Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 101: Hậu quả của trận chiến
**CHƯƠNG 101: HẬU QUẢ CỦA TRẬN CHIẾN**
Khi tia nắng đầu tiên của một ngày mới thực sự — thứ ánh sáng không còn bị lọc qua lớp màn chướng khí dày đặc của cây đa cổ thụ — chạm vào mặt đất, Trần Vũ đổ sụp xuống.
Anh đổ xuống như một cây cổ thụ bị đốn hạ tận gốc, chậm chạp và nặng nề. Lê Linh chỉ kịp hét lên một tiếng xé lòng trước khi lao đến, đỡ lấy thân hình đã gầy rộc đi của anh. Trên tay cô, Trần Vũ nhẹ bẫng, hơi thở đứt quãng như sợi chỉ mảnh treo trước gió. Điều kinh khủng nhất không phải là những vết thương rỉ máu trên người anh, mà là mái tóc. Từng sợi tóc đen nhánh của chàng thanh niên hai mươi lăm tuổi đang biến đổi ngay dưới mắt cô, bạc trắng đi một cách tàn nhẫn, mang theo cái giá của việc cưỡng cầu khai mở Cửu Nhãn đến mức cực hạn.
Làng Mộc lúc này trông như một bãi tha ma vừa được khai quật.
Màn sương đen đã tan, nhưng thứ để lại là một khung cảnh hoang tàn đến lạnh sống lưng. Gốc đa khổng lồ, kẻ đã thống trị linh hồn và thể xác của làng Mộc suốt cả thế kỷ, giờ chỉ còn là một khối gỗ đen kịt, vỡ nát. Những chiếc rễ dài cả chục mét vốn cuồn cuộn như gân máu nay khô quắt, quắp lại như những ngón tay của người chết đang cố bấu víu vào không khí trước khi lìa đời. Mùi gỗ mục lẫn với mùi tanh của máu và mùi hôi thối của những thứ bị chôn vùi quá lâu dưới lòng đất bốc lên nồng nặc, khiến bất cứ ai tỉnh dậy cũng phải buồn nôn.
Dân làng Mộc, những người từng là quân cờ trong tay Lý Trưởng Lâm và Bà Chúa Đa, bắt đầu lờ mờ tỉnh dậy từ cơn mộng du dài dằng dặc. Họ ngơ ngác nhìn quanh, kẻ nằm trên đống gạch đổ nát, người bò ra từ gầm những chiếc quan tài bỏ hoang trong miếu. Có tiếng khóc nấc lên từ phía đầu làng, rồi tiếng gọi nhau thất thanh. Nhưng trên hết thảy, là một sự im lặng chết chóc bao trùm lấy khu vực trung tâm — nơi từng là thánh địa của yêu thụ.
Lê Linh quỳ trên nền đất đầy tro bụi, bàn tay run rẩy áp vào gò má tái nhợt của Vũ. “Vũ… anh nghe em nói không? Anh tỉnh lại đi! Mọi chuyện kết thúc rồi, anh không được bỏ cuộc lúc này!”
Nhưng Trần Vũ không đáp lời. Đôi mắt anh nhắm nghiền, ấn ký Cửu Nhãn giữa trán đã khép lại, nhưng nó không biến mất hoàn toàn mà để lại một vết sẹo thẫm màu, hình thon dài như một con mắt đang ngủ yên. Khuôn mặt anh thanh thản đến lạ lùng, như thể anh vừa trút bỏ được một gánh nặng nghìn năm, mặc cho cái giá phải trả là chính sự sống của bản thân.
“Đừng chạm mạnh vào nó.” Một giọng nói già nua, khàn đặc vang lên từ sau lưng Linh.
Cô quay lại, thấy ông nội mình — Cụ Tứ — đang dựa vào một phiến đá vỡ, hơi thở mệt nhọc. Một bên mắt của ông, con mắt bị hỏng do trận trấn yểm năm xưa, giờ đang rỉ ra một dòng lệ đục. Ông nhìn Vũ bằng ánh mắt vừa thương cảm, vừa kính sợ.
“Nội… Vũ anh ấy…” Linh nghẹn ngào.
Cụ Tứ lắc đầu, giọng ông như gió rít qua khe cửa: “Nó đã dùng máu của kẻ giải tội để nhuộm lại long mạch. Cửu Nhãn khai mở quá độ đã rút sạch tinh khí của nó. Hiện tại, linh hồn nó đang lạc lối giữa ranh giới âm dương. Đừng di chuyển nó quá mạnh, hãy để nó tự tìm đường về. Nếu hơi thở nó dừng lại trước khi trời lặn… thì chúng ta mất nó thật rồi.”
Dân làng bắt đầu kéo đến. Họ đứng thành một vòng tròn rộng, giữ khoảng cách với “hiện trường” trận chiến. Trong mắt họ lúc này không còn sự thù hận hay mù quáng, chỉ còn lại nỗi bàng hoàng và sự hổ thẹn. Nhìn thấy kiến trúc sư trẻ tuổi — người mà họ từng xua đuổi, nghi ngờ — đang nằm đó với mái tóc bạc trắng vì cứu họ, nhiều người đã quỳ xuống.
Cả làng Mộc đổ nát. Những ngôi nhà có bề dày lịch sử hàng trăm năm giờ đây rạn nứt, nhiều mái nhà sụp đổ vì dư chấn của trận động mạch. Toàn bộ hệ thống đường làng bị cày nới bởi những rễ đa trồi lên rồi chết đi, để lại những cái hố sâu hoắm như những vết thương không bao giờ lành trên da thịt vùng đất này.
Cơn hôn mê của Trần Vũ kéo dài từ sáng cho đến tận chiều tà.
Lê Linh và một vài thanh niên khỏe mạnh trong làng, dưới sự chỉ dẫn của Cụ Tứ, đã khiêng anh về ngôi nhà cũ của họ Trần. Đó là ngôi nhà hẻo lánh nhất làng, nơi cha mẹ anh từng sống những ngày cuối cùng. Cụ Tứ nói, chỉ có hơi ấm từ mảnh đất tổ tiên mới mong níu giữ được hồn vía của Vũ.
Trong cơn mê, Vũ thấy mình đứng dưới bóng một cây đa khác. Nhưng cây đa này không hề có sự chết chóc. Nó xanh tốt, dịu mát, và rễ của nó ôm lấy những linh hồn đang mỉm cười. Anh thấy cha mình, người đàn ông với ánh mắt cương nghị mà anh chỉ kịp thấy qua những tấm ảnh ố vàng, đang đứng bên cạnh một người phụ nữ dịu dàng. Bà mặc chiếc áo bà ba màu xanh lục, tay cầm chiếc vòng dâu tằm bị vỡ của anh.
“Vũ… con đã làm tốt lắm.” Mẹ anh nói, giọng bà như tiếng suối chảy giữa rừng già. “Hận thù trăm năm đã tan đi theo làn gió. Giờ là lúc con phải trở về.”
“Con mệt quá…” Vũ thầm nghĩ trong cơn vô thức. “Cửu Nhãn… nó quá nặng nề.”
Cha anh mỉm cười, đặt bàn tay ấm áp lên vai anh: “Nó không phải là gánh nặng, nó là sự cứu rỗi. Con không dùng nó để giết chóc, con dùng nó để nhìn thấu nỗi đau. Chính điều đó đã cứu con, chứ không phải máu của dòng họ Trần. Đi đi con, có người đang chờ con.”
Cái chạm ấy như một dòng điện chạy dọc sống lưng, đánh thức những cơ quan đã đình trệ trong cơ thể Vũ.
Ở thế giới thực, mặt trời đã bắt đầu khuất sau rặng núi phía Tây, hắt những tia nắng tàn úa vào căn phòng gỗ u tối. Lê Linh chưa rời anh một bước, cô đã dùng tất cả vốn kiến thức về thảo dược và kinh chú để ổn định nhịp tim của anh, nhưng dường như tất cả vẫn nằm ở ý chí của chính người bệnh.
Đột nhiên, ngón tay của Vũ cử động.
Mí mắt anh run rẩy rồi từ từ mở ra. Đôi mắt ấy không còn ánh lên vẻ sắc lạnh của Cửu Nhãn, mà mờ đục và kiệt sức. Anh nhìn lên trần nhà bằng gỗ mục, nhìn sang bên cạnh thấy khuôn mặt đầm đìa nước mắt của Linh.
“Vũ! Anh tỉnh rồi!” Linh reo lên, giọng cô vỡ òa vì sung sướng.
Vũ cố gắng mở miệng nhưng chỉ phát ra những tiếng khàn khàn: “Linh… làng Mộc… thế nào rồi?”
Linh vừa lau nước mắt vừa nói: “Hết rồi anh ạ. Bà Chúa Đa đã đi rồi. Cây đa đã chết hoàn toàn. Lý Trưởng Lâm và những kẻ tham tàn… tất cả đã phải chịu báo ứng. Ngôi làng… hoang tàn lắm, nhưng ít nhất, chúng ta đã được thấy mặt trời.”
Vũ nhắm mắt lại lần nữa, cảm nhận sự mệt mỏi rệu rã đang xâm chiếm. “Tóc của tôi…” Anh đưa bàn tay run rẩy lên chạm vào mái tóc mình.
“Đó là huân chương của anh.” Linh nắm lấy tay anh, áp vào mặt mình. “Màu trắng này… chính là ánh sáng anh đã mang về cho nơi đây.”
Nhưng sự yên bình ấy chẳng kéo dài được bao lâu. Ngay lúc đó, Cụ Tứ bước vào phòng với vẻ mặt nghiêm trọng hơn cả khi đối đầu với yêu quái. Ông nhìn Vũ tỉnh lại thì thở phào một hơi, nhưng đôi lông mày trắng xóa vẫn nhíu chặt lại.
“Vũ, con tỉnh là phúc lớn. Nhưng con phải nghe lão nói điều này.” Cụ Tứ ngồi xuống cạnh giường. “Cây đa chết đi không có nghĩa là mọi thứ biến mất. Một thế kỷ nuôi dưỡng oán khí đã tạo ra một hố đen tâm linh ngay tại Giếng Ngọc. Hiện tại, linh khí quanh vùng đang hỗn loạn. Những người trong Hội đồng trưởng lão đã biến mất, Lý Thị cũng sụp đổ, nhưng tàn dư của bọn chúng vẫn còn.”
Vũ cố gượng dậy, Linh phải đỡ anh tựa vào thành giường. “Ý ông là… kẻ mặc áo đen?”
Cụ Tứ gật đầu: “Kẻ đó đã đứng ngoài quan sát trận chiến. Hắn không ra tay cứu Lý Trưởng Lâm, nghĩa là lão Lý cũng chỉ là một quân cờ bị vứt bỏ. Cây đa cổ thụ thực chất là một ‘vật chứa’ bị hỏng, và chúng dường như đang tìm kiếm một vật chứa mới. Cái chết của yêu thụ đã để lại một khoảng trống quyền lực trong giới huyền thuật hắc ám.”
Vũ nhìn xuống đôi bàn tay mình, nơi những đường gân xanh xao hiện rõ dưới lớp da mỏng. Anh thấy lòng mình nặng trĩu. Trận chiến tại làng Mộc chỉ là sự khởi đầu, là việc bóc tách lớp vỏ bọc đầu tiên của một âm mưu vĩ đại hơn nhiều.
Chiều hôm đó, Vũ khăng khăng đòi Linh dìu anh ra ngoài.
Cảnh tượng làng Mộc dưới ráng chiều đỏ rực như máu hiện ra trước mắt anh. Trên con đường làng, dân làng đang im lặng thu dọn đống đổ nát. Những xác chết của gia cầm, gia súc chết vì chướng khí được gom lại đem đốt, khói đen bốc lên nghi ngút giữa trời. Nhiều ngôi nhà bị nứt toác, những vết nứt hình mạng nhện bò dọc từ móng lên đến mái, minh chứng cho sự sụp đổ của một địa tầng vốn được kết nối bằng rễ cây đa.
Mọi người nhìn thấy Vũ, họ dừng công việc lại. Không ai nói với nhau câu nào, nhưng họ đồng loạt cúi đầu. Có người đàn bà mất con trong đêm trăng máu gục xuống lạy anh, có những ông lão từng gọi anh là kẻ phá hoại giờ đây hổ thẹn không dám ngẩng mặt.
Trần Vũ nhìn về phía gốc đa cũ. Hiện giờ, nó chỉ là một cái hố khổng lồ, sâu hoắm. Giếng Ngọc cạnh đó đã cạn trơ đáy, chỉ còn trơ lại những lớp bùn đen kịt và mảnh vỡ của những bộ xương trắng hếu. Sự thật về sự giàu có của làng Mộc trong một trăm năm qua giờ đây phơi bày ra đó — một đống xương tàn.
“Linh này,” Vũ nói nhỏ, hơi thở anh vẫn còn hụt hẫng. “Làng này không thể cứu vãn bằng cách xây lại nhà cửa đâu.”
Linh nhìn anh, hiểu ý: “Anh muốn nói về tâm can của họ?”
“Đúng vậy. Sự hoang tàn này là kết quả của việc đánh đổi lương tri lấy sự an lành giả tạo. Muốn làng Mộc thực sự sống lại, phải bắt đầu từ chỗ cái mầm non bồ đề ấy.”
Anh nhìn về phía tâm hố nơi cây bồ đề nhỏ xíu mà anh thấy trước khi ngất đi. Thật lạ lùng, giữa đống tro tàn độc hại, mầm non ấy vẫn đứng vững, những chiếc lá xanh non nhỏ xíu khẽ rung rinh trong gió chiều.
Đột nhiên, Vũ cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng. Một cảm giác bị quan sát quen thuộc. Anh nhìn về phía bìa rừng — khu vực mà dân làng gọi là Rừng Độc Nhân. Giữa những gốc cây xám xịt và bóng tối đang dần xâm lấn, anh dường như thấy một bóng người mặc áo choàng đen đứng đó.
Bóng đen không chuyển động, chỉ đơn giản là đứng quan sát. Khi Vũ tập trung định dùng chút sức tàn của Cửu Nhãn để nhìn rõ hơn, cái đầu anh đau như búa bổ. Vết sẹo trên trán nhói lên cay đắng.
“Hết rồi…” Vũ lẩm bẩm, gục đầu vào vai Linh. “Tôi không còn sức để nhìn thấy bọn chúng nữa.”
Cái giá của sự chiến thắng tại làng Mộc là Trần Vũ gần như trở thành một người bình thường với một cơ thể tàn tạ. Năng lực “Cửu Nhãn” của anh hiện giờ đã ngủ sâu, có lẽ là vĩnh viễn, hoặc có lẽ nó đang đợi một sự tái sinh khác.
Đêm đó, làng Mộc chìm vào một trạng thái kỳ lạ. Lần đầu tiên sau một trăm năm, không có tiếng gõ mõ cầm canh mang tính trấn yểm của ông Từ, cũng không có tiếng lá đa xào xạc báo điềm gở. Thay vào đó là tiếng khóc tang tóc từ những ngôi nhà có người thân thiệt mạng, tiếng rì rầm khấn vái cầu siêu.
Dưới ánh trăng khuyết mờ ảo, không khí vẫn đặc quánh mùi gỗ mục. Cây đa cổ thụ dù đã chết nhưng “cái bóng” của nó dường như vẫn còn in đậm trong tâm khảm người dân nơi đây. Những hố sâu nơi rễ đa từng bám trụ giờ trở thành bẫy cho sương đêm, tích tụ thành những vũng nước đen ngòm, phản chiếu một bầu trời không có vì sao.
Làng Mộc giờ đây là một vết thương hở giữa núi rừng. Và ai cũng biết, vết thương khi bắt đầu kéo da non chính là lúc đau đớn và dễ bị nhiễm trùng nhất.
Trần Vũ nằm trong gian buồng cũ, nghe tiếng gió lùa qua khe liếp. Anh biết, mái tóc bạc của mình chỉ là khởi đầu cho một hành trình đơn độc. Anh đã phá hủy cây đa, nhưng anh cũng đã chính thức lộ diện trước những kẻ đứng sau bức màn ấy. Hội Đồng Trưởng Lão, cái bóng đen áo choàng, và cả nguồn gốc của dòng họ Trần… tất cả đang chuyển mình trong bóng tối, chờ đợi lúc anh yếu ớt nhất.
Lê Linh ngồi cạnh bên, đốt một nén nhang trầm để làm dịu không khí. Cô nhìn người thanh niên đang thiếp đi, lòng trào dâng một nỗi xót xa vô hạn. Cô biết mình sẽ không rời bỏ anh, nhưng cô cũng hiểu, làng Mộc không còn là nơi an toàn cho cả hai nữa.
Ở ngoài kia, giữa đống đổ nát của gốc đa, một con quạ đen sà xuống, mổ vào một mẩu gỗ mục còn sót lại oán khí rồi bay vút lên trời cao, tiếng kêu của nó vang vọng khắp thung lũng như một lời báo hiệu: Đêm dài vừa dứt, nhưng cơn bão mới đang dần hình thành.
Hậu quả của trận chiến không chỉ là những đống đổ nát hữu hình, mà là một sự trống rỗng về linh hồn cần được lấp đầy. Và nếu Trần Vũ không nhanh chóng bình phục, bóng tối sẽ sớm tìm ra cách để chen vào khoảng trống ấy một lần nữa.