Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 111: Lục Manh và trận chiến giữ cửa
**CHƯƠNG 111: LỤC MANH VÀ TRẬN CHIẾN GIỮ CỬA**
Ánh nắng ban mai của ngày đầu tiên sau đại kiếp nạn Tịch Diệt đổ xuống kinh thành Đông Huyền một màu vàng nhạt như mật ong. Tuyết đã ngừng rơi, nhưng cái lạnh vẫn còn lẩn khuất trong từng ngách nhỏ của phố phường. Trên những con đường lớn, xác người và tro bụi đã được dọn dẹp, thay vào đó là tiếng khóc xen lẫn tiếng cười của những người may mắn sống sót.
Thế nhưng, giữa bầu không khí tái sinh ấy, có một nơi tĩnh lặng đến lạ kỳ. Đó là con hẻm nhỏ dẫn vào Bất Nhị Đường.
Trước cổng dược điếm, một bóng người cao lớn, lù lù như một ngọn núi đá đứng sừng sững. Đó là Lục Manh. Gã thợ rèn cục mịch năm nào giờ đây mặc một chiếc áo da thú cũ kỹ, đôi cánh tay cuồn cuộn gân xanh bám chặt lấy cán của một cây búa tạ khổng lồ. Ánh mắt gã không còn cái vẻ khờ khạo thường ngày, mà đỏ quạch, ghim chặt xuống con đường phía trước với một sát khí đặc quánh.
Bên trong sân, tiếng lạch cạch của chén bát vang lên. Diệp Vô Trần, giờ đây tóc đã bạc trắng hoàn toàn, đang run rẩy bưng một bát cháo loãng. Tu vi vạn năm tan biến, đôi tay từng luyện ra tiên đan định đoạt mệnh trời giờ đây ngay cả việc giữ một bát sứ cũng trở nên khó khăn.
“Tiểu Manh… vào ăn chút gì đi con. Tuyết tan lạnh lắm.” Diệp Vô Trần khẽ ho một tiếng, giọng nói yếu ớt như ngọn đèn trước gió.
Lục Manh không quay đầu lại, giọng gã trầm đục như tiếng sấm từ lòng đất: “Sư phụ, người cứ dùng bữa đi. Hôm nay… khách đến tìm người không được tử tế cho lắm. Con phải tiếp đón họ.”
Tô Nguyệt Dao bước ra từ gian bếp, gương mặt nàng tái nhợt vì mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn ngập tràn lo lắng. Nàng nhìn tấm lưng của Lục Manh, rồi lại nhìn Diệp Vô Trần. Nàng biết, đại nạn tuy đã qua, nhưng lòng người còn hiểm độc hơn cả dịch bệnh. Việc Diệp Vô Trần hy sinh tu vi cứu thế không phải ai cũng biết ơn. Trong mắt những kẻ tu hành coi sức mạnh là tất cả, một “Đan Đế” không còn tu vi chính là một miếng thịt béo bở, một cái kho tàng di động chứa đầy bí kíp và đan phương thượng cổ.
Phía xa, tiếng bước chân rầm rập vang lên. Không phải một người, mà là hàng trăm, hàng ngàn người.
Dẫn đầu là những kẻ mặc trường bào tiên phong đạo cốt của “Thanh Vân Tông” và “Thiên Vũ Môn” – những tông môn chính đạo đã trốn biệt tích khi dịch bệnh bùng phát, giờ đây lại xuất hiện với vẻ mặt uy nghiêm, chính nghĩa.
“Bất Nhị Đường nghe đây!” Một lão giả tóc vàng, cầm trên tay một cây phất trần lấp lánh linh lực, dõng dạc lên tiếng. “Diệp Vô Trần sử dụng tà thuật luyện đan, tuy cứu được chúng sinh nhưng lại gây ra hỗn loạn Thiên đạo. Hắn hiện tại đã mất hết tu vi, để tránh bí thuật rơi vào tay ma đạo, Thanh Vân Tông ta cùng ngũ đại tông môn quyết định thu hồi Quy Phàm Lô và ‘Nhân Gian Đan Kinh’ để bảo quản. Đề nghị các ngươi mau chóng giao người!”
Tiếng nói của lão giả được gia trì bằng linh lực, vang dội khắp kinh thành, khiến những người dân vừa mới khỏi bệnh phải rùng mình sợ hãi.
Lục Manh hít một hơi thật sâu. Không khí lạnh buốt tràn vào lồng ngực gã, hỏa độc trong người bắt đầu rục rịch. Gã nhếch mép, một nụ cười đầy sự khinh miệt:
“Cái gì mà bảo quản? Các ngươi muốn cướp đồ của sư phụ ta thì cứ nói đại một câu. Tiên nhân… hóa ra cũng chỉ là lũ chó săn mùi xương mà thôi.”
“Hỗn xược!” Lão giả nổi giận, phất trần vung lên. Một luồng ánh sáng xanh biếc như một thanh trường kiếm chém thẳng xuống cổng Bất Nhị Đường.
*Uỳnh!*
Mặt đất rung chuyển. Nhưng cổng điếm không sập. Luồng ánh sáng ấy khi chạm vào tầm vách tay của Lục Manh liền bị gã dùng búa tạ đập tan nát như thủy tinh vỡ. Lục Manh bước lên một bước, mặt đất dưới chân gã nứt toác.
“Kẻ nào bước qua vạch vôi này, chết.”
Lục Manh lấy búa vạch một đường ngang dưới đất. Đường vạch ấy sâu hoắm, tản phát ra một mùi thảo mộc cháy khét đặc trưng. Đây chính là “Đan Võ song tu” mà Diệp Vô Trần đã truyền dạy. Gã không dùng linh khí thuần túy, mà dùng lực lượng của một lò luyện đan. Cơ thể gã chính là lò, máu thịt gã là dược liệu, và ý chí của gã chính là lửa thần.
“Một tên thợ rèn hèn mọn, tư chất kém cỏi, dám chặn đường tiên nhân?” Một vị thanh niên mặc áo gấm, cưỡi trên một con hạc trắng bay tới. Hắn là thiên tài của Thiên Vũ Môn, tên là Vũ Hóa Trần. Hắn vẫy tay, một cơn lốc xoáy sắc lẹm như hàng ngàn lưỡi dao đổ ập xuống đầu Lục Manh.
Lục Manh không tránh né. Gã gầm lên, hai tay cầm búa xoay tròn.
“Vạn Vật Vi Đan – Lấy Cương Luyện Nhu!”
Một vòng tròn ánh sáng màu đồng đỏ hiện ra bao quanh thân hình khổng lồ của gã. Cơn lốc xoáy chạm vào vòng tròn ấy, kỳ lạ thay, không hề phát nổ mà bị lực li tâm cuốn ngược trở lại, biến thành những đóa hoa lửa rơi rụng xung quanh. Lục Manh dẫm chân, người như phát pháo lao vút lên không trung. Gã không cần bay, chỉ là sức bật của cơ bắp quá khủng khiếp.
*Bộp!*
Một bàn tay to thô kệch chộp lấy cổ con hạc trắng. Lục Manh trừng mắt nhìn Vũ Hóa Trần đang kinh hãi: “Tiên nhân… bay cao thế làm gì cho mỏi?”
Nói đoạn, gã vật con hạc cùng vị “thiên tài” ấy xuống đất như người ta vật một bao tải lúa. Tiếng xương gãy giòn giã vang lên. Cả đám đông tu sĩ phía dưới sững sờ. Một kẻ luyện khí tầng thấp hay kẻ thợ rèn không có linh căn lại có thể vật ngã một tu sĩ Trúc Cơ đỉnh phong?
“Giết hắn! Hắn nhất định đã uống thần đan của Diệp Vô Trần mới có sức lực này!” Đám đông bắt đầu kích động. Sự tham lam vượt lên trên nỗi sợ hãi.
Hàng trăm pháp bảo, từ kiếm, phi tiêu đến tháp trấn yêu, đồng loạt phóng về phía cửa dược điếm. Bầu trời bỗng chốc rực rỡ nhưng chứa đầy sát cơ.
Lục Manh rơi xuống đất, đứng trước vạch vôi. Gã buông búa tạ, quỳ một chân xuống, hai tay ấn mạnh vào mặt đất.
“Sư phụ nói, luyện đan là phải nhẫn. Giữ cửa… cũng phải nhẫn.”
Mắt gã nhắm nghiền. Trong đầu gã hiện lên hình ảnh Diệp Vô Trần ngày thường vẫn hay ngồi chẻ thuốc. Từng động tác đều chậm rãi, nhưng mỗi vết chẻ đều trùng khớp với thớ của dược liệu.
“Đan đạo giữ tâm… Hóa Thân Thành Lô!”
*Bùng!*
Một luồng khí nóng kinh thiên động địa từ người Lục Manh phát ra. Da thịt gã đỏ rực như sắt vừa ra lò. Linh lực từ hàng trăm pháp bảo bay tới chạm vào khoảng không gian cách gã ba trượng liền bị nung chảy. Kiếm gỗ thì bốc cháy, kiếm sắt thì biến dạng, các luồng chân khí thì bốc hơi thành những đám mây ngũ sắc.
Lục Manh đứng dậy trong đám mây ấy, cơ bắp cuồn cuộn như được tạc bằng đồng thau. Gã cầm lại cây búa, mỗi bước đi đều khiến cả con phố chấn động.
“Đến đây!” tiếng gầm của Lục Manh vang vọng khắp mười dặm kinh thành.
Trận chiến trở nên đẫm máu. Tu sĩ lớp lớp lao vào nhưng không ai vượt qua được cái bóng của Lục Manh. Gã chiến đấu như một kẻ điên, nhưng chiêu thức lại vô cùng chuẩn xác. Cây búa tạ của gã mỗi lần hạ xuống là một “viên đan” được hình thành bằng máu và bụi đất.
Người ta thấy một gã thợ rèn một mình cân cả vạn quân. Máu thấm đẫm áo thú, nhưng gã không lùi một bước. Có những tu sĩ cấp cao dùng tà thuật tấn công vào linh hồn, nhưng tâm trí Lục Manh tĩnh lặng như mặt nước giếng mà Diệp Vô Trần thường dùng để múc nước nấu thuốc. Với gã, thế gian này chỉ có một người là thầy, một người là tỷ tỷ, và một cái dược điếm cần phải bảo vệ.
Tất cả những thứ khác… chỉ là cặn bã trong lò luyện mà thôi.
Phía trong Bất Nhị Đường, Diệp Vô Trần ngồi lặng lẽ trên ghế đá. Đôi tai hắn thỉnh thoảng giật nhẹ khi nghe tiếng gầm của đồ đệ mình.
“Vô Trần… sao huynh không để muội ra giúp?” Tô Nguyệt Dao lo lắng hỏi, bàn tay nàng nắm chặt lấy tay Diệp Vô Trần.
Hắn lắc đầu, cười nhạt: “Nguyệt Dao, Tiểu Manh đang nhập đạo. Trận chiến giữ cửa này là lò luyện của nó. Nếu nó vượt qua được, nó sẽ hiểu thế nào là ‘Bất Nhị’ – một mà không hai, vững chãi không gì lay chuyển. Ta bây giờ là phàm nhân, lời ta nói nó đã khắc sâu vào xương tủy rồi.”
“Nhưng nó sẽ chết mất!” Nguyệt Dao nhìn ra ngoài, nơi máu của Lục Manh đã nhuộm đỏ cả vạch vôi dưới đất.
Diệp Vô Trần thở dài, đôi mắt mờ đục nhìn lên trời cao: “Sống hay chết, với một kẻ luyện đan, không quan trọng bằng việc bảo vệ được mầm thuốc của mình. Đối với Tiểu Manh, ta và muội chính là hai mầm thuốc duy nhất mà nó trân quý.”
Bên ngoài, cuộc chiến đã lên đến đỉnh điểm. Vị lão giả Thanh Vân Tông, thấy đám đồ đệ bị đánh bại quá thảm hại, liền hạ quyết tâm. Lão lấy ra một cuộn cuốn thư màu vàng – đây là pháp bảo trấn tông của Thanh Vân Tông, mang theo sức mạnh của một tu sĩ Hóa Thần cảnh ẩn chứa bên trong.
“Nghiệt súc! Đi chết đi!”
Cuộn cuốn thư mở ra, một hình ảnh Thái Sơn khổng lồ đè xuống. Áp lực của nó khiến tất cả phàm nhân trong bán kính vạn trượng phải nằm rạp xuống đất, khó thở. Cổng Bất Nhị Đường bắt đầu phát ra tiếng kêu răng rắc.
Lục Manh nhìn bóng ma của ngọn núi đang sụp xuống. Đôi chân gã lún sâu vào mặt đá đến tận đầu gối. Gã thở dốc, mỗi hơi thở đều mang theo khói trắng. Gã nhìn thanh kiếm gỗ dùng để gánh thuốc đang dựa bên vách tường – vũ khí của sư phụ gã.
Gã bỗng mỉm cười.
“Sư phụ nói… lò luyện lớn nhất không phải ở bên ngoài, mà ở ngay trong tâm.”
Lục Manh bỏ búa tạ xuống. Gã đưa hai tay lên cao, như đang nâng một vật vô hình.
“Quy Phàm Thủ – Nghịch Chuyển Càn Khôn!”
Đó là kỹ thuật cao nhất của Diệp Vô Trần khi xưa. Dùng sự bình phàm để hóa giải sự vĩ đại. Lục Manh vốn không thể học được, nhưng trong khoảnh khắc sinh tử này, khi ý chí của gã hòa làm một với ngôi nhà phía sau, gã đã chạm đến cái “Đạo” ấy.
Đôi bàn tay thô ráp của gã chạm vào ngọn núi linh lực kia. Kỳ lạ thay, thay vì bị nghiền nát, đôi tay ấy lại trở nên mềm mại như làn gió. Gã xoay người một vòng, toàn bộ trọng lực của ngọn núi Thái Sơn dường như bị gã “mượn” đi, dồn vào nắm đấm bên phải.
“Trả lại cho các ngươi!”
*Ầm!!!*
Một luồng kình khí rúng động cả trời đất phát ra từ nắm đấm của gã thợ rèn. Ngọn núi linh lực bị đánh bật ngược trở lại phía đoàn quân tu sĩ. Tiếng la hét thảm khốc vang lên. Cuốn thư vàng rách bươm, lão giả Thanh Vân Tông phun một búng máu đỏ tươi, rơi rụng từ trên cao xuống như diều đứt dây.
Im lặng. Một sự im lặng đến đáng sợ bao trùm lấy con phố.
Lục Manh vẫn đứng đó. Áo da thú đã rách nát, để lộ cơ thể đầy vết thương, máu chảy ròng ròng xuống chân. Nhưng ánh mắt gã vẫn lạnh lẽo và kiên định như cũ. Gã nhặt lại cây búa tạ, gõ nhẹ lên mặt đất:
“Còn ai?”
Hàng nghìn tu sĩ đứng đó, không ai dám tiến thêm một bước. Họ nhìn Lục Manh như nhìn một vị chiến thần bước ra từ địa ngục. Sức mạnh của gã không phải là tu vi cao thâm, mà là một thứ ý chí “không sợ trời, không sợ đất”, một thứ lực lượng sinh ra từ đất bùn phàm trần nhưng lại đủ sức nghiền nát tiên môn cao quý.
Giữa lúc đó, một giọng nói nhàn nhạt từ trong dược điếm truyền ra:
“Tiểu Manh, đủ rồi. Vào nhà lau sạch máu đi. Sư phụ nấu xong canh xương rồi.”
Nghe thấy giọng nói ấy, sát khí trong mắt Lục Manh tan biến sạch sành sanh. Gã quay người lại, bước chân hơi loạng choạng nhưng miệng lại cười toe toét, lộ ra hàm răng trắng:
“Dạ, sư phụ! Con vào ngay đây!”
Gã thản nhiên quay lưng lại với hàng nghìn tu sĩ đang lăm lăm vũ khí, bước vào trong sân như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Gã khép cánh cổng gỗ đã nứt nẻ lại, để lại phía sau một đám đông đang run rẩy trong sự bàng hoàng.
Đêm hôm đó, câu chuyện về “Gã thợ rèn giữ cửa” của Bất Nhị Đường đã trở thành một huyền thoại mới. Người ta đồn rằng, dù Diệp Vô Trần đã mất tu vi, nhưng ông ta đã luyện ra được một loại “Thần đan” sống – đó chính là đồ đệ của ông ta.
Trong gian nhà nhỏ ấm áp mùi khói bếp, Diệp Vô Trần nhẹ nhàng xức thuốc cho đồ đệ. Đôi bàn tay phàm nhân của lão tuy hơi run, nhưng mỗi lần chạm vào vết thương đều khiến nỗi đau dịu đi kỳ lạ.
“Có đau không?” Diệp Vô Trần hỏi.
Lục Manh đang húp bát canh xương hổn hển, dừng lại lắc đầu: “Đau thì có đau, nhưng canh sư phụ nấu ngon quá, nên hết đau rồi.”
Diệp Vô Trần cười khổ, nhìn ra cửa sổ, nơi ánh trăng đang soi bóng cái lò Quy Phàm sứt mẻ.
“Tiểu Manh này, sau trận này, người ta sẽ không chỉ tìm đến ta vì thuốc đâu. Họ sẽ tìm đến vì sự sợ hãi. Đạo nhập phàm… quả thực gian nan hơn làm tiên nhiều lắm.”
Lục Manh buông bát, vỗ ngực: “Sư phụ đừng lo. Con vẫn còn cầm búa được. Ai muốn phá giấc ngủ của người, con sẽ đập hắn thành bột dược liệu!”
Tô Nguyệt Dao ngồi bên cạnh mỉm cười, lòng bỗng thấy bình yên đến lạ. Bên ngoài, gió đông lại thổi, nhưng bên trong Bất Nhị Đường, ngọn lửa nhỏ vẫn cháy, sưởi ấm cho ba con người đang nương tựa vào nhau để chống lại cả một thế giới tu tiên tàn khốc.
Sáng hôm sau, khi những tu sĩ kia còn đang do dự xem có nên tấn công tiếp hay không, họ thấy một bóng dáng tóc trắng gầy gò đi ra từ dược điếm. Diệp Vô Trần không gánh theo kiếm gỗ, mà gánh hai thúng thảo dược bình thường nhất.
Ông thản nhiên đi qua giữa hàng nghìn tu sĩ, chẳng liếc nhìn họ lấy một cái. Áp lực của hàng nghìn con mắt tu sĩ dường như không nặng bằng gánh thuốc trên vai ông.
Có kẻ định ra tay, nhưng nhìn thấy Lục Manh đang ngồi trên mái nhà, tay cầm cây búa tạ đang nện “binh binh” vào một khối sắt, họ lại rụt tay về.
“Tránh ra chút nào, đừng cản đường người phàm đi hái thuốc.” Diệp Vô Trần nhẹ nhàng nói.
Cả đám đông tu sĩ dạt ra hai bên thành một con đường dài. Một Đan Đế mất tu vi, bước đi chậm rãi trên mặt đất bụi bặm, nhưng phong thái ấy, sự bình thản ấy, lại khiến những kẻ được gọi là tiên nhân cảm thấy mình nhỏ bé vô cùng.
Lấy Đạo nhập Phàm, không phải là trở thành kẻ yếu, mà là để trái tim mình hòa nhịp với từng ngọn cỏ, từng hạt bụi, để rồi từ trong sự bình phàm ấy, tỏa ra một thứ uy nghiêm mà ngay cả Thiên đạo cũng phải cúi đầu.
Trận chiến giữ cửa đã khép lại, nhưng hành trình tu tâm của Diệp Vô Trần giữa nhân gian rộn rã này, giờ đây mới thực sự bước vào chương đẹp nhất. Chẳng ai biết được, sau khi nếm đủ “cay đắng ngọt bùi” của cuộc đời này, viên Đạo Đan cuối cùng mà ông luyện ra sẽ chấn động tam giới đến nhường nào.