Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa Cổ
Chương 71: Cuộc rượt đuổi trong rừng độc

Cập nhật lúc: 2026-05-30 17:44:28 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 71: CUỘC RƯỢT ĐUỔI TRONG RỪNG ĐỘC**

Bóng lưng của Thanh dần tan biến vào màn sương xám ngoét đang bắt đầu dâng lên từ phía chân đê. Làng Mộc lúc này không còn cái vẻ tĩnh mịch của một làng quê Bắc Bộ thường thấy, mà phủ lên mình một lớp màu tử khí đặc quánh. Tiếng chuông miếu vẫn gõ đều đặn: *Boong… boong… boong…* âm thanh ấy không mang lại sự bình an, trái lại, nó giống như nhịp tim của một con quái vật đang thức giấc, thôi thúc những thứ dơ bẩn trỗi dậy từ lòng đất mẹ.

Vũ nhìn xuống đôi bàn tay mình, những lọn tóc bạc trắng rủ xuống trước trán như một lời nhắc nhở nghiệt ngã về cái giá của quyền năng Cửu Nhãn. Anh cảm thấy lồng ngực mình rát buốt, mỗi nhịp thở đều kéo theo hơi lạnh của sương muối luồn vào phế quản.

“Vũ, chúng ta không có nhiều thời gian. Nhìn kìa!” – Lê Linh thốt lên, giọng cô run rẩy, bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lấy tay áo anh.

Vũ ngước mắt nhìn theo hướng chỉ của Linh. Phía đầu làng, những bóng người bắt đầu lảo đảo bước ra từ trong những căn nhà mái ngói thâm nâu. Họ không đi giống người bình thường. Có người kéo lê cái chân gãy gập, có người đầu ngoẹo sang một bên một cách quá đắt, nhưng tất cả đều có chung một đặc điểm: đôi mắt trắng dã không có đồng tử, và trên môi họ, những mảnh lá đa khô còn sót lại, bám vào kẽ răng như những ký sinh trùng đen kịt.

Đó là dân làng Mộc. Hay đúng hơn, đó là những cái xác không hồn bị thao túng bởi trận pháp “Bách Quỷ Độc Màn” mà Lý Trưởng Lâm đã kích hoạt.

“Họ bị dẫn hồn rồi.” – Linh nhanh chóng rút từ trong túi áo bà ba ra một nắm gạo muối và một xấp bùa vàng – “Vũ, nếu bị họ chạm vào, hơi người của anh sẽ bị hút cạn, lúc đó Cửu Nhãn sẽ tự động khai mở để tự vệ, anh sẽ chết vì kiệt sức trước khi kịp đến nhà thờ tổ!”

“Chạy vào Rừng Độc!” – Vũ quyết đoán đưa ra lựa chọn.

Rừng Độc Nhân, nơi mà người dân làng Mộc đời đời kiếp kiếp coi là vùng đất cấm, nơi những ngôi mộ kết phát mọc lên như nấm sau mưa và không một sinh linh nào dám bén mảng tới. Nhưng vào lúc này, đó là lối thoát duy nhất để cắt đuôi đám người mộng du đang ngày một đông dần.

Hai người vừa chạy, phía sau đã vang lên những tiếng gầm gừ khô khốc từ cổ họng của đám người mộng du. Tiếng bước chân trần vỗ lên mặt đất bùn nhão nhoét nghe lạch bạch, lạch bạch đều đặn đến đáng sợ.

Khi bước chân đầu tiên chạm vào bìa Rừng Độc, không khí đột ngột thay đổi. Một mùi hăng hắc của lá mục và mùi hôi thối của tử khí lâu ngày xộc thẳng vào mũi. Những cây cổ thụ ở đây có hình thù quái dị, cành lá khẳng khiu vươn ra như những cánh tay quỷ dữ muốn níu kéo kẻ đi đường. Dưới gốc cây, những nấm mộ nhô lên khỏi mặt đất, có ngôi còn nứt toác, để lộ ra những mẩu xương trắng hếu đã xỉn màu thời gian.

“Cẩn thận rễ cây!” – Vũ hét lên, kéo mạnh Linh về phía mình.

Ngay dưới chân Linh, một sợi rễ đen kịt vừa trồi lên khỏi đống lá mục, uốn lượn như một con rắn hổ mang đang thủ thế. Nó không phải là rễ cây bình thường, mà là rễ của “Nhãn Ma” – một phần xúc tu của cây đa cổ thụ đang vươn dài ra tận đây để săn mồi.

Sương mù trong rừng dày đến mức đứng cách nhau hai sải tay cũng chỉ thấy những bóng mờ nhạt. Càng đi sâu vào, Vũ càng cảm thấy ấn ký trên trán mình nhói đau. Cửu Nhãn đang phản ứng với lượng oán khí khổng lồ bao trùm lấy khu rừng này.

“Vũ… em… em thấy nặng quá.” – Linh bắt đầu lảo đảo. Cô là người có căn âm, sự nhạy cảm với âm khí khiến cô trở thành mục tiêu của những oán linh đang lảng vảng quanh đây.

Vũ cắn răng, anh cởi chiếc vòng dâu tằm trên tay mình – vật duy nhất còn sót lại của mẹ – quấn vào cổ tay Linh.
“Giữ chặt lấy, đừng buông ra. Sức mạnh còn sót lại của mẹ anh sẽ bảo vệ em.”

Chiếc vòng dâu tằm vừa chạm vào da Linh liền phát ra một luồng sáng đỏ nhạt, xua tan đi phần nào màn sương đen đang bao quanh cô. Nhưng đổi lại, khi không còn sự bảo hộ, Vũ ngay lập tức cảm nhận được những tiếng thì thầm chói tai vang lên từ mọi phía.

*“Trần Vũ… trả nợ máu…”*
*“Kẻ canh giữ… ngươi cũng sẽ phải mục nát như chúng ta thôi…”*

Tiếng nói của hàng trăm oán hồn bị hiến tế suốt trăm năm qua dồn dập dội vào tâm trí anh. Vũ gầm lên một tiếng, ép mình phải giữ vững sự tỉnh táo.

Phía sau, đám người mộng du đã tiến sát. Họ không đi mà bò, bò bằng bốn chân với tốc độ kinh người, lách qua những kẽ hở giữa các ngôi mộ kết. Một người đàn ông – vốn là người hàng xóm vẫn hay chào Vũ mỗi sáng – giờ đây đang áp sát, đôi bàn tay gầy guộc đầy vết lở loét vươn ra, nhắm thẳng vào cổ Vũ.

“Cút đi!” – Vũ xoay người, vung chiếc thước tầm mộc của kiến trúc sư (vật anh vẫn dùng để đo đạc và bí mật khắc các phù văn của Cụ Tứ lên đó) quất mạnh vào mặt người đàn ông.

Một luồng linh lực xanh nhạt phát ra từ cây thước, đánh bật cái xác mộng du văng vào một gốc cây già. Nhưng ngay lập tức, từ phía sau cây đó, ba, bốn bóng người khác lại vồ tới. Chúng không biết đau, không biết sợ, chỉ có bản năng tìm kiếm sự sống để bù đắp vào cái hư vô của chính mình.

“Chạy nhanh lên, Linh! Đừng ngoái đầu lại!”

Hai người luồn lách qua những bụi gai chằng chịt. Gai nhọn đâm vào da thịt, máu tươi chảy xuống thấm vào đất rừng. Và đó là một sai lầm chết người. Máu của người họ Trần mang theo tinh hoa của dòng dõi canh giữ, đối với loài quỷ dữ, đó là liều thuốc độc nhưng cũng là miếng mồi ngon nhất thế gian.

Mặt đất dưới chân bắt đầu rung chuyển. Những ngôi mộ xung quanh đột nhiên sụt xuống, và từ bên dưới, những sợi rễ đa to bằng bắp chân người lớn bắt đầu trồi lên, đan xen vào nhau tạo thành một tấm lưới khổng lồ.

“Chúng ta bị vây rồi!” – Linh kinh hãi dừng bước.

Phía trước, phía sau, và cả hai bên, lối đi đã bị chặn đứng bởi những rễ cây bọc đầy oán khí. Đám người mộng du từ làng Mộc cũng đã đến, chúng đứng thành một vòng tròn, môi vẫn không ngừng nhai đi nhai lại những chiếc lá đa khô khốc. Từ trong sương mù, một hình hài cao lớn hiện ra. Đó không phải là Lý Trưởng Lâm, mà là một sinh vật quái dị – một sự chắp vá giữa xác người và gỗ mục.

Vũ nhận ra bộ quần áo trên xác chết ấy. Đó là lão Lâm, nhưng là một cái bóng do lão điều khiển thông qua một hình nhân thế mạng khổng lồ được kết bằng rễ cây đa.

“Trần Vũ, ngươi nghĩ mình có thể thoát khỏi vận mệnh sao?” – Giọng nói của Lý Trưởng Lâm vang lên từ hư không, trầm đục và vọng lại từ khắp phía. – “Máu của ngươi sẽ tưới tắm cho sự trường sinh của ta. Cửu Nhãn của ngươi sẽ là báu vật mở ra cánh cổng âm dương cho tộc họ Lý cai trị!”

Cơn đau trên trán Vũ đột ngột bùng nổ. Một cảm giác nóng cháy như có ai đó dùng sắt nung đỏ ấn vào da thịt. Cửu Nhãn ở tầng thứ nhất bắt đầu tự ý khai mở dù Vũ chưa cho phép. Anh khụy xuống, một tay ôm đầu, một tay chống thước xuống đất để không bị ngã.

Trong ảo ảnh của Cửu Nhãn, khu rừng Độc Nhân hiện ra không còn là cây cối hay mộ phần nữa, mà là một biển máu mênh mông. Dưới mỗi gốc cây là một linh hồn đang bị xích bằng rễ cây, họ đang gào thét trong tuyệt vọng. Và kinh khủng hơn, Vũ nhìn thấy hình ảnh của cha mẹ mình. Họ không ở đây, họ ở sâu hơn, bên dưới một chiếc giếng cổ tỏa ra thứ ánh sáng xanh xám lạnh lẽo.

“Vũ! Đừng để nó chiếm lấy anh! Hãy nhìn em!” – Linh gào lên, cô áp sát đôi bàn tay lạnh giá vào má anh, cố gắng dùng hơi ấm của người sống để kéo anh ra khỏi vực thẳm của sự điên loạn.

Ánh mắt Vũ đỏ ngầu, tóc anh bạc thêm một mảng lớn ngay tức khắc. Anh nhìn Linh, thấy gương mặt cô nhòa đi trong sương và nước mắt. Một luồng sức mạnh cuồng bạo từ huyết quản tuôn ra. Vũ đứng bật dậy, chiếc vòng dâu tằm trên tay Linh bỗng bay ngược trở lại, bọc lấy bàn tay phải của anh như một nắm đấm của thánh thần.

“Cửu Nhãn… Khai Quang!”

Vũ quát lên một tiếng chấn động cả khu rừng. Một luồng sáng vàng kim từ trán anh phóng ra, xé toạc màn sương đen đặc. Luồng sáng ấy đi đến đâu, những rễ cây đen kịt bị thiêu cháy đến đó, phát ra những tiếng kêu rít buốt nhức tai như tiếng lợn bị chọc tiết. Đám người mộng du bị áp lực của thần nhãn quật ngã, nằm rạp xuống đất như những con rối đứt dây.

Nhưng cái giá phải trả quá lớn. Vũ nôn ra một ngụm máu đen, cơ thể anh gầy sọp đi trông thấy. Cửu Nhãn đang rút cạn sinh mệnh của anh để đổi lấy sức mạnh nhất thời.

“Chạy đi!” – Vũ thầm thì, giọng anh đã khản đặc.

Linh xốc nách Vũ, dìu anh vượt qua vòng vây đã bị phá vỡ. Họ lao vào vùng tối nhất của khu rừng, nơi sương mù dường như không dám bén mảng tới do ánh sáng của Cửu Nhãn vẫn còn sót lại trong không gian.

Phía sau, tiếng cười của Lý Trưởng Lâm vẫn vọng lại: “Cứ chạy đi, Trần Vũ. Càng dùng sức mạnh, ngươi càng nhanh chóng trở thành một cái xác khô để ta sử dụng mà thôi. Ta sẽ đợi ngươi ở nhà thờ tổ… nơi nghi lễ cuối cùng sẽ bắt đầu!”

Vũ và Linh chạy không biết bao lâu, cho đến khi hơi thở trở nên đứt quãng và đôi chân rã rời không còn cảm giác. Đột ngột, cánh rừng mở ra một khoảng không rộng lớn. Một kiến trúc cổ kính, u ám hiện ra trước mắt họ dưới ánh trăng đỏ như máu.

Đó là nhà thờ tổ họ Lý.

Ngôi nhà thờ được xây theo kiến trúc chữ Công (工), nhưng bao phủ xung quanh không phải là tường vôi vữa thông thường, mà là những rễ đa khổng lồ ôm chặt lấy như một tổ kén. Trước cửa nhà thờ, hai pho tượng linh thú bằng đá có đôi mắt đang rỉ ra thứ chất lỏng đen sì, hôi hám.

Vũ cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ giữa huyết quản của mình và mảnh đất dưới chân nhà thờ này. Có cái gì đó đang gọi anh. Không phải là sự căm thù của Thị Mai, cũng không phải là tà thuật của lão Lý. Đó là một hơi ấm thân thuộc đến nhói lòng.

“Ba… Mẹ…” – Vũ mấp máy môi.

Linh lo lắng nhìn anh. Anh lúc này trông như một ông già bảy mươi tuổi trong thân xác chàng trai hai mươi lăm. Đôi mắt anh u uẩn, đầy mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên định.

“Vũ, chúng ta vào chứ? Hay chờ Đại úy Nam đến?”

Vũ lắc đầu: “Nam không vào đây được đâu. Đây là trận pháp linh hồn, súng đạn không có tác dụng. Vả lại, anh cảm thấy thời gian của mình không còn nhiều nữa. Nếu không giải quyết đêm nay, cả làng Mộc sẽ thực sự biến mất khỏi bản đồ thế gian.”

Vũ đưa tay lên ngực, nơi có một ngăn túi nhỏ chứa bản vẽ khảo sát làng Mộc mà anh đã bí mật sửa đổi bằng những phù văn mật tông. Đó là kế hoạch cuối cùng của một kiến trúc sư khi đối diện với một kiến trúc quỷ dữ: Phá hủy nó từ tận gốc rễ bằng sự cân bằng của âm dương.

Đúng lúc họ chuẩn bị bước lên những bậc thềm đá đầy rêu xanh của nhà thờ tổ, một bóng người cao lớn đứng sẵn ở đó tự bao giờ. Người đó quay lưng lại với họ, chiếc áo dài đen tung bay trong gió lạnh.

“Cuối cùng thì ngươi cũng tới.”

Đó là Thanh. Nhưng giọng nói này… Vũ khựng lại. Thanh không còn sự thâm trầm hay vẻ điên dại lúc trước. Giọng nói này mang một uy lực cổ xưa, mênh mông và vô cảm.

Vũ nheo mắt nhìn. Qua tầng ánh sáng mờ ảo của Cửu Nhãn còn chưa khép hẳn, anh bàng hoàng nhận ra, sau lưng Thanh, một bóng hình người phụ nữ áo đỏ đang áp sát vào lưng anh ta, hai tay bà ta ôm lấy cổ Thanh như một người tình nhân, nhưng mười đầu ngón tay lại cắm sâu vào da thịt, điều khiển từng cử động của anh ta.

Đó là Bà Chúa Đa – Thị Mai.

Bà ta đang trực tiếp cộng sinh với Thanh để đón tiếp Vũ. Một cuộc gặp gỡ không ai mong đợi, nơi những người bạn cũ giờ đây chỉ còn có thể nhìn nhau qua lăng kính của thù hận và nghiệp chướng từ ngàn xưa truyền lại.

Gió rừng Độc Nhân lại nổi lên, tiếng lá đa xào xạc hòa cùng tiếng rên rỉ của những linh hồn mộng du phía xa xa. Đêm nay, tại nơi thối nát này, sự thật sẽ được phơi bày dưới ánh sáng đỏ của vầng trăng khuyết.

Vũ siết chặt nắm tay, máu từ lòng bàn tay rỉ ra, thấm vào chiếc vòng dâu tằm đã vỡ nát. Anh bước lên bậc thềm đầu tiên, sẵn sàng cho một cuộc chiến không có đường lui.

Hồi kết của bí mật dưới bóng cây đa cổ, chỉ mới bắt đầu bước vào những giờ khắc kinh hoàng nhất.


**[HẾT CHƯƠNG 71]**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8