Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa Cổ
Chương 72: Hang động của những kẻ bị lãng quên

Cập nhật lúc: 2026-05-30 17:45:27 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 72: HANG ĐỘNG CỦA NHỮNG KẺ BỊ LÃNG QUÊN**

Bóng tối dưới hầm ngầm không phải cái tối đơn thuần của việc thiếu ánh sáng. Đó là một thứ bóng tối đặc quánh, nhơn nhớt và mang theo mùi vị của sự mục nát lâu đời. Khi Trần Vũ và Lê Linh bước qua ngưỡng cửa đá đặt dưới bệ thờ của nhà thờ tổ họ Lý, không khí lập tức thay đổi. Tiếng gió gào rít bên ngoài bị triệt tiêu hoàn toàn, thay vào đó là một âm thanh trầm đục, nhịp nhàng như tiếng tim thai đập trong lòng đất.

“Vũ… anh có nghe thấy gì không?” Lê Linh thì thào, giọng cô run rẩy trong không gian hẹp. Cô giơ cao chiếc đèn bão nhỏ, ánh lửa leo lét chỉ đủ soi sáng khoảng trống chưa đầy hai mét phía trước.

Trần Vũ không đáp ngay. Cửu Nhãn ở giữa trán anh lúc này không còn rực sáng như trước, nó chỉ còn là một vệt tím bầm đau đớn, liên tục giật thon thót theo nhịp tim. Mỗi lần con mắt thứ chín ấy rung lên, Vũ lại nhìn thấy những dòng chảy của oán khí – đỏ sẫm như máu đặc – đang len lỏi dọc theo các vách đá. Chúng không phải là mạch nước ngầm, mà là những sợi rễ đa siêu hình đang bám chặt vào từng tấc đất, hút lấy tinh túy của vùng đất này.

“Đừng nghe theo nó,” Vũ cảnh báo, giọng khản đặc. “Đó không phải là tiếng tim đập. Đó là nhịp hô hấp của cây đa cổ thụ. Chúng ta đang đi thẳng vào bên trong cơ thể nó.”

Lối đi dốc dần xuống sâu. Những bậc đá ban đầu bằng phẳng dần trở nên xù xì, nhầy nhụa chất dịch xanh đen. Hai bên vách hang, những rễ cây to bằng bắp chân người bò lổm ngổm như những con trăn khổng lồ đang ngủ say. Điều đáng sợ là trên những lớp vỏ rễ sần sùi ấy, thỉnh thoảng lại hiện lên những gương mặt người nhăn nheo, méo mó như thể họ bị ép phải hòa tan vào gỗ đá.

Sau hơn mười phút dò dẫm, không gian đột ngột mở rộng. Một hang động khổng lồ hiện ra trước mắt họ, nhưng cảnh tượng bên trong khiến Lê Linh phải b bịt chặt miệng để ngăn một tiếng hét thất thanh.

Dưới ánh sáng lân tinh xanh lét phát ra từ những khối thạch nhũ bị ám oán khí, hàng chục, có lẽ hàng trăm người đang nằm, ngồi hoặc treo lơ lửng dọc theo vách hang. Họ không chết, nhưng cũng không thể gọi là sống. Cơ thể họ khô quắt lại như những bộ hài cốt bọc da, mái tóc dài ra lượt thượt, bạc trắng hoặc xám xịt như cỏ khô. Đáng sợ nhất là từ hốc mắt, tai, mũi và miệng của họ, những sợi rễ đa thanh mảnh như sợi chỉ cắm sâu vào, xuyên thấu qua da thịt để nối liền họ với hệ thống rễ cái của cây đa cổ.

Họ giống như những trái quả dị dạng được treo trên một cái cây địa ngục.

“Đây là… tất cả những người mất tích sao?” Linh lắp bắp, đôi chân cô như muốn nhũn ra. “Người dân làng Mộc… từ hàng chục năm qua… tất cả đều ở đây?”

Vũ bước tới gần một người đàn ông đang ngồi tựa vào vách đá. Ngực người đó vẫn phập phồng rất nhẹ, một hơi thở yếu ớt đến mức khó lòng nhận ra. Anh nheo mắt nhìn qua linh lực còn sót lại của Cửu Nhãn. Trong lồng ngực người đàn ông kia, trái tim không còn đập vì máu nữa, mà bị một nhánh rễ đa quấn chặt, ép nó co bóp để chuyển hóa linh khí vào thân cây.

“Họ không được phép chết,” Vũ nói, thanh âm nhuốm màu bi thương. “Lý Trưởng Lâm và Bà Chúa Đa đã biến họ thành những ‘bình chứa’ sống. Linh hồn họ bị giam cầm trong thân xác, chịu đựng sự hành hạ vĩnh viễn để nuôi dưỡng oán khí cho cây đa. Chừng nào cây đa còn đứng vững, họ sẽ còn bị hành hạ trong trạng thái dật dờ này, không thể đầu thai, cũng không thể tan biến.”

Vũ chợt khựng lại khi nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc ở góc khuất. Đó là một người phụ nữ mặc bộ quần áo bà ba rách nát, hoa văn trên vải đã mờ đi vì năm tháng nhưng Vũ vẫn nhận ra.

“Bà Tư?” Linh thảng thốt gọi tên.

Đó là mẹ của một người bạn trong làng đã mất tích mười năm trước. Khi ấy, cả làng đổ xô đi tìm khắp rừng Độc Nhân mà không thấy dấu vết, ai cũng bảo bà bị hổ vồ hay sảy chân xuống suối. Không ai ngờ được bà lại nằm đây, ngay dưới lòng đất của chính ngôi làng mình sinh sống.

Đôi mắt bà Tư chợt mở ra. Nhưng đó không phải là đôi mắt người. Đồng tử bà trắng dã, đầy những sợi tơ rễ đỏ au. Khi thấy Vũ và Linh, miệng bà há hốc, từ cuống họng phát ra tiếng kêu “khẹc khẹc” khô khốc như tiếng gỗ mục gãy vụn.

“Cứu… con… tôi…”

Tiếng nói ấy không phát ra từ dây thanh quản, mà vang lên trực tiếp trong tâm thức của Vũ. Một làn sóng u uất ập đến khiến anh lảo đảo.

“Vũ! Anh không sao chứ?” Linh chạy lại đỡ anh, nhưng đúng lúc đó, những xác không hồn xung quanh bắt đầu chuyển động.

Những sợi rễ đa đang cắm vào cơ thể họ đột ngột căng lên như những sợi dây đàn. Một loạt tiếng động lục cục vang lên khi xương cốt của những kẻ bị lãng quên bị kéo căng, ép họ phải đứng dậy. Hàng trăm đôi mắt trắng dã cùng lúc hướng về phía hai người.

Họ không phải muốn tấn công vì căm ghét, mà vì họ bị điều khiển bởi một ý chí tối cao hơn. Từ trong góc tối nhất của hang động, tiếng cười lanh lảnh của Bà Chúa Đa Thị Mai lại vang lên, hòa cùng tiếng trầm đục của Lý Trưởng Lâm:

“Nhìn xem, kiến trúc sư trẻ. Đây mới là công trình thực sự của dòng họ Lý và sự thỏa hiệp của họ Trần. Mỗi sinh mạng ở đây là một viên gạch, mỗi giọt máu là một vữa hồ. Ngươi muốn phá bỏ cây đa sao? Vậy ngươi hãy bước qua xác của hàng trăm dân làng này đi!”

Đám người sống không hồn bắt đầu bò trườn về phía họ. Tay chân họ khẳng khiu, những móng tay dài ra sắc lẹm do tác dụng của oán khí. Cảnh tượng hàng trăm người rên rỉ, lê lết cơ thể mục nát trong hang tối giống như một cảnh tượng rút ra từ tầng sâu nhất của địa ngục.

“Đừng giết họ, Vũ! Họ vẫn còn sống!” Linh hét lên, cô lúng túng rút ra một xấp bùa Trấn Hồn nhưng đôi bàn tay không ngừng run rẩy.

“Anh biết!” Vũ cắn răng, anh vươn tay quệt ngang vết thương vẫn còn rỉ máu trên lòng bàn tay mình, bôi lên chiếc vòng dâu tằm đã nứt vỡ. “Chúng ta không giết họ, chúng ta phải cắt đứt sự liên kết!”

Vũ nhắm mắt lại, cố gắng đánh thức những tia sáng cuối cùng của Cửu Nhãn. Một cảm giác nóng cháy lan tỏa từ trán xuống toàn bộ hệ thần kinh. Anh nhìn thấy một mạng lưới chằng chịt những sợi chỉ đen nối từ trần hang xuống từng người một. Đó chính là khế ước máu.

“Linh, bùa Thái Thượng Trấn Vũ, hướng mười hai giờ, dán lên trần hang!” Vũ ra lệnh.

Lê Linh nhanh chóng hiểu ý. Cô ném một đạo sực lệnh lên cao, dùng một hơi linh lực nhỏ nhoi còn sót lại kích hoạt. Đạo bùa rực sáng, tạm thời chặn đứng những sợi rễ đang lao xuống định xuyên thủng người Vũ.

Tận dụng khoảnh khắc đó, Vũ lao về phía bà Tư. Anh không né tránh đôi bàn tay gầy guộc đang cào cấu vào vai mình, mà ngược lại, anh ôm chặt lấy bà. Máu của Vũ chạm vào những sợi rễ trên cổ người phụ nữ.

*Xì xì…*

Tiếng như sắt nung gặp nước lạnh vang lên. Những sợi rễ đa gặp máu của kẻ mang ấn ký Cửu Nhãn lập tức quắn quéo, teo lại và đứt lìa. Bà Tư đổ sụp xuống vòng tay anh, cơ thể run lên bần bật rồi hoàn toàn bất tỉnh, nhưng những sợi tơ đỏ trong mắt đã biến mất.

“Có tác dụng!” Linh reo lên.

Nhưng niềm hy vọng vừa mới nhen nhóm đã bị dập tắt ngay lập tức. Những người khác không chỉ đứng yên. Dưới sự điều khiển của Bà Chúa Đa, họ bắt đầu đè lên nhau, tạo thành một bức tường thịt khổng lồ, ngăn cản Vũ và Linh tiến vào sâu hơn.

Tiếng của Lý Trưởng Lâm lại vang lên, lần này tràn đầy sự đắc ý:
“Ngươi có bao nhiêu máu để cứu từng đó người? Ngươi muốn cứu họ, hay muốn cứu cha mẹ ngươi? Nhìn xem kìa!”

Ở phía sau bức tường thịt ấy, dưới một khối đá lớn có hình thù như một cái giếng cổ ngược hướng lên trần hang, hai khối kén rễ cây to nhất đang treo lơ lửng. Bên trong lớp gỗ sần sùi mờ ảo, Vũ lờ mờ nhìn thấy khuôn mặt của cha và mẹ mình. Họ nhắm nghiền mắt, gương mặt thanh thản một cách kỳ lạ nhưng làn da đã bắt đầu hóa mộc.

“Cha… Mẹ…”

Trái tim Vũ như bị ai đó bóp nghẹt. Sự tỉnh táo vốn có của một kiến trúc sư bị cuốn trôi bởi cơn sóng cảm xúc mãnh liệt. Anh định lao tới, nhưng hàng chục xác người lại ập đến, đè nặng lên vai, lên lưng anh. Những bộ móng sắc nhọn cào rách áo, đâm vào da thịt Vũ, nhưng anh như không cảm thấy đau đớn.

“Vũ, tỉnh lại đi! Đó là cái bẫy!” Linh lao tới, dùng thanh kiếm gỗ trừ tà gạt những cánh tay đang bủa vây Vũ. “Bà ta đang dùng oán niệm của họ để nuốt chửng anh!”

Cửu Nhãn trên trán Vũ đột ngột rỉ ra một giọt lệ máu. Tầm nhìn của anh chuyển sang màu đỏ rực. Trong giây phút đó, anh nhìn thấy bản chất của hang động này. Nó không chỉ là nơi chứa người mất tích. Mỗi xác người ở đây được đặt vào một huyệt vị phong thủy cụ thể, biến toàn bộ hang động thành một trận đồ **“Cửu U Hấp Linh Trận”**.

Kế hoạch của Lý Trưởng Lâm thật thâm độc: Hắn dùng chính sự nhân từ của Vũ để cầm chân anh ở đây. Nếu Vũ cố gắng cứu từng người, anh sẽ kiệt sức đến chết trước khi chạm được tới trung tâm phong ấn. Nếu anh dùng sức mạnh để phá hủy tất cả, anh sẽ mang nghiệp sát sinh hàng trăm mạng người, khiến Cửu Nhãn bị ô uế và không bao giờ có thể mở lại được nữa.

Vũ đứng lặng giữa đám xác sống đang xâu xé mình. Tóc anh dưới ánh sáng lân tinh dường như bạc thêm một tầng nữa.

“Linh,” Vũ nói nhỏ, giọng nói bình thản đến đáng sợ. “Dùng bùa chỉ ngũ sắc của cụ Tứ đi. Quấn quanh anh và em.”

“Anh định làm gì?”

“Chúng ta sẽ không cứu họ từng người một,” Vũ nhìn sâu vào trong tâm của hang động, nơi có một khe hở nhỏ dẫn tới nguồn gốc của mọi rễ đa. “Chúng ta sẽ cắt đứt nguồn dinh dưỡng từ tâm mạch. Linh, hãy tin anh. Chúng ta phải đi xuyên qua họ.”

Lê Linh nhìn vào đôi mắt chứa đầy sự quyết tuyệt của Vũ, cô không hỏi thêm mà nhanh chóng rút cuộn chỉ ngũ sắc ra, quấn quanh cổ tay hai người rồi lầm rầm đọc chú. Những xác không hồn dường như bị một lực đẩy vô hình đẩy lùi lại vài bước, nhưng chúng vẫn bao vây kín kẽ.

Vũ bắt đầu bước đi. Mỗi bước anh đi, anh đều để lại một dấu chân bằng máu. Đó không phải là máu rơi xuống đất vô ích, mà mỗi giọt đều được anh điều khiển để vẽ thành những đường thẳng nối giữa các điểm huyệt đạo dưới lòng hang.

Hành động này tiêu tốn linh lực kinh khủng. Mồ hôi vã ra như tắm trên gương mặt nhợt nhạt của Vũ. Những linh hồn bị giam cầm dường như cảm nhận được sự thay đổi, họ bắt đầu gào rú. Âm thanh của hang động lúc này giống như tiếng than khóc từ địa ngục, khiến tâm trí con người dễ dàng sụp đổ.

Khi họ tiến gần đến trung tâm hang động, không gian bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách lạ lùng. Đám người sống không hồn không còn đuổi theo nữa, họ đứng sững lại ở ranh giới một vòng tròn lớn xung quanh cái giếng cổ ngược.

Trên trần hang, ngay phía trên cái giếng, rễ cái của cây đa cổ thụ rủ xuống như một khối thịt đang phập phồng đỏ hỏn. Đó là “Trái tim” của tà thụ. Và ngay dưới gốc rễ ấy, Lý Trưởng Lâm đang đứng đó, tay cầm một đoản đao bằng xương người, gương mặt lão tràn ngập sự cuồng loạn.

“Muộn rồi, Trần Vũ!” Lý Trưởng Lâm cười gằn, lão chỉ tay về phía hai kén người chứa cha mẹ Vũ. “Mười hai giờ đêm đã điểm. Trăng máu đã lên đỉnh cây đa phía trên. Chỉ cần ta nhỏ một giọt máu của kẻ mang Cửu Nhãn vào tim đa, ta sẽ có được sự trường sinh của thần linh, còn các ngươi sẽ vĩnh viễn là một phần của khu rừng Độc Nhân này!”

Bất ngờ, từ sau lưng Lý Trưởng Lâm, bóng dáng Thanh hiện ra, hay nói đúng hơn là một con rối mang hình hài Thanh. Bà Chúa Đa Thị Mai trong tà áo đỏ rách nát bắt đầu hiện hình rõ rệt hơn bao giờ hết. Bà ta không nhìn Lý Trưởng Lâm, mà ánh mắt oán độc ném thẳng về phía Vũ.

“Kẻ canh giữ… dòng họ Trần… trả nợ!”

Bà ta vung tay, hàng trăm sợi rễ mảnh từ trên trần hang lao xuống như những mũi tên hướng về phía Linh. Vũ không kịp suy nghĩ, anh lao đến chắn trước mặt cô. Những sợi rễ xuyên qua vai anh, qua cánh tay, máu bắn ra nhuộm đỏ cả chỉ ngũ sắc.

“Vũ!” Linh thét lên, cô cố gắng dùng thuật pháp để đẩy lùi Thị Mai nhưng oán khí ở đây quá mạnh, những lá bùa vừa lấy ra đã cháy thành tro xám.

Vũ quỳ rạp xuống đất, máu chảy dài từ các vết thương. Nhưng trên môi anh lại hiện ra một nụ cười nhợt nhạt.

“Bà Chúa… Bà nói đúng. Tôi là người họ Trần. Tôi đến đây để trả nợ. Nhưng không phải trả bằng mạng sống của người dân làng Mộc.”

Vũ dùng bàn tay đẫm máu chụp lấy một rễ cây đang đâm vào vai mình, thay vì đẩy ra, anh lại siết chặt lấy nó, dùng chính cơ thể mình làm vật dẫn truyền ngược.

“Cửu Nhãn… Kiến… Quang!”

Một luồng sáng tím rực phát ra từ trán Vũ, nhưng lần này nó không lan tỏa ra xung quanh mà dồn hết vào hệ thống rễ cây. Anh đang dùng chút linh lực cuối cùng của mình để “đánh thức” tất cả những kẻ bị lãng quên trong hang động.

Thông qua sự liên kết của rễ đa, Vũ truyền tải một thông điệp, một ý chí thức tỉnh đến hàng trăm linh hồn đang bị giam cầm.

“Hãy nhìn lại mình! Hãy nhớ về người thân, nhớ về ánh mặt trời làng Mộc! Đừng để họ điều khiển nữa!”

Hang động bỗng rung chuyển dữ dội. Những người sống không hồn bỗng nhiên ôm lấy đầu, họ bắt đầu phát ra những tiếng kêu đau đớn, nhưng đó là tiếng kêu của sự tỉnh táo. Khế ước máu bắt đầu rạn nứt.

Lý Trưởng Lâm hốt hoảng khi thấy nguồn cung cấp oán khí bị gián đoạn. Lão gào lên: “Ngươi dám? Ngươi sẽ chết vì kiệt sức trước khi họ tỉnh lại!”

“Nếu phải chết để kết thúc vòng lặp này,” Vũ ngước nhìn về phía kén người của cha mẹ mình, đôi mắt anh tràn đầy lệ, “thì tôi cũng cam lòng.”

Một luồng linh áp khổng lồ từ tâm hang động bùng phát, thổi bay tất cả. Trong sự hỗn loạn của đất đá rơi rụng, Vũ cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫm, như thể mọi tội lỗi của dòng họ và nỗi đau của những kẻ bị lãng quên đang cùng lúc dồn nén lại, chuẩn bị cho một sự bùng nổ cuối cùng.

Phía trước họ, bóng đen của Thị Mai và Lý Trưởng Lâm đang gầm lên trong giận dữ, khi “công trình” mà họ dày công xây dựng suốt trăm năm qua bắt đầu nứt vỡ từ ngay bên trong lõi hang của những kẻ bị lãng quên.


**[HẾT CHƯƠNG 72]**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8