Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 176: Vô Trần Tiên Tôn thực sự đã chết
**CHƯƠNG 176: VÔ TRẦN TIÊN TÔN THỰC SỰ ĐÃ CHẾT**
Nắng ban mai ở trấn nhỏ biên thùy không rực rỡ và lòa chói như hào quang tỏa ra từ những cung điện lơ lửng trên chín tầng trời. Nó nhu hòa, mang theo hơi ẩm của sương đêm còn đọng trên những tán lá trà, và phảng phất vị ngai ngái của đất đỏ sau cơn mưa muộn.
Trong sân của dược điếm, tiếng chổi tre quét trên mặt sân gạch tạo ra những nhịp điệu đều đặn: *xào xạc, xào xạc*.
Phùng Kinh Thiên – kẻ từng một thời được mệnh danh là thiên tài số một Tiên giới, kẻ mà mỗi bước đi đều có sen vàng nâng gót, mỗi lời nói ra đều là kim khẩu ngọc ngôn – lúc này đang lụi cụi quét đi những mẩu vụn của chiếc quạt rách và ít tàn tro còn sót lại từ cuộc viếng thăm của Linh Đan Tử. Hắn cúi người, đôi bàn tay từng chỉ quen nắm lấy linh khí thuần khiết nhất giờ đây đang hằn lên những vệt đỏ vì cán tre thô ráp.
Hắn khựng lại, nhìn vào bóng mình phản chiếu trong vũng nước nhỏ giữa sân. Đôi mắt từng chứa đựng cả tinh hà kiêu ngạo, giờ đây lại chứa đựng sự mờ mịt và một chút gì đó gọi là “thống khổ” của phàm nhân. Hắn đã trải qua ngàn năm luân hồi chỉ trong một hơi thở, nhưng dư vị của cái nghèo, cái đói, nỗi cô đơn và cả sự ấm áp của một bát canh rau gừng trong những kiếp phàm đó vẫn còn ám ảnh trong tâm trí.
Hắn ngước nhìn vào gian nhà chính. Nơi đó, Diệp Vô Trần đang cẩn thận đỡ Tô Nguyệt Dao ngồi xuống ghế tựa.
Mọi cử động của Diệp Vô Trần đều toát lên vẻ thong dong, nhưng không phải là cái thong dong của một vị thần nhìn xuống chúng sinh, mà là cái thong dong của một người đàn ông yêu thương gia đình, trân trọng từng khoảnh khắc bình dị.
Vô Trần Tiên Tôn đã chết rồi sao?
Câu hỏi đó cứ xoáy sâu vào đạo tâm đang sụp đổ của Phùng Kinh Thiên.
***
Trong gian bếp nhỏ, khói từ củi hồng tươi bắt đầu bốc lên, chui qua kẽ ngói mà tỏa vào không trung. Lục Manh đang nhe răng cười, mồ hôi nhễ nhại bên chiếc lò gang. Hắn không luyện linh đan, hắn đang nấu cháo trắng hạt sen cho sư mẫu.
“Thầy ơi, lửa thế này đã được chưa ạ?” Lục Manh hô to, tiếng vang rung cả gác mái.
Diệp Vô Trần từ trong nhà bước ra, thanh y giản dị, tay vẫn còn vương chút mùi thuốc Bắc. Hắn bước đến bên lò cháo, nhón một hạt gạo nếp đã nở bung, đưa lên miệng nếm thử, rồi khẽ gật đầu:
“Lửa tâm đã đủ, nhưng lửa củi còn hơi hăng. Ngươi bớt một thanh củi khô đi, thêm một ít tro tàn phủ lên trên. Nấu cháo cũng như luyện đan, vội vã chỉ được cái vỏ, chậm rãi mới lấy được cái hồn.”
Lục Manh gãi đầu cười hì hì: “Con cứ tưởng luyện đan mới khó, chứ nấu cháo thì cứ bỏ gạo vào nước là xong.”
Diệp Vô Trần cười nhạt, ánh mắt lướt qua cái lò cũ kỹ mà hắn gọi là Quy Phàm Lô, lúc này đang được dùng để… kê chân bàn cơm.
“Lục Manh, ngươi phải nhớ. Đan hay cháo, chung quy cũng là để nuôi dưỡng sinh mệnh. Nếu ngươi coi viên đan là thần thánh mà coi bát cháo là thấp kém, thì cả đời này ngươi cũng chẳng thể chạm tới tầng thứ cao nhất của Đan đạo. Thế gian này không có vật gì là rác rưởi, chỉ có tâm người phân biệt cao thấp mà thôi.”
Phùng Kinh Thiên đứng ở góc sân, nghe những lời ấy, chiếc chổi trong tay run lên bần bật. Hắn nhận ra, suốt mấy vạn năm tu luyện ở Tiên giới, hắn luôn tìm kiếm những thứ cực phẩm, những linh dược vạn năm, những đỉnh lò thượng cổ. Hắn cho rằng đó là Đạo. Nhưng Diệp Vô Trần hôm nay, đứng giữa khói bếp ám muội, lại nói về một hạt gạo như nói về một vị tiên dược.
***
Lúc bấy giờ, Mặc Thiên Hành từ trên mái nhà nhảy xuống, tư thế vẫn tiêu sái như ngày nào nhưng trên áo đã có thêm vài mảnh vá. Ông gỡ bầu rượu bên hông, lắc lắc rồi thở dài:
“Vô Trần, rượu hết rồi. Ngươi xem, hôm nay có thể bốc cho ta vài vị thuốc nào để ‘giảm cơn thèm’ không?”
Diệp Vô Trần nhìn vị bằng hữu chí cốt, ánh mắt hiện lên vẻ hoài niệm. Hắn tiến lại gần, cầm lấy bầu rượu không của Mặc Thiên Hành, rồi tùy tay hái một nhành hoa dại bên tường rào thả vào trong.
“Rượu nằm ở lòng người, không nằm ở trong bình. Mặc lão đại, ngươi theo ta nhập phàm bấy lâu, chẳng lẽ vẫn còn vướng bận vị cay nồng của Linh tửu sao?”
Mặc Thiên Hành cười lớn, đưa bầu rượu lên miệng làm động tác uống cạn. Lạ thay, từ cái bầu không ấy, một mùi hương thanh khiết, dìu dịu của nắng trời và hương hoa lại lan tỏa. Ông híp mắt lại, cảm thán:
“Khà! Ngon! Cần gì linh khí xung thiên, một nhành hoa dại cũng đủ làm ta say. Diệp Vô Trần, ta hỏi thật nhé… Ngươi thực sự không tiếc nuối sao? Vô Trần Tiên Tôn, cái tên đó từng khiến cả vạn giới run sợ. Giờ đây ngươi lại ngồi đây thổi cháo cho vợ, dạy một gã thợ rèn nấu ăn, ngươi không thấy… uổng phí mấy vạn năm tu vi kia sao?”
Diệp Vô Trần im lặng một lúc. Hắn đi về phía bậu cửa, ngồi xuống bên cạnh Phùng Kinh Thiên – người vẫn đang sững sờ như một bức tượng gỗ.
Hắn nhìn ra ngoài phố, nơi có một người cha đang cõng đứa con nhỏ đi mua kẹo hồ lô, nơi một bà lão đang ngồi vá áo dưới hiên, nơi cuộc sống chảy trôi bằng những niềm vui và nỗi đau giản đơn nhất.
“Mặc huynh,” Diệp Vô Trần lên tiếng, giọng trầm ấm như tiếng gió qua kẽ lá. “Kiếp trước ta là Vô Trần. Không dính một hạt bụi, cao cao tại thượng. Ta luyện ra những viên đan có thể khiến người ta trường sinh, nhưng bản thân ta lại không biết vì sao mình muốn sống trường sinh. Ta đứng trên đỉnh núi tuyết, chung quanh là mây mù và sự cô độc đến tận xương tủy. Khi đó, ta là thần, nhưng ta không phải là ‘người’.”
Hắn nhìn xuống đôi bàn tay mình, những đầu ngón tay không còn lấp lánh thần quang, nhưng lại có hơi ấm.
“Bây giờ, ta là Diệp Vô Trần. Ta có một người vợ để quan tâm, có một đệ tử ngốc nghếch để dạy dỗ, có một vị khách nhân ‘giúp việc’ đầy tâm sự, và có những bệnh nhân mang ơn ta vì một gáo nước sạch. Vô Trần Tiên Tôn đã chết vào cái ngày hắn nhìn thấy sự giả dối của Thiên đạo vô tình. Người đang ngồi đây… chỉ là một gã đan sư muốn sống hết cuộc đời này một cách trọn vẹn nhất.”
Nói đoạn, hắn quay sang nhìn Phùng Kinh Thiên:
“Phùng Kinh Thiên, ngươi luôn muốn vượt qua ta. Nhưng ngươi mãi mãi không thể vượt qua được, vì ngươi đang đuổi theo một bóng ma đã chết. Vô Trần Tiên Tôn thực sự đã chết rồi. Thứ mà ngươi thấy trước mặt, chỉ là một cái lò luyện đan cũ, chứa đựng một linh hồn đã tìm thấy bến đỗ.”
Phùng Kinh Thiên buông thõng chiếc chổi. Hắn quỳ sụp xuống trên nền đất lạnh, không phải vì áp lực tu vi, mà vì cái uy áp của một sự giác ngộ vĩ đại. Hắn đã hiểu. Linh Đan Tử thất bại không phải vì không đủ đan dược mạnh, mà vì lão đã mang cái tâm kiêu ngạo của Tiên giới để áp đặt lên nhân gian. Còn Diệp Vô Trần, hắn đã hòa mình vào nhân gian, để nhân gian luyện hóa chính mình.
“Vô Trần… không, Diệp chủ tiệm.” Phùng Kinh Thiên nghẹn ngào, danh xưng này thốt ra thật khó khăn nhưng khi nói xong, hắn cảm thấy lồng ngực mình nhẹ nhõm vô cùng. “Ta có thể… ở lại đây lâu hơn một chút không? Không phải để theo dõi ngươi, mà để ta học cách… cầm một cái chổi sao cho đúng?”
Diệp Vô Trần mỉm cười, một nụ cười không có sự trêu chọc, chỉ có sự bao dung của một người thầy:
“Chổi quét sân cũng như kiếm quét tâm ma. Quét sạch những gì rác rưởi nhất, ngươi sẽ thấy chân đạo dưới chân mình. Ngày nào ngươi chưa quét sạch được sự kiêu ngạo trong tim, thì ngày đó ngươi vẫn còn phải cầm chổi.”
***
Giữa trưa, một tiếng gõ cửa rụt rè vang lên.
Một người phụ nữ khắc khổ, bế theo một đứa nhỏ xanh xao đứng trước cổng dược điếm Hỉ Sinh Đường. Nàng nhìn thấy Phùng Kinh Thiên đang quét sân, liền sợ hãi lùi lại một bước vì khí chất lạnh lùng của hắn vẫn còn đó.
“Xin… xin hỏi, đây có phải nơi cứu người không lấy tiền không?”
Phùng Kinh Thiên ngẩn người. Hắn – một đại năng Hóa Thần – giờ đây lại đối diện với một phàm nhân không có nửa điểm tu vi. Hắn định theo thói quen quát mắng kẻ dơ bẩn này đi chỗ khác, nhưng đột nhiên hắn nhớ đến ngàn năm luân hồi mình vừa trải qua. Trong một kiếp nọ, hắn cũng từng là một đứa trẻ đói khát như thế, chết dần chết mòn bên vệ đường mà không một ai đoái hoài.
Trái tim hắn thắt lại. Hắn khẽ khom lưng, bắt chước dáng vẻ của Diệp Vô Trần, nói một cách vụng về:
“Đúng… mời vào. Để ta vào báo cho chủ nhân.”
Hắn chạy nhanh vào nhà, lớn tiếng gọi: “Chủ nhân! Có bệnh nhân!”
Mặc Thiên Hành đang nằm ngửa cổ uống rượu “hoa dại”, nghe thấy thế liền suýt sặc. Ông cười sặc sụa: “Nhìn kìa, ‘Thiên tài đệ nhất’ đang gọi kẻ thù là chủ nhân đấy! Vô Trần, ngươi biến hắn thành tiểu nhị thật rồi sao?”
Diệp Vô Trần điềm nhiên bước ra. Hắn nhìn người phụ nữ và đứa trẻ, không cần bắt mạch cũng đã thấu hết căn nguyên. Đứa trẻ này bị hàn khí thâm nhập vào phổi, tích tụ lâu ngày do mùa đông thiếu áo ấm, do hít phải quá nhiều sương độc khi theo mẹ đi làm thuê.
Nếu là kiếp trước, Vô Trần chỉ cần búng nhẹ một cái, một viên Tiên đan cấp thấp nhất cũng đủ khiến đứa trẻ nhảy nhót như thường. Nhưng hiện tại, hắn không làm thế.
Hắn dẫn người mẹ vào trong, tự tay lấy ra vài củ gừng già, một nắm lá kinh giới và ít cam thảo.
“Đây không phải là tiên dược, nó chỉ là rễ cây ngoài vườn.” Diệp Vô Trần ôn tồn nói. “Bà mang về sắc cho cháu uống, mỗi ngày ba bát. Đêm đến lấy ít dầu nóng xoa vào lòng bàn chân cháu. Quan trọng nhất là đừng để cháu ra gió lạnh vào buổi sớm. Cái đau của cháu là do tâm và thân đều lạnh, chỉ cần sự ấm áp của gia đình và một bát thuốc đắng là sẽ khỏi.”
Người mẹ nghẹn ngào nhận lấy gói thuốc gói bằng giấy nhám. Nàng định quỳ xuống lạy lục, nhưng Diệp Vô Trần đã kịp đỡ lấy.
“Bất Nhị Đường của ta có quy tắc: Cứu người không cần lễ nghi, chỉ cần sau khi con bà khỏi bệnh, bà hãy mang đến đây cho ta một vài hạt giống rau mà bà có. Ta đang thiếu một ít sắc xanh sau vườn.”
Người phụ nữ gật đầu lia lịa, nước mắt rơi lã chã cảm ơn rồi bế con rời đi.
Phùng Kinh Thiên đứng đó, chứng kiến cảnh tượng này, trong lòng có một luồng nhiệt lưu chảy qua. Hắn thầm nghĩ: *Linh đan có thể trị bệnh, nhưng lời nói này lại trị tâm. Diệp Vô Trần không phải đang dùng dược để cứu người, hắn đang dùng ‘Sự Sống’ để cảm hóa ‘Sự Sống’.*
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm hồng cả một vùng trời phía Tây. Trấn Trúc Khê chìm vào sự yên ả của một đêm tối chuẩn bị bắt đầu.
Trong phòng, Tô Nguyệt Dao đã ngủ say. Diệp Vô Trần nhẹ nhàng đắp lại chăn cho nàng, ngắm nhìn gương mặt thanh tú, yên bình của nàng. Nàng không biết về trận chiến trên đỉnh tuyết sơn, nàng không biết về những đòn phản kích kinh hoàng của Tiên giới. Trong mắt nàng, phu quân của nàng chỉ là một gã đan sư đôi khi hơi lười biếng, hay ngồi trên mái nhà ngắm mây và thích nấu cháo hạt sen cho nàng.
Diệp Vô Trần bước ra hiên nhà, đứng cạnh Mặc Thiên Hành. Hai người già (dù diện mạo vẫn trẻ trung) lặng lẽ nhìn bóng tối dần bao phủ.
“Mặc huynh, ngươi thực sự định ở lại đây sao?” Diệp Vô Trần hỏi.
Mặc Thiên Hành nhếch môi: “Thế giới này ồn ào quá. Ta thích cái không khí ‘bất nhị’ này. Hơn nữa, ta muốn xem Phùng Kinh Thiên quét sân được bao nhiêu năm. Nhìn hắn khổ sở đấu tranh với lòng kiêu ngạo của mình, còn vui hơn là nhìn những trận đấu kiếm ở thượng giới nhiều.”
Diệp Vô Trần cười không nói. Hắn đưa tay ra, bắt lấy một con đom đóm vừa bay qua. Ánh sáng vàng nhạt từ con đom đóm nhỏ nhoi phản chiếu trong đáy mắt hắn.
Tại một nơi nào đó xa xôi, trên vạn tầng mây, những vương tọa vàng son có lẽ đang rung chuyển. Những vị tiên nhân lạnh lùng có lẽ đang tức giận vì một đệ tử xuất chúng nhất của họ đã quỳ gối quét rác ở nhân gian. Họ sẽ còn mang đến bao nhiêu cơn bão nữa? Diệp Vô Trần không quan tâm.
Dưới tán cây này, trong hiệu thuốc này, thời gian dường như ngưng đọng.
“Vô Trần Tiên Tôn đã chết.” Diệp Vô Trần thầm thì với chính mình, như một lời thề, cũng như một sự giải thoát cuối cùng. “Nhưng Diệp Vô Trần… vừa mới thực sự được sinh ra.”
Trong khoảnh khắc đó, tại sâu thẳm đạo tâm của hắn, viên “Vô Thượng Thần Đan” vốn là nỗi ám ảnh của kiếp trước, bỗng nhiên vỡ tan. Nó không hóa thành vụn vặt, mà hóa thành hàng triệu sợi tơ ánh sáng, hòa vào máu thịt, hòa vào hơi thở của hắn.
Hắn không còn luyện đan nữa. Vì chính hắn, lúc này đây, chính là một viên Đại Đan Đạo Quả vĩ đại nhất nhân gian. Một viên đan được luyện từ bụi bặm, từ nước mắt, từ nụ cười của phàm trần.
Phùng Kinh Thiên quét xong nhát cuối cùng, đặt chổi vào góc tường, lau mồ hôi trên trán rồi nói vọng vào:
“Chủ quán, củi trong bếp hết rồi, sáng mai ta đi bổ củi nhé?”
Diệp Vô Trần quay đầu lại, mỉm cười rạng rỡ:
“Được, đi ngủ sớm đi tiểu nhị. Ngày mai, chợ sớm sẽ đông lắm đấy.”
Tiếng đóng cửa lạch cạch vang lên. Ngọn đèn dầu trong dược điếm vụt tắt. Trấn Trúc Khê chìm vào giấc ngủ, mang theo hơi thở ấm áp của một Đan Thần vừa từ bỏ ngôi vị để trở thành một con người.
Gió đêm thổi qua nhành cỏ xanh trên mái nhà, rung rinh như đang kể về một truyền kỳ mới, một truyền kỳ không có máu và nước mắt của chiến tranh, mà chỉ có hương thuốc cứu đời và sự tĩnh lặng của đạo tâm.
Vô Trần Tiên Tôn thực sự đã chết.
Nhưng nhân gian từ nay đã có một Diệp Vô Trần.
[HẾT CHƯƠNG 176]