Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 162: Cái giá của quyền năng
**CHƯƠNG 162: CÁI GIÁ CỦA QUYỀN NĂNG**
Gian phòng tối trong căn mật thất dưới lòng làng Mộc đặc quánh mùi trầm hương trộn lẫn với vị tanh tao nhạt nhòa của máu khô. Ánh nến leo lét trên những giá đỡ bằng đồng cũ kỹ, hắt những bóng đen nhảy múa chập chờn lên bức tường loang lổ rêu phong. Trần Vũ ngồi xếp bằng trên sập gỗ, lồng ngực anh phập phồng những nhịp thở đứt quãng, mỗi hơi hít vào đều đau buốt như có hàng ngàn mũi kim châm cứu đâm thấu vào phế quản.
Cái lạnh từ lòng đất không thấm vào đâu so với cái lạnh đang âm ỉ lan tỏa từ bên trong tủy xương của anh. Trần Vũ đưa bàn tay lên, dưới ánh nến, những đầu ngón tay anh tái nhợt, run rẩy không kiểm soát. Anh cố gắng nắm chặt tay lại, nhưng sức lực cứ như dòng nước luồn qua kẽ tay, trôi tuột đi mất.
Ở phía đối diện, Lê Linh đang lặng lẽ vò chiếc khăn ấm. Gương mặt cô hốc hác, đôi mắt sáng vốn có giờ phủ một tầng sương buồn bã. Cô không nói gì, chỉ nhẹ nhàng tiến lại gần, đặt chiếc khăn lên trán anh. Khi tay hai người vô tình chạm nhau, Linh khẽ giật mình. Tay Vũ lạnh ngắt, cái lạnh của một người đang đứng bên rìa âm vực.
– “Anh không cần phải cố quá như vậy.” – Linh thì thầm, giọng cô nghẹn lại. – “Lý Thế Phong đã rút lui sau trận chiến ở cửa hang, chúng ta còn chút thời gian để phục hồi.”
Vũ nhếch môi nở một nụ cười đắng chát, mái tóc bạc trắng của anh rũ xuống che khuất một phần vết sẹo dài trên trán – nơi từng là vị trí của Cửu Nhãn. Sau khi dùng toàn bộ căn cơ để cứu lấy linh hồn Thanh, con mắt thứ chín dường như đã lặn sâu vào trong hộp sọ, chỉ còn lại một vết sẹo đỏ sẫm như một lời nhắc nhở nghiệt ngã.
– “Thời gian… đó là thứ chúng ta không có nhất, Linh ạ.”
Vũ gượng dậy, bước tới trước chiếc gương đồng lớn đặt ở góc phòng. Anh nhìn vào đó, và dù đã chuẩn bị tâm lý, anh vẫn không khỏi bàng hoàng. Trong gương không còn là người thanh niên 25 tuổi tràn đầy nhựa sống của vài tháng trước. Thay vào đó là một người đàn ông với nước da mồi, những nếp nhăn hiện rõ nơi khóe mắt và vầng trán. Đôi mắt anh vẫn sắc lạnh, nhưng chiều sâu của chúng mang theo sự mệt mỏi của một kẻ đã sống qua mấy đời người.
Cái giá của việc cưỡng cầu khai mở Cửu Nhãn tầng thứ năm để “Nhập hồn” không chỉ đơn giản là hỏng một con mắt thần. Cụ Tứ từng cảnh báo anh rằng Cửu Nhãn là một thực thể ký sinh trên mệnh phú. Mỗi khi Vũ vay mượn sức mạnh của nó để xoay chuyển càn khôn, anh thực chất đang mang tuổi thọ của chính mình ra để mặc cả với thần chết.
Một năm tuổi thọ cho một lần xuất hiện của tà quang.
Nhưng ở những cấp độ cao hơn, cái giá đó tăng theo cấp số nhân. Sau trận chiến khốc liệt vừa qua, Vũ cảm nhận rõ rệt sinh mệnh lực của mình bị rút cạn như thể có một lỗ hổng đen ngòm đang rò rỉ ngay giữa tim. Anh không còn là chàng kiến trúc sư Trần Vũ của ngày nào. Anh chỉ còn là một kẻ tạm bợ, vay mượn từng ngày sống từ chính cái chết sắp tới.
– “Tại sao anh không nói với em?” – Linh bước đến sau lưng anh, giọng cô trở nên gay gắt hơn nhưng vẫn không giấu nổi sự run rẩy. – “Sư tổ từng nói, tu luyện là để tìm đạo, không phải để tự sát. Anh đang đốt cháy bản thân mình, Vũ ạ!”
– “Nếu anh không đốt cháy chính mình, thì cả ngôi làng này, và cả em, sẽ bị ngọn lửa oán khí của Lý Thế Phong thiêu rụi.” – Vũ xoay người lại, nhìn thẳng vào mắt Linh. – “Hắn đang thực hiện ‘Số hóa oán khí’. Em hiểu điều đó có nghĩa là gì không? Hắn không chỉ muốn dùng bùa chú truyền thống. Hắn đang dùng công nghệ để phát tán sự căm hận của Bà Chúa Đa vào mạng lưới thông tin. Nếu hắn thành công, nỗi đau của trăm năm trước sẽ không còn nằm dưới gốc cây đa nữa, nó sẽ hiện diện trong mọi thiết bị điện tử, trong mọi tâm trí con người. Lúc đó, cả thế giới này sẽ thành làng Mộc thứ hai.”
Linh im lặng. Cô cúi đầu, bàn tay siết chặt tà áo bà ba. Cô là người am hiểu điển tích, cô biết những gì Vũ nói là sự thật kinh hoàng hơn cả ma quỷ đơn thuần. Nhưng nhìn người đàn ông mình yêu thương đang già đi từng giờ, cô thấy tim mình như bị ai bóp nghẹt.
Bên ngoài, tiếng gió rít qua những khe đá hẹp tạo thành những âm thanh u uất, như tiếng khóc than của hàng ngàn linh hồn vẫn còn kẹt lại dưới bộ rễ khổng lồ của cây đa cổ đã khô héo. Mưa làng Mộc không bao giờ mang lại cảm giác thanh thản; nó luôn nặng mùi đất ẩm và mục nát.
Vũ ngồi lại xuống sập, mở chiếc tráp gỗ mà anh luôn mang theo. Bên trong, chiếc kim bằng xương của mẹ anh phát ra một luồng sáng xanh nhạt yếu ớt, trong khi lá bùa máu của cha anh đã bắt đầu thâm đen. Anh cầm chiếc kim lên, cảm nhận hơi ấm từ người mẹ quá cố như đang truyền thêm chút sức tàn cho mình.
Bất chợt, vết sẹo trên trán anh nhói lên một nhịp đau đớn tận cùng. Vũ gập người xuống, hai tay ôm lấy đầu, rên rỉ. Những hình ảnh hỗn loạn bắt đầu tràn về.
Trong cơn đau, anh thấy mình đang đứng giữa một không gian ảo diệu, nơi những dãy mã nhị phân màu đỏ tươi như máu chảy cuồn cuộn thành những dòng sông. Giữa dòng sông đó, hình ảnh Bà Chúa Đa với mái tóc dài vô tận đang bị xích vào những cột sóng tín hiệu khổng lồ. Lý Thế Phong đứng đó, cười ngạo nghễ, trên tay hắn là một thiết bị kỳ lạ đang thu hút toàn bộ oán khí đen ngòm từ u minh để biến chúng thành những luồng xung điện kinh người.
“Trần Vũ… ngươi là vật tế hoàn hảo nhất.” – Tiếng nói của Lý Thế Phong vang lên trong tiềm thức anh, méo mó và lạnh lẽo. – “Cửu Nhãn của ngươi tuy hỏng, nhưng nhãn thạch của nó vẫn còn nằm trong máu thịt ngươi. Hãy mang nó đến đây, dâng nộp cho ta, ta sẽ cho ngươi sự bất tử mà ngươi hằng ao ước. Ngươi sẽ không phải chết vì tuổi già sớm này nữa!”
– “Cút đi!” – Vũ gầm lên trong đầu.
Anh cắn chặt môi đến bật máu. Vị mặn của máu giúp anh tỉnh táo lại đôi chút. Anh điều động chút tàn khí còn sót lại trong đan điền, vận hành theo quỹ đạo của “Giải Oan Trận” mà anh đã học được. Một luồng hơi ấm mỏng manh từ chiếc vòng dâu tằm (nay chỉ còn là những mảnh vỡ được xâu lại bằng chỉ đỏ trên cổ tay) lan tỏa, tạm thời đẩy lùi sự xâm nhập của ngoại ma.
Khi Vũ mở mắt ra, anh thấy Linh đang ôm chặt lấy mình, nước mắt cô thấm đẫm vai áo anh.
– “Vũ, anh ổn chứ? Anh vừa lên cơn co giật, mắt anh… mắt anh vừa rồi hoàn toàn trở nên trắng dã.”
Vũ hít một hơi sâu, đẩy nhẹ Linh ra, giọng anh trầm xuống, bình thản một cách đáng sợ:
– “Hắn đã đánh hơi thấy anh. Khoảng cách địa lý không còn quan trọng với Lý Thế Phong nữa. Hắn dùng tần số não bộ để truy lùng anh. Linh, nghe anh nói này. Nếu lần tới anh lại rơi vào tình trạng này, hãy dùng chiếc kim xương này đâm vào giữa vết sẹo trên trán anh. Nó sẽ ngắt kết nối, nhưng cũng có thể… sẽ làm anh mất trí nhớ vĩnh viễn.”
– “Không! Em không làm được!” – Linh quyết liệt lắc đầu.
– “Em phải làm.” – Vũ giữ chặt vai cô. – “Cái giá của quyền năng là sự đánh đổi. Anh đã đổi thọ nguyên để lấy sức mạnh bảo vệ mọi người. Giờ đây, anh sẵn sàng đổi cả linh hồn này để ngăn chặn hắn. Anh là người họ Trần cuối cùng có thể cảm nhận được huyết mạch của cây đa. Nhiệm vụ này, ngoài anh ra không ai gánh vác nổi.”
Vũ đứng dậy, bước ra phía cửa hầm. Bóng lưng anh cao ráo nhưng gầy guộc, mái tóc trắng bay lòa xòa trong gió máy lùa vào. Trong khoảnh khắc đó, Linh chợt thấy anh không giống một vị anh hùng, mà giống như một kẻ hành hương đơn độc đi về phía vực thẳm.
Anh nhìn về phía xa, nơi những ánh đèn điện của một công trường hiện đại đang mọc lên gần khu vực gốc đa cổ thụ. Đó chính là đại bản doanh của Lý Thế Phong, nơi những thiết bị kỹ thuật cao đang bị dùng làm vật dẫn cho tà thuật.
Vũ cảm nhận được sự kết nối. Cửu Nhãn trong anh tuy đã khép lại, nhưng nó không chết. Nó đang chuyển hóa. Nó không còn nhìn bằng thị giác thông thường, mà đang cảm nhận bằng sự rung động của vạn vật.
Mỗi giây trôi qua, anh cảm thấy mình già thêm một chút. Làn da nhăn lại, cơ bắp nhão ra. Nhưng đồng thời, linh giác của anh lại càng trở nên nhạy bén vô ngần. Anh có thể nghe thấy tiếng rễ đa đang cựa mình dưới sâu hàng chục mét đất, nghe thấy tiếng thì thầm oán hận của những trinh nữ bị hiến tế năm xưa đang bị Lý Thế Phong đánh thức từ cõi vĩnh hằng.
– “Số mạng của dòng họ Trần khởi đầu dưới bóng đa, và có lẽ cũng sẽ kết thúc dưới bóng đa.” – Vũ tự nhủ.
Anh lấy từ trong túi áo ra một chiếc la bàn phong thủy bằng gỗ mun – di vật của cha anh. Kim la bàn xoay tít không ngừng, rồi đột ngột chỉ thẳng về phía Đông Bắc, hướng về phía Giếng Ngọc.
Vũ quay lại nhìn Linh một lần cuối. Trong đôi mắt đục ngầu của người đang già hóa sớm, bỗng lóe lên một tia sáng rực rỡ đến mức khiến Linh phải nheo mắt lại. Đó là ánh sáng của tầng thứ sáu Cửu Nhãn – “Kiến Nhân Quả”.
Anh đã nhìn thấy rồi. Anh thấy con đường mình phải đi. Nó ngắn ngủi, đầy máu và nước mắt, nhưng ở cuối con đường đó là một mầm xanh.
– “Linh, hãy ở lại đây và bảo vệ Thanh. Hắn cần em hơn anh.”
Nói rồi, Vũ bước hẳn ra ngoài màn mưa. Mỗi bước chân của anh nặng nề như chì, nhưng lại vô cùng kiên định. Dưới chân anh, bùn đất dường như rẽ ra, nhường chỗ cho một con đường mòn ảo ảnh chỉ mình anh thấy.
Chiếc vòng dâu tằm trên cổ tay anh bỗng vỡ tan thành bụi mịn, nhưng thay vì bảo vệ anh, bụi gỗ dâu tằm thấm vào da thịt, tạo thành những đường vân đen như rễ cây dọc theo cánh tay. Vũ nghiến răng chịu đựng sự đau đớn như bị hàng ngàn con sâu xé nát huyết quản. Anh biết, cơ thể anh đang trở thành một phần của phong ấn.
Gió rít lên một hồi dài. Bóng dáng tóc trắng của Trần Vũ dần tan biến vào màn sương đen của làng Mộc.
Sau lưng anh, trong căn mật thất, chiếc gương đồng đột ngột vỡ tan làm đôi. Một điềm báo hung hiểm.
Linh nhìn những mảnh gương vỡ, thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình đang run rẩy. Cô chợt hiểu ra một điều kinh khủng: Trần Vũ không chỉ già đi vì sức mạnh của Cửu Nhãn. Anh đang dùng chính sinh mệnh mình làm chất dẫn để khôi phục lại phong ấn đã bị phá vỡ. Anh không phải là người canh giữ, anh đang chọn cách trở thành “vật tế cuối cùng” để khóa lại vĩnh viễn bí mật dưới bóng cây đa cổ.
“Đợi em, Vũ!” – Cô thầm gọi, nhưng tiếng gọi bị nuốt chửng bởi tiếng sấm đùng đoàng phía chân trời.
Bên ngoài, gốc đa cổ thụ khô héo bỗng rùng mình. Một chiếc lá đa đỏ như máu từ đâu rơi xuống, trôi theo dòng nước mưa, cuốn đi về phía vực thẳm u minh.
Cái giá của quyền năng bao giờ cũng đắt hơn người ta tưởng. Và đối với Trần Vũ, cái giá đó không chỉ là cái chết, mà là sự cô độc trong hành trình cứu rỗi một dòng họ đã quá nhiều tội ác. Bước chân anh đi, mang theo hơi thở tàn của một anh hùng, và sự trỗi dậy của một thần linh chưa kịp thành hình.
Đêm đó, làng Mộc chứng kiến một cảnh tượng kỳ dị: Giữa màn mưa đen kịt, một luồng ánh sáng trắng xóa rạch đôi bầu trời, hội tụ ngay phía trên Giếng Ngọc. Ở tâm điểm của luồng sáng ấy, một người thanh niên với mái tóc trắng bay ngược, tay cầm kim xương, trán rướm máu, đang hét lên những lời thần chú cổ xưa vốn đã bị thất lạc từ ngàn năm trước.
Cửu Nhãn lại mở ra. Nhưng lần này, nó không nằm trên trán anh nữa. Nó mở ra ngay trong trái tim anh.
Đó chính là “Tâm Nhãn” – cấp độ mà ngay cả cụ Tứ hay Lý Thế Phong cũng chưa bao giờ ngờ tới. Để đạt được nó, Vũ đã phải trả giá bằng 25 năm thọ nguyên còn lại. Anh không còn tuổi trẻ, không còn tương lai, chỉ còn lại khoảnh khắc huy hoàng cuối cùng này để bảo vệ điều anh trân quý.
Dưới lòng đất, rễ đa bắt đầu rên rỉ. Cuộc chiến thực sự giữa con người và tà thuật, giữa cổ điển và hiện đại, giữa oán hận và sự tha thứ, giờ đây mới chính thức bước vào chương kết đẫm máu nhất.