Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 92: Tiến vào cấm địa linh hồn
**CHƯƠNG 92: TIẾN VÀO CẤM ĐỊA LINH HỒN**
Kinh đô Đông Huyền Châu sau cơn đại biến mang một vẻ đẹp u uất mà thanh bình. Ánh tà dương rớt lại trên những bức tường thành loang lổ vết đao kiếm, nhưng không khí không còn ngạt thở bởi sát khí. Thay vào đó, hương vị của cam thảo, vỏ quế và ngải diệp bắt đầu lan tỏa, thấm sâu vào từng kẽ đá, làm dịu đi những vết thương rỉ máu của cả một thành trì.
Giữa sân trung tâm của Tô gia dược điếm vừa mới được dựng tạm, một chiếc nồi đồng lớn đang bốc khói nghi ngút. Diệp Vô Trần đứng đó, tay cầm một chiếc muôi gỗ lớn, thỉnh thoảng lại ném vào nồi một nắm lá xanh, một vài lát gừng già. Gương mặt hắn tĩnh lặng như mặt nước giếng cổ, không còn chút sát cơ nào của vị “Đan Đế” vừa tay không đả bại tiên sứ.
Thế nhưng, sâu trong đôi mắt ấy, nỗi lo âu đang cuồn cuộn như sóng ngầm.
“Sư phụ… tỷ ấy vẫn chưa tỉnh.” Lục Manh bước ra từ gian phòng phía trong, giọng nói của gã thợ rèn vốn dĩ vang dội nay lại trầm xuống, chứa đầy sự xót xa.
Diệp Vô Trần khựng lại một nhịp, buông muôi gỗ xuống. Hắn đi vào trong phòng.
Trên chiếc giường gỗ đơn sơ, Tô Nguyệt Dao nằm đó, hơi thở cực kỳ mỏng manh. Nàng trông giống như một đóa hoa quỳnh vừa chớm nở đã bị sương giá Thượng giới vùi dập. Dù ngoại thương đã được Diệp Vô Trần dùng linh dược chữa lành, nhưng đôi lông mày nàng vẫn nhíu chặt, cơ thể thỉnh thoảng lại run rẩy như đang chìm đắm trong một cơn ác mộng vĩnh hằng.
Mặc Thiên Hành đang ngồi bên cạnh, thanh kiếm Bất Nhị gác trên đùi. Lão nhìn Vô Trần, thở dài:
– “Thần thức của con bé bị dư chấn từ linh áp của tiên sứ Vân Dực đánh vỡ. Không chỉ vậy, khi Vân Dực muốn dùng con bé làm dược dẫn, hắn đã thi triển ‘Luân Hồi Nghịch Chuyển’ để ép ra linh căn vốn không tồn tại của nàng. Hiện giờ, linh hồn của Nguyệt Dao đang rơi vào một vòng xoáy hư vô. Nếu không kéo ra kịp, nàng sẽ tan biến thành bụi trần trước khi trời sáng.”
Diệp Vô Trần tiến lại gần, đặt những ngón tay thon dài lên trán Nguyệt Dao. Cảm giác lạnh lẽo từ da thịt nàng truyền vào tâm can hắn. Hắn thở ra một hơi, giọng nói trầm thấp nhưng kiên định:
– “Nàng ấy vốn chỉ là một phàm nhân, linh hồn thuần khiết không chút tạp niệm. Sự thuần khiết đó vừa là lá chắn, nhưng cũng là điểm yếu chết người trước thuật pháp của Thượng giới. Bọn chúng tự coi mình là thần, tùy ý nhào nặn linh hồn chúng sinh… Thật là một đám thần tiên bẩn thỉu.”
Mặc Thiên Hành nhìn hắn, lo lắng hỏi:
– “Ngươi định làm gì? Dùng thần đan? Ngươi biết rõ, hiện giờ kinh mạch của nàng không chịu nổi dược tính quá mạnh.”
Diệp Vô Trần lắc đầu, đôi mắt hắn lóe lên một tia sáng kỳ lạ, vừa là trí tuệ của vạn năm tu hành, vừa là sự dịu dàng của một kẻ lữ hành tìm thấy bến đỗ:
– “Ta sẽ không dùng đan dược ngoại giới. Ta sẽ lấy thân mình làm lò, lấy ý chí làm dẫn, tiến vào cấm địa linh hồn của nàng để mang nàng trở về.”
– “Cái gì?!” Mặc Thiên Hành đứng bật dậy. “Ngươi muốn tiến vào ‘Thức hải vô định’? Ngươi bây giờ tu vi còn chưa khôi phục đến mức Hóa Thần, nếu linh hồn ngươi vào đó mà bị vòng xoáy luân hồi nuốt chửng, cả hai người sẽ đều trở thành người thực vật vĩnh viễn!”
Diệp Vô Trần chỉ mỉm cười nhạt, nụ cười ấy tiêu sái đến lạ kỳ:
– “Huynh quên rồi sao? Đạo của ta là ‘Lấy Đạo nhập Phàm’. Với ta, phàm nhân không phải là kiến hôi, mà là gốc rễ của vạn vật. Nguyệt Dao là người duy nhất giúp ta cảm nhận được hơi ấm của nhân gian sau nghìn năm cô độc. Nếu mất đi ‘mỏ neo’ này, dù ta có khôi phục làm Đan Đế lần nữa, thì cũng chỉ là một cái thây ma tu luyện mà thôi.”
Hắn ngồi xuống dưới đất, bảo Lục Manh mang đến chiếc lò “Quy Phàm Lô” cũ kỹ sứt mẻ. Cái lò này theo hắn bao năm qua, không rực rỡ vàng son, chỉ có mùi đất ấm áp.
“Lục Manh, đốt lửa rơm cho ta. Không dùng linh hỏa, chỉ dùng lửa rơm bình thường nhất của thế gian.”
Lục Manh nước mắt lưng tròng, vội vã đi làm. Gã biết, sư phụ đang thực hiện một hành động điên rồ nhất mà giới tu chân chưa từng được nghe thấy: Chữa trị linh hồn không bằng phép thuật, mà bằng sự đồng điệu của hơi ấm phàm trần.
Ánh lửa đỏ rực bắt đầu nhảy múa dưới đáy lò Quy Phàm. Mùi rơm rạ khô cháy hòa quyện với mùi thuốc sắc trong không gian tạo nên một bầu không khí kỳ ảo. Diệp Vô Trần nhắm mắt lại, một tay nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của Nguyệt Dao, một tay đặt lên thành lò.
“Quy Phàm, Quy Phàm… Đưa ta về chốn tâm can.”
Ngay lập tức, thế giới xung quanh Diệp Vô Trần biến mất.
—
Hắn thấy mình đứng giữa một vùng sương mù xám ngắt. Đây là Cấm địa linh hồn của Nguyệt Dao. Không có tiếng động, không có ánh sáng mặt trời, chỉ có một sức hút khổng lồ từ phía xa — đó là Vòng xoáy luân hồi do dư âm thuật pháp của Thượng giới để lại.
Diệp Vô Trần bước đi trên nền sương mù. Hắn thấy những mảnh vỡ ký ức của nàng trôi dạt như những cánh hoa héo: Hình ảnh một bé gái chạy trong tiệm thuốc, hình ảnh nàng cầm cân thuốc lóng ngóng, và hình ảnh nàng đứng chắn trước mặt hắn khi quân lính ập tới.
Càng đi sâu, sức hút càng mạnh. Những tiếng thì thầm vang lên bên tai hắn, đó là tiếng nói của Thiên Đạo vô tình: *”Cát bụi về với cát bụi. Phàm nhân là vô nghĩa. Sự tồn tại này chỉ là một ảo mộng phù du…”*
Diệp Vô Trần lạnh lùng hừ một tiếng:
– “Cút!”
Chỉ một từ, nhưng nó chứa đựng sức mạnh của một kẻ đã nhìn thấu tận cùng của sự trường sinh. Sương mù tan ra một chút, lộ ra phía trước một hình bóng nhỏ bé đang co quắp lại giữa một vùng không gian vặn vẹo. Đó là Tô Nguyệt Dao. Nàng đang ở ngay rìa của một cái phễu đen ngòm, cái phễu đó đang cố hút nàng vào hư vô.
“Nguyệt Dao!” Diệp Vô Trần gọi lớn.
Cái bóng nhỏ bé ấy ngẩng đầu lên. Gương mặt nàng nhạt nhòa, đôi mắt không có tiêu cự. Nàng run rẩy nói:
– “Vô Trần… là anh sao? Không phải… anh là tiên nhân cao cao tại thượng. Tôi chỉ là một đứa trẻ mồ côi bán thuốc… Chúng ta… không cùng một thế giới.”
Đây chính là “Tâm ma” do tiên sứ Vân Dực đã gieo rắc. Hắn đã dùng ý chí kiêu ngạo của kẻ mạnh để đánh nát sự tự tin yếu ớt của nàng, khiến nàng tin rằng bản thân mình không xứng đáng được tồn tại bên cạnh hắn.
Diệp Vô Trần tiến lại gần, nhưng mỗi bước chân của hắn lại trở nên nặng nề như đeo nghìn cân sắt. Vòng xoáy luân hồi gầm thét, tạo ra những lưỡi dao không gian cắt vào linh hồn hắn. Một vị tiên bình thường nếu ở đây sẽ dùng pháp lực để chống lại, nhưng Vô Trần không làm vậy.
Hắn ngồi xuống, ngay giữa tâm bão của linh hồn, và bắt đầu… nhóm lửa.
Trong thực tại, Quy Phàm Lô đang rung động. Trong cấm địa linh hồn này, Diệp Vô Trần dùng ý chí của mình để mô phỏng lại hơi ấm của căn bếp nhỏ tại dược điếm. Hắn đưa tay ra, giữa lòng bàn tay hiện lên một đóa hoa nhỏ màu trắng — đó là một nhành linh thảo rẻ tiền nhất, nhưng cũng là nhành hoa mà Nguyệt Dao thích nhất: Hoa Nhài núi.
Hương thơm nhẹ nhàng của hoa nhài, hòa cùng mùi khói rơm ấm áp bắt đầu len lỏi qua không gian xám ngắt. Nó mỏng manh đến tội nghiệp trước cái vòng xoáy luân hồi khổng lồ kia, nhưng kỳ diệu thay, nơi nào hương thơm đi qua, nơi đó sự vặn vẹo dừng lại.
– “Nguyệt Dao, nhìn xem. Ta không phải là tiên nhân. Ta là gã sai vặt lười biếng mà cô thường mắng là ‘kẻ ăn bám’ đây.” Diệp Vô Trần dịu dàng nói, giọng nói của hắn xuyên qua tầng tầng lớp lớp ảo ảnh.
Nguyệt Dao ngơ ngác nhìn nhành hoa nhài trong tay hắn. Nàng run rẩy bước lại gần:
– “Thật sao? Nhưng họ nói… anh sẽ đi. Anh sẽ về nơi lộng lẫy kia… anh sẽ quên mất mùi thuốc sắc, quên mất những ngày mưa chúng ta cùng nhóm bếp…”
– “Ta có thể quên đi vạn năm tu hành, nhưng làm sao quên được bát cháo trắng cô nấu khi ta bị ốm? Làm sao quên được cái gánh thuốc gỗ đã gắn kết chúng ta?”
Diệp Vô Trần đứng dậy, vươn tay về phía nàng. Phía sau hắn, vòng xoáy luân hồi như giận dữ trước sự ngoan cố của một phàm nhân. Nó hóa thành một bàn tay khổng lồ từ hư vô, chộp lấy cả hai.
– “Tìm chết!”
Diệp Vô Trần đột nhiên đứng thẳng người. Ở giây phút ấy, bóng dáng thanh tú của hắn dường như cao lớn vô cùng, gánh vác cả bầu trời. Hắn không dùng kiếm, không dùng pháp thuật. Hắn dùng chính “Đạo tâm” của mình — một viên Đạo Đan vô hình bộc phát hào quang.
Hào quang ấy không chói mắt như nắng mặt trời, mà dịu dàng như ánh trăng đêm rằm. Nó không mang theo sức mạnh hủy diệt, mà mang theo sự bao dung vĩ đại của đất mẹ.
“Vạn vật vi đan, tâm cảnh là lò. Nghịch chuyển âm dương, quy phàm nhập đạo!”
Một tiếng nổ trầm đục vang lên trong cõi thẳm sâu nhất của linh hồn. Diệp Vô Trần dùng ý chí của một Đan Đế đời trước để khóa chặt vòng xoáy luân hồi, sau đó dùng hơi ấm của một người phàm đời này để bao bọc lấy Nguyệt Dao.
Cái vòng xoáy đen ngòm kia bắt đầu thu nhỏ lại, cuối cùng bị ép vào nhành hoa nhài trên tay Diệp Vô Trần. Những oán hận, những sợ hãi và những thuật pháp tàn độc của tiên sứ đều bị nhành hoa cỏ đơn sơ này hấp thụ và chuyển hóa.
Nguyệt Dao cuối cùng cũng chạm vào tay hắn. Cảm giác thực tế ấy khiến nàng òa khóc.
– “Vô Trần… em sợ lắm.”
– “Không sao rồi. Có ta ở đây, dù là Thiên Đạo cũng không được phép bắt cô đi.”
Diệp Vô Trần ôm chặt lấy nàng. Ngay khoảnh khắc hai linh hồn chạm nhau, một luồng sinh khí mãnh liệt bộc phát từ sâu trong lò Quy Phàm ở thế giới thực.
—
Trong gian phòng nhỏ tại Đông Huyền Châu, chiếc lò cũ sứt mẻ đột nhiên phát ra một âm thanh vang dội như tiếng chuông đại hồng chung. Ánh lửa rơm đỏ rực đột ngột chuyển thành màu trắng tinh khiết, chiếu sáng cả gian phòng.
Lục Manh kinh ngạc nhìn thấy những sợi tơ linh hồn màu bạc từ trong chiếc lò bay ra, nhẹ nhàng nhập vào trán của Diệp Vô Trần và Tô Nguyệt Dao.
Mặc Thiên Hành nín thở, lão cảm nhận được một sự biến hóa kinh tâm động phách. Linh áp của Diệp Vô Trần đang tăng vọt, không phải tăng theo kiểu tu luyện bình thường, mà giống như một khối ngọc quý được mài giũa sau ngàn năm dưới bùn sâu, nay đột ngột lộ diện.
“Khục…”
Diệp Vô Trần mở mắt ra, một dòng máu tươi chảy ra từ khóe miệng, nhưng đôi mắt hắn lại sáng rực như những vì sao. Hắn nhìn xuống người con gái trong vòng tay.
Tô Nguyệt Dao cũng từ từ mở mắt. Hơi thở của nàng đã bình ổn, sắc mặt từ tái nhợt chuyển sang hồng hào. Điều kỳ lạ nhất là trên trán nàng hiện lên một dấu ấn đóa hoa nhài nhỏ li ti, phát ra mùi hương thảo mộc dịu nhẹ.
– “Vô Trần…” Nàng thầm gọi, đôi mắt đã có tiêu cự, chứa chan sự sống.
– “Tỉnh rồi là tốt, tỉnh rồi là tốt.” Diệp Vô Trần thở phào, một cảm giác mệt mỏi rã rời ập đến. Hắn đã dùng linh hồn đối chọi với quy luật luân hồi, dù thắng nhưng cái giá phải trả là thần thức bị tổn hao nghiêm trọng.
Mặc Thiên Hành lao đến, vội vàng rót một chén rượu nhỏ vào miệng Diệp Vô Trần:
– “Tiểu tử thối, ngươi thật sự làm được! Ngươi dùng hơi ấm phàm trần để đánh tan nghịch cảnh Thượng giới… Đây không chỉ là cứu người, đây là ngươi đã khai phá ra một con đường mới trong Đan đạo!”
Diệp Vô Trần gượng dậy, cười khổ:
– “Lão già, rượu của ông chua quá. Ta chỉ là không muốn mất đi một người sắc thuốc cho mình thôi.”
Hắn quay sang nhìn Lục Manh đang ngơ ngác:
– “Lục Manh, nồi thuốc bên ngoài thế nào rồi?”
– “Dạ… thuốc đã cô đặc lại thành những viên hoàn nhỏ màu xanh nhạt. Cả kinh thành dân chúng đang xếp hàng dài, bọn họ nói mùi thơm của thuốc khiến họ không còn cảm thấy đau đớn nữa.”
Diệp Vô Trần gật đầu:
– “Mang chỗ thuốc đó phát hết đi. Bảo họ, thuốc này không chỉ chữa thân thể, mà là chữa nỗi sợ. Từ nay về sau, phàm nhân Đông Huyền Châu không cần phải quỳ lạy trước bất cứ một kẻ nào tự xưng là tiên sứ nữa.”
Tô Nguyệt Dao ngồi dậy, nàng tựa vào vai Diệp Vô Trần, dù vẫn còn yếu nhưng tâm hồn đã trở nên vững chãi hơn bao giờ hết. Trải qua một lần “luân hồi” hụt, nàng dường như đã hiểu ra vì sao vị Đan Đế lẫy lừng này lại chọn nương náu ở một dược điếm nhỏ.
– “Vô Trần, anh đã vất vả rồi.” Nàng khẽ nói.
Hắn nắm lấy tay nàng, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối của màn đêm đang bị xua tan bởi những ánh đuốc của người dân trong thành.
– “Vất vả gì chứ? Chữa bệnh cứu người vốn là thiên chức của đan sư mà. Chỉ có điều, lần này bệnh nhân hơi đông, và loại thuốc cần dùng… là niềm tin.”
Nhưng bình yên không kéo dài được bao lâu. Ngay lúc đó, từ hướng chân trời phía Bắc, một đạo hào quang đỏ rực như máu xé toạc mây trời, hướng thẳng về kinh đô Đông Huyền Châu mà lao đến. Áp lực của nó khủng khiếp đến mức những bức tường thành vừa mới được yên ổn lại bắt đầu rung rinh.
Mặc Thiên Hành biến sắc, thanh kiếm Bất Nhị trong tay lão rung lên bần bật:
– “Khí tức này… là Huyết Đan Môn! Cổ Sát Thiên chắc chắn đã phát hiện ra thứ chúng ta vừa thực hiện. Việc ngươi cứu sống một người từ vòng xoáy luân hồi đã làm rung động thiên địa, hắn không thể ngồi yên được nữa.”
Diệp Vô Trần chậm rãi đứng dậy, hắn nhặt cái đòn gánh gỗ dựa ở góc tường lên, khóe miệng khẽ nhếch:
– “Huyết Đan Môn… Bọn chúng dùng máu người để luyện đan, ta dùng cỏ cây để cứu người. Hôm nay, ta sẽ cho chúng biết, lửa rơm của phàm nhân có thể thiêu rụi cái biển máu tà ác kia hay không.”
Hắn nhìn Nguyệt Dao, mỉm cười:
– “Ở đây nghỉ ngơi cho tốt. Ta ra ngoài… thu dọn một chút rác rưởi.”
Tô Nguyệt Dao nắm chặt gấu áo, lần này nàng không còn sợ hãi hay khóc lóc, nàng chỉ gật đầu:
– “Anh nhớ về sớm… canh thuốc vẫn còn đang trên bếp.”
Diệp Vô Trần vác gánh thuốc lên vai, bước ra khỏi gian phòng. Dáng lưng hắn thẳng tắp như một ngọn thương thiên cổ, gánh vác cả hy vọng của hàng vạn phàm nhân sau lưng.
Trên bầu trời kinh thành, mây đen lại kéo đến, nhưng lần này, ở phía dưới mặt đất, hàng vạn ngọn lửa niềm tin đã bắt đầu rực cháy. Cuộc đối đầu giữa Đan Đạo Vô Tình và Đan Đạo Quy Phàm chính thức bước vào chương hồi khốc liệt nhất.
Bước chân của Diệp Vô Trần vang lên trên phiến đá thanh xuân của kinh đô, từng bước, từng bước, hướng về phía huyết quang đang cuồn cuộn phía chân trời. Một chương mới của huyền thoại Đan Thần lại bắt đầu được viết bằng hơi ấm của nhân gian.