Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 13: Bí mật trong hầm rượu
**CHƯƠNG 13: BÍ MẬT TRONG HẦM RƯỢU**
Không gian trong ngôi nhà cũ của họ Trần sau tiếng nổ của chiếc gương bỗng chốc đặc quánh lại, thứ mùi tanh nồng của máu đen trộn lẫn với hương khói nhang tàn tạo nên một bầu không khí rợn người. Trần Vũ đứng bất động, vết cắt trên vai anh vẫn rỉ ra thứ chất lỏng màu sẫm không giống máu người thường, nó âm ỉ cháy, mang theo một cơn đau thấu xương tủy. Cơn đau này không chỉ ở da thịt, mà dường như đang cào cấu vào linh hồn anh thông qua dấu ấn Cửu Nhãn trên trán.
Lê Linh nhanh chóng tiến lại gần, gương mặt cô không giấu nổi vẻ lo lắng. Cô vội vàng rút trong túi thổ cẩm ra một lọ sứ nhỏ, đổ ra một nắm bột trắng có mùi thơm thảo mộc thanh khiết – đó là tro của lá bồ đề đã được trì chú.
“Anh đứng yên, đừng vận linh lực lúc này,” Linh thầm thì, giọng cô run nhẹ nhưng đôi tay lại vô cùng dứt khoát. Cô đắp nắm bột lên vết thương của Vũ. Ngay lập tức, một luồng khói đen bốc lên xèo xèo kèm theo tiếng kêu rít như của loài bò sát bị bỏng. Vũ nghiến răng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên gương mặt tái nhợt, nhưng đôi mắt anh vẫn giữ được sự tỉnh táo đến đáng sợ.
Khi cơn đau dịu đi, Vũ nhìn quanh căn phòng khách vốn đã tan hoang. Ánh trăng ngoài kia khuyết hẳn một mảnh lớn, hắt những vệt sáng vàng vọt, xanh xao qua ô cửa sổ đổ nát, biến bóng của những đồ đạc trong nhà thành những con quái vật kỳ hình dị trạng đang bò lê trên vách tường.
“Lý Trưởng Lâm không chỉ thách thức chúng ta,” Vũ lên tiếng, giọng anh trầm đục, vang vọng trong không gian tịch mịch. “Lão đang điều khiển toàn bộ địa khí của ngôi nhà này. Linh, em có cảm nhận thấy không? Mặt đất dưới chân chúng ta đang… rung lên.”
Linh nhắm mắt lại, một tay bấm ấn quyết, một tay chạm xuống nền gạch bát tràng đã phủ rêu xanh. Sau vài giây, mắt cô mở trừng, đầy kinh hãi: “Địa mạch bị nghịch chuyển rồi! Có một luồng âm khí cực mạnh đang từ phía sau nhà tràn lên, nó như những xúc tu đang quấn chặt lấy phần móng của ngôi nhà. Nếu chúng ta rời đi theo cổng chính, chắc chắn sẽ sa vào bẫy ‘Bát Quái Đảo Thủ’ của lão.”
Vũ nhíu mày. Anh là một kiến trúc sư, dù là kiến trúc hiện đại hay cổ điển, anh luôn chú trọng đến dòng chảy của không gian. Nhưng lúc này, nhìn qua “Cửu Nhãn” – con mắt thứ chín đang âm ỉ cháy sau lớp băng gạc – anh thấy ngôi nhà của tổ tiên mình hiện lên dưới một hình thể khác. Những bức tường không còn là gạch đá, mà là những dải lụa xám xịt quấn lấy nhau; và dưới nền nhà, những đường rễ đa to như bắp chân người đang không ngừng uốn lượn, tìm cách đâm xuyên lên.
“Nếu không thể ra cửa chính, chúng ta phải tìm lối thoát khác,” Vũ nói đoạn quay gót bước về phía khu nhà bếp và kho chứa phía sau. “Cha anh từng nói, ngôi nhà này được xây theo lối ‘Tàng Phong Tụ Khí’, luôn có một con đường sống trong mọi thế chết. Ông không thể để lại một nơi không có đường lui cho hậu duệ.”
Hai người băng qua dãy hành lang tối tăm. Mỗi bước chân của Vũ đều khiến lớp bụi dày trên sàn bay lên, nhảy múa trong những tia sáng u ám. Khi đi ngang qua phòng chứa rượu của gia đình, Vũ đột ngột dừng lại. Một luồng linh cảm lạnh lẽo chạy dọc sống lưng anh.
Phòng rượu là nơi ông nội và cha anh từng cất giữ những hũ rượu quý đại canh từ đời này sang đời khác. Trong ký ức tuổi thơ nhạt nhòa, Vũ nhớ cha mình thường xuyên xuống đây mỗi khi trời sẩm tối, và mỗi lần trở lên, trên người ông luôn có mùi hương trầm mặc của đất ẩm.
“Ở đây,” Vũ chỉ vào cánh cửa gỗ lim đen bóng, dù qua bao năm tháng vẫn không bị mối mọt xâm hại. Trên cánh cửa khắc hình một nhành đa rủ lá, nhưng nhìn kỹ, những lá đa ấy lại mang hình thù như những con mắt đang khép hờ.
Linh cầm cây đèn pin, luồng sáng mạnh mẽ rọi vào phòng hầm. Không gian dưới hầm thấp hơn mặt đất khoảng hai mét, bậc thang đá dốc đứng và ẩm ướt. Mùi rượu nồng đậm vẩn vương trong không khí, nhưng không phải vị thơm cay thường thấy, mà là một mùi nồng nặc, pha chút vị ngọt lịm của hoa tàn.
Cả hai thận trọng bước xuống. Dưới hầm, hàng chục hũ rượu gốm nung được xếp ngay ngắn dọc theo hai bên tường. Thế nhưng, điều khiến Linh và Vũ phải rùng mình chính là những hũ rượu này đều đã bị quấn chặt bởi những sợi chỉ ngũ sắc đã xỉn màu. Trên mỗi nắp hũ là một tấm bùa vàng, nét vẽ ngoằn ngoèo bằng máu gà chọi, dùng để trấn yểm thứ gì đó bên trong.
“Rượu trấn hồn?” Linh kinh ngạc thốt lên, cô vuốt ve lớp gốm lạnh lẽo. “Đây là thuật của nhà họ Trần các anh sao? Mỗi hũ rượu này… dường như chứa đựng một linh thức bị giam giữ.”
Vũ không trả lời, anh tiến sâu vào góc khuất nhất của hầm rượu. Cửu Nhãn trong anh đang đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi trán. Anh đứng lại trước một hũ rượu lớn nhất, cao tới ngực người, đặt ở vị trí trung cung của hầm. Hũ rượu này không hề có bùa chú, nắp hũ sạch bóng không một hạt bụi, tương phản hoàn toàn với vẻ hoang tàn xung quanh.
Vũ đặt tay lên nắp hũ, một luồng điện lạnh ngắt chạy thẳng vào tim. “Đây không phải hũ rượu. Nó là cơ quan.”
Lực tay của Vũ mạnh hơn người bình thường do tác động của Cửu Nhãn. Anh nghiến răng, xoay mạnh nắp hũ theo chiều kim đồng hồ.
“Rắc! Rắc!”
Tiếng bánh răng đá cọ xát vào nhau vang lên khô khốc dưới lòng đất. Một mảng tường phía sau những kệ rượu bắt đầu chuyển động, chậm chạp lùi vào trong rồi trượt sang một bên, để lộ ra một lối đi tối thâm thẳm, sâu hút.
“Lối đi bí mật!” Linh reo lên khe khẽ, nhưng ngay lập tức cô thu lại ánh sáng đèn pin. “Vũ, anh nhìn kìa.”
Dưới luồng sáng mờ ảo của lối đi mới hiện ra, hai bên vách hầm không phải làm bằng gạch, mà là bằng những bộ rễ đa khổng lồ đã hóa thạch, cứng như thép. Những sợi rễ này được đan xen một cách tài tình, tạo thành một cái vòm vững chãi. Thế nhưng, điều kinh khủng nhất là ở mỗi mấu nối của rễ cây, người ta thấy những mảnh xương trắng hếu lấp ló. Xương tay, xương sườn, thậm chí có cả những mẩu hộp sọ được khảm vào vách hầm như một loại vật liệu trang trí ma quái.
“Đây là ‘Vạn Cốt Đường’,” giọng Linh run rẩy. “Ai đó đã giết người và dùng xác của họ để nuôi dưỡng hệ thống rễ này, tạo ra một lối đi nằm ngoài sự kiểm soát của âm giới. Cha anh… tại sao cha anh lại biết về lối đi này?”
Vũ im lặng, gương mặt anh sắt lại dưới ánh sáng lờ mờ. Mái tóc trắng xóa của anh dường như rực sáng lên trong bóng tối hầm mộ. Anh nhận ra, sự thật về gia đình mình còn đen tối và sâu thẳm hơn những gì anh hằng tưởng tượng. Cha mẹ anh không chỉ là nạn nhân của họ Lý, họ dường như đã lường trước được ngày này, hoặc chính họ cũng là một phần của nghi lễ trấn giữ vĩnh cửu.
“Chúng ta đi. Dù là thiên đường hay địa ngục, con đường này dẫn đến mục tiêu cuối cùng: phía sau ngôi làng.”
Bước chân của Vũ nện xuống nền đất ẩm, âm thanh ấy vọng lại nghe như tiếng gõ vào quan tài. Càng đi sâu, không khí càng trở nên loãng và lạnh lẽo. Linh liên tục tung ra những lá bùa bình an, nhưng mỗi lá bùa chỉ duy trì được vài giây là đã héo quắt, chuyển thành màu tím đen – dấu hiệu cho thấy oán khí ở đây đặc quánh đến mức có thể bóp nghẹt người sống.
Đột nhiên, từ trong bóng tối phía trước, một tiếng khóc tỉ tê vang lên.
*“Vũ… Vũ ơi… cứu mẹ…”*
Thân hình Vũ cứng đờ. Tiếng gọi ấy quá đỗi thân thương, nó khơi gợi lại tất cả những ký ức ấm áp nhất trong tâm hồn gầy guộc của anh. Anh nhìn thấy, ở cuối đường hầm, một bóng phụ nữ mờ ảo trong tà áo dài xanh, gương mặt hiền hậu của mẹ anh hiện ra, bà đang chìa đôi tay đầy máu về phía anh.
“Mẹ?” Vũ vô thức bước lên một bước, con mắt Cửu Nhãn bắt đầu chảy ra một dòng lệ huyết.
“Vũ! Dừng lại! Đó là ảo giác!” Linh hét lớn, cô rút ra một thanh đoản kiếm gỗ dâu, chém mạnh vào không trung giữa Vũ và cái bóng kia. “Thanh âm từ đáy mộ, đừng nghe, đừng nhìn!”
Linh áp một lá bùa ‘Định Tâm’ lên lưng Vũ. Cửu Nhãn trên trán anh nhói lên một cơn đau dữ dội, khiến anh tỉnh người. Cái bóng người phụ nữ xanh xao biến mất, thay vào đó là một cái rễ đa đỏ thẫm như một con mãng xà, chỉ còn cách cổ anh vài phân. Nếu không có Linh, sợi rễ ấy đã quấn chặt lấy cổ anh và lôi anh vào khe nứt của vách đá.
Vũ thở dốc, mồ hôi trộn lẫn máu chảy xuống khóe mắt. “Lý Trưởng Lâm… lão đã ám cả con đường này. Lão muốn anh chết ngay tại đây trước khi kịp thấy giếng cổ.”
“Chúng ta phải nhanh lên,” Linh giục, tay cô bắt đầu run vì kiệt sức khi phải liên tục vận khí chống đỡ.
Hầm rượu của họ Trần hóa ra lại là một nút giao quan trọng của địa mạch làng Mộc. Khi họ đi sâu thêm vài trăm mét, con đường bắt đầu dốc dần lên. Ánh đèn pin của Linh bỗng rọi vào một bệ đá đặt giữa đường hầm. Trên bệ đá là một tấm bản đồ cổ bằng da thú, đã mục nát, nhưng những ký tự bằng chữ Nho đỏ tươi vẫn còn rõ nét.
Vũ cầm tấm bản đồ lên, anh kinh ngạc phát hiện ra: Làng Mộc thực chất được xây dựng trên một trận pháp khổng lồ có tên là “Thất Tinh Quán Nguyệt”. Bảy ngôi nhà của bảy dòng họ lớn nhất làng chính là bảy vị trí của chòm Đại Hùng, còn cây đa cổ thụ ở đầu làng chính là cái cuống của “mặt trăng” – cái giếng cổ nhà họ Lý chính là lõi của nó.
Và bí mật động trời nhất hiện lên trên tấm bản đồ: Gia đình họ Trần của anh không phải là những kẻ bảo vệ bình thường. Họ chính là “Huyết Tế Nhân” – những kẻ mang dòng máu có thể kích hoạt hoặc dập tắt linh lực của toàn bộ vùng đất này.
“Vậy ra… họ Lý cần anh, họ cần dòng máu của một người họ Trần có Cửu Nhãn để hoàn tất việc giải phong ấn hoàn toàn cho Bà Chúa Đa,” Vũ cay đắng nhận ra. “Mọi thứ từ sự biến mất của cha mẹ anh, cho đến dự án xây dựng của tập đoàn Lý Thị, tất cả chỉ là màn kịch để đưa anh về đây, vào đúng đêm trăng máu này.”
“Vũ, nhìn xem!” Linh chỉ về phía trước.
Một tia sáng nhỏ nhoi hiện lên cuối đường hầm. Đó không phải ánh sáng của đèn điện, mà là ánh sáng bàng bạc, u quạnh của vầng trăng khuyết chiếu qua một kẽ hở giữa các lớp đá và rễ cây. Họ đã thoát ra khỏi khu vực ngôi nhà cũ, và vị trí hiện tại của họ chính là Gò Ma – một địa danh đầy cấm kỵ nằm ngay phía sau dinh cơ nhà họ Lý.
Lối ra của đường hầm được ngụy trang vô cùng khéo léo sau một ngôi miếu thờ thần linh đã bị sụp đổ gần hết. Khi bước ra ngoài, cái không khí hanh khô của ban đêm khiến cả hai đều thấy lạnh buốt. Trước mặt họ, cách một cánh đồng lúa khô cằn là dinh thự nguy nga của Lý Trưởng Lâm. Ngôi nhà kiểu kiến trúc Pháp nhưng lại có những mái đao nhọn hoắt như móng vuốt quỷ dữ hướng lên trời.
Ở phía bên kia, cây đa cổ thụ khổng lồ hiện ra trong màn sương mờ ảo, trông giống như một khối đen đặc quánh đang không ngừng phình ra. Tiếng lá đa xào xạc lúc này không còn là âm thanh của tự nhiên nữa, mà nó nghe như tiếng nghiến răng của hàng ngàn con quỷ đang bị đói lâu ngày.
“Linh, em cầm lấy cái này,” Vũ đưa cho Linh một mảnh vải cũ rách mà anh vừa tìm thấy trong túi áo khoác của cha mẹ để lại dưới hầm. Mảnh vải có thêu chữ ‘Bình’. “Nó mang theo hơi ấm cuối cùng của họ. Nếu anh có chuyện gì, em hãy dùng Cửu Nhãn của anh… không, hãy dùng tất cả những gì có thể để chạy khỏi nơi này.”
“Anh nói điên gì vậy?” Linh gắt lên, ánh mắt cô lộ vẻ cương quyết chưa từng có. “Em không theo anh để nhìn anh hy sinh. Chúng ta sẽ lấy lại Bản Mệnh Phù và giải oan cho mọi người.”
Vũ mỉm cười nhạt, nụ cười phảng phất vẻ u sầu của kẻ biết trước định mệnh. Anh cảm thấy linh lực trong mình đang cạn dần, nhưng con mắt Cửu Nhãn lại đang đạt tới trạng thái kích phát cực độ. Mỗi hơi thở của anh lúc này đều mang theo mùi vị của thời gian và tử khí.
Cả hai lặng lẽ tiến về phía dinh thự họ Lý. Họ không đi cửa chính, nơi có những gã bảo vệ cao lớn và những u hồn gác cổng. Họ lần theo sơ đồ trên tấm bản đồ da thú, nhắm thẳng về phía sau vườn – nơi có cái giếng cổ nằm sâu dưới một hầm ngầm của ngôi nhà.
Khi bước chân họ vừa chạm vào đất nhà họ Lý, một hồi chuông báo động đột ngột vang lên. Nhưng đó không phải tiếng chuông điện tử, mà là tiếng chuông tang trầm đục, từng hồi một: *Coong… Coong… Coong…*
Từ trong những bóng tối của các bức tường, hàng chục bóng người liêu xiêu bước ra. Đó là những dân làng làng Mộc, nhưng đôi mắt họ đờ đẫn, vô hồn, trên trán mỗi người đều dán một lá bùa màu đen. Họ cầm cuốc, xẻng, dao găm, vây lấy Vũ và Linh theo một đội hình quái lạ.
“Lý Trưởng Lâm dùng thuật ‘Phục Xác’ điều khiển dân làng rồi!” Linh rút đoản kiếm, sẵn sàng chiến đấu.
“Đừng làm họ bị thương, họ chỉ là nạn nhân thôi,” Vũ căn dặn. Anh tiến lên một bước, áp hai ngón tay vào giữa trán, nơi vết sẹo Cửu Nhãn đang nhói đau.
“Tránh ra!” Vũ gầm lên.
Một luồng linh quang màu đỏ từ mắt anh tỏa ra, tạo thành một làn sóng đẩy lùi đám đông đang mộng du. Thế nhưng, đằng sau đám dân làng, từ ban công của tòa dinh thự, Lý Trưởng Lâm hiện ra. Lão vẫn khoác trên mình bộ đồ sườn xám lụa đen, tay vân vê tràng hạt bằng xương người, cười lớn:
“Tốt! Tốt lắm! Cuối cùng cậu cũng tìm thấy lối đi của cha cậu. Cậu có biết không Vũ? Cha cậu đã chết chính trong cái đường hầm ấy, khi cố gắng ngăn cản ta đưa máu của ông ấy xuống Giếng Cổ. Giờ đây, cậu trở về, với một đôi mắt hoàn hảo hơn, một dòng máu tinh khiết hơn. Cảm ơn cậu đã đem ‘chìa khóa’ đến tận tay ta.”
“Mày sẽ phải trả giá cho những gì đã gây ra cho gia đình tao và Thị Mai!” Vũ hét lên, tay anh kết ấn, luồng khí tức quanh người anh bốc lên ngùn ngụt, mái tóc bạc trắng tung bay trong gió dữ.
“Trả giá sao? Để xem cậu có bước qua nổi ‘Huyết Trận Giếng Cổ’ đêm nay không!”
Lão Lý vừa dứt lời, mặt đất rung chuyển dữ dội. Từ trung tâm của vườn hoa, một khối đá lớn bị hất tung, lộ ra miệng giếng cổ tỏa khói đen nghịt. Từ đáy giếng, tiếng rít gào oán hận của Bà Chúa Đa vang lên kinh thiên động địa, rễ đa từ khắp làng Mộc như nhận được lệnh, đồng loạt thu ngắn lại và nhắm thẳng về phía giếng cổ, kéo theo cả một vùng không gian chao đảo.
Bí mật trong hầm rượu họ Trần đã dẫn Vũ đến đây, nhưng đây cũng chính là nơi anh phải đối mặt với nỗi sợ lớn nhất: trở thành một phần của cây đa vĩnh cửu.
Cuộc đối đầu cuối cùng bắt đầu ngay khi ánh trăng máu đầu tiên bắt đầu hiện ra ở phía chân trời, đỏ ối và đầy ám ảnh. Vũ và Linh nhìn nhau, một ánh nhìn như lời thề sống chết, rồi cả hai cùng lao vào bóng tối đặc quánh đang bốc lên từ miệng giếng cổ.