Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 95: Lý Trưởng Lâm bị phản phệ
**CHƯƠNG 95: HUYẾT NHỤC ĐỀN TỘI**
Màn đêm trùm lên làng Mộc một sự im lặng rợn người, cái tĩnh lặng sau khi một cơn đại địa chấn vừa đi qua. Cây đa cổ thụ – biểu tượng của sự tà ác và quyền lực ngàn đời của dòng họ Lý – nay chỉ còn là một đống tàn tích khổng lồ, đổ rạp xuống như một con quái thú già nua bị rút hết gân cốt. Những sợi rễ đa dài ngoằng, vốn là những vòi hút oán khí, giờ đây co quắp, khô héo, lộ ra khỏi mặt đất đen ngòm, hôi thối.
Ở trung tâm của đống đổ nát ấy, Lý Trưởng Lâm đang quằn quại.
Lão không chết ngay sau cú đánh của Trần Vũ, nhưng sự sống của lão lúc này còn tồi tệ hơn cả cái chết. Trống Âm – thứ pháp khí trấn phái giúp lão điều khiển hàng vạn vong hồn – đã vỡ làm đôi, mặt trống bằng da người bị rạch một đường dài từ đỉnh đến đáy, rỉ ra thứ nước vàng đặc quánh, bốc mùi tử khí nồng nặc. Tà thuật “Vạn Quỷ Quy Tông” mà lão dày công luyện tập bằng máu và nước mắt của dân làng suốt mấy mươi năm qua đã sụp đổ hoàn toàn.
Quy luật của tà thuật vốn dĩ rất sòng phẳng: khi kẻ điều khiển không còn đủ uy lực để trấn áp, kẻ đó sẽ trở thành mồi ngon cho chính những thứ mình đã nuôi dưỡng.
“Không… không thể nào… Chúng mày là của tao… Tao là chủ nhân của chúng mày!”
Tiếng gào thét của Lý Trưởng Lâm khản đặc, lạc đi giữa tiếng gió rít qua những khe hở của đống rễ mục. Đôi mắt lão trợn ngược, đồng tử co rút lại vì sợ hãi. Trong bóng tối lờ mờ của cõi âm dương hỗn loạn, lão nhìn thấy những thứ mà người thường không bao giờ muốn thấy.
Từ dưới kẽ đất đen, nơi cây đa vừa sụp xuống, những cái bóng bắt đầu trườn ra. Đó không phải là một hay hai oán linh, mà là một biển người đen đặc. Có những kẻ mất đầu, có những đứa trẻ sơ sinh người tím ngắt vì bị dìm chết làm vật tế, có những cô gái trẻ với mái tóc dài xõa xượi và đôi mắt đỏ ngầu máu. Tất cả đều là những linh hồn bị Lý Trưởng Lâm giam cầm, luyện hóa thành âm binh trong suốt cuộc đời tội ác của lão.
Lúc này, không còn lá bùa nào bảo vệ lão. Không còn trận pháp nào che chắn.
Một cái bóng nhỏ thó, mang hình dáng một đứa trẻ với làn da bong tróc, trườn đến bên cạnh chân Lý Trưởng Lâm. Nó ngước nhìn lão bằng đôi mắt không có tròng trắng, chỉ có một hố sâu thăm thẳm của sự uất hận.
“Ông… ông hứa cho con đi đầu thai mà…” – Tiếng nói của đứa trẻ vang lên trực tiếp trong não bộ của lão Lý, lạnh lẽo như một lưỡi dao băng.
“Cút đi! Đồ súc vật! Tao tạo ra mày, tao có quyền tiêu diệt mày!” – Lão Lý điên cuồng vung tay, định dùng ấn quyết nhưng bàn tay lão đã bị khô héo như một cành củi mục. Sức mạnh đã tan biến, chỉ còn lại sự thảm hại.
Đứa trẻ không lùi lại. Nó há miệng, để lộ những hàng răng sắc nhọn mọc lởm chởm, rồi cắn mạnh vào bắp chân lão. Một tiếng “phập” khô khốc vang lên. Thay vì máu đỏ, từ vết cắn rỉ ra thứ dịch đen kịt. Lý Trưởng Lâm rú lên một tiếng đau đớn, tiếng kêu xé toạc bầu không khí đặc quánh oán khí.
Như một hiệu lệnh, hàng trăm, hàng ngàn bóng ma khác bắt đầu xông vào. Chúng không giết lão ngay lập tức. Chúng bắt đầu rỉa rói. Từng mảng linh hồn của lão bị cắn xé. Mỗi lần một oán linh lao vào, Lý Trưởng Lâm lại thấy ký ức về tội ác của chính mình hiện về như một thước phim kinh dị. Lão thấy lại cảnh mình tự tay bóp chết người em họ để cướp ngôi trưởng tộc, lão thấy lại cảnh mình đóng đinh vào quan tài của người phụ nữ bị hiến tế dưới gốc đa. Mỗi nỗi đau lão từng gây ra cho người khác, nay đều quay trở lại, nhân lên gấp bội trên chính thân xác lão.
Cách đó không xa, Trần Vũ đứng tựa vào một tảng đá, cơ thể anh run lên từng hồi. Mái tóc trắng xóa xõa xuống gương mặt hốc hác, nhợt nhạt. Cửu Nhãn trên trán anh đã khép lại một nửa, nhưng với chút tàn lực còn lại, anh vẫn nhìn thấy rõ cảnh tượng hãi hùng đó. Vũ không thấy thỏa mãn. Anh chỉ thấy sự mệt mỏi cùng cực và một nỗi chua xót vô hạn cho những kiếp người bị cuốn vào vòng xoáy hận thù.
Lê Linh đứng bên cạnh, một tay đỡ lấy Vũ, tay kia cầm chặt chuỗi tràng hạt bồ đề, đôi mắt cô không dám nhìn thẳng vào đống đổ nát nhưng miệng vẫn lầm rầm đọc kinh siêu độ. Những hạt sáng nhỏ li ti từ tràng hạt lan tỏa, tạo thành một vòng tròn bảo vệ nhỏ hẹp quanh hai người, ngăn không cho những oán linh điên cuồng kia chạm tới.
“Vũ… anh đừng nhìn nữa.” – Linh thì thầm, giọng cô nghẹn lại. – “Đó là nhân quả. Không ai cứu được lão nữa rồi.”
Trần Vũ lắc đầu, giọng anh thào thào: “Anh phải nhìn. Anh là người họ Trần, là người có nghĩa vụ khép lại mọi chuyện. Anh phải làm chứng cho sự kết thúc của bóng tối này.”
Lý Trưởng Lâm lúc này đã không còn hình người. Thân thể lão bị hàng chục oán linh bám chặt, trông như một cái kén đen khổng lồ đang quằn quại giữa bãi tha ma. Lão cố gắng trườn về phía giếng cổ – nơi linh hồn Thị Mai (Bà Chúa Đa) từng bị giam cầm – như một nỗ lực cuối cùng để tìm sự giải thoát hoặc tìm một lối thoát âm ty.
Nhưng ngay khi lão chạm được vào thành giếng đổ nát, một bóng trắng hiện ra.
Đó là Thị Mai. Nhưng bà không còn dáng vẻ của một quỷ sát điên cuồng. Dưới sự hóa giải từ Cửu Nhãn tầng 3 của Vũ ở chương trước, bà hiện về trong hình ảnh một người phụ nữ dịu dàng nhưng đầy uy nghiêm, tà áo trắng bay lất phất trong sương đêm. Đôi mắt bà nhìn Lý Trưởng Lâm không còn là sự hận thù điên dại, mà là sự khinh bỉ tột độ đối với một kẻ đã bán đứng linh hồn cho quỷ dữ.
“Lâm…” – Giọng bà vang lên, trong trẻo nhưng đầy sức nặng. – “Trăm năm trấn yểm, trăm năm nợ máu. Hôm nay, rễ đa đã đứt, nhưng sợi dây nhân quả của ngươi thì không bao giờ đứt được.”
Lý Trưởng Lâm ngước mắt lên, môi lão run rẩy, cố thốt ra hai từ “Tha mạng”, nhưng từ trong cổ họng lão chỉ còn phát ra những tiếng ọc ạch của máu đen và đờm.
Bà Chúa Đa đưa tay ra, nhẹ nhàng vẫy một cái. Những oán linh xung quanh lập tức tản ra, nhường chỗ cho một thực thể khác từ dưới lòng giếng trồi lên. Đó là một đôi bàn tay khẳng khiu, đầy sẹo, nhưng Vũ lập tức nhận ra khí tức ấy. Đó là khí tức của cha mẹ anh – hay đúng hơn là phần tàn hồn của họ bị Lý Trưởng Lâm dùng làm “trận nhãn phụ” bấy lâu nay.
Những tàn hồn của người nhà họ Trần không tấn công lão Lý. Họ chỉ đơn giản là chạm vào lão. Một sự chạm vào để lấy lại những gì lão đã cướp mất: tuổi thọ, sinh khí và cả vận mệnh mà lão đã đánh cắp từ dòng họ Trần qua những nghi lễ tà ác năm xưa.
Khi sự liên kết cuối cùng giữa Lý Trưởng Lâm và sức mạnh tà đạo bị cắt đứt hoàn toàn, một luồng ánh sáng đen bùng phát. Toàn bộ cơ thể lão bắt đầu vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, không phải là xương thịt vụn mà là những hạt tro bụi xám xịt. Lão bị hút vào vòng xoáy của chính trận pháp Vạn Quỷ Quy Tông đang sụp đổ.
“A… A… Không…!!!”
Tiếng thét cuối cùng của Lý Trưởng Lâm kéo dài rồi tắt lịm khi toàn bộ khối đen đặc quánh của các oán linh lao xuống lòng giếng cổ, kéo theo linh hồn đã bị xé nát của lão vào vực thẳm của cõi u minh – nơi dành cho những kẻ phạm phải những tội ác thiên cổ.
Mặt đất rung chuyển một lần cuối rồi phẳng lặng.
Sương mù bắt đầu tản ra. Ánh trăng non nhợt nhạt cuối tháng len lỏi qua những tầng mây, soi rọi xuống cảnh tượng hoang tàn. Giếng cổ đổ sập hoàn toàn, lấp kín con đường nối giữa cõi sống và cõi chết. Cây đa cổ thụ giờ đây chỉ là một đống gỗ khô cằn, mục ruỗng, không còn một chút sinh khí hay u ám nào tỏa ra.
Linh hồn Thị Mai mỉm cười với Trần Vũ. Bà cúi đầu chào anh, một cái chào từ biệt đầy ý nghĩa. Trong khoảnh khắc ấy, Vũ thấy hình bóng cha mẹ mình đứng bên cạnh bà. Họ trông thật thanh thản, gương mặt không còn nét đau đớn của những năm tháng bị trấn yểm. Họ mỉm cười với anh, nụ cười mà anh chỉ thấy trong những giấc mơ nhạt nhòa thời thơ ấu.
“Cha… mẹ…” – Vũ đưa tay ra, định gọi lớn nhưng cổ họng anh khô khốc.
Họ tan biến vào hư không, theo sau là hàng ngàn ánh sáng nhỏ lấp lánh – những oán linh được giải thoát đang bay về phía luân hồi.
Trần Vũ quỵ xuống đất. Anh thở dốc, cảm nhận được hơi lạnh của đêm tối đang xâm chiếm cơ thể. Cửu Nhãn trên trán anh giờ đây đã hoàn toàn khép lại, chỉ còn lại một vết sẹo mờ nhạt như hình một hạt đỗ. Tóc anh trắng muốt, đôi tay run rẩy, già cỗi như một ông lão 80 dù anh mới chỉ 25 tuổi. Cái giá phải trả để khai mở sức mạnh tối thượng và phá bỏ lời nguyền dòng họ là quá lớn.
Lê Linh ôm chặt lấy anh từ phía sau, nước mắt cô thấm đẫm vai áo Vũ.
“Mọi chuyện kết thúc rồi Vũ… Chúng ta thắng rồi.”
Vũ nhắm mắt lại, cảm nhận một mầm xanh vừa trồi lên dưới chân mình – mầm cây bồ đề nhỏ xíu mà anh thấy lúc trước. Anh biết rằng, dù cây đa cổ thụ đã chết, dù Lý Trưởng Lâm đã đền tội, nhưng những vết thương mà ngôi làng này gánh chịu sẽ cần rất nhiều thời gian để lành lại.
Nhưng quan trọng nhất, bí mật đen tối dưới bóng cây đa cổ thụ đã không còn là một nỗi ám ảnh giấu kín. Nó đã được đưa ra ánh sáng, bằng chính máu của người họ Trần và lòng dũng cảm của họ.
Xa xa, phía văn phòng Tập đoàn Lý Thị, những ánh đèn dần tắt ngóm. Quyền lực của họ Lý ở làng Mộc đã sụp đổ cùng với người đứng đầu của nó. Một chương mới, đầy khó khăn nhưng sạch bóng tà thuật, đang chờ đợi ngôi làng này.
Trần Vũ dựa đầu vào vai Linh, nghe tiếng gió rì rào qua những cành cây khô, cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ. Lần đầu tiên sau nhiều năm, anh không còn nghe thấy tiếng khóc của người phụ nữ treo cổ trong giấc mơ. Chỉ còn lại tiếng đập đều đặn của trái tim, và hơi ấm của sự sống thật sự.
Báo ứng đã đến, muộn còn hơn không. Và dưới gốc đa già, hạt mầm của sự cứu rỗi đã bắt đầu vươn vai.