơn cả run sợ trước thiên kiếp.

Hắn nhìn vào trong thành, nơi khí đen của tà ám vẫn còn đang luồn lách qua các ngõ ngách, nơi những phàm nhân đang rên xiết vì bệnh dịch và độc tố do Huyết Đan Môn reo rắc.

Diệp Vô Trần xoay người nói với Tô Nguyệt Dao:
– “Nguyệt Dao, chuẩn bị nồi nước lớn. Hôm nay chúng ta không bán thuốc, chúng ta phát thuốc cho cả thành phố này.”

– “Vâng!” – Tô Nguyệt Dao mỉm cười rạng rỡ, nỗi sợ hãi lúc trước hoàn toàn tan biến, chỉ còn lại sự tin cậy tuyệt đối vào người đàn ông trước mặt.

Lục Manh cũng nhanh chóng thu dọn chiến trường, thu lượm những vũ khí bỏ hoại để làm vật liệu. Gã vừa đi vừa lẩm bẩm: “Đòn gánh gỗ… hóa ra luyện đan cũng có thể dùng đòn gánh đánh nhau. Sư phụ thật là thần tiên giữa nhân gian.”

Chỉ có Mặc Thiên Hành là im lặng. Lão nhìn về phía trời cao, nơi những vầng sáng rực rỡ từ Thượng giới đang hội tụ ngày một đông. Những “Thiên tiên” kia cuối cùng cũng không thể ngồi yên nhìn một kẻ “phàm nhân” quấy đảo trật tự mà bọn họ thiết lập.

Mặc Thiên Hành thở dài, vuốt ve thanh kiếm Bất Nhị:
– “Thanh bình này không giữ được lâu đâu, Vô Trần ạ. Đám trên kia ghét nhất là mùi thảo mộc thơm tho, bọn chúng chỉ thích mùi khói hương nhang khói cúng bái của những kẻ phục tùng thôi.”

Diệp Vô Trần bước qua cánh cổng thành cao vút, giọng nói của hắn nhẹ thoảng trong gió nhưng vang vọng tận chân mây:
– “Nếu bọn chúng không thích mùi thảo mộc, vậy ta sẽ khiến cả Tiên giới phải chìm trong mùi vị đắng cay của thuốc sắc. Đứa nào cảm thấy khó chịu, cứ xuống đây, ta sẽ bốc cho một thang thuốc chữa trị cái bệnh kiêu ngạo của bọn chúng.”

Kinh thành Đông Huyền Châu ngày hôm đó, lần đầu tiên sau hàng trăm năm, mùi khói súng và mùi máu tanh bị lấn át bởi mùi lá ngải, mùi gừng, mùi cam thảo ngọt thanh. Một gã đan sư với gánh thuốc gỗ trên vai, đi giữa thiên quân vạn mã mà như đi trên thảm cỏ xanh, bắt đầu viết lại định nghĩa về hai chữ “Cường giả”.

Với Diệp Vô Trần, đây mới chỉ là bắt đầu của quá trình “Tẩy tủy” cho cả lục địa này. Hắn không cần thần thông biến hóa, hắn chỉ cần một cái đòn gánh gánh cả nỗi đau của nhân gian, từng bước một, đi ngược lên tới chín tầng trời.

Dưới chân hắn, con đường kinh đô vẫn còn dấu chân, và ở Thượng giới, những chiếc ngai vàng bắt đầu rạn nứt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8