Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa Cổ
Chương 94: Điểm yếu của cây đa cổ

Cập nhật lúc: 2026-05-30 18:06:46 | Lượt xem: 1

Đêm Làng Mộc đặc quánh trong một thứ sương muối trắng đục, lạnh lẽo đến thấu xương. Cái lạnh không chỉ mơn trớn trên da thịt mà như thấm sâu vào tận tủy sống, mang theo mùi của bùn lầy, lá mục và cả mùi tử khí nhàn nhạt tỏa ra từ gốc đa cổ thụ ở đầu làng.

Sau trận hỗn chiến khốc liệt khi rễ cây đa suýt nữa nuốt chửng cả ngôi làng, cảnh vật nơi đây giờ đây mang một vẻ tàn tạ đến rùng mình. Cây đa đứng sừng sững giữa trời đêm như một gã khổng lồ què quặt. Những cành lá vốn xanh tốt che khuất một vùng nay khô héo, rũ rượi, xào xạc theo từng cơn gió rít, nghe như tiếng hò hét u uất của hàng nghìn oan hồn đang bị giam cầm trong thớ gỗ.

Trần Vũ đứng cách gốc cây chừng mười thước. Anh thở hắt ra, mỗi hơi thở đều kết thành làn khói trắng mờ ảo. Sắc mặt anh nhợt nhạt hơn bao giờ hết, quầng thâm quanh mắt hiện rõ sự kiệt quệ sau khi liên tục phải sử dụng đến nhãn lực thần bí. Tuy nhiên, ánh mắt anh vẫn quắc thước, đầy kiên định. Trên cổ tay Vũ, chiếc vòng dâu tằm của người mẹ quá cố chỉ còn lại những sợi chỉ đen xơ xác, các hạt gỗ đã vỡ vụn trong trận chiến cứu Lê Linh. Thế nhưng, sức mạnh mà nó để lại vẫn như một luồng điện nhẹ chảy dọc huyết quản, nhắc nhở anh về sứ mệnh cuối cùng.

Cạnh anh, Lê Linh cầm chặt chiếc chuông đồng – bảo vật duy nhất mà Cụ Tứ để lại trước khi hy sinh. Đôi mắt cô sưng húp nhưng đầy vẻ quyết liệt. Phía sau là Thanh, người vừa thoát khỏi sự ký sinh của rễ đa, cơ thể còn chằng chịt những vết sẹo hình mạng nhện nhưng đôi tay vẫn nắm chắc lấy thanh Long Vĩ Tiên, đôi mắt cảnh giác nhìn về phía bóng tối âm u xung quanh.

“Vũ… anh có chắc là nó ở đó không?” Linh thầm thì, giọng cô run rẩy vì lạnh và cũng vì sự kinh sợ vẫn chưa nguôi ngoai.

Vũ không đáp ngay. Anh đưa tay lên vuốt nhẹ vào vầng trán. Ở đó, một vết sẹo mờ nhạt bắt đầu chuyển sang màu đỏ rực như than hồng. Mỗi nhịp đập của con mắt thứ chín – Cửu Nhãn – là một lần Vũ cảm thấy như có hàng nghìn cây kim đâm sâu vào đại não. Tuổi thọ của anh đang rút ngắn theo từng giây, từng phút, nhưng anh không thể dừng lại.

“Lý Trưởng Lâm đã biến mất, nhưng tà linh của Bà Chúa Đa và thực thể yêu thụ này vẫn còn liên kết với nhau.” Vũ nói, giọng khàn đặc. “Cây đa không thể chết nếu như chúng ta không tìm thấy vị trí của ‘Nhân Tâm Chi Ngọc’. Đó không chỉ là trái tim của cây, mà là nơi hội tụ tất cả oán khí của trăm năm hiến tế.”

Anh bắt đầu bước lên, đôi chân dẫm lên những lớp lá đa khô giòn tan, tiếng kêu “răng rắc” vang vọng trong sự tĩnh lặng đáng sợ. Khi chỉ còn cách gốc cây vài bước chân, Cửu Nhãn đột ngột rung lên bần bật. Vũ gầm nhẹ một tiếng đau đớn, quỳ sụp xuống.

“Vũ!” Thanh định chạy lên nhưng Vũ xua tay ngăn lại.

“Đừng… đứng yên đó! Sát khí quanh đây đang biến đổi.”

Trong tầm nhìn của Cửu Nhãn, thế giới thực tại dần bị bóc tách. Lớp vỏ cây xám xịt biến mất, thay vào đó là một mạng lưới mạch máu đen ngòm, nhằng nhịt như những sợi dây xích trói buộc lấy thân cây. Anh thấy nhựa cây không phải là thứ chất lỏng vô tri, mà là một dòng máu đặc quánh, cuồn cuộn chảy. Tất cả các dòng chảy đó đều dẫn về một điểm.

Đó là một vết nứt sâu hoắm, nằm khuất sau một nếp gấp của lớp vỏ xù xì phía Đông Bắc, ngay bên dưới một cái hốc lớn nơi trước kia từng là chỗ để dân làng đặt những hũ tro cốt của những người không thân thích.

Vũ nheo mắt. Vết nứt đó trông không giống một sự hư hại tự nhiên. Nó mang hình dáng của một vết chém dài, lởm chởm, rỉ ra một loại dịch màu đỏ tím sền sệt. Thứ dịch đó chảy đến đâu, cỏ dại dưới gốc cây héo rũ đến đó.

“Tìm thấy rồi…” Vũ lẩm bẩm.

Anh gắng gượng đứng dậy, đi về phía vết nứt. Càng gần, mùi thối rữa càng nồng nặc, xen lẫn hương nhang khói và mùi máu tươi lạ lùng. Lê Linh và Thanh thận trọng bước theo sau. Khi ánh sáng từ chiếc đèn pin trên tay Thanh soi vào vết nứt, cả ba người đều đồng loạt sững lại.

Vết nứt trên thân cây rộng chừng một gang tay, nhưng bên trong nó không hề có gỗ hay lõi cây thông thường. Ở sâu bên trong cái khe hẹp ấy, có thứ gì đó đang phập phồng. Một nhịp điệu chậm chạp, nặng nề, giống như nhịp tim của một kẻ đang hấp hối nhưng tràn đầy hận thù.

“Kìa… nhìn kìa!” Linh thảng thốt chỉ tay.

Sâu trong kẽ nứt, thấp thoáng sau những sợi tơ gỗ đỏ như gân máu, là một khối cầu thô ráp, kích thước chỉ bằng một nắm tay người lớn. Nó không tròn trịa mà mang đầy những gai nhọn, xám ngắt như đá nhưng lại phát ra ánh sáng tím nhạt lờ mờ. Mỗi khi nó phập phồng, thân cây đa cổ thụ lại rùng mình một cái, những chiếc lá trên cao xào xạc dữ dội hơn.

“Đó là Trái Tim Gỗ sao?” Thanh nghiến răng, giơ Long Vĩ Tiên lên. “Để tôi đập nát nó!”

“Dừng lại!” Vũ quát lớn. “Nếu chỉ dùng bạo lực thông thường, oán khí tích tụ trong đó sẽ nổ tung. Toàn bộ Làng Mộc sẽ thành vùng đất chết. Chúng ta cần phong ấn oán niệm trước khi phá hủy nó.”

Vũ quay sang Linh: “Linh, em hãy dùng chuông đồng của ông nội. Nhịp chuông của dòng họ Lê có tác dụng định hồn. Thanh, cậu hãy dùng Long Vĩ Tiên tạo ra vòng bảo hộ ở bốn hướng Đông Tây Nam Bắc. Tôi sẽ dùng máu của người họ Trần để hóa giải phong ấn.”

Lê Linh gật đầu, cô đứng vào vị trí, hơi thở dồn dập nhưng đôi tay không còn run rẩy. Cô bắt đầu rung chuông.

*Leng keng… leng keng…*

Tiếng chuông vốn thanh thoát, nhưng khi chạm vào không khí u ám của gốc đa, nó bỗng trở nên trầm đục, như tiếng vọng từ dưới mộ sâu. Những gợn sóng âm thanh hữu hình lan tỏa, chạm vào thân cây.

Ngay lập tức, cây đa phản ứng. Từ mặt đất, hàng chục chiếc rễ nhỏ như những con rắn đen ngòm trồi lên, lao về phía họ. Thanh hét lên một tiếng, vung Long Vĩ Tiên. Một vệt sáng vàng nhạt từ cây roi quất ra, đánh bật những sợi rễ hôi hám.

“Làm nhanh đi Vũ! Tôi không cầm cự được lâu đâu!” Thanh gào lên giữa những tiếng rít gào của gió và rễ cây.

Trần Vũ bước tới sát vết nứt. Khoảng cách gần đến mức anh có thể nghe thấy tiếng thì thầm bên trong thớ gỗ. Đó không phải là một giọng nói, mà là hàng vạn giọng nói trộn lẫn vào nhau: Tiếng khóc của trẻ thơ, tiếng ai oán của những trinh nữ, tiếng nghiến răng của những kẻ bị hãm hại như cha mẹ anh.

“Hỡi những linh hồn bị xích xiềng…” Vũ lẩm bẩm, anh lấy ra một con dao nhỏ, rạch mạnh vào lòng bàn tay mình. “Dòng máu họ Trần hôm nay không phải để hiến tế, mà để chuộc lỗi.”

Anh áp bàn tay đẫm máu vào vết nứt.

Máu của Vũ chạm vào khối cầu đang phập phồng bên trong. Ngay lập tức, một luồng điện đen ngòm giật mạnh, bắn Vũ văng ra xa mấy thước. Anh đập mạnh vào một gờ rễ nổi, hộc ra một ngụm máu đỏ tươi.

“Vũ!” Linh hốt hoảng nhưng cô không thể dừng rung chuông. Những oan hồn từ tán cây bắt đầu hiện hình, những cái bóng trắng toát treo lơ lửng, mặt không ngũ quan, tóc dài chấm đất, đang điên cuồng lao xuống.

Trong giây phút đau đớn tột độ đó, Cửu Nhãn trên trán Vũ đột ngột mở to hoàn toàn. Lần đầu tiên, anh không chỉ thấy được mạch máu của cây, mà anh thấy được cả ký ức của nó.

Một hình ảnh hiện lên: 100 năm trước, dưới cơn mưa tầm tã, những người đàn ông họ Trần và họ Lý cùng nhau đóng những chiếc đinh dài chín phân vào cơ thể một người phụ nữ mặc áo đỏ đang gào thét. Họ chôn sống bà dưới một cái hố sâu, rồi trồng lên đó một mầm đa. Cây đa lớn lên bằng thịt xương của bà, bằng sự căm hận của bà. Và rồi 20 năm trước, cha mẹ Vũ cũng bị đưa đến đây, họ cố gắng ngăn chặn một nghi lễ tế thần khác, nhưng cuối cùng bị Lý Trưởng Lâm và Hội Đồng Trưởng Lão giết hại, thi thể bị nhồi vào hầm ngầm ngay bên dưới bộ rễ để làm vật trấn yểm.

Vũ thấy mẹ mình, bà đang ôm lấy chiếc vòng dâu tằm, miệng mỉm cười cay đắng trong lúc những sợi rễ bắt đầu đâm xuyên qua lồng ngực.

“Mẹ…”

Cơn đau của ký ức còn kinh khủng hơn cả vết thương trên người. Vũ gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu. Anh không bò dậy bằng sức lực bình thường mà bằng ý chí của một kẻ đi đòi công lý.

Vết nứt trên thân cây đa lúc này mở rộng ra hơn bao giờ hết, như một cái miệng khổng lồ đang cười nhạo sự bất lực của con người. Khối Trái Tim Gỗ bên trong bắt đầu chuyển sang màu đỏ rực. Nó đang hút cạn sức lực của cây đa để tạo ra một đòn phản công cuối cùng.

“Vũ! Nó đang muốn tự bạo!” Linh hét lên. Tiếng chuông của cô đã bắt đầu lạc nhịp vì áp lực của oán khí quá lớn.

Thanh lúc này đã bị rễ cây quấn lấy chân, anh đang vật lộn một cách điên cuồng, Long Vĩ Tiên cũng mất dần ánh sáng.

Vũ không lùi lại. Anh nhìn thẳng vào khối trái tim đang nhức nhối ấy. Anh nhận ra một điều: Vết nứt này không phải tự nhiên mà có. Đó chính là nơi 20 năm trước, cha mẹ anh đã dùng chút hơi tàn để phá bỏ phong ấn cũ, tạo ra một kẽ hở cho thế hệ sau. Đây chính là điểm yếu duy nhất mà họ đã đánh đổi mạng sống để lại cho anh.

“Con hiểu rồi…” Vũ thầm nói.

Anh không dùng máu để hóa giải theo cách thông thường nữa. Anh thò tay vào túi áo, lấy ra mảnh gỗ bồ đề nhỏ – vật còn sót lại từ miếu cổ mà Cụ Móm đã đưa. Anh tẩm máu mình lên mảnh gỗ, rồi dồn hết sức lực còn lại, lao tới, đâm thẳng mảnh gỗ vào trung tâm của Trái Tim Gỗ bên trong vết nứt.

“Vỡ đi!”

*OÀNG!*

Một tiếng nổ trầm đục vang lên sâu bên trong lòng đất. Toàn bộ Làng Mộc chấn động như thể vừa trải qua một trận động đất mạnh. Cây đa cổ thụ rú lên một tiếng người – một âm thanh xé toạc màng nhĩ, kinh tởm và rùng rợn.

Ánh sáng từ mảnh gỗ bồ đề và máu của Vũ bùng lên, soi sáng cả một vùng trời đêm đen kịt. Những dòng mạch máu đen ngòm trên thân cây bắt đầu khô héo, nứt vỡ. Những oan hồn đang lao xuống bỗng khựng lại, rồi từ từ tan biến như sương mù gặp nắng mai.

Nhưng sự phản kháng của thực thể này chưa kết thúc. Khối Trái Tim Gỗ bị mảnh bồ đề đâm xuyên, nhưng nó không vỡ nát ngay. Nó bắt đầu phun ra một luồng khí đen đặc, quấn chặt lấy cánh tay Vũ, kéo anh vào bên trong vết nứt.

“Vũ! Buông ra!” Thanh hét lên, anh dùng hết sức bình sinh chém đứt sợi rễ ở chân, lao về phía Vũ nhưng bị một bức tường vô hình hất ngược trở lại.

Lê Linh khóc không thành tiếng, cô đứng dậy, cầm chiếc chuông đồng lao đến bên cạnh Vũ. “Không được mang anh ấy đi!”

Linh nắm lấy tay Vũ, cùng anh chịu đựng sự hút của thực thể yêu thụ.

Bên trong vết nứt, Vũ cảm thấy tâm trí mình đang bị xé toạc. Anh đối diện trực tiếp với Bà Chúa Đa. Lúc này, bà không còn là một quái vật đầy thù hận, mà là một người đàn bà tàn tạ, ánh mắt trống rỗng nhìn vào khoảng không.

“Hận thù đã đủ chưa?” Vũ truyền đi tâm niệm của mình. “Trăm năm giam cầm, trăm năm gây tội… cả họ Trần và họ Lý đã phải trả giá. Đừng bắt những người vô tội phải chìm trong bóng tối của bà nữa.”

Vũ chạm tay vào khuôn mặt mờ ảo của Bà Chúa Đa. Kỳ lạ thay, khi sự chân thành của anh chạm đến, linh hồn ấy bỗng dưng run rẩy. Một giọt lệ màu đỏ nhạt rơi từ mắt bà xuống tay Vũ.

Khối Trái Tim Gỗ đột ngột ngừng phập phồng. Nó dần hóa thành tro bụi.

Sức mạnh hắc ám xung quanh tan biến trong nháy mắt. Trần Vũ và Lê Linh ngã quỵ xuống đất, thở hổn hển. Phía trước họ, vết nứt khổng lồ trên thân cây đa đang dần khép lại, nhưng không phải để phục hồi mà để thối rữa hoàn toàn. Từ vị trí đó, một dòng nhựa trắng sữa chảy ra, mang theo một mùi hương dịu nhẹ của hoa sen, át đi hoàn toàn mùi hôi thối trước đó.

Cây đa cổ thụ từ từ héo úa. Những chiếc lá đa khô héo rụng xuống như những cơn mưa tàn, che kín mặt đất. Thân cây khổng lồ mất đi sinh khí, bắt đầu nứt ra từng mảng lớn, trông như một lâu đài cát đang sụp đổ.

Sự tĩnh lặng quay trở lại với Làng Mộc, một sự tĩnh lặng nhẹ nhõm đến lạ thường.

Vũ nhìn xuống tay mình. Vết rạch đã ngừng chảy máu, nhưng vầng trán anh nhức nhối vô cùng. Cửu Nhãn dần khép lại, để lại một nỗi mệt mỏi thấu vào linh hồn. Anh biết mình vừa giành lại được sự sống cho cả làng, nhưng cái giá của nó cũng không hề rẻ.

“Nó… chết rồi sao?” Thanh lảo đảo bước tới, nhìn cái xác khô của cây đa không tin vào mắt mình.

“Lõi của nó đã tan biến.” Vũ mệt mỏi tựa lưng vào vai Linh. “Oán niệm đã được giải. Những người chết dưới gốc cây này giờ đây có thể thực sự đi về phía sông Vong Hồn để hóa kiếp.”

Lê Linh lau nước mắt trên mặt Vũ, cô nhìn về phía vết nứt đã biến thành một đống mục nát. “Vũ, nhìn kìa…”

Giữa đống gỗ mục và tàn tro của Trái Tim Gỗ, một mầm non nhỏ bé màu xanh mướt đang vươn lên. Nó không phải là rễ đa, cũng không mang hơi hướm của yêu khí. Đó là một mầm cây bồ đề, nhỏ xíu nhưng đầy sức sống, vươn lên mạnh mẽ ngay trên chính nơi tà ác nhất của làng Mộc.

Vũ mỉm cười cay đắng. “Sự tái sinh luôn bắt đầu từ đống đổ nát của quá khứ.”

Nhưng niềm vui ngắn ngủi vừa chớm nở đã bị dập tắt khi từ phía bìa rừng, một âm thanh trầm đục của tiếng trống âm lại vang lên. Một tiếng, rồi hai tiếng…

*Thùng… Thùng… Thùng…*

Vũ giật mình, cố gắng tập trung nhãn lực nhưng mắt anh giờ đây mờ đi vì kiệt sức. Từ trong màn sương mù trắng xóa phía xa, bóng một kẻ mặc áo đen đứng im lìm như một pho tượng. Kẻ đó không tiến tới, cũng không lùi đi, chỉ đứng đó quan sát.

“Vẫn chưa kết thúc…” Vũ thầm nghĩ, trái tim anh lại thắt lại. “Cái chết của cây đa chỉ là chìa khóa để mở ra một chiếc lồng giam khác lớn hơn.”

Hội Đồng Trưởng Lão, kẻ giấu mặt đứng sau Lý Trưởng Lâm, và bí mật về “Bản Mệnh Phù” thực sự của dòng họ Trần vẫn còn là những dấu hỏi lớn lơ lửng trong không gian. Nhưng ít nhất đêm nay, dưới bóng của cây đa cổ thụ vừa tàn lụi, những tiếng khóc oán hận đã tạm thời tắt lịm.

Khi tia nắng đầu tiên của buổi sớm mai bắt đầu xuyên qua màn sương mù dày đặc, hất lên thân cây khô héo những vệt sáng yếu ớt, ba người trẻ tuổi nương tựa vào nhau mà bước ra khỏi cổng làng. Phía sau họ, ngôi làng Mộc đang dần thức dậy trong một không khí khác – một không khí không còn ám mùi nhang khói và cái chết.

Thế nhưng, Trần Vũ hiểu rõ, cuộc đời anh từ nay đã rẽ sang một hướng mà anh không bao giờ có thể quay lại được nữa. Anh là người sở hữu Cửu Nhãn, là kẻ mang nợ với người âm, và cũng là người duy nhất có thể ngăn chặn những thứ đang bắt đầu trỗi dậy từ những nấm mồ cổ xưa nhất của vùng đất này.

Bóng cây đa dần lùi xa trong tầm mắt, chỉ còn lại sự trơ trụi của một huyền thoại đã lùi vào bóng tối, để lại những vết sẹo chưa lành trên thân xác và cả linh hồn của những người còn sống.

***

[Hết chương 94]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8