Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 12: Đêm đầu tiên ở nhà cũ
CHƯƠNG 12: ĐÊM ĐẦU TIÊN Ở NHÀ CŨ
Cánh cổng gỗ của ngôi nhà họ Trần rên rỉ một tiếng kéo dài, khô khốc, xé tan bầu không khí đặc quánh của sương mù làng Mộc. Sau hơn hai mươi năm, đây là lần đầu tiên Trần Vũ đứng trước ngôi nhà của cha mẹ mình với tư cách là một người đàn ông trưởng thành, một kẻ đang mang trên vai hơi thở của tử thần và một đôi mắt nhìn thấu được âm dương.
Căn nhà nằm ở cuối đoạn đường lát gạch vồ, cách xa khu dân cư và được bao bọc bởi một hàng rào dâm bụt khẳng khiu, đầy gai góc. Dưới ánh hoàng hôn nhập nhoạng, trông nó giống như một nấm mồ lớn hơn là một mái ấm. Những mái ngói rêu phong đã chuyển sang màu xanh đen kịt, xếp chồng lên nhau như vảy của một loài bò sát cổ đại. Toàn bộ căn nhà toát ra một mùi ẩm mốc trộn lẫn với hương nhang cũ tàn lịm, tạo nên một thứ không khí thâm u, trì trệ đến nghẹt thở.
Lê Linh nắm chặt tay nải chứa những dụng cụ pháp bảo, khẽ bước sát sau lưng Vũ. Cô cảm thấy rõ rệt một luồng địa khí không lành mạnh đang bốc lên từ lòng đất. Cô lên tiếng, giọng nhỏ như gió thoảng:
– “Anh Vũ, nơi này oán khí quá nặng. Căn nhà đã lâu không có hơi người, nó trở thành nơi trú ngụ lý tưởng cho những thứ… không sạch sẽ.”
Vũ không đáp, anh đẩy nhẹ cánh cửa chính. Một lớp bụi mỏng rơi xuống từ bậu cửa, bay lơ lửng trong những tia sáng nhạt nhòa còn sót lại của ngày tàn. Cảnh tượng bên trong hiện ra như một thước phim quay chậm của quá khứ. Đồ đạc vẫn nguyên vẹn ở vị trí cũ, chỉ là lớp bụi thời gian đã bao phủ lên tất cả một màu xám xịt, tang thương. Chiếc bàn xoay bằng gỗ trắc, bộ ấm trà sứ men lam giờ đã đóng vảy đen, và ở chính giữa gian phòng khách là một chiếc gương lớn bị che phủ bởi một tấm vải đỏ đã mục nát, rách bươm theo năm tháng.
Nhìn thấy tấm vải đỏ, tim Vũ khẽ thắt lại. Anh nhớ mang máng lời mẹ dặn năm xưa: “Khi cha mẹ không còn, đừng bao giờ để chiếc gương này nhìn thấy ánh mặt trời.”
Vũ bước đến phía sau phòng, nơi có hai phòng ngủ nhỏ đối diện nhau qua một hành lang hẹp và tối tăm. Anh chọn phòng ngủ của mình hồi nhỏ để nghỉ ngơi, còn Linh sẽ ở phòng bên cạnh. Trong lúc Vũ quét dọn qua loa, Linh cẩn thận lấy từ trong túi ra một lọ bột làm từ vôi bột trộn với máu gà chọi và tỏi giã nhuyễn. Cô đi vòng quanh bốn góc nhà, vừa rắc vừa lầm rầm niệm chú. Cuối cùng, cô buộc một sợi chỉ ngũ sắc đã qua gia trì qua cửa sổ và cửa chính của phòng Vũ.
– “Đêm nay là đêm tiền trăng khuyết, sức mạnh của Cây Đa và Bà Chúa Đa sẽ mạnh hơn bình thường. Anh phải cẩn thận. Dù có nghe thấy tiếng gì, thấy ai gọi tên mình, tuyệt đối không được mở cửa sổ.” Linh dặn dò, ánh mắt lộ rõ sự lo âu.
Vũ nhìn mái tóc bạc trắng của mình trong gương trang điểm cũ, khẽ mỉm cười cay đắng:
– “Anh biết. Tuổi thọ của anh đã bị rút ngắn, giờ đây anh và những thứ đó… có lẽ cũng không khác biệt nhau bao nhiêu.”
Khi bóng đêm hoàn toàn nuốt chửng làng Mộc, sự im lặng bắt đầu trở nên nặng nề như chì. Vũ nằm trên chiếc giường gỗ đơn sơ, đôi mắt nhắm lại nhưng tâm trí thì tỉnh táo đến lạ lùng. Anh cảm nhận được từng tiếng động nhỏ nhất: tiếng gió rít qua kẽ lá đa ngoài xa, tiếng mọt nghiến gỗ trong các xà nhà kẽo kẹt, và cả tiếng hơi thở nhẹ nhàng của Linh ở phòng bên cạnh.
Thời gian trôi qua, Vũ dần rơi vào một trạng thái mông lung giữa thức và ngủ. Đây là lúc con người dễ tổn thương nhất, khi ranh giới giữa tâm thức và thực tại mờ mịt.
Đột ngột, nhiệt độ trong phòng hạ xuống thấp đến mức Vũ có thể thấy hơi thở mình đóng thành màn sương trắng đục. Anh muốn mở mắt ra nhưng phát hiện mí mắt nặng trịch như có ai đó đổ chì lên. Toàn thân anh cứng đờ. Không thể cử động một ngón tay, không thể phát ra một âm thanh dù là nhỏ nhất.
Cảm giác bóng đè!
Lồng ngực Vũ bị ép chặt, dường như có một khối vật nặng khổng lồ đang ngồi đè lên người anh. Một mùi thối rữa của bùn lầy và lá mục nát xộc thẳng vào mũi. Trong sự im lặng tuyệt đối của đêm tối, Vũ nghe thấy một tiếng động kỳ quái.
*Sột soạt… sột soạt…*
Tiếng động đó phát ra từ dưới gầm giường, rồi lan ra phía cửa phòng. Vũ cố hết sức để tập trung vào “Cửu Nhãn” ở vùng ấn đường giữa hai lông mày. Một cảm giác nóng rát, đau đớn như bị dao cứa xuất hiện, và rồi, thế giới xám xịt bỗng chốc trở nên đỏ rực trong nhãn lực tâm linh của anh.
Anh nhìn thấy, qua những khe hở của sàn gỗ cũ kỹ, những sợi rễ cây màu đen kịt đang từ từ bò lên. Chúng không phải là rễ cây bình thường. Chúng nhầy nhụa, có những gai nhọn lởm chởm và trông giống như những xúc tu của một sinh vật ngoài hành tinh. Những sợi rễ ấy bò dọc theo bốn chân giường, từ từ quấn lấy khung giường, tiếng chúng ma sát vào gỗ tạo ra những âm thanh răng rắc đầy đe dọa.
Một sợi rễ lớn nhất, đen bóng như tẩm máu khô, bò chậm rãi lên phía đầu giường của Vũ. Nó lướt qua vai anh, cảm giác lạnh lẽo và thô ráp làm anh sởn gai ốc. Rồi từ phía chân giường, một mái tóc đen dài rũ xuống, che khuất tầm nhìn đỏ rực của anh.
“Trả… nợ… máu…”
Tiếng thì thầm vang lên ngay bên tai Vũ, thanh âm khàn đục như tiếng gỗ bị cưa. Người phụ nữ mặc áo đỏ rách nát hiện ra, nhưng khuôn mặt bà ta không có ngũ quan, chỉ là một hốc đen sâu hoắm với những chiếc rễ cây đa bò ra từ trong mắt và miệng.
Bà Chúa Đa!
Bà ta đang ở đây, ngay trên ngực anh. Những rễ cây bắt đầu quấn chặt lấy cổ Vũ, chúng siết dần, siết dần. Vũ cảm nhận được mạch máu nơi cổ mình đang phình lên, không khí trong phổi cạn kiệt. Chiếc vòng dâu tằm trên cổ tay anh lúc này bắt đầu tỏa ra một luồng ánh sáng vàng nhạt yếu ớt, cố gắng chống chọi lại oán khí đen kịt đang bủa vây.
Vũ gầm lên trong tâm thức. Anh không thể đầu hàng lúc này. Anh chưa tìm thấy sự thật, chưa trả lại công bằng cho cha mẹ. Anh dồn tất cả linh lực còn sót lại vào vùng trán. “Cửu Nhãn” đột ngột mở trừng trừng, tỏa ra một vầng hào quang tím sẫm chói lòa.
Trong khoảnh khắc đó, anh nhìn xuyên qua cơ thể của Bà Chúa Đa, nhìn thấy những đường gân oán khí kết nối bà ta trực tiếp với cây đa cổ thụ ở đầu làng. Và kinh khủng hơn, anh thấy những rễ cây này đang luồn lách vào da thịt mình, cố gắng đâm sâu vào các huyệt đạo để hút lấy chút tinh khí còn sót lại.
– “CÚT!”
Vũ hét lên một tiếng long trời lở đất trong tâm trí. Sức mạnh phát ra từ Cửu Nhãn tạo thành một làn sóng xung kích đánh bật thực thể trên người anh ra xa.
Cảm giác nặng nề biến mất ngay tức khắc. Vũ bật dậy trên giường, thở dốc, mồ hôi đầm đìa chảy dài xuống gò má tái nhợt. Tóc anh – phần tóc phía trước trán – giờ đây đã hoàn toàn chuyển sang màu trắng xóa, rụng xuống vài sợi trên gối.
Ánh trăng khuyết lờ mờ rọi qua khe cửa sổ, chiếu lên sàn nhà. Vũ nhìn xuống chân mình và lặng người. Không còn rễ cây nào cả, căn phòng trông có vẻ yên bình. Nhưng trên sàn gỗ, nơi những sợi rễ vừa bò qua, còn vương lại một vệt nước đen sì, bốc mùi hôi thối đặc trưng của cây đa chết héo. Và trên cổ anh, những vết hằn đỏ tía hình rễ cây hiện lên rõ mồn một như một lời nhắc nhở kinh hoàng rằng đó không hề là một giấc mơ.
– “Anh Vũ!”
Cửa phòng bị đẩy mạnh ra, Linh lao vào với gương mặt hốt hoảng. Cô cầm theo một ngọn nến sáp trắng, ánh lửa bập bùng chiếu rọi lên gương mặt không còn giọt máu của Vũ. Khi nhìn thấy mái tóc anh trắng thêm một phần lớn và những vết lằn trên cổ, cô suýt chút nữa thì đánh rơi ngọn nến.
– “Nó đã vào được đây… Nó đã vượt qua phong ấn của em sao?” Linh run rẩy bước tới, bàn tay cô chạm vào vết thương trên cổ anh, một luồng oán khí lạnh ngắt khiến đầu ngón tay cô tê rần.
Vũ nắm lấy cổ tay cô, giọng anh khàn đặc:
– “Linh, không phải nó vượt qua. Mà là ngôi nhà này vốn đã là một phần của cây đa. Những rễ cây đó… chúng nằm sâu dưới móng nhà, chờ đợi sự trở về của anh.”
Linh nhìn xuống những vết đen trên sàn nhà, cô nhận ra điều gì đó, sắc mặt càng thêm trầm trọng:
– “Lý Trưởng Lâm không hề nói dối khi bảo chúng ta đừng quay lại. Hắn đã dùng một loại thuật trấn yểm gọi là ‘Huyết Liên Tâm’. Hắn dùng xác người họ Trần và họ Lý chôn dưới móng nhà để tạo thành một mạch dẫn khí kết nối với cây đa. Ngôi nhà này chính là một cái dạ dày khổng lồ của nó, và anh chính là miếng mồi ngon nhất được dâng lên.”
Vũ chậm rãi đứng dậy, anh khoác lấy chiếc áo dài tay để che đi sự run rẩy của cơ thể. Anh đi tới cửa sổ, nhìn về phía dinh cơ họ Lý nằm lấp ló sau những tán cây u tối. Đêm nay, ngôi làng dường như cũng đang rùng mình chuyển động.
– “Hắn muốn ép anh dùng hết năng lực của Cửu Nhãn.” Vũ trầm giọng nói. “Mỗi lần anh dùng sức mạnh để đẩy lùi chúng, tuổi thọ của anh lại bị tước đoạt. Đến khi tóc anh trắng hoàn toàn, cũng là lúc linh hồn anh tan biến, trở thành một phần rễ của cái cây kia. Đó là cái bẫy.”
Linh gật đầu, cô hiểu sự thâm độc của Lý Trưởng Lâm. Lão không giết Vũ ngay, lão để lão tự hủy hoại bản thân trong cuộc chiến không cân sức này.
Vũ nhìn xuống lòng bàn tay mình, vết bẩn từ lần chạm vào lão Lý hôm qua dường như đã lặn vào sâu dưới da, biến thành những mạch máu màu đen kỳ dị hướng về phía trái tim anh.
– “Chúng ta phải tới Giếng Cổ ngay đêm nay.” Vũ kiên quyết. “Anh không thể chờ thêm được nữa. Nếu cứ ở lại đây, đêm mai anh sẽ không đủ sức để chống cự lần thứ hai.”
Linh định ngăn cản nhưng khi nhìn vào đôi mắt chứa đầy oán hận lẫn quyết tâm của Vũ, cô biết lời khuyên lúc này là vô ích. Cô lặng lẽ chuẩn bị túi đồ pháp bảo, lấy ra một chiếc bùa đỏ vẽ hình hổ phù, dán lên trán Vũ rồi lẩm bẩm một bài kinh cầu an để làm dịu đi oán khí trong người anh.
Khi cả hai vừa chuẩn bị bước ra khỏi cửa, từ phía chiếc gương lớn được phủ vải đỏ ở phòng khách phát ra một tiếng rắc.
Tấm vải đỏ mục nát bỗng dưng bốc cháy mà không có lửa. Ngọn lửa xanh lét cháy liu riu, thiêu rụi lớp vải, để lộ ra mặt gương tối tăm như mực. Trong mặt gương không phản chiếu hình ảnh của Vũ hay Linh, mà hiện ra một con đường hầm tối tăm, sâu hút, dẫn đến một không gian ngập tràn nước đen và những rễ cây quấn quýt.
Ở cuối con đường hầm trong gương, một khuôn mặt nhăn nheo đầy thâm hiểm hiện lên. Đó là Lý Trưởng Lâm. Lão đang cầm một chiếc gương đồng nhỏ hơn, nở nụ cười lạnh buốt:
– “Trần Vũ, nếu muốn cứu mạng mình và tìm thấy Bản Mệnh Phù, hãy xuống Giếng Cổ. Ta đang chờ cậu… ở nơi mà cha mẹ cậu đang than khóc.”
Chiếc gương đột ngột nổ tung, hàng nghìn mảnh vỡ bắn ra khắp gian phòng. Một mảnh gương sượt qua vai Vũ, để lại một vết cắt chảy máu đen.
Sự thách thức đã rõ ràng. Cuộc chơi tử thần đã chính thức bước vào giai đoạn tàn khốc nhất.
Trần Vũ không hề né tránh, anh bước qua những mảnh kính vỡ dưới chân, tay nắm chặt chiếc vòng dâu tằm giờ đã đen hoàn toàn. Anh biết, con đường phía trước dẫn đến giếng cổ nhà họ Lý sẽ là một con đường một đi không trở lại, nơi mỗi bước đi đều được đổi bằng từng ngày, từng giờ của cuộc đời anh.
Gió bên ngoài bắt đầu rít lên từng hồi dữ dội, cuốn theo những lá đa khô bay lảo đảo trong sân nhà cũ. Dưới bóng tối mịt mùng của làng Mộc, hai bóng người nhỏ bé lặng lẽ tiến về phía dinh cơ của kẻ thù, để lại sau lưng ngôi nhà tổ tiên đang chìm dần vào sự mục nát của thời gian và tội ác.