Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 187: Mặc Thiên Hành dạy kiếm pháp để… cắt cỏ
**CHƯƠNG 187: MẶC THIÊN HÀNH DẠY KIẾM PHÁP ĐỂ… CẮT CỎ**
Nắng sớm ở trấn Trúc Khê bao giờ cũng mang theo một chút hơi ẩm của sương núi và mùi thanh khiết của lá phổi xanh bao bọc lấy vùng biên thùy này. Khi những tia sáng đầu tiên len lỏi qua kẽ lá mộc hương, đậu trên mái hiên đầy rêu xanh của hiệu thuốc nhỏ, Diệp Vô Trần đã thức dậy từ lâu. Hắn mặc một chiếc áo thanh y cũ kỹ, chân đi đôi giày vải sờn gót, tay bưng một bát trà nóng, lặng lẽ tựa cửa nhìn về phía khoảnh sân sau.
Ở đó, một già một trẻ đang đứng đối diện nhau.
Cái lão già ấy, mái tóc rối bời như tổ chim, bộ quần áo rách rưới bết bát mùi rượu đế rẻ tiền, tay cầm một vò rượu không rời nhưng dáng đứng lại vững chãi như một ngọn cổ sơn nghìn năm chẳng lay chuyển. Đó là Mặc Thiên Hành – kẻ từng một thời là “Tửu Tiên” vang danh giới tu chân, giờ đây lại giống như một lão già nát rượu đi xin ăn hơn là một kiếm tu đỉnh cao.
Đối diện lão là Diệp Phàm. Đứa bé chỉ mới lên mấy tuổi đầu, khuôn mặt bầu bĩnh mang theo nét thanh tú của Diệp Vô Trần và vẻ linh động của Tô Nguyệt Dao. Trên đôi tay nhỏ xíu của cậu bé là thanh kiếm gỗ gánh thuốc – thứ vừa được cha cậu mài giũa và chú thím Lục Manh đúc hồn vào từ ngày hôm trước.
Thanh kiếm gỗ trông mộc mạc vô cùng, nhưng nếu nhìn kỹ, thớ gỗ dường như đang thở, tỏa ra một mùi hương dịu nhẹ, khiến tinh thần người ta sảng khoái.
– Thằng bé này, nghe lão già này nói đây. – Mặc Thiên Hành nấc lên một tiếng, ngửa cổ chiêu một ngụm rượu rồi chùi mép, đôi mắt đục ngầu bỗng chốc trở nên sáng quắc – Kiếm là cái gì? Thế nhân nói kiếm là khí của quân tử, là vũ khí của sát thần. Nhưng ở cái trấn Trúc Khê này, kiếm chỉ là một cái que gỗ nếu ngươi không biết dùng nó để làm việc có ích. Cha ngươi dạy ngươi lấy đạo nhập phàm, thì kiếm pháp của ta truyền cho ngươi cũng không thể bay lượn trên trời như đám chim sẻ được.
Diệp Phàm chớp chớp đôi mắt to tròn, giọng nói trẻ thơ lanh lảnh:
– Vậy ông Mặc dạy Phàm nhi dùng kiếm để đánh kẻ xấu sao?
Mặc Thiên Hành cười lớn, tiếng cười vang động cả mấy lồng chim treo dưới hiên:
– Kẻ xấu? Kẻ xấu trên đời này nhiều lắm, giết bao giờ cho hết? Hôm nay, nhiệm vụ đầu tiên của ngươi là tiêu diệt… đám cỏ dại kia!
Lão chỉ tay về phía khu vườn thuốc phía sau. Do mấy ngày qua mưa dầm, đám cỏ tranh và tầm xuân dại mọc lên tua tủa, chen chúc cả vào những luống kinh giới và cam thảo mà Diệp Vô Trần dày công chăm sóc. Đám cỏ xanh mướt nhưng lại mang vẻ ngang ngược, hút lấy dưỡng chất của linh thảo bình dân.
– Nghe cho rõ đây! – Mặc Thiên Hành thu lại vẻ cợt nhả, lão nhặt lấy một cành trúc gãy dưới đất – Kiếm đạo cao nhất không phải là chặt đứt, mà là “thu xếp”. Ngươi phải cắt cỏ sao cho ngọn cỏ đứt lìa, nhưng gốc không bị động, rễ không bị tổn thương, và đặc biệt… không được làm rụng dù chỉ một hạt sương trên lá thuốc bên cạnh. Nếu làm rụng sương, bát canh của mẹ ngươi trưa nay sẽ thiếu đi vị ngọt của thiên địa, nghe rõ chưa?
Diệp Vô Trần đứng bên hiên nghe vậy thì khẽ mỉm cười. Lão Mặc này, tuy nát rượu nhưng cái tâm kiếm vẫn sắc lẹm như xưa. Đưa “Bất Nhị kiếm ý” vào việc cắt cỏ, có lẽ chỉ có vị Tửu Tiên này mới nghĩ ra được cái cách dạy dỗ “oái oăm” như thế.
– Nhìn cho kỹ! – Mặc Thiên Hành khẽ động.
Chẳng thấy lão dùng lực, cũng không thấy linh khí dao động. Cành trúc trên tay lão chỉ khẽ vạch một đường vào không trung. Một luồng gió mát rượi thanh thản lướt qua. Diệp Phàm tròn mắt nhìn. Cành trúc chưa chạm vào cỏ, nhưng những ngọn cỏ dại cứng đầu nhất bỗng nhiên đứt lìa một cách ngọt sớt. Những ngọn cỏ rụng xuống đất, xếp thành một vòng tròn hoàn hảo quanh gốc cây thuốc, trở thành một lớp phân bón tự nhiên.
Tuyệt vời nhất là trên lá cam thảo bên cạnh, một giọt sương mai long lanh vẫn đậu vững vàng, thậm chí còn không hề rung động.
– Đây gọi là “Thanh Phong Liễu Diệp”. Kiếm đi theo gió, gió theo ý người. Ý không có sát niệm, thì cỏ rác cũng hóa thành thơ. – Mặc Thiên Hành thu cành trúc lại, cười khà khà nhìn cậu bé – Tới lượt ngươi.
Diệp Phàm hít một hơi thật sâu, khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên nghiêm túc một cách lạ thường. Cậu bé nắm chặt thanh kiếm gỗ, đôi chân ngắn bước đi theo những nhịp điệu mà cậu vừa cảm nhận được từ cha mình khi rèn luyện “đan tâm”. Với Diệp Phàm, thanh kiếm gỗ không phải là vật ngoài thân, mà giống như một phần cánh tay của cậu.
“Vút!”
Thanh kiếm gỗ chém ra. Đường kiếm còn non nớt, vụng về nhưng lại mang theo một loại trực giác thiên bẩm. Diệp Phàm không nghĩ đến việc phải cắt cỏ, cậu bé đang nghĩ đến lời mẹ dặn: “Cây thuốc này quý lắm, phải bảo vệ chúng.”
Ngọn cỏ đầu tiên đứt lìa. Nhưng do dùng lực quá mạnh, cậu bé làm bắn cả một mảng đất lên.
– Hỏng! Đất bẩn bắn vào thuốc, vị sẽ chát! Làm lại! – Mặc Thiên Hành nghiêm giọng, nhưng trong mắt lại thoáng qua một tia kinh ngạc.
Cái cốt cách này, cái sự tập trung này… đứa trẻ này không hề chứa đựng một tia tạp niệm nào. Người ta luyện kiếm mất mười năm mới bỏ được lòng ham muốn thể hiện, còn đứa nhỏ này ngay từ chiêu đầu tiên đã chỉ nghĩ đến bát canh của mẹ.
Dưới gốc mộc hương, Tô Nguyệt Dao bưng một khay nước lá ra, thấy con trai mồ hôi nhễ nhại đang đánh vật với đám cỏ, nàng khẽ thốt lên:
– Lão Mặc, ông lại bày trò hành hạ Phàm nhi đấy à? Thằng bé còn nhỏ, để nó chơi đùa chút đi.
Diệp Vô Trần bước lại gần, đón lấy chén nước từ tay vợ, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nàng:
– Để nó học đi nàng. Trên đời này, biết cách cầm kiếm để giữ lấy bình yên còn khó hơn là cầm kiếm để tranh giành thiên hạ. Lão Mặc đang dạy cho nó cái “Tĩnh” trong “Động” đấy.
Mặc Thiên Hành vừa uống rượu vừa liếc nhìn đôi phu nhân nhà người ta ân ái, tặc lưỡi:
– Hừ, Vô Trần, ngươi đừng có ở đó mà nói triết lý suông. Thằng bé này có thiên phú hơn ngươi nhiều. Ngày xưa ngươi luyện đan thì đầu óc toàn là công thức với lửa. Thằng bé này… nó có hơi thở của đất.
Diệp Phàm vẫn miệt mài. Hết ngọn cỏ này đến ngọn cỏ khác. Mồ hôi thấm đẫm vầng trán rộng. Đôi bàn tay nhỏ bắt đầu run lên vì mỏi, nhưng đôi mắt cậu vẫn kiên định. Thanh kiếm gỗ gánh thuốc dần dần không còn chém vào không khí một cách thô bạo nữa. Nó bắt đầu lướt.
Đúng, là lướt.
Diệp Phàm nhận ra nếu mình quá gồng mình, gió sẽ bị xé ra, tiếng xé gió sẽ làm lay động lá thuốc. Cậu bé bắt đầu thả lỏng vai, tưởng tượng mình là một giọt nước chảy qua kẽ lá. Thanh kiếm gỗ tỏa ra một làn hương mộc nhè nhẹ, hòa quyện với mùi cỏ tươi vừa bị cắt.
Đột nhiên, một đường kiếm xẹt qua cực nhanh nhưng lại im lìm như hơi thở.
Một dải cỏ dại rụng xuống, đều tăm tắp. Giọt sương trên lá thuốc kế bên khẽ rùng mình nhưng không rơi.
– Được! – Mặc Thiên Hành đập mạnh vò rượu xuống đất, đứng bật dậy – Tốt lắm! “Kiếm khí hành hương”, ngươi đã chạm được vào cái ý niệm rồi. Đan của cha ngươi là sinh mệnh, kiếm của ta cũng là để bảo vệ sinh mệnh. Phàm nhi, nhớ lấy: thanh kiếm này dùng để gánh thuốc cho cha, dùng để trừ cỏ cho mẹ, dùng để gánh vác niềm vui của cả trấn Trúc Khê. Khi nào ngươi còn thấy niềm vui trong việc cắt cỏ, thì không kẻ mạnh nào trên thế gian này có thể bẻ gãy được tâm kiếm của ngươi.
Diệp Phàm buông kiếm, thở hổn hển nhưng nụ cười bừng sáng như ánh ban mai:
– Ông Mặc, Phàm nhi hiểu rồi. Cắt cỏ cũng giống như nhóm lửa lò rèn của chú Lục, phải đều và bền, đúng không ạ?
– Khà khà! Khá lắm! – Mặc Thiên Hành cười lớn rồi chợt khựng lại, đôi mắt nheo nheo nhìn về phía ranh giới trấn Trúc Khê, nơi con đường mòn dẫn ra thế giới bên ngoài.
Ở đó, có mấy bóng người mặc trường bào thêu hình lò luyện đan đang tiến lại gần. Khí tức của chúng tuy đã cố thu liễm nhưng vẫn không giấu nổi sự ngạo mạn của những kẻ có chút tu vi giữa chốn phàm trần. Đó là người của một tông môn nhỏ lân cận, có lẽ nghe danh “thần y” ở trấn này mà đến tìm tòi.
Mặc Thiên Hành hừ lạnh một tiếng trong mũi, xoay người lại, lấy ngón tay ngoáy tai:
– Lại là mấy con ruồi nhặng tìm đến. Vô Trần, ngươi muốn ta dùng kiếm pháp “cắt cỏ” này để dọn dẹp chút rác rưởi không?
Diệp Vô Trần vẫn điềm nhiên nhấp một ngụm trà trà:
– Lão Mặc, chúng ta là người phàm, không nên động đao động thương. Phàm nhi vừa dọn sạch vườn rồi, để nó vào ăn sáng đi. Chuyện còn lại, cứ để “Bất Nhị Đường” đón khách theo cách của nó.
Tô Nguyệt Dao nhìn chồng, ánh mắt đầy sự tin tưởng. Nàng gọi lớn:
– Phàm nhi, lại đây rửa mặt rồi ăn cháo nào. Hôm nay mẹ nấu món cháo hạt sen với lá kinh giới con vừa “bảo vệ” đấy.
Diệp Phàm hớn hở chạy lại, kéo theo thanh kiếm gỗ trên mặt đất, tạo thành một vệt dài thanh thản. Đứa trẻ không hề hay biết rằng, những nhát kiếm “cắt cỏ” ban sáng của mình vừa rồi đã đặt một nền móng kinh thiên động địa cho một loại kiếm đạo hoàn toàn mới – thứ kiếm đạo không sinh ra từ thù hận hay dục vọng quyền lực, mà sinh ra từ sự chở che và yêu thương từng gốc cây ngọn cỏ.
Phía cổng trấn, nhóm tu sĩ kia đã dừng lại trước cửa dược điếm. Kẻ đi đầu là một thanh niên trẻ tuổi, khuôn mặt vênh váo, trên ngực thêu huy hiệu “Nhất phẩm Đan sư” của Thanh Vân Tông. Hắn nhìn cái bảng hiệu gỗ mục nát có ghi ba chữ “Bất Nhị Đường” bằng nét mực bình thản, rồi liếc nhìn đống cỏ dại vừa bị cắt xếp vòng quanh gốc thuốc sau sân, lớn tiếng hỏi:
– Ai là chủ ở đây? Có người nói nơi này có giấu linh dược quý, mau đem ra cho Thanh Vân Tông giám định!
Mặc Thiên Hành ngồi phịch xuống bậc thềm, ôm lấy vò rượu, liếc xéo một cái rồi lại nấc lên:
– Giám định? Linh dược duy nhất ở đây là bát cháo trong nhà. Các ngươi có muốn vào húp một miếng không? Nhưng báo trước, cháo này chỉ dành cho người, không dành cho chó sủa đại môn.
– Lão già nát rượu! Ngươi tìm chết! – Tên đan sư trẻ tuổi nổi giận, phất tay một cái, một đạo linh hỏa mỏng manh bay ra định thiêu rụi cái bảng hiệu.
Nhưng đạo linh hỏa kia vừa chạm đến không gian của Bất Nhị Đường thì bỗng nhiên tắt lịm, giống như một ngọn nến gặp phải cơn lốc thần kỳ. Không có ai ra tay cả, chỉ có Diệp Phàm vừa chạy qua hiên, thanh kiếm gỗ vô tình lướt nhẹ một vòng khi cậu bé quay lại lấy cái khăn lau mặt.
Sự tiêu sái ấy, cái “ý” cắt cỏ ấy, vô tình đã tạo thành một vùng thiên địa cấm kỵ mà những kẻ mang tâm thế hủy diệt không thể xâm phạm.
Diệp Vô Trần mỉm cười, vỗ nhẹ vào vai con trai:
– Phàm nhi, nhớ kỹ cảm giác lúc cắt cỏ ban nãy nhé. Với những “đám cỏ dại” muốn xâm lấn vườn nhà mình, con cũng cứ dùng tâm thế ấy mà đối đãi.
Mặc Thiên Hành cười sằng sặc, giơ cao vò rượu:
– Hay! Hay cho câu “đối đãi như cỏ dại”! Thằng bé này sau này chắc chắn sẽ là tên thợ làm vườn vĩ đại nhất giới tu chân rồi!
Bữa sáng của trấn Trúc Khê vẫn diễn ra trong không khí đầm ấm. Tiếng búa rèn của Lục Manh lại bắt đầu vang lên “keeng keeng” nhịp nhàng, tiếng lửa reo, tiếng húp cháo xì xụp và cả tiếng thở dài bất lực của những kẻ tự xưng là tiên nhân ngoài kia.
Trên bầu trời, những đám mây trắng lững lờ trôi, giống như những đường kiếm mà Diệp Phàm vừa vạch ra – thanh thản, tự tại, và đầy sức sống.
Dưới gốc cây mộc hương, mùi hương của kiếm và mùi hương của thuốc quyện vào nhau, vẽ nên một chương mới cho huyền thoại về vị Đan Thần chọn cách làm người phàm để cảm ngộ chân lý cao nhất của vũ trụ. Ở đây, kiếm pháp không phải để tranh hùng, mà là để… cắt cỏ sao cho vị bát canh thêm ngọt.
Cái tiêu sái ấy, quả thực là truyền đời không dứt.
—
**Hành trình vẫn tiếp tục tại Trấn Trúc Khê…**
**[HẾT CHƯƠNG 187]**