Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa Cổ
Chương 77: Sự hy sinh của Thanh

Cập nhật lúc: 2026-05-30 17:50:27 | Lượt xem: 1

Tiếng lá khô lạo xạo dưới chân như những tiếng xương gãy vụn. Trong bóng tối đặc quánh của Rừng Độc Nhân, không khí không chỉ mang theo cái lạnh lẽo của sương đêm mà còn nồng nặc mùi hôi thối của bùn nhão và một thứ mùi kim loại rỉ sét đầy ám ảnh — mùi của oán huyết.

Trần Vũ lảo đảo bước đi, hơi thở nặng nề và đứt quãng. Mỗi nhịp thở như có hàng nghìn mũi kim đâm vào buồng phổi khô héo. Dưới ánh trăng mờ đục bị tàn lá rậm rạp che khuất, hình bóng anh hiện lên cô độc và tàn tạ. Tóc anh trắng xóa, rủ xuống gương mặt nhăn nheo của một ông lão. Cửu Nhãn trên trán đã khép lại, chỉ còn là một vết sẹo dài đỏ thẫm rỉ máu, nhưng cái giá phải trả để đổi lấy linh lực vừa rồi là quá lớn. Tuổi thọ của anh đang chảy đi như cát qua kẽ tay.

“Vũ! Cố lên anh, sắp tới bìa rừng rồi!” – Lê Linh vừa khóc vừa xốc nách anh.

Đôi vai nhỏ bé của cô run lên bần bật, bộ áo bà ba đã rách mướp, vấy đầy bùn và những vệt máu đen sẫm từ những bụi gai độc. Nhưng ánh mắt cô vẫn rực cháy một sự kiên định đến đau lòng. Cô không được phép ngã xuống, vì cô là đôi chân, là nhịp tim duy nhất còn dẫn dắt Vũ thoát khỏi tử địa này.

*Rắc!*

Một tiếng động lớn vang lên phía sau, giống như có một khối vật chất khổng lồ vừa quật nát một thân cây già. Tiếng cười lanh lảnh của Bà Chúa Đa – Thị Mai – vọng lại, lồng lộng trong gió rừng, lúc xa lúc gần, lúc như tiếng trẻ con khóc, lúc lại như tiếng bà già than vãn.

“Họ Trần… máu họ Trần phải chảy… để rễ ta xanh… để linh hồn ta thoát khỏi sự giam cầm…”

Cái bóng phía sau họ không phải là người, cũng chẳng phải quỷ thuần túy. Đó là Thanh. Thanh – người bạn nối khố từng chia ngọt sẻ bùi với Vũ, người từng mơ ước cưới vợ sinh con ở cái làng Mộc này – giờ đây chỉ còn là một “vật chứa” gớm ghiếc. Thân hình Thanh vặn vẹo, tứ chi kéo dài ra một cách phi tự nhiên. Dưới lớp da xám xịt của anh, những sợi rễ đa thô nhám chuyển động lổm ngổm như những con rắn độc đang bò trườn.

Mỗi bước đi của Thanh để lại một vũng dịch nhầy đen đục. Khuôn mặt anh ta bị biến dạng hoàn toàn, một nửa vẫn là gương mặt hiền lành của Thanh với đôi mắt đầy lệ, nửa còn lại bị rễ cây đâm xuyên qua hốc mắt, nở ra một nụ cười quái dị của Thị Mai.

“Vũ… cứu… tớ…” – Một giọng nói nghẹn ngào thốt ra từ cuống họng của Thanh.

“Giết… nó đi… giết kẻ mang dòng máu họ Trần!” – Một giọng rít cao vút khác lại át đi ngay lập tức.

Trần Vũ dừng bước, anh khuỵu xuống giữa đám rễ cây mục nát. Anh không còn sức nữa. Nhìn Thanh, lòng anh quặn thắt như bị ngàn mũi dao cứa vào.

“Thanh… mình xin lỗi…” – Vũ thầm thì, cổ họng nghẹn đắng.

“Đừng xin lỗi! Chạy đi Vũ! Chạy đi!” – Thanh đột ngột hét lên. Hai tay anh ta đưa lên bấu chặt lấy đầu mình, móng tay cào cấu vào lớp da thịt đã chuyển sang màu xanh rêu, cố gắng ngăn cản sức mạnh tà ác đang chiếm hữu tâm trí.

Nhưng oán khí từ gốc đa cổ là quá mạnh. Bà Chúa Đa rú lên một tiếng chói tai, điều khiển cơ thể Thanh lao vụt tới như một tia chớp đen. Những sợi rễ từ lưng Thanh phóng ra, uốn éo trong không trung như những xúc tu, mục tiêu chính là trái tim đang đập yếu ớt của Vũ.

Lê Linh hoảng hốt rút chiếc chuông đồng của Cụ Tứ để lại, định tung ra một lần bảo vệ cuối cùng. Nhưng Vũ nắm lấy tay cô, lắc đầu. Anh biết, cái chuông đó chỉ có thể ngăn cản trong chớp mắt, và Linh cần nó để giữ mạng khi thoát ra khỏi đây.

Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, khi một sợi rễ nhọn hoắt chỉ còn cách ngực Vũ vài thốn, cơ thể Thanh đột ngột vặn ngược ra sau.

Một âm thanh khô khốc vang lên — tiếng xương sườn của Thanh bị gãy rời dưới sự cưỡng ép của chính ý chí anh. Thanh đã dùng đôi tay còn chút sức người của mình tự đâm vào mạn sườn, nơi có một mắt rễ chủ của Thị Mai đang ký sinh.

“Khốn khiếp! Con sâu cái kiến này, ngươi dám phản lại ta sao?” – Giọng của Bà Chúa Đa điên cuồng gào thét trong đầu Thanh.

“Vũ… Linh… nghe đây…” – Thanh quỳ sụp xuống, máu đen tuôn ra từ miệng, nhưng đôi mắt anh ta trong một khoảnh khắc ngắn ngủi đã lấy lại được vẻ trong sáng vốn có. “Tớ không cầm cự được lâu đâu… Bà ta đang ăn mòn linh hồn tớ… Chạy ngay đến Giếng Ngọc… dùng Huyết Thư… kết thúc tất cả đi!”

“Thanh, đừng mà! Đi cùng bọn mình!” – Linh nức nở kêu lên.

Thanh mỉm cười, một nụ cười méo mó đầy đau đớn. Những sợi rễ đa bắt đầu điên cuồng tàn phá cơ thể anh từ bên trong để trừng phạt sự phản bội. Chúng đâm xuyên qua bắp đùi, xuyên qua vai, biến anh thành một chiếc “cọc gai” sống.

“Đi đi! Nếu không đi… tớ chết cũng không nhắm mắt được! Nhớ lấy… tớ là Thanh… là người làng Mộc… không phải là quỷ đa!”

Thanh gầm lên một tiếng như dã thú, toàn bộ sức bình sinh cuối cùng của anh dồn vào đôi tay. Anh lao vào ôm chặt lấy cái bóng mờ ảo đang dần hiện hình của Thị Mai phía sau lưng mình. Anh dùng cơ thể mình làm một chiếc lồng giam, cố ý để những rễ cây đâm sâu vào người, quấn chặt lấy chính mình để cầm chân con quỷ dữ.

“CHẠY ĐI!!!”

Tiếng hét của Thanh làm rung động cả khu rừng già. Trần Vũ cảm thấy một luồng sức mạnh tâm linh kỳ lạ đổ dồn vào đôi chân mình – có lẽ đó là sự chúc phúc cuối cùng từ một linh hồn đang chấp nhận tan biến để cứu bạn. Anh nghiến răng, túm lấy tay Linh, gượng dậy chạy về hướng đông.

Linh ngoái đầu nhìn lại. Giữa màn sương xám, cô thấy Thanh đang bị hàng nghìn sợi rễ đen kịt nuốt chửng. Cơ thể anh bị kéo căng ra, treo lơ lửng trên không trung. Mỗi lần Thị Mai định lao theo Vũ, Thanh lại dùng ý chí cắn chặt, dùng máu của mình làm vật tế để giữ chân oán hồn đó thêm vài giây.

Tiếng xé thịt rợn người hòa cùng tiếng cười man dại của quỷ dữ vang vọng khắp Rừng Độc Nhân. Một giọt nước mắt chảy dài trên gò má nhăn nheo của Vũ. Anh không dám nhìn lại, vì anh biết, nếu quay lại lúc này, sự hy sinh của Thanh sẽ trở nên vô nghĩa.

Trong thâm tâm Vũ, hình ảnh người bạn nối khố đứng dưới gốc đa làng, cười tươi rói khi cầm trên tay vài quả đa chín, hiện lên rõ mồn một. *“Vũ ơi, sau này mày đi thành phố lớn, có giàu sang cũng đừng quên thằng Thanh này nhé!”*

“Tao sẽ không bao giờ quên…” – Vũ lẩm bẩm, hơi thở nóng hổi tan biến vào sương đêm.

Càng chạy xa, tiếng gào thét phía sau càng nhỏ dần, chỉ còn lại sự im lặng đến đáng sợ của khu rừng. Nhưng Vũ biết, Thanh vẫn còn ở đó, linh hồn anh đang bị giằng xé giữa địa ngục của oán khí, chỉ để mua cho họ chút thời gian ít ỏi.

Đột ngột, một tiếng nổ lớn từ phía sau vọng lại. Một luồng luồng sáng xanh xao le lói vụt tắt giữa tâm rừng. Vũ khựng lại một nhịp, trái tim đau thắt. Đó là tín hiệu của một linh hồn tự bạo — Thanh đã dùng phương thức cực đoan nhất, hủy diệt chính linh hồn mình để đánh trọng thương Bà Chúa Đa, ngăn không cho bà ta truy đuổi thêm một lần nào nữa.

Khu rừng Độc Nhân chợt lặng ngắt. Những tàn lá không còn xào xạc, sương mù bắt đầu tản ra hai phía như thể đang kính sợ trước một sự hy sinh vĩ đại.

Linh sụp xuống đất, cô áp mặt vào tay mình khóc nức nở. Thanh đã đi rồi. Chàng thanh niên hay xởi lởi, người đã bị kéo vào vòng xoáy hận thù không phải của mình, đã chọn cách kết thúc đau đớn nhất để bảo vệ chút công lý cuối cùng của làng Mộc.

Trần Vũ đứng lặng, nhìn về phía hư vô. Anh đưa tay lên chiếc sẹo trên trán, nơi Cửu Nhãn từng ngự trị. Dù nhãn lực đã mất, nhưng anh cảm nhận được hơi ấm của Thanh vẫn còn lảng vảng trong làn gió, hối thúc anh tiến về phía trước.

“Chúng ta đi, Linh.” – Giọng Vũ khản đặc nhưng đanh thép. “Chúng ta không chỉ đi vì cha mẹ tôi, mà còn đi vì Thanh. Máu của cậu ấy không thể đổ xuống một cách vô ích.”

Phía trước họ, ánh trăng máu đã dần ngả sang màu tím đen kịt của giờ Tý. Giếng Ngọc và cây đa cổ thụ đang chờ đợi. Ở đó, bí mật cuối cùng sẽ được phơi bày, và ân oán trăm năm buộc phải có một lời giải thỏa đáng.

Hành trình tiếp theo sẽ không chỉ có Vũ và Linh, mà có lẽ, linh hồn dũng cảm của Thanh vẫn sẽ dõi theo họ, như một ngôi sao nhỏ lẻ loi giữa bầu trời u ám của làng Mộc. Bước chân của Vũ trĩu nặng sự căm hận dành cho Lý Trưởng Lâm và sự thương xót cho những phận người bị chà đạp.

Dưới bóng đêm mịt mùng, hai cái bóng dắt díu nhau tiến về trung tâm của lời nguyền, để lại sau lưng một người anh hùng thầm lặng giữa rừng sâu mù mịt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8