Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 76: Cửu Nhãn tầng 3: Thấu thị âm dương
Màn sương đen đặc quánh lại như nhựa đường, tràn qua những tán lá đa già nua, rủ xuống mặt đất một vẻ u ám đến nghẹt thở. Càng tiến gần về phía Giếng Ngọc, không khí càng nồng nặc mùi tanh tưởi của máu tươi lẫn với mùi đất ẩm mốc của những ngôi mộ mới bị xới tung. Dưới chân Trần Vũ, những rễ đa khổng lồ không còn im lìm như thực vật nữa, chúng nhịp nhàng phập phồng, truyền đi những rung động kỳ lạ, như thể cả cây đa cổ thụ lúc này đã biến thành một sinh vật sống đang hít thở, chờ đợi bữa tiệc hiến tế bắt đầu.
Trần Vũ lảo đảo bước đi, hơi thở nặng nề và đứt quãng. Từng bước chân của anh in trên mặt đất trông giống như một kẻ già nua đang tiến gần tới cửa tử. Mái tóc anh đã bạc đi quá nửa, da thịt trên đôi tay khô khốc, những nếp nhăn hiện rõ dưới ánh sáng mờ ảo của mặt trăng máu. Cái giá của việc cưỡng ép khai mở Cửu Nhãn ở những tầng trước đang rút cạn nhựa sống của anh với tốc độ khủng khiếp. Bên cạnh anh, Lê Linh vẫn kiên trì dìu đỡ, gương mặt cô tái nhợt nhưng đôi mắt đầy vẻ kiên định. Cô cảm nhận được hơi lạnh toát ra từ người Vũ, cái lạnh của người đã đặt một chân vào cõi âm.
“Vũ, nhìn kìa!” – Linh thốt lên, giọng run rẩy chỉ về phía trước.
Hiện ra sau màn sương là khu vực Giếng Ngọc, trung tâm của phong ấn cổ xưa. Tại đó, mặt đất đã bị nứt toác, để lộ ra những đường rãnh hình mạng nhện được lấp đầy bằng một loại dung dịch đỏ thẫm, lấp lánh thứ ánh sáng ma mị. Đó chính là Huyết Trận mà Lý Trưởng Lâm đã dày công bố trí. Ngồi trên bệ đá cạnh miệng giếng, lão Lý trong bộ lễ phục đen tuyền, tay cầm một chiếc chuông đồng nhỏ. Mỗi lần lão rung chuông, mặt nước giếng lại sôi sục lên, và những bóng ma từ bốn phương tám hướng lại điên cuồng lao về phía đó.
“Trần Vũ, ngươi đến sớm hơn ta tưởng đấy!” – Lý Trưởng Lâm nở một nụ cười tàn độc. Đôi mắt lão lúc này không còn tròng trắng, chỉ còn một màu đen thăm thẳm của kẻ đã bán linh hồn cho quỷ dữ. “Ngươi nhìn xem, tổ tiên ngươi đã nợ Thị Mai, nợ dòng họ Lý này biết bao nhiêu máu? Hôm nay, ta sẽ dùng máu của kẻ hậu duệ cuối cùng nhà họ Trần để hoàn tất phong ấn đời đời cho vinh hoa của ta!”
Vũ không đáp, anh cảm thấy vết ấn ký giữa trán mình – nơi Cửu Nhãn trú ngụ – đang nóng ran lên như bị một thanh sắt nung đỏ gí vào. Cơn đau khiến anh quỵ xuống, máu từ kẽ mắt chảy dài xuống gò má.
“Vũ! Anh không sao chứ?” – Linh hốt hoảng ôm lấy anh.
Đúng lúc đó, từ phía sau những gốc cây đa, một nhóm người bước ra. Vũ sững sờ khi nhìn thấy họ. Dẫn đầu là Thanh – người bạn nối khố đã mất tích. Gương mặt Thanh hốc hác, đôi mắt đờ đẫn nhưng vẫn còn đó nụ cười hiền lành quen thuộc. Đằng sau Thanh, kinh hoàng hơn, là hai bóng người mang dáng dấp của cha và mẹ Vũ. Họ nhìn anh với ánh mắt đau xót, đôi bàn tay gầy guộc đưa về phía anh.
“Vũ ơi… cứu bố mẹ… đau quá… lạnh quá con ơi…” – Tiếng nói rên rỉ của mẹ anh vang lên, chân thật đến mức khiến tim anh như bị bóp nghẹt.
Lê Linh định lao về phía họ: “Thanh! Chú… Cô… Mọi người còn sống sao?”
“Dừng lại!” – Vũ hét lên một tiếng khản đặc, anh dùng hết sức bình sinh túm lấy tay Linh. “Đừng… đừng bước tới đó…”
Lý Trưởng Lâm cười lớn: “Sao thế Trần Vũ? Ngươi không muốn đoàn tụ với cha mẹ sao? Ngươi không muốn cứu bạn mình sao? Nhìn đi, họ đang ở ngay trước mắt ngươi. Chỉ cần ngươi bước tới, đưa bàn tay chứa Cửu Nhãn kia ra, mọi khổ đau sẽ kết thúc.”
Những bóng người kia tiến lại gần hơn. Mẹ của Vũ đưa tay vuốt tóc anh, cảm giác ấy ấm áp và thân thuộc đến kỳ lạ. Vũ cảm thấy ý chí mình lung lay dữ dội. Liệu đây có phải là thật? Liệu Cửu Nhãn đã cho anh thấy một phép màu? Anh đưa bàn tay run rẩy lên, định chạm vào gương mặt của người mẹ.
Nhưng ngay khi ngón tay anh chỉ còn cách làn da của bà một tấc, chiếc vòng dâu tằm trên cổ tay Vũ – di vật duy nhất mẹ anh để lại – đột nhiên thắt chặt, tỏa ra một luồng khí nóng bỏng khiến anh sực tỉnh. Chiếc vòng vốn đã đen kịch, giờ đây nứt vỡ, một hạt gỗ rụng xuống, chạm vào “người mẹ” trước mặt.
Xoẹt!
Một làn khói đen bốc lên từ chỗ tiếp xúc. Gương mặt mẹ anh vặn vẹo trong một tích tắc, để lộ ra một mảng da thịt xám xịt, thối rữa đầy dòi bọ trước khi trở lại vẻ hiền từ ban đầu.
“Quỷ giả dạng…” – Vũ rít qua kẽ răng.
Cơn đau giữa trán bùng phát đến đỉnh điểm. Vũ hiểu rằng nếu không khai mở tầng tiếp theo của Cửu Nhãn, anh sẽ chết chìm trong đống ảo ảnh này mà không bao giờ chạm được đến sự thật. Anh buông tay Linh, ngồi xếp bằng ngay giữa huyết trận, đôi tay kết ấn “Cửu Tự Chân Ngôn” – bí thuật mà anh đã nhìn thấy trong ký ức của cha mình từ Huyết Thư.
“Thiên địa vô cực, vạn pháp quy tông. Cửu Nhãn khai thị, âm dương phân minh!”
Vũ thét lên một tiếng long trời lở đất. Từ giữa trán anh, lớp da thịt nứt ra, một luồng ánh sáng vàng kim xen lẫn sắc đỏ của máu phun trào. Khác với những lần trước, lần này luồng sáng không tỏa rộng mà hội tụ lại thành một con mắt thứ ba sắc lạnh, đồng tử có hình hoa sen chín cánh đang xoay tròn theo chiều ngược kim đồng hồ.
**Cửu Nhãn Tầng Thứ Ba: Thấu Thị Âm Dương!**
Trong nháy mắt, thế giới quan của Trần Vũ hoàn toàn sụp đổ và tái thiết. Mọi thứ trước mắt anh giờ đây không còn được cấu thành bằng vật chất đơn thuần, mà là bằng những luồng khí.
Lê Linh đứng cạnh anh, quanh cô là một vầng hào quang trắng trong trẻo, mang theo sinh khí dồi dào. Nhưng những kẻ đứng đối diện…
Vũ rùng mình. Qua Cửu Nhãn tầng 3, anh không còn thấy cha mẹ hay Thanh nữa. Thay vào đó là ba bộ xương khô trắng hếu được bao bọc bởi một lớp oán khí đen đặc rợn người. Chúng không có gương mặt, chỉ có những cái hốc đen ngóm đang há ra, nối với những sợi tơ máu mỏng manh dẫn về phía chuông đồng của Lý Trưởng Lâm. Những thứ mà anh vừa cảm nhận được – hơi ấm, mùi hương, giọng nói – thực chất chỉ là những xung năng lượng tà ác đánh lừa giác quan của kẻ yếu đuối.
Lý Trưởng Lâm trong mắt anh giờ đây cũng không còn là con người hoàn chỉnh. Lão giống như một cái kén tà thuật khổng lồ, bên trong là hàng ngàn linh hồn gào thét, mặt lão chi chít những gương mặt của những người dân làng đã chết trong cuộc thanh trừng 20 năm trước. Lão đang điều khiển một đội quân quỷ mị giả dạng dân làng Mộc, chúng vây quanh giếng Ngọc, quỳ lạy như những tín đồ cuồng tín.
“Ảo ảnh rẻ tiền!” – Vũ gầm lên.
Anh chỉ tay về phía “cha mẹ” mình. Một luồng sáng vàng bắn ra từ Cửu Nhãn, quét qua ba cái bóng đó. Ngay lập tức, lớp da thịt giả tạo bị thiêu rụi, để lộ ra ba con quỷ sai với hình thù dị dạng, mình mẩy đầy gai nhọn và rễ đa. Chúng thét lên đau đớn rồi tan biến vào sương mù.
Linh đứng bên cạnh kinh ngạc nhìn những “người thân” biến mất, lúc này cô mới nhận ra mình vừa suýt bước chân vào hố sâu của tà thuật.
Lý Trưởng Lâm biến sắc, chiếc chuông đồng trên tay lão run rẩy dữ dội: “Tầng thứ ba… Ngươi đã đạt tới mức thấu thị âm dương? Làm sao có thể? Một kẻ sắp chết như ngươi lấy đâu ra hồn lực để gánh vác tầng nhãn pháp này?”
Vũ gắng gượng đứng dậy, mái tóc bạc trắng bay trong gió, nhìn anh lúc này như một vị đạo sĩ già nua thoát tục. Anh cảm thấy tuổi thọ của mình đang bị đốt cháy như một ngọn đèn trước gió, nhưng sức mạnh nhãn pháp mang lại cho anh một sự tỉnh táo tuyệt đối.
“Lý Trưởng Lâm, đôi mắt này không dùng để giết chóc. Nó dùng để nhìn thấu nỗi đau của những kẻ bị ngươi giam cầm.” – Vũ nói, giọng vang vọng như từ một không gian khác.
Bằng Cửu Nhãn tầng 3, Vũ nhìn xuyên qua mặt đất quanh Giếng Ngọc. Dưới đó không chỉ có xương cốt, mà là một hệ thống dây thần kinh oán hận đan chéo nhau, liên kết chặt chẽ với rễ cây đa. Và ở sâu nhất, dưới đáy giếng, anh thấy một bóng hình người phụ nữ bị đóng đinh bởi mười hai cái cọc tre đen kịt – Thị Mai. Oán khí của bà ta không phải tự nhiên mà phát tán, nó bị lão Lý dùng một trận pháp tên là “Hút Tủy Chuyển Vận” để chiết xuất hằng ngày.
Lão Lý điên cuồng lắc chuông: “Thấu thị thì đã sao? Nhìn thấy rồi thì ngươi cũng chỉ là một kẻ đứng xem cái chết của chính mình mà thôi!”
Lão vung tay, mặt đất rung chuyển. Hàng chục “người dân làng” đứng quanh đó đột ngột lao về phía Vũ. Qua Cửu Nhãn, Vũ thấy rõ đây là những xác chết được bơm đầy âm khí, linh hồn họ bị giam cầm ngay trong xác thịt để phục vụ cho lão. Họ vừa là lá chắn, vừa là vũ khí. Nếu Vũ tấn công, anh sẽ giết chết những linh hồn vô tội còn sót lại. Nếu không tấn công, anh sẽ bị họ xé xác.
“Nhìn kỹ đi Trần Vũ! Đây là những người dân mà ngươi muốn cứu! Để xem Cửu Nhãn của ngươi có dám xuống tay không!” – Lão Lý cười khả ố.
Một người đàn ông trung niên – chú Sáu thợ mộc – lao tới, tay cầm cái đục dài. Gương mặt chú đầy nước mắt, miệng lẩm bẩm: “Cứu chú… Vũ ơi… chú không muốn giết cháu… cái tay không nghe lời chú…”
Lê Linh hoảng hốt đưa gương bát quái lên định trấn yểm nhưng Vũ ngăn lại.
“Đừng, họ là người thật bị điều khiển bằng tà chỉ (chỉ máu).”
Với tầng nhãn pháp Thấu thị Âm Dương, Vũ không nhìn vào cơ thể họ mà nhìn vào những sợi chỉ đỏ li ti đang găm vào các đại huyệt trên lưng họ, dẫn thẳng tới tay của Lý Trưởng Lâm. Đó là tà thuật điều khiển rối người sống.
Vũ hít một hơi thật sâu, máu từ Cửu Nhãn lại tuôn ra. Anh không đánh trả, mà bước đi giữa đám đông đang hung hãn lao tới. Mỗi khi một xác người chạm gần anh, Cửu Nhãn lại phóng ra một tia sáng vàng hình mũi kim, chuẩn xác cắt đứt sợi tà chỉ đang bám trên vai họ.
Một, hai, mười người… Những người dân làng đổ sụp xuống đất như những con rối bị cắt dây. Họ không chết, chỉ ngất đi vì âm khí được giải tỏa đột ngột.
“Không thể nào!” – Lý Trưởng Lâm gào lên khi thấy binh đoàn của mình tan rã một cách dễ dàng. “Đó là tà thuật vô hình, làm sao nhãn pháp của ngươi có thể tác động được?”
“Trong thế giới của Cửu Nhãn tầng 3, không có gì là vô hình cả.” – Vũ vừa nói vừa ho ra một ngụm máu lớn. Anh đã quá giới hạn. Tim anh đập loạn nhịp, cảm giác như những mạch máu đang vỡ tung dưới sức ép của nhãn lực.
Khi người dân cuối cùng ngã xuống, trước mặt Vũ chỉ còn lại Lý Trưởng Lâm. Lúc này, bóng của cây đa cổ thụ đột ngột vươn dài, bao trùm lấy cả hai. Từ dưới đất, những rễ đa sắc nhọn như giáo mác trồi lên, tạo thành một cái lồng giam khổng lồ.
Bà Chúa Đa – Thị Mai – hiện hình. Bà ta không còn mang dáng vẻ người phụ nữ treo cổ đơn thuần, mà là một thực thể oán hận cao hàng trượng, với mái tóc là những sợi rễ cây quấn chặt. Bà ta gầm rú, một tiếng gầm chấn động cả làng Mộc, làm rung chuyển cả ngôi miếu cổ gần đó.
Lý Trưởng Lâm quỳ xuống, mặt đầy vẻ cuồng tín: “Thần Đa! Hãy nhìn đi! Kẻ hậu duệ họ Trần đã mở Cửu Nhãn! Đó là vật tế thượng hạng nhất cho bà! Hãy ăn thịt nó, bà sẽ được tự do, và tôi sẽ được trường sinh!”
Thị Mai cúi xuống, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào Trần Vũ. Áp lực từ oán hồn trăm năm khiến Linh ngất lịm ngay tại chỗ. Vũ đứng vững bằng chút tàn lực cuối cùng, Cửu Nhãn của anh xoay tròn liên tục, cố gắng tìm ra một tia sinh cơ duy nhất trong đống oán khí dày đặc này.
Trong nhảnh khắc đó, thông qua khả năng thấu thị âm dương, Vũ chợt nhận thấy một điều kỳ lạ. Bên trong khối oán khí khổng lồ và đen đặc của Thị Mai, tại vị trí lồng ngực, có một điểm sáng trắng li ti, yếu ớt như một ngọn đèn trước bão.
Đó không phải oán hận. Đó là… chút tình người còn sót lại? Hay là sự thật về nỗi oan khuất chưa được hóa giải?
Vũ chợt nhớ lại lời dặn của cha mẹ trong mơ: *“Kẻ gây tội cũng là kẻ giải tội.”*
Dòng máu họ Trần trong người anh đang sôi sục. Anh hiểu rằng Cửu Nhãn tầng 3 này cho anh thấy một lựa chọn khác thay vì tiêu diệt.
“Thị Mai… hãy nhìn kỹ vào đôi mắt này.” – Vũ nói, giọng anh nhỏ nhưng lại át cả tiếng gió gào rú.
Anh không dùng sức mạnh để đẩy lùi Thị Mai, mà ngược lại, anh thu hồi toàn bộ khí lực phòng thủ, mở rộng hoàn toàn linh hồn mình qua Cửu Nhãn. Anh đang dùng nhãn pháp để tạo ra một “con đường” dẫn truyền ký ức.
Anh cho bà ta thấy những gì anh vừa thấu thị: thấy Lý Trưởng Lâm đã lợi dụng nỗi đau của bà ta như thế nào, thấy cái chết đau đớn của cha mẹ anh – những người vốn dĩ cũng muốn giải thoát cho bà ta 20 năm trước. Anh cho bà ta thấy sự thật về huyết thống họ Trần, không chỉ có sự phản bội của tổ tiên trăm năm trước, mà còn có sự hối lỗi bằng mạng sống của những thế hệ sau.
Thị Mai khựng lại. Những rễ đa đang định đâm xuyên người Vũ dừng lại giữa không trung, run rẩy.
Lý Trưởng Lâm hoảng sợ: “Làm gì thế? Giết nó đi! Giết nó!”
Lão điên cuồng lắc chiếc chuông đồng, nhưng âm thanh vang lên giờ đây không còn sự uy nghiêm của kẻ điều khiển, mà là tiếng kim loại nứt vỡ. Một rễ đa bất ngờ quật mạnh vào tay lão, khiến chiếc chuông văng xuống Giếng Ngọc.
Mất đi công cụ khống chế, oán khí của Thị Mai bùng phát như một cơn lũ vỡ đê, nhưng lần này mục tiêu của nó không phải là Vũ.
Bằng Cửu Nhãn, Vũ thấy rõ linh hồn Thị Mai đang giằng xé dữ dội giữa sự tàn bạo của oán linh và ánh sáng nhỏ bé trong ngực kia. Anh cần thêm một cú hích. Một cú hích cuối cùng để phá tan xiềng xích trăm năm.
Vũ quay sang phía miệng Giếng Ngọc, nơi hơi lạnh tỏa ra thấu xương. Anh lảo đảo bước tới, máu từ mắt thứ ba nhỏ xuống mặt nước giếng đang sôi sùng sục. Qua làn nước đỏ thẫm, Cửu Nhãn cho anh thấy dưới đáy giếng có một vật phẩm: đó là một khối gỗ tạc hình một đứa trẻ, trên đó có khắc ba chữ bằng máu: “Trần Hoài Nam”.
Vũ bàng hoàng. Trần Hoài Nam? Đó là tên người anh trai đã mất tích từ khi lọt lòng của anh, người mà anh cứ ngỡ chưa từng tồn tại trên đời.
Hóa ra, 20 năm trước, để giữ chân cây đa không bộc phát hoàn toàn khi họ Trần tìm cách phá giải nghi lễ, cha mẹ anh đã buộc phải thực hiện một giao ước đau đớn: dâng hiến linh hồn của đứa con đầu lòng để “vỗ về” oán linh Thị Mai, mong chờ một ngày đứa con thứ hai – chính là Vũ – đủ sức mạnh để kết thúc tất cả.
Hóa ra, cái “điểm sáng” bên trong oán khí của Thị Mai chính là linh hồn đứa trẻ nhà họ Trần đã ở bên cạnh bà ta suốt 20 năm qua, dùng sự thuần khiết để ngăn bà ta hoàn toàn hóa thành quỷ dữ.
“Anh trai…” – Vũ thì thào, nước mắt hòa cùng máu nóng chảy dài.
Sự thấu thị âm dương đã phơi bày sự thật nghiệt ngã nhất. Dòng họ Trần đã trả nợ cho Thị Mai bằng thứ quý giá nhất: tình máu mủ.
Biết được điều này, sự phẫn nộ trong lòng Vũ bùng cháy, biến thành một luồng sức mạnh mới cho Cửu Nhãn. Ánh sáng vàng kim lúc này bỗng hóa thành một màu trắng tinh khôi của lửa thanh tẩy.
“Lý Trưởng Lâm! Ngươi dùng mạng sống của gia đình ta để nuôi dưỡng tham vọng của mình. Hôm nay, dưới đôi mắt thấu thị này, tội ác của ngươi không còn chỗ ẩn nấp!”
Vũ vung tay, một luồng ánh sáng trắng phóng thẳng xuống đáy giếng. Khối gỗ “Trần Hoài Nam” vỡ tan, giải phóng một linh hồn trẻ thơ nhỏ bé. Linh hồn ấy bay vút lên, sà vào lòng oán linh khổng lồ Thị Mai.
Cái ôm của đứa trẻ như một liều thuốc độc đối với oán khí đen đặc, nhưng lại là sự cứu rỗi duy nhất cho linh hồn Thị Mai. Toàn bộ khu vực cây đa bỗng chốc im bặt. Những rễ cây co rút lại, oán khí tan loãng dần.
Lý Trưởng Lâm đứng đó, gương mặt cắt không còn giọt máu. Lão nhìn thấy qua Cửu Nhãn của Vũ (đang phản chiếu mọi thứ) những tội ác của mình hiện lên như một cuốn phim quay chậm. Lão thấy hàng trăm linh hồn dân làng đang đứng quanh mình, không còn là những xác rối bị điều khiển, mà là những vong hồn đầy thù hận đang đòi mạng.
“Không… đừng lại đây… Ta là trưởng tộc… Ta là người đứng đầu làng Mộc này!” – Lão gào thét, chạy thụt lùi về phía gốc đa.
Nhưng rễ đa không còn che chở lão nữa. Chúng biến thành những chiếc móc sắt, ghim chặt lấy tay chân lão, kéo lão về phía những bóng ma đang bao vây.
Trần Vũ đứng đó, hơi thở của anh lúc này mỏng manh như sợi tơ. Cửu Nhãn tầng thứ 3 bắt đầu khép lại vì cơ thể đã hoàn toàn kiệt quệ. Anh nhìn thấy linh hồn anh trai mình mỉm cười với mình trước khi tan biến vào hư không cùng với linh hồn của Thị Mai. Một kết thúc thanh thản mà cả hai bên đã chờ đợi một trăm năm.
Khi con mắt thứ ba hoàn toàn khép lại, để lại một vết sẹo dài màu đỏ giữa trán, Trần Vũ ngã gục xuống cạnh Lê Linh. Tóc anh lúc này đã bạc trắng như tuyết, gương mặt của một thanh niên 25 tuổi giờ trông không khác gì một ông lão ngoài 70.
Xung quanh, sương mù bắt đầu tản đi. Ánh trăng máu dần chuyển sang màu bạc dịu hiền. Những người dân làng Mộc tỉnh dậy, họ ngơ ngác nhìn quanh, cảm thấy một gánh nặng vô hình trên vai đã hoàn toàn biến mất.
Lý Trưởng Lâm đã biến mất, chỉ còn lại bộ lễ phục rách nát kẹt giữa đống rễ đa đã khô héo hoàn toàn. Tiếng chuông gọi hồn đã tắt, thay vào đó là tiếng chim đêm lảnh lót vọng lại từ phía rừng sâu.
Lê Linh lờ mờ tỉnh dậy, thấy Vũ đang nằm bất tỉnh, cô hoảng sợ ôm lấy anh, khóc không thành tiếng: “Vũ ơi… anh đừng bỏ em… chúng ta thắng rồi mà…”
Vũ khẽ mở đôi mắt người thường của mình, thấy ánh trăng dịu dàng phản chiếu trong mắt Linh. Anh mỉm cười, một nụ cười mệt mỏi nhưng thanh thản. Cửu Nhãn tầng 3 đã lấy đi tuổi thọ của anh, lấy đi tuổi xuân của anh, nhưng nó đã cho anh thấy điều quý giá nhất mà không quyền năng nào so sánh được: Sự tha thứ và hóa giải.
Dưới bóng cây đa cổ thụ lúc này đã trở nên cằn cỗi và khô héo, một mầm xanh nhỏ bé của một loài cây khác – cây Bồ Đề – đang lặng lẽ vươn lên từ kẽ đá của Giếng Ngọc. Nhân quả trăm năm, cuối cùng cũng đã đến lúc được khép lại bằng một khởi đầu mới.
Vũ nhắm mắt lại, lần đầu tiên sau nhiều năm, anh không còn thấy hình ảnh người phụ nữ treo cổ trong giấc mơ nữa. Thay vào đó là hình ảnh cha mẹ và anh trai mình đang đứng ở phía bên kia con suối Vong, mỉm cười chào anh dưới ánh mặt trời ấm áp.
Bí mật dưới bóng cây đa cổ, từ nay đã không còn là một nỗi kinh hoàng, mà là một bài học đau xót về tình người và nghiệp chướng được lưu truyền mãi trong tâm khảm của người dân làng Mộc.