Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 11: Sự xuất hiện của Lý Trưởng Lâm
Cánh cổng gỗ lim của dinh cơ họ Lý vừa hé mở đêm qua đã khép lại trong một cơn gió lạnh buốt xương, đẩy bật Trần Vũ và Lê Linh lùi lại phía sau như một lời cự tuyệt nghiệt ngã của bóng tối. Họ buộc phải rút lui khi nhận ra âm khí bên trong vượt xa khả năng khống chế hiện tại.
Sáng hôm sau, làng Mộc chìm trong một màn sương muối dày đặc, thứ sương mù không mang theo sự thanh khiết của ban mai mà đặc quánh, nồng nặc mùi bùn đất và lá đa mục. Trần Vũ ngồi trên bậc thềm ngôi nhà cũ, đôi mắt trũng sâu vì mất ngủ. Sợi chỉ ngũ sắc trên cổ tay anh vẫn còn vương lại chút hơi ấm của Linh, nhưng ấn ký Cửu Nhãn giữa trán thì không ngừng râm ran, như thể có một con rết đang bò lổm ngổm dưới lớp da thịt, thôi thúc anh phải nhìn thấy những điều không thuộc về thế giới người sống.
“Cộc… cộc… cộc…”
Tiếng gậy chống bằng gỗ trắc nện xuống mặt đường lát gạch vỡ vang lên khô khốc, xé tan bầu không khí đặc quánh. Trần Vũ ngẩng đầu. Từ đầu ngõ, một bóng người cao gầy, khoác chiếc áo dài nhung đen bóng bẩy từ từ hiện ra sau làn sương. Đó chính là Lý Trưởng Lâm – người nắm quyền sinh quyền sát tại mảnh đất này, kẻ mà cha anh đã nhắc đến trong di thư với tất cả sự kinh hoàng và căm phẫn.
Đi theo sau lão là hai gã thanh niên lực lưỡng, mặt mày lầm lì, tay bưng những khay lễ vật phủ vải đỏ. Nhưng qua nhãn lực của Cửu Nhãn, Vũ không thấy lễ vật, anh chỉ thấy những luồng oán khí đen kịt rỉ ra từ dưới lớp vải, như những sợi tơ ma quỷ đang tìm cách dò dẫm con mồi.
Lý Trưởng Lâm dừng lại trước cổng nhà họ Trần. Lão tháo chiếc kính gọng vàng, rút khăn tay lau chùi một cách từ tốn, để lộ đôi mắt sắc lẹm, xám xịt như màu tro hỏa táng. Một nụ cười nở trên đôi môi mỏng dính của lão, nhưng nụ cười đó không chạm tới đáy mắt – nơi chỉ chứa đựng một sự lạnh lẽo vô hồn.
– “Cháu Vũ đấy à? Hai mươi năm rồi, cái nhà này mới lại có hơi người. Nhìn cháu, bác lại nhớ đến thằng em Trần Khôi quá. Tiếc thay, người tài thường đoản mệnh.”
Tiếng nói của lão Lý trầm thấp, rè rè như tiếng rễ cây cọ xát vào vách đá. Trần Vũ đứng dậy, hai tay nắm chặt. Anh cảm nhận được luồng điện từ chiếc vòng dâu tằm (nay chỉ còn là những ký ức vô hình trên da thịt) và ấn ký trên trán đang nhói lên dữ dội.
– “Trưởng tộc Lý ghé thăm nhà tôi sớm thế này, thật là vinh hạnh không dám nhận,” Vũ đáp lại bằng giọng lạnh nhạt, ánh mắt không rời khỏi bóng của lão Lý đang trải dài trên sân.
Cái bóng đó… nó không hề cử động theo chủ nhân. Khi Lý Trưởng Lâm bước lên bậc thềm, cái bóng của lão vẫn đứng im dưới sân, rồi từ từ duỗi dài ra, những ngón tay đen kịch như những rễ đa già nua bắt đầu bò về phía chân Vũ.
– “Cháu khách sáo rồi. Họ Lý, họ Trần bao đời nay như môi với răng. Bác nghe nói cháu về làng làm kiến trúc sư cho dự án khu du lịch, lại còn đưa cả con bé Linh nhà cụ Tứ đi chơi đêm khuya… Tuổi trẻ bây giờ bốc đồng quá, đôi khi đụng chạm vào những thứ ‘không sạch sẽ’ thì lại khổ.”
Lý Trưởng Lâm tự nhiên bước vào nhà, chẳng đợi gia chủ mời. Hai gã tùy tùng đặt lễ vật lên chiếc bàn gỗ mục nát giữa sảnh. Lão ngồi xuống chiếc ghế trường kỷ, bàn tay khô héo vuốt ve mặt bàn gỗ, mắt đảo quanh như muốn lục soát từng ngóc ngách của ngôi nhà.
Lê Linh lúc này từ trong buồng bước ra, tay cầm chén trà nóng. Ánh mắt cô cảnh giác cao độ. Cô đặt chén trà xuống trước mặt lão Lý, nhưng ngay khi đầu ngón tay lão chạm vào thành chén, nước trà đang bốc khói bỗng khựng lại, rồi chuyển sang màu xanh rêu nhạt, hơi nóng biến mất, thay vào đó là một lớp sương lạnh phủ lên mặt nước.
Linh rùng mình, lùi lại đứng cạnh Vũ, thì thầm: “Anh cẩn thận, hơi người của lão… biến mất rồi.”
Lý Trưởng Lâm không mảy may quan tâm đến chén trà hỏng. Lão rút ra một xấp tài liệu dày đặc những con dấu đỏ, đặt lên bàn.
– “Vũ này, bác vào thẳng vấn đề nhé. Ngôi làng này cần được thay da đổi thịt. Cây đa cổ thụ phía đầu làng đã quá già cỗi, rễ của nó đâm vào long mạch, khiến đất đai khô cằn, dân tình đau ốm. Tập đoàn của bác muốn san lấp khu đó để xây khu nghỉ dưỡng tâm linh. Chỉ cần cháu đặt bút ký vào bản thiết kế này với tư cách kiến trúc sư đại diện, bác đảm bảo cháu sẽ có tiền đồ xán lạn ở thành phố, và quan trọng hơn…”
Lão ghé sát tai Vũ, mùi hương trầm nồng nặc không che giấu được mùi xác thối thoang thoảng phát ra từ hơi thở:
– “… Cháu sẽ không phải gặp lại người phụ nữ treo cổ trong mơ nữa. Bác biết cháu thấy gì, Vũ ạ. Nhưng cái gì nên thấy, cái gì không, cháu phải biết giữ lấy cái mạng mình trước đã.”
Trần Vũ cảm thấy máu trong người như sôi lên. Cửu Nhãn của anh bắt đầu phản ứng với tà thuật trong lời nói của lão Lý. Anh nhìn thẳng vào mắt lão, và lần đầu tiên, Vũ thấy được sự thật kinh tởm bên trong thực thể gọi là Lý Trưởng Lâm. Phía sau lớp da người nhăn nheo kia, không phải xương cốt, mà là một búi rễ đa chằng chịt đang đan xen vào nhau, giữ cho cái xác này không bị tan rã. Lão không còn là con người, lão là một phần của cái cây quỷ quái đó.
– “Nếu tôi không ký thì sao?” Vũ gằn giọng.
Lý Trưởng Lâm không giận. Lão thong thả mở một khay lễ vật. Bên trong là một bộ quần áo trẻ con cũ nát, đẫm bùn và đã bạc màu. Vũ sững người. Đó là bộ quần áo anh đã mặc vào cái đêm cha mẹ anh mất tích hai mươi năm trước.
– “Gia đình cháu nợ làng này nhiều lắm, Vũ ạ. Tổ tiên cháu đã tham gia vào nghi lễ giữ cho làng thịnh vượng, giờ cháu lại muốn phá hủy nó sao? Cha mẹ cháu năm xưa cũng cứng đầu như vậy, và kết quả là họ đã ‘hòa mình’ vào gốc đa để sám hối. Cháu muốn đi tìm họ không?”
Nói đoạn, lão Lý vỗ mạnh tay xuống bàn. Một tiếng rắc chói tai vang lên, chiếc bàn gỗ lim vốn chắc chắn bỗng dưng nứt toác, từ khe nứt, những sợi rễ nhỏ như sợi chỉ đen ngòm ng ngoe bò ra, nhắm thẳng về phía tay Vũ.
– “Ông đừng hòng dùng tà thuật ở đây!” Lê Linh hét lên, cô nhanh chóng vung tay, một nắm gạo muối đã được trì chú tung ra.
“Xèo xèo!”
Đám rễ đen vừa chạm phải gạo muối liền quằn quại rồi tan biến thành làn khói hôi hám. Lý Trưởng Lâm đứng phắt dậy, đôi mắt xám tro lóe lên tia nhìn độc địa. Không khí trong căn nhà đột ngột hạ xuống dưới độ không, những bức tranh treo tường rung lên bần bật như có ai đó đang cào cấu phía sau.
– “Cụ Tứ đã dạy con bé nhiều thứ quá nhỉ?” Lão Lý cười khẩy, giọng nói giờ đây không còn là tiếng người mà là sự pha trộn của hàng trăm âm thanh thào thào của oán hồn. “Nhưng một chút pháp thuật vặt vãnh này không cứu nổi đứa trẻ họ Trần kia đâu.”
Lý Trưởng Lâm tiến một bước về phía Vũ, mỗi bước chân lão để lại một vết chân đen sì trên nền gạch, bốc lên mùi tử khí nồng nặc. Cửu Nhãn giữa trán Vũ đau nhức như muốn vỡ tung. Anh nhắm chặt mắt trái và mắt phải, chỉ để ấn ký rực sáng.
Trong thế giới của Cửu Nhãn, Vũ thấy hàng nghìn sợi chỉ đen từ người Lý Trưởng Lâm kết nối trực tiếp với cây đa cổ thụ ở ngoài kia. Lão chính là cánh tay nối dài của ác quỷ. Xung quanh lão, hàng chục linh hồn không đầu đang quỳ rạp, rên rỉ đau đớn – đó chính là những người dân làng đã mất tích bao năm qua, linh hồn họ bị lão nuôi dưỡng để làm vật tế.
Vũ hét lên một tiếng, anh dùng tất cả sức bình sinh, đưa tay ấn vào giữa ngực mình, nơi anh cảm nhận được dòng máu nóng hổi của cha mẹ đang chảy trong huyết quản. Anh không dùng bùa chú, anh dùng chính linh khí của mình:
– “Lý Trưởng Lâm! Ông dùng máu của người dân làng để nuôi sự bất tử của mình. Cha mẹ tôi không sám hối dưới gốc đa, chính ông đã giết họ để bịt đầu mối! Sự thật không thể bị chôn vùi mãi mãi dưới bóng cây đa cổ đó đâu!”
Sức mạnh từ Cửu Nhãn bộc phát thành một vòng sóng ánh sáng vàng kim, đẩy lùi màn sương đen quanh lão Lý. Lý Trưởng Lâm lùi lại một bước, nét mặt lần đầu tiên hiện lên sự ngạc nhiên rồi chuyển sang giận dữ tột độ. Gương mặt lão bắt đầu biến dạng, da thịt xô lệch như muốn tuột khỏi bộ khung rễ cây bên trong.
– “Được… tốt lắm…” Lão thở rít qua kẽ răng. “Hóa ra con mắt thứ chín của họ Trần đã thức tỉnh trên người một kẻ tầm thường như mày. Nhưng mày biết cái giá của nó không? Mỗi lần mày nhìn thấy sự thật, mày lại chết thêm một chút. Tao sẽ chống mắt lên xem mày trụ được bao lâu.”
Lý Trưởng Lâm chỉnh lại cổ áo nhung, nụ cười giả tạo biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại sự tàn nhẫn lạnh lùng. Lão ra hiệu cho tùy tùng thu lại đống tài liệu.
– “Bác định đến đây để cho cháu một con đường sống rộng mở, nhưng cháu lại chọn cái hầm mộ của cha mẹ cháu. Đêm trăng khuyết tới là lễ mừng trăm năm của Bà Chúa Đa. Lúc đó, máu của kẻ mang Cửu Nhãn sẽ là thứ tế phẩm tuyệt vời nhất để phong ấn vĩnh viễn không bao giờ vỡ.”
Lão Lý quay lưng bước đi, bóng của lão lúc này mới từ từ sáp nhập vào cơ thể, nhưng khi ra đến cổng, lão dừng lại, không quay đầu mà chỉ buông lại một câu lạnh lẽo:
– “Đừng tìm cách đột nhập vào nhà thờ họ Lý nữa. Cái giếng cổ đó… không phải để cho người sống nhìn vào đâu.”
Dứt lời, Lý Trưởng Lâm biến mất vào màn sương dày đặc như thể lão chưa từng hiện hữu.
Căn nhà trở lại sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dốc của Vũ và Linh. Vũ quỵ xuống, tóc anh sau cuộc chạm trán ngắn ngủi này lại bạc thêm một nhúm lớn ở thái dương. Anh nhìn xuống lòng bàn tay mình, vết bẩn đen sì từ cái chạm tay của lão Lý vẫn còn ám vào da thịt, nóng rát như bỏng lửa.
Lê Linh vội vàng đỡ anh dậy, đôi mắt cô rơm rớm: “Anh Vũ, lão ta mạnh quá. Linh lực của lão dường như hòa làm một với địa khí của cả ngôi làng này. Nếu chúng ta không nhanh chóng tìm thấy Bản Mệnh Phù dưới giếng cổ, chúng ta không có cửa thắng.”
Vũ nhìn về phía cây đa cổ thụ đang sừng sững trong sương sớm. Tiếng lá đa xào xạc lúc này nghe như tiếng hàng nghìn người đang cười cợt, chế giễu sự bất lực của anh. Nhưng trong thâm tâm Vũ, một ngọn lửa căm hận đã bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Sự xuất hiện của Lý Trưởng Lâm không làm anh sợ hãi, trái lại, nó đã xác nhận tất cả những nghi ngờ bấy lâu nay.
Lý Trưởng Lâm chính là kẻ đã biến làng Mộc thành một cái bẫy xác người khổng lồ, và cây đa kia là nhà tù nhốt linh hồn cha mẹ anh.
– “Hắn đã nhắc đến đêm trăng khuyết,” Vũ thầm thì, giọng nói chứa đầy quyết tâm. “Chúng ta không còn nhiều thời gian nữa. Linh, đêm nay chúng ta phải hành động. Dù có phải trả giá bằng tuổi thọ hay linh hồn, anh cũng phải nhìn vào cái giếng cổ đó.”
Dưới bóng cây đa cổ, một cuộc đi săn đã bắt đầu. Kẻ đi săn là một kiến trúc sư mang con mắt của thần thánh, và con mồi là một con quỷ đã ẩn mình trong lốt người suốt một thế kỷ.
Chương này khép lại với hình ảnh Trần Vũ đứng giữa sân nhà cũ, mái tóc bạc trắng bay trong gió, đôi mắt nhìn thấu qua màn sương, thẳng về phía dinh cơ họ Lý – nơi bí mật cuối cùng đang chờ được bóc trần trong máu và nước mắt.