Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 33: Bí mật họ Lý
Đêm làng Mộc sau cơn mưa rừng không mang lại cảm giác thanh sạch, mà chỉ có mùi nồng nặc của đất ẩm trộn lẫn với vị tanh tao của lá đa thối rữa. Ánh trăng nhợt nhạt xuyên qua những kẽ lá, đổ những bóng hình vặn vẹo xuống con đường mòn dẫn vào phía sau dinh thự họ Lý.
Trần Vũ đi trước, bước chân anh hơi lảo đảo. Mỗi nhịp thở đều mang theo cảm giác lồng ngực bị thắt lại. Tóc anh – bây giờ đã bạc trắng quá nửa – lòa xòa trước trán, che đi vết sẹo hình con mắt vừa mới đóng vảy. Anh cảm thấy tuổi thọ của mình như một bình cát đang chảy ngược, nhanh hơn bao giờ hết kể từ khi thu thập được “Mắt của Đất”.
Lê Linh đi sát phía sau, bàn tay cô giữ chặt lấy tay áo anh, lo lắng hỏi khẽ:
– Vũ, anh còn trụ được không? Nếu mệt quá, chúng ta nên nghỉ một chút.
Vũ lắc đầu, giọng anh khản đặc:
– Thanh không có nhiều thời gian. Rễ đa đã ăn vào tủy nó rồi. Nếu không tìm được cách hóa giải ngay tại Giếng Ngọc, Thanh sẽ chết, và cả ngôi làng này sẽ trở thành mảnh đất của quỷ.
Họ đứng trước bức tường đá rêu phong của nhà thờ tổ họ Lý. Đây là khu vực thâm nghiêm nhất làng Mộc, nơi mà ngay cả người dân trong làng cũng hiếm khi được bước chân vào. Dinh thự nhà họ Lý nằm uy nghi như một con thú dữ đang phục sẵn trong bóng đêm, lặng lẽ và đầy đe dọa.
Linh lách qua một khe hở của bức tường vỡ, đưa Vũ tiến vào khu vườn sau. Không giống như những ngôi vườn thông thường, nơi đây trồng toàn những loại cây mang âm khí nặng nề: hoa bỉ ngạn, xương rồng bà và những bụi dâu tằm đen kịt. Giữa sân, những chiếc am nhỏ thờ cúng lắt nhắt được sắp xếp theo sơ đồ bát quái, khói hương nghi ngút tỏa ra một mùi nồng đậm như mùi thịt cháy.
– Vũ, nhìn kìa. – Linh chỉ tay về phía một gian nhà kho nằm tách biệt với sảnh chính, núp dưới bóng một cây hoàng lan cổ thụ nhưng đã chết khô.
Bên ngoài gian nhà kho không hề có lính canh, nhưng trên cửa lại dán chằng chịt những lá bùa vàng rực, bên trên viết những chữ ngoằn ngoèo bằng máu gà chọi. Vũ cảm nhận được một luồng hàn khí tỏa ra từ bên trong, nó lạnh đến mức khiến vết sẹo Cửu Nhãn trên trán anh nhói đau lên từng hồi.
– Đây không phải kho chứa bình thường. – Vũ thì thầm – Đây là nơi cất giữ những thứ không thuộc về dương gian.
Sử dụng chiếc đục đồng nhỏ mà ông cụ Tứ đã đưa cho, Linh khéo léo gỡ những phong ấn trên cửa. Cô là con gái của người giữ đền, vốn đã quen với những loại bùa chú này. Khi lá bùa cuối cùng rơi xuống, cánh cửa gỗ lim nặng nề phát ra tiếng “kẽo kẹt” khô khốc, xé tan không gian tĩnh mịch.
Một luồng mùi mục nát và bụi bặm sộc vào mũi họ. Vũ bật chiếc đèn pin cầm tay. Ánh sáng vàng vọt quét qua căn phòng, làm lộ ra một cảnh tượng khiến cả hai phải rùng mình.
Gian phòng không chứa lúa gạo hay nông cụ. Thay vào đó, hàng chục chiếc giá gỗ được xếp san sát, trên đó bày la liệt những món đồ cổ: từ những bình gốm ám đen, những bức tượng Phật bằng đồng mất đầu, cho đến những miếng thẻ tre mục nát và hàng loạt chuỗi vòng bằng xương.
Linh bước tới gần một chiếc kệ, run rẩy chạm vào một chiếc gương đồng ố vàng:
– Đây là… Gương Chiếu Yêu của phái Nội Đạo… Thứ này đã mất tích từ hơn năm mươi năm trước sau vụ thảm sát ở chùa Kim Quan. Tại sao nó lại nằm ở đây?
Vũ không trả lời, anh bị thu hút bởi một chiếc hòm gỗ lớn đặt ở góc khuất, phía trên phủ một tấm vải nhung đỏ đã sờn rách. Khi anh kéo tấm vải ra, hiện ra dưới ánh đèn pin là hàng chồng sổ sách dày cộp và những bức thư từ đã ngả màu vàng ố.
Anh mở một cuốn sổ ra xem. Đập vào mắt là những dòng chữ ngay ngắn nhưng nội dung thì rùng rợn đến cực điểm:
*”Ngày rằm tháng Bảy năm Tân Sửu: Xuất xưởng ba bộ Xá Lợi oán hồn từ mộ kết họ Hoàng. Khách hàng: Lão gia vùng biên giới. Giá: Một trăm lượng vàng và hai tấc rễ đa lâu năm.”*
Vũ lật tiếp, đôi tay anh run lên bần bật:
*”Ngày mùng chín tháng ba: Thu hồi Trấn Yểm Phù từ Miếu Cô. Thay thế bằng Tà Ma Phù để tăng oán lực cho rễ đa. Đã nhận cọc từ tập đoàn xây dựng phía Nam.”*
Linh bước lại gần, đọc lướt qua những trang sổ, sắc mặt cô trắng bệch không còn giọt máu:
– Trời ơi… Nhà họ Lý không chỉ là cường hào trong làng. Họ là những kẻ buôn bán linh hồn! Họ sử dụng thuật pháp của tổ tiên để đào mộ, cướp đoạt những cổ vật tâm linh có uy lực lớn rồi đem bán cho những kẻ săn đồ cổ bóng đêm.
– Không chỉ là bán đồ cổ đâu Linh. – Vũ chỉ vào những dòng ghi chú nhỏ ở lề sách – Nhìn xem, mỗi khi họ lấy đi một món đồ trấn yểm từ các khu mộ hoặc miếu cổ trong vùng, long mạch của làng Mộc sẽ bị suy yếu. Để bù lại sự hổng hóc của phong ấn và giữ cho làng vẫn phát đạt để che mắt dân chúng, họ phải hiến tế.
Linh nghẹn ngào:
– Cho nên… bà Thị Mai… và đứa trẻ dưới gốc đa… họ chỉ là những công cụ để “vá” lại cái long mạch mà họ Lý đã bòn rút đem bán?
– Đúng thế. – Vũ lạnh lùng nói – Lý Trưởng Lâm và tổ tiên lão đã biến cả ngôi làng này thành một “trang trại” nuôi dưỡng oán khí. Họ bán đi sự bình yên của tiền nhân để đổi lấy tiền bạc và quyền lực ở cõi thực. Càng nhiều đồ cổ mang linh tính bị bán đi, cây đa cổ thụ càng phải đâm rễ sâu hơn vào đất để tìm kiếm nguồn sống từ máu và linh hồn của những người xấu số, nhằm giữ cho ngôi làng không sụp đổ hoàn toàn.
Vũ tiếp tục lục lọi trong hòm và tìm thấy một chiếc hộp nhỏ bằng sắt tây, rỉ sét loang lổ. Bên trong là một tập tài liệu có dấu niêm phong của cha anh – kiến trúc sư Trần Đình.
Lồng ngực Vũ đập liên hồi. Anh mở tập hồ sơ ra. Đó là bản vẽ quy hoạch cũ của làng Mộc cách đây 20 năm, nhưng bên trên lại chằng chịt những đường bút mực đỏ của cha anh.
*”Tôi đã sai khi nhận lời Lý Trưởng Lâm thiết kế hệ thống thoát nước vòng quanh Giếng Ngọc. Đây không phải là hệ thống thoát nước. Lão đang lừa tôi để tạo ra một Huyết Trận bao quanh giếng, nhằm hút nốt những linh khí cuối cùng của long mạch vào tay lão. Tôi đã phát hiện ra kho chứa bí mật của lão dưới hầm rượu. Nhà họ Lý đang buôn bán cả xác người chết trẻ để luyện ngải. Tôi phải tố cáo chuyện này trước khi quá muộn.”*
Phía dưới trang giấy là một vết máu khô đen thẫm, nhòe đi một phần chữ ký của cha Vũ.
– Thì ra đây là lý do. – Nước mắt Vũ trào ra, lăn dài trên đôi gò má gầy guộc – Cha tôi không hề mất tích hay bỏ trốn. Ông đã phát hiện ra đường dây buôn bán cổ vật tâm linh này và định ngăn chặn nó. Lão Lý đã giết cả cha lẫn mẹ tôi để bịt đầu mối, rồi tống xác họ xuống Giếng Ngọc để làm vật trấn yểm cuối cùng.
Cơn giận dữ bùng lên trong huyết quản Vũ, át đi cả sự mệt mỏi của cơ thể. Vết sẹo trên trán anh nóng ran như có một hòn than đang dí sát vào da thịt. Cửu Nhãn dù đã khép lại nhưng nó dường như đang rung động trước sự bất công cực độ này.
Bỗng nhiên, một tiếng cười khẩy vang lên từ phía cửa nhà kho:
– Quả nhiên là hổ phụ sinh hổ tử. Cậu cũng thông minh và lì lợm y hệt cha mình năm đó, Trần Vũ ạ.
Vũ và Linh giật mình quay lại. Dưới ánh sáng nhập nhẹ của bóng đêm, Lý Trưởng Lâm đang đứng đó. Lão diện một bộ đồ bà ba màu đen, tay cầm một cây gậy đầu rồng mạ vàng, đôi mắt lão sáng quắc một cách ma mị. Phía sau lão là hai gã thanh niên lực lưỡng, mặt mày lầm lì, tay cầm những sợi dây thừng có thắt nút kỳ lạ.
– Lý Trưởng Lâm! – Vũ gầm lên, bàn tay anh siết chặt lấy tập hồ sơ – Lão sẽ phải đền mạng cho cha mẹ tôi, và cho tất cả những người dân làng Mộc đã bị lão hại!
Lão Lý bước vào trong phòng, không hề tỏ ra sợ hãi. Lão nhìn quanh gian nhà kho bằng ánh mắt tự hào, như một người thợ ngắm nghía những tác phẩm của mình:
– Đền mạng sao? Cậu trẻ ạ, cậu nhìn thấy đống cổ vật này chứ? Một bức tượng đá cụt đầu kia có giá trị bằng cả đời cậu đi làm kiến trúc sư ở thành phố đấy. Cha cậu… ông ấy quá cứng nhắc. Ta đã đề nghị chia cho ông ấy ba phần lợi nhuận, nhưng ông ấy lại chọn chính nghĩa. Mà chính nghĩa ở làng Mộc này… luôn nằm sâu mười mét dưới lòng đất.
Lão chỉ gậy vào Vũ, giọng lạnh lùng hơn:
– Ta vốn định để cậu yên nếu cậu cứ ngoan ngoãn làm khảo sát rồi biến đi. Nhưng cậu lại mò mẫm vào đây, lại còn lấy được cả “Mắt của Đất”. Cậu có biết chiếc nhãn thạch đó là thứ ta thèm khát suốt hai mươi năm qua để hoàn thiện bộ sưu tập của mình không?
Linh đứng chắn trước mặt Vũ, giọng cô sắc lẹm:
– Ông không phải là con người nữa. Ông là quỷ dữ đội lốt người. Những thứ này… ông bán chúng đi, rồi dùng máu người để bù đắp. Ông không sợ báo ứng sao?
Lý Trưởng Lâm cười lớn, tiếng cười vang vọng trong không gian chật hẹp, đầy ma quái:
– Báo ứng? Ta chính là báo ứng của làng này! Nếu không có tiền từ những thứ này đổ vào, làng Mộc đã nghèo đói đến chết từ lâu rồi. Ta giữ cho cái làng này tồn tại, ta cho chúng công việc, cho chúng cuộc sống sung túc, thì lấy đi vài mạng người để “trả phí” cho cây đa có gì là sai?
– Lão im đi! – Vũ quát lên. Anh cảm thấy một luồng năng lượng từ Mắt của Đất trong ngực áo đang truyền vào cơ thể. Tuy tóc anh càng bạc trắng thêm, nhưng đôi mắt anh lại ánh lên một tia sáng lạnh lẽo – Lão chỉ là một con ký sinh trùng bám vào nỗi đau của người khác mà thôi.
Lý Trưởng Lâm thu nụ cười lại, khuôn mặt lão trở nên tàn độc:
– Đủ rồi. Hai thằng kia, bắt lấy tụi nó. Đứa con gái để lại làm vật tế cho đêm trăng máu. Còn thằng ranh họ Trần kia… ta sẽ lột da đầu nó để lấy lại cái sẹo Cửu Nhãn. Nó là chìa khóa duy nhất để ta điều khiển hoàn toàn mầm mống bên dưới Giếng Ngọc.
Hai gã tay sai lao tới. Một đứa rút ra một tấm bùa màu đen ném về phía Vũ. Tấm bùa nổ tung, tỏa ra một làn khói mù mịt mang theo mùi lưu huỳnh hăng nồng.
Linh nhanh nhẹn rút từ trong túi áo ra một nắm gạo muối đã được gia trì, ném mạnh về phía làn khói:
– Tán khí!
Làn khói đen bị đẩy lùi, nhưng một gã khác đã áp sát Vũ, tay lăm lăm một sợi chỉ đỏ dài. Đây không phải chỉ bình thường, đó là “Chỉ Thắt Hồn”, một loại pháp khí tà thuật dùng để khóa chặt kinh mạch của người có căn cốt tâm linh.
Vũ cảm thấy cơ thể mình chậm chạp do tổn thọ, nhưng bản năng sinh tồn và thù hận đã thôi thúc anh hành động. Anh không lùi lại mà tiến tới, dùng chính sức mạnh đang cắn nuốt mình để phản kháng. Anh vung tay, chiếc vòng dâu tằm trên cổ tay dù đã vỡ một nửa vẫn còn sót lại vài hạt dâu. Những hạt dâu này được cha mẹ anh gia trì bằng chính sinh mạng trước khi qua đời.
– Án! – Vũ thét lên một tiếng mật chú.
Những hạt dâu tằm bắn ra như những viên đạn, va vào sợi chỉ đỏ tạo nên những tia lửa điện xanh loét. Gã tay sai rú lên một tiếng rồi văng ngược ra sau, bàn tay cháy sạm như vừa chạm vào sắt nung.
Lý Trưởng Lâm thấy vậy, sắc mặt biến đổi. Lão không ngờ Vũ dù mất đi Cửu Nhãn vẫn có thể sử dụng được chút linh lực tàn dư. Lão đưa gậy đầu rồng lên, miệng lẩm bẩm những lời chú ngữ kì dị bằng tiếng Phạn cổ.
Ngay lập tức, những cổ vật xung quanh bắt đầu rung chuyển. Tiếng gào khóc, tiếng nghiến răng và tiếng xích sắt va vào nhau vang lên từ trong những chiếc hầm, những chiếc bình cổ. Oán khí của hàng trăm năm bị dồn nén trong kho cổ vật bắt đầu bị lão Lý đánh thức.
– Chết đi! – Lão Lý chỉ gậy vào Vũ.
Hàng loạt oán linh xanh lè, méo mó lao ra từ những món đồ cổ, nhắm thẳng vào Vũ và Linh mà cấu xé.
– Vũ, tránh ra sau tôi! – Linh hét lớn, cô rút chiếc Long Vĩ Tiên (roi đuôi rồng) mà cụ Tứ đã giao, quất mạnh vào không trung.
Mỗi tiếng “vút” của roi đều mang theo sức mạnh thần thánh, đánh tan những oán linh cấp thấp. Nhưng số lượng chúng quá nhiều. Nhà họ Lý đã gom góp đồ cổ tâm linh cả trăm năm, lượng oán linh tích tụ ở đây khủng khiếp đến mức không một thầy cúng nào có thể chống lại một mình.
Vũ nhìn thấy giữa đám hỗn loạn, Lý Trưởng Lâm đang lén lút rút ra một vật phẩm cuối cùng: đó là một cái đầu lâu thu nhỏ được quấn bằng những sợi tóc dài của phụ nữ – chính là của Thị Mai. Lão định dùng nó để triệu hồi sức mạnh của Bà Chúa Đa ngay tại đây.
– Không thể để lão làm điều đó! – Vũ hét lên.
Anh liều mạng xông qua đám oán linh, chấp nhận để những bộ móng ma quái cào nát cánh tay mình. Anh cảm thấy tuổi thọ mình tiếp tục rút ngắn, mười năm… hai mươi năm… Tóc anh rụng xuống từng sợi trắng tinh như tuyết, nhưng bước chân anh không dừng lại.
Khi chỉ còn cách lão Lý hai mét, Vũ rút từ trong ngực ra “Mắt của Đất”. Viên đá đen lánh bỗng chốc phát sáng rực rỡ, đối kháng trực tiếp với tà khí của cái đầu lâu trong tay lão Lý.
– Mày điên rồi! – Lý Trưởng Lâm kinh hoàng – Mày đang tự sát đấy! Dùng sức mạnh của Nhãn Thạch khi không có Cửu Nhãn che chở, mày sẽ bị nó thiêu rụi linh hồn!
– Dù tôi có chết, cũng phải kéo lão xuống cùng! – Vũ gầm lên.
Viên đá bùng nổ một luồng ánh sáng vàng thổ đại diện cho sức mạnh địa mạch. Sức mạnh này như một luồng nước lũ, quét sạch toàn bộ oán linh trong gian phòng và đánh bật Lý Trưởng Lâm văng vào bức tường đá phía sau. Toàn bộ kho chứa đồ cổ rung chuyển dữ dội, những kệ gỗ đổ sập xuống, chôn vùi hàng loạt cổ vật quý giá nhưng đẫm máu.
Lý Trưởng Lâm hộc máu mồm, lão nhìn trân trân vào Vũ – lúc này trông như một vị thần điên cuồng với mái tóc trắng bay trong gió. Lão hoảng sợ thực sự. Sự điên rồ của một kẻ không còn gì để mất đáng sợ hơn bất cứ loại tà thuật nào.
Lão Lý cố gắng gượng dậy, nhưng vết thương do Nhãn Thạch gây ra không đơn giản là vết thương xác thịt. Linh hồn lão đang bị địa mạch làng Mộc chối bỏ.
– Chúng mày… chúng mày sẽ không thoát khỏi đây đâu… – Lão Lý vừa lùi vừa thở dốc – Giếng Ngọc… rễ đa… tất cả đã chuẩn bị xong rồi… Ngay cả cha mẹ mày cũng không muốn mày cứu chúng nó đâu… haha…
Nói đoạn, lão tung ra một nắm bột tro xám xịt vào không trung, tạo nên một màn sương dày đặc. Khi màn sương tan đi, Lý Trưởng Lâm và hai gã tay sai đã biến mất theo một lối đi ngầm bí mật phía sau kệ sách đổ nát.
Linh chạy lại đỡ lấy Vũ ngay khi anh khuỵu xuống. Người anh lạnh ngắt như đá, hơi thở yếu ớt vô cùng.
– Vũ! Anh tỉnh lại đi! Đừng làm em sợ! – Linh khóc nghẹn, cô vội vàng đổ vào miệng anh một chút nước thần trong lọ sứ mang theo.
Vũ ho sặc sụa, mở mắt ra. Anh nhìn vào đống đổ nát của gian kho, rồi nhìn vào bàn tay mình – đôi bàn tay đã trở nên nhăn nheo như người sáu mươi tuổi.
– Linh… – Anh thầm thì – Bằng chứng… đống sổ sách đó…
Linh vội vàng gom lại những cuốn sổ quan trọng nhất và tập hồ sơ của cha Vũ nhét vào ba lô. Cô nhìn thấy giữa đống hoang tàn, một chiếc hộp gỗ khác nhỏ hơn bị vỡ nát, để lộ ra những thẻ bài khắc tên các nạn nhân bị hiến tế suốt trăm năm qua.
Số lượng thẻ bài nhiều đến mức kinh hãi. Cả một lịch sử thịnh vượng của họ Lý được xây dựng trên một nghĩa địa ngầm khổng lồ.
– Em lấy rồi. – Linh nói, lau nước mắt – Chúng ta phải đi thôi. Lý Trưởng Lâm đã chạy về hướng Giếng Ngọc. Lão chắc chắn sẽ khởi động nghi lễ cuối cùng trước khi chúng ta kịp vạch trần mọi chuyện.
Vũ dựa vào người Linh, cố gắng đứng dậy. Mỗi bước đi lúc này với anh là một cực hình đau đớn. Tuy nhiên, trong đôi mắt bạc của anh, ngọn lửa hận thù không hề tắt đi mà lại bùng cháy mãnh liệt hơn.
Họ ra khỏi nhà kho, nhìn về phía ngôi miếu và cây đa cổ thụ ở đằng xa. Trong đêm tối, tán cây đa như một cái tà áo khổng lồ bao phủ lấy bầu trời, và dưới những gốc rễ sần sùi kia, tiếng rầm rì như có hàng ngàn con sâu đang bò dưới đất.
Trần Vũ biết, bí mật về cuộc mua bán cổ vật tâm linh của họ Lý chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Sự thật về cha mẹ anh, về sự hy sinh của họ và linh hồn của đứa trẻ dưới gốc đa, tất cả sẽ hội tụ tại điểm cuối cùng: Giếng Ngọc.
Gió bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo hơi thở của tử thần. Đêm nay, máu sẽ lại chảy, nhưng lần này, nó không phải là máu hiến tế cho sự tham lam, mà là máu để gột rửa một dòng tộc tội lỗi.
– Đi thôi Linh. – Vũ nói, giọng điệu kiên định đến lạ lùng – Xuống giếng.
Họ bước đi trong bóng đêm, để lại sau lưng gian nhà kho đổ nát – chứng tích của sự hủ bại và tham lam vô độ của một dòng họ đã bán linh hồn cho bóng tối. Trên tay Linh, những cuốn sổ ghi chép tội ác rung lên trong gió, như tiếng kêu cứu của hàng trăm oán hồn đang chờ được giải thoát khỏi sự kìm kẹp của nhà họ Lý.
Phía trước họ, bóng cây đa cổ thụ hiện ra lù lù như một vị giám sát tối cao của u minh, im lặng chờ đợi cuộc đối đầu cuối cùng. Chiến thắng hay thất bại, sự sống hay cái chết, tất cả sẽ sớm được định đoạt khi bình minh ngày mai chưa kịp lên trên ngôi làng bị nguyền rủa này.