Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa Cổ
Chương 78: Mất mát đau thương

Cập nhật lúc: 2026-05-30 17:51:11 | Lượt xem: 1

Sương mù trên làng Mộc chưa bao giờ đặc quánh và mang theo mùi tử khí nồng nặc đến thế. Sau tiếng nổ vang dội từ phía rừng Độc Nhân, một sự im lặng đến rợn người bao trùm lấy không gian. Thứ âm thanh duy nhất còn sót lại là tiếng thở dốc nặng nề của Trần Vũ và tiếng nức nở nghẹn ngào của Lê Linh.

Vũ đứng chết lặng, đôi mắt anh đỏ ngầu nhìn về hướng luồng sáng xanh vừa vụt tắt. Thanh đã đi rồi. Người bạn từ thuở nối khố, người duy nhất còn sót lại từ mảnh ký ức tươi đẹp của tuổi thơ, đã chọn cách tan thành tro bụi để mở đường cho anh. Trên trán Vũ, vết sẹo nơi Cửu Nhãn từng ngự trị nhói lên từng cơn như có hàng ngàn mũi kim châm vào đại não. Dù nhãn lực đã mất, nhưng sự liên kết tâm linh cuối cùng giữa anh và Thanh vẫn kịp truyền về một cảm giác lạnh lẽo thấu xương, một sự giải thoát đau đớn.

“Vũ… chúng ta phải đi tiếp… Thanh đã hy sinh vì anh…” – Linh run rẩy vịn vào vai anh, giọng cô lạc đi giữa màn đêm.

Vũ không trả lời. Anh cảm thấy lồng ngực mình như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Một kiến trúc sư trẻ tuổi từng chỉ tin vào những bản vẽ khô khan và cấu trúc logic, giờ đây lại đứng giữa một chiến trường tâm linh mà ở đó, mỗi bước đi đều được lát bằng máu và xương của những người anh yêu thương nhất.

Nhưng oán khí của Bà Chúa Đa không cho phép họ có thời gian để thương tiếc.

Mặt đất dưới chân họ bắt đầu rung chuyển dữ dội. Những vết nứt toác ra như những miệng thú khổng lồ, từ bên dưới, mùi đất ẩm mục hòa lẫn với mùi máu tươi xông lên nồng nặc. Tiếng “rắc rắc” khô khốc vang lên từ mọi phía. Đó không phải là tiếng cành cây gãy, mà là tiếng những bộ rễ đa khổng lồ đang trườn đi dưới lớp đất mỏng, chúng như những con mãng xà từ địa ngục đang đánh hơi thấy con mồi.

“Cẩn thận!” – Vũ hét lên, vội vã kéo Linh lùi lại khi một đoạn rễ to bằng bắp đùi người lớn bất ngờ đâm toạc mặt đất, lao thẳng về phía họ.

Rễ cây đa lúc này không còn là gỗ mục bình thường. Nó được phủ một lớp dịch nhầy đen kịt, lởm chởm những cái gai sắc nhọn như răng nanh. Kinh tởm hơn, trên bề mặt lớp vỏ sần sùi ấy, thỉnh thoảng lại hiện lên những gương mặt người nhăn nhúm, đang gào thét không ra tiếng – đó là linh hồn của những người dân làng đã bị cây đa nuốt chửng qua hàng thế kỷ.

Từ phía trung tâm rừng Độc Nhân, một luồng oán khí đỏ sẫm bốc lên cao tận mây xanh, xoáy thành một cột vòi rồng hắc ám. Giọng cười của Bà Chúa Đa vang lên, không phải từ miệng một người phụ nữ, mà là một hợp âm của hàng ngàn tiếng khóc oán than bị nén lại.

“Thằng khốn họ Trần… ngươi nghĩ chút linh hồn nhỏ bé kia có thể cản được ta sao?”

Một tiếng nổ nữa phát ra, nhưng lần này là từ lòng đất ngay dưới chân Vũ. Đất đá bắn tung tóe, hất văng cả Vũ và Linh về hai phía. Vũ ngã đập mạnh lưng vào một gốc cây khô, lồng ngực tê rần, máu từ khóe môi chảy ra. Anh cố sức chống tay ngồi dậy, mái tóc bạc trắng rũ xuống che khuất tầm nhìn.

Giữa màn khói bụi và sương mù mờ ảo, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt Vũ.

Từ trong một cái hang sâu hoắm vừa mới sụp đổ, một hình hài quen thuộc đang bị quấn chặt bởi hàng trăm sợi rễ mảnh như sợi chỉ. Là Thanh!

Nhưng Thanh lúc này không còn ra hình người nữa. Nửa thân dưới của anh đã hòa làm một với một khối rễ cây to lớn, như thể cây đa đang cố gắng nuốt chửng lấy chút tàn dư linh hồn cuối cùng mà Thanh vừa cố tự bạo. Gương mặt Thanh tái nhợt, đôi mắt nhắm nghiền, những sợi rễ nhỏ li ti đang bò vào trong hốc mũi và tai anh như những con ký sinh trùng hung hãn.

“Thanh! Cố lên Thanh!” – Vũ gào lên, bất chấp cơn đau đang giằng xé cơ thể lão hóa, anh lao về phía cái hố sâu.

Linh nhìn thấy vậy, sợ hãi hét lớn: “Vũ! Đừng lại gần! Đó là cái bẫy!”

Nhưng Vũ không nghe thấy gì nữa. Trong đầu anh chỉ còn lại hình ảnh Thanh mỉm cười khi họ còn nhỏ, hình ảnh Thanh dũng cảm đứng chắn trước mặt anh để chống lại lũ rễ đa. Anh không thể bỏ mặc bạn mình một lần nữa.

Khi Vũ chỉ còn cách Thanh vài sải tay, mặt đất bỗng nhiên há hốc. Một loạt rễ cây từ trong bóng tối lao ra như những sợi xích sắt, quấn chặt lấy cổ tay và chân của Vũ, kéo anh quỵ xuống. Vũ vùng vẫy, móng tay cào cấu xuống mặt đất đến rỉ máu, nhưng sức lực của một người bị rút cạn linh lực không thể nào chống lại sức mạnh của đại quỷ.

Bà Chúa Đa hiện thân giữa không trung, tà áo đỏ rách nát bay phần phật, mái tóc dài như những xúc tu đen sì tỏa ra bốn phía. Bà ta nhìn Vũ bằng đôi mắt trắng dã, không có con ngươi.

“Họ Trần phải trả nợ! Máu của kẻ này chỉ là món khai vị!”

Bà ta đưa tay phất nhẹ, khối rễ đang quấn lấy Thanh đột ngột phát lực, kéo mạnh anh sâu xuống lòng đất.

“Vũ… cứu… tôi…”

Một tiếng thì thầm yếu ớt thoát ra từ khuôn miệng đầy máu của Thanh. Đó là lời kêu cứu cuối cùng, là tia hy vọng mong manh nhất của một con người đang đứng bên bờ vực thẳm. Thanh mở mắt ra trong giây lát, ánh nhìn đầy tuyệt vọng chạm vào mắt Vũ.

“KHÔNGGG!” – Vũ gầm lên một tiếng xé lòng.

Anh dùng hết chút tàn lực còn sót lại, bàn tay trái cố với tới để nắm lấy tay Thanh. Đầu ngón tay họ chỉ còn cách nhau vài milimet. Vũ có thể cảm nhận được hơi ấm cuối cùng đang rời xa khỏi làn da lạnh lẽo của bạn mình.

Nhưng đúng lúc đó, một rễ cây khổng lồ đâm xuyên qua bả vai Thanh từ phía sau, đẩy anh rơi tọt xuống cái giếng sâu hoắm tăm tối. Thanh bị kéo đi nhanh đến mức chỉ để lại một vệt máu dài trên miệng hố và một tiếng kêu thét bị bóp nghẹt bởi đất đá đổ sụp xuống.

Cái hố đóng lại ngay lập tức như thể chưa từng tồn tại, chỉ còn lại một vùng đất bằng phẳng với những rễ cây già cỗi bám phía trên.

Vũ đổ ập xuống mặt đất. Anh chết lặng. Bàn tay anh vẫn còn đưa ra trong hư không, run rẩy và trống rỗng. Một phần linh hồn của Vũ dường như cũng đã chết theo Thanh trong cái hầm ngầm địa ngục ấy.

Sự mất mát này quá lớn. Nó không giống như cái chết của cha mẹ anh – thứ mà anh vốn đã mang theo như một nỗi đau âm ỉ suốt 20 năm. Cái chết của Thanh diễn ra ngay trước mắt anh, trong khi anh hoàn toàn bất lực. Sự hy sinh của Thanh không giúp anh chiến thắng, mà chỉ nhắc nhở anh về sự tàn khốc của lời nguyền này.

Linh chạy lại phía Vũ, ôm lấy vai anh, tiếng khóc của cô đã không còn kiềm chế được nữa: “Hết rồi… anh ấy mất thật rồi… Vũ ơi…”

Vũ không khóc. Những giọt lệ đã cạn khô từ lâu, hoặc có lẽ nỗi đau quá lớn khiến tuyến lệ bị tê liệt. Anh từ từ đứng dậy, đôi mắt đờ đẫn dần được thay thế bằng một ánh nhìn sắt đá đến lạnh người. Mái tóc bạc của anh bay lòa xòa trước trán, che đi vết sẹo của Cửu Nhãn. Lúc này, Vũ trông không còn giống một kiến trúc sư, cũng chẳng giống một người thừa kế tâm linh, anh giống như một bóng ma đang khao khát đòi nợ máu.

“Bà Chúa Đa… Lý Trưởng Lâm…” – Giọng Vũ thấp và khàn, như từ dưới vực thẳm vọng lên. “Tôi sẽ không chỉ phong ấn các người nữa. Tôi sẽ khiến cái cây này, ngôi làng này, và tất cả tội ác của 100 năm qua phải hóa thành cát bụi.”

Vũ cúi xuống, nhặt lấy một mẩu rễ cây vương máu của Thanh dưới đất. Anh siết chặt nó trong lòng bàn tay, để những chiếc gai nhọn đâm thấu vào da thịt mình. Máu của Vũ chảy ra, thấm đẫm vào mẩu gỗ mục.

Lạ kỳ thay, máu của người họ Trần khi chạm vào rễ đa bị ám lại không hề khiến nó mục rữa hơn, mà dường như đang tạo ra một phản ứng dữ dội. Mẩu gỗ trong tay anh rung lên, tỏa ra một làn khói trắng nhạt.

Vũ nhận ra, dù Cửu Nhãn đã mất, nhưng huyết mạch của dòng họ Trần – những kẻ đã gieo rắc lời nguyền này – vẫn là thứ chìa khóa cuối cùng. Anh dùng máu từ bàn tay mình, bắt đầu vẽ những ký tự ngoằn ngoèo lên chính vết sẹo trên trán. Mỗi nét vẽ là một nỗi đau, mỗi ký tự là một lời thề.

Linh nhìn thấy vậy thì bàng hoàng: “Vũ! Anh đang làm gì thế? Anh đang dùng Huyết Thủ Ấn? Như vậy sẽ rút ngắn thọ mệnh của anh đấy!”

Vũ quay lại nhìn Linh, nụ cười của anh lúc này thê lương đến mức khiến Linh lạnh gáy.

“Thanh đã dùng cả tính mạng để cứu chúng ta. Một chút thọ mệnh của tôi có là gì? Linh, nếu tôi không thể trở ra khỏi Giếng Ngọc tối nay, cô hãy cầm lấy Huyết Thư, chạy thật xa khỏi đây và đừng bao giờ quay lại.”

Nói đoạn, Vũ lảo đảo tiến về phía trung tâm làng, nơi bóng cây đa cổ thụ đang vươn rộng tán lá như một bóng ma khổng lồ đang đợi sẵn. Phía sau họ, rừng Độc Nhân lại chìm vào màn sương, nơi sâu thẳm dưới lòng đất, linh hồn của Thanh giờ đây đã trở thành một phần của bộ rễ, mãi mãi không thấy được ánh mặt trời.

Mỗi bước chân của Vũ để lại một dấu máu trên nền đất khô khốc. Gió đêm thốc mạnh, thổi bay mái tóc bạc của chàng trai 25 tuổi nhưng mang linh hồn lão hóa. Trận chiến cuối cùng ở Giếng Ngọc đã bắt đầu bằng sự mất mát đau thương nhất, và cái giá để kết thúc nó chắc chắn sẽ còn khủng khiếp hơn gấp bội.

Dưới bóng đa, sự thật và hận thù đang cuộn trào như bão tố, chờ đợi người con cuối cùng của họ Trần đến để quyết tử.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8