Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa Cổ
Chương 26: Thanh bắt đầu thay đổi

Cập nhật lúc: 2026-05-30 16:53:35 | Lượt xem: 2

Làng Mộc sau cái đêm kinh hoàng ấy không hề có lấy một chút sinh khí của sự tái sinh như người ta vẫn tưởng. Dù bóng dáng tàn ác của Lý Trưởng Lâm đã tạm thời khuất lấp trong sự điên dại, nhưng bầu không khí vẫn đặc quánh một thứ mùi nồng nặc: mùi bùn đất lâu năm, mùi lá đa mục nát và một thứ mùi tanh tao không gọi nổi tên.

Sáng hôm ấy, mặt trời lên từ rất sớm nhưng không rực rỡ. Những tia nắng vàng vọt, mỏng manh xuyên qua màn sương muối xám xịt bao phủ lấy ngôi nhà cũ của gia đình Thanh. Trần Vũ ngồi trên bậu cửa gỗ mục, đôi tay gầy guộc đan vào nhau. Mái tóc trắng như cước của anh rũ xuống trước trán, tương phản đầy cay đắng với khuôn mặt còn quá trẻ của một chàng trai tuổi hai mươi lăm. Mỗi lần cử động, Vũ cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm vào kinh mạch. Cửu Nhãn đang ngủ yên sau khi tiêu tốn quá nhiều linh lực, nhưng di chứng để lại là một khoảng trống rỗng tê tái trong tâm hồn anh.

“Anh Vũ, anh uống chút cháo gừng đi. Cụ Tứ nói anh cần giữ ấm, tủy xương anh hiện giờ lạnh hơn người thường gấp nhiều lần.”

Lê Linh bước ra, bưng theo bát cháo bốc khói. Đôi mắt cô vẫn còn quầng thâm vì một đêm không ngủ. Linh không chỉ lo cho Vũ, mà còn lo cho người đang nằm trong gian buồng tối om phía sau.

Vũ đón lấy bát cháo, tay anh run bần bật. Anh nhìn vào gian nhà trong, giọng khàn đặc:

“Thanh thế nào rồi?”

Linh ngập ngừng, đặt khay gỗ xuống cạnh anh, tiếng thở dài khẽ khàng trôi vào thinh không:

“Anh ấy tỉnh từ lúc gà gáy, nhưng… cứ ngồi lầm lì trong góc tối. Em định mở cửa sổ cho thoáng, anh ấy liền hét lên như bị ai cầm dao cứa vào thịt. Thanh sợ ánh sáng, anh Vũ ạ.”

Vũ sững sờ, bát cháo trong tay anh sóng sánh suýt đổ. Anh đứng dậy, bất chấp cơn đau dọc sống lưng, đi vào gian buồng phía sau.

Căn phòng của Thanh vốn là nơi sực nức mùi nắng dừa và hơi ấm của một thanh niên làm nghề lao động chân tay khỏe khoắn. Thế nhưng bây giờ, nó âm u như một ngôi mộ vừa được đào xới. Mùi ẩm mốc xộc lên tận mũi. Toàn bộ cửa sổ đều được che kín bằng những lớp bao tải dứa đen kịt.

Thanh ngồi đó, co quắp trong góc giường, tấm chăn mỏng quấn chặt lấy người.

“Thanh, là tôi đây, Vũ đây.”

Vũ tiến lại gần, cố gắng hạ thấp giọng nhất có thể. Đáp lại anh chỉ là tiếng hơi thở khò khè, nghe nặng nề và đặc sệt như thể phổi của Thanh đang chứa đầy đờm hay thứ chất lỏng đặc quánh nào đó. Vũ đưa tay định kéo tấm chăn ra, nhưng vừa chạm vào, Thanh đã giật nẩy mình, lùi sát vào tường.

Từ trong bóng tối, đôi mắt Thanh lóe lên một ánh sáng vàng nhợt nhạt, đồng tử không còn tròn trịa mà hơi dẹt lại, gợi liên tưởng đến mắt của loài bò sát hay thứ gì đó không thuộc về nhân tính.

“Đừng… đừng mở đèn… đau lắm… nó đốt tôi…” Thanh lầm bầm, giọng anh ta không còn sự xởi lởi, vang vọng ngày nào. Giờ đây, tiếng nói ấy nghe như hai mảnh gỗ khô cọ vào nhau.

Vũ nén nỗi xót xa, anh quan sát đôi bàn tay của Thanh đang bám chặt vào thành giường. Dưới lớp da xanh xao, những đường gân không còn màu đỏ hay xanh tím bình thường mà đen kịt, nổi cộm lên thành những đường vằn vện kì quái. Chúng chuyển động một cách chậm chạp dưới da, trông như những con giun đang bò, nhưng Vũ biết rõ đó là gì.

Đó là những rễ đa tí hon. Chúng đã bén sâu vào huyết quản, lấy cơ thể Thanh làm đất, lấy máu của anh làm chất dinh dưỡng.

Đúng lúc đó, cụ Tứ bước vào từ cửa chính, tay xách một túi thuốc nam còn ám khói lò sắc thuốc. Nhìn thấy cảnh tượng trong phòng, cụ khẽ gõ cây gậy mây xuống nền đất, phát ra tiếng động khô khốc.

“Ra ngoài đi, Vũ. Chỗ này không phải nơi cậu nên ở lâu lúc này. Cửu Nhãn của cậu đang suy, khí lạnh của nó sẽ sớm nhận ra cậu là một miếng mồi thơm.”

Cụ Tứ lôi Vũ ra gian ngoài. Khi cả ba người đã ngồi quây lại quanh chiếc bàn tròn giữa nhà, cụ Tứ mới thở dài, đưa mắt nhìn về phía cánh cửa buồng đóng chặt.

“Cái rễ cây đa ấy không dễ trị đâu. Lý Trưởng Lâm đã biến Thanh thành vật dẫn từ lâu rồi. Khi Bà Chúa Đa tan đi, rễ đa mất nguồn cung cấp oán khí bên ngoài, nó bắt đầu tìm cách sinh tồn bằng việc hút lấy ‘dương tủy’ của vật chủ.”

Vũ nắm chặt bàn tay, giọng run lên vì giận dữ pha lẫn bất lực:

“Có cách nào cắt bỏ nó không cụ? Nếu chúng ta phẫu thuật, hay dùng bùa chú…”

“Không được,” Cụ Tứ ngắt lời, đôi mắt mờ đục nhìn xa xăm. “Nó đã quấn chặt lấy cột sống của nó rồi. Cắt rễ là cắt tủy, phá bùa là phá mạng. Bây giờ, điều duy nhất chúng ta có thể làm là kìm hãm sự phát triển của nó. Nhưng có vẻ… nó đang thèm khát thứ gì đó mạnh mẽ hơn là chỉ có dưỡng chất thông thường.”

Đến buổi chiều, những biểu hiện của Thanh bắt đầu chuyển sang một giai đoạn đáng sợ hơn.

Linh chuẩn bị bữa cơm chiều với bát canh cá và rau luộc – những món mà Thanh vốn rất thích. Cô đặt khay cơm vào trong buồng, khẽ khàng gọi bạn. Thế nhưng, Thanh không hề đụng đến một hạt cơm.

Đến khoảng bảy giờ tối, khi ánh sương bắt đầu che lấp những ngọn tre đầu làng, Vũ và Linh chợt nghe thấy tiếng lạch cạch vang lên từ trong gian bếp. Nhà của Thanh khá đơn sơ, gian bếp tách biệt ở phía sau, thông qua một lối đi nhỏ lợp lá cọ.

Vũ linh cảm có điều chẳng lành, anh ra hiệu cho Linh đứng lại rồi cầm cây đèn bão, bước chậm rãi về phía nhà bếp.

Mùi tanh tao lúc sáng giờ đây trở nên nồng nặc hơn bao giờ hết. Khi ánh đèn từ cây đèn bão hắt một vệt vàng vọt vào gian bếp, Vũ sững người, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng.

Trong bóng tối nhờ nhợ của gian bếp, Thanh đang ngồi bệt dưới nền đất ẩm ướt. Anh ta không hề nhìn thấy Vũ. Trước mặt Thanh là một cái lồng gà tre vốn được nhốt một con gà trống mới lớn để chuẩn bị cúng rằm.

Thanh đang vươn đôi bàn tay gầy guộc ra. Những chiếc móng tay của anh đã dài ra và đen xỉn, sắc lẹm như móng chim ưng. Anh ta không dùng dao. Thanh vồ lấy con gà, mặc cho con vật kêu quang quác thảm thiết trong vô vọng. Trong một cử động dứt khoát và điên cuồng, Thanh há miệng, cắn ngập hàm răng vào cổ con gà.

Tiếng máu bắn ra nghe rõ mồn một trong đêm tĩnh lặng. “Xoèn xoẹt… ực… ực…”.

Thanh không ăn thịt, anh ta đang uống máu. Một tay anh ta ghì chặt thân gà đang giãy giụa, tay kia đưa lên vuốt ve bộ lông đang vấy máu của nó một cách nâng niu đến kinh tởm. Ánh mắt anh ta nhắm nghiền, khuôn mặt giãn ra trong một trạng thái thỏa mãn bệnh hoạn. Máu tươi rỉ ra từ kẽ môi Thanh, chảy xuống chiếc áo rách rưới, trông như những con rễ màu đỏ đang bò lổm ngổm trên ngực.

“Thanh! Anh làm cái gì vậy?”

Linh không kìm được tiếng hét từ sau lưng Vũ. Cô lao đến, ánh mắt đầy kinh hoàng.

Thanh giật mình, con gà trống chết rũ trên tay anh ta rơi xuống đất. Anh ta ngẩng đầu lên, ánh đèn bão soi rõ khuôn mặt đầy máu tươi của người bạn nối khố. Thanh nhìn Vũ, rồi nhìn Linh, đôi mắt vàng vọt lộ rõ vẻ bàng hoàng, xấu hổ và đau đớn. Anh ta bắt đầu nôn mửa, những bãi nôn toàn là máu đen và những mảnh lá đa nhỏ xíu xanh ngắt một cách kỳ lạ.

“Tôi… tôi không muốn… Vũ ơi, cứu tôi với…” Thanh gào lên trong tiếng nấc, rồi anh ta lại ôm đầu, cào cấu da thịt mình. “Nó nói… nó đói lắm… Nó cứ thì thầm trong đầu tôi rằng tôi phải uống, nếu không nó sẽ nhai nát tủy sống của tôi!”

Vũ lao đến ôm lấy Thanh, mặc cho máu từ người bạn dây đầy lên mái tóc trắng của mình.

“Cố lên Thanh, bình tĩnh lại! Không ai bỏ mặc anh đâu!”

Thế nhưng, sức mạnh của một người thanh niên làng quê vốn dĩ khỏe mạnh giờ đây đã bị tà lực khuếch đại lên gấp bội. Thanh đẩy Vũ văng ra xa, va vào cột bếp. Anh ta loạng choạng đứng dậy, đôi mắt lại chuyển sang một trạng thái vô hồn, rồi anh ta chạy thẳng ra phía vườn chuối, biến mất vào màn sương dày đặc bên dưới gốc đa cổ thụ ở đằng xa.

“Đuổi theo anh ấy!” Vũ gượng dậy, nhưng mỗi bước chân của anh như đang dẫm trên bông. Cửu Nhãn đột ngột nhói đau, một luồng khí lạnh truyền từ trán lan tỏa khắp đại não.

Đúng lúc này, cụ Tứ xuất hiện từ bóng tối sau hè, gương mặt cụ nghiêm trọng đến cực điểm. Tay cụ cầm một cuộn dây thừng đỏ – thứ dây ngũ sắc được bện với tóc của người chết và ngâm trong máu chó mực.

“Nó bị dẫn lối rồi! Hồn của nó vẫn còn trong xác, nhưng phách của nó đã bị cái rễ già ở gốc đa kia tóm lấy. Nếu đêm nay không bắt được nó về, ngày mai cái làng này sẽ có thêm một ‘Ma Đa’ mới!”

Linh cầm theo thanh kiếm gỗ đào của cụ Tứ, cả ba người vội vã băng qua khu vườn tối đen. Những tán lá chuối vỗ vào nhau sầm sập trong gió đêm, nghe như tiếng vỗ tay tán thưởng của những vong hồn đang ẩn nấp.

Đi về phía gốc cây đa cổ, màn sương dường như kết lại thành những dải lụa xám xịt, che khuất tầm nhìn. Ở đó, cái bóng của cây đa sừng sững hiện ra như một con quỷ nghìn tay nghìn mắt đang ngự trị trong bóng tối.

Họ tìm thấy Thanh ở ngay chân gốc đa, nơi có một hốc cây lớn bị khoét sâu vào lòng đất sau trận chiến với Lý Trưởng Lâm. Thanh đang nằm đó, phủ phục trên mặt đất, đôi tay bới sâu vào lớp đất mùn như thể muốn tự chôn mình xuống.

“Thanh! Dừng lại!” Vũ hét lên, định lao vào vùng an toàn của cụ Tứ đã vạch ra bằng bột hùng hoàng.

“Đừng qua đó!” Cụ Tứ giữ vai Vũ lại. “Nhìn kỹ xem, đó không phải là bới đất đâu!”

Dưới ánh đèn bão leo lét, Vũ rùng mình nhận ra sự thật kinh hoàng. Không phải Thanh đang bới đất, mà là mặt đất dưới gốc đa đang chuyển động. Những sợi rễ nhỏ như sợi chỉ nhưng cứng như dây thép đang trồi lên, chúng đâm xuyên qua quần áo, len lỏi vào các lỗ chân lông và vết trầy xước trên người Thanh. Chúng đang kết nối anh với cái gốc cây mẹ.

Thanh không chống cự. Anh ta đang rên rỉ, một âm thanh nghe giống như tiếng cười kịch kợm của một đứa trẻ.

“Ngon lắm… Vũ ơi… ở đây ấm lắm… không còn đau nữa…”

Tiếng nói của Thanh dường như không phát ra từ miệng anh ta, mà phát ra từ những tán lá đa xào xạc bên trên. Đó là một sự đồng hóa ghê rợn.

Cụ Tứ nhanh tay ném cuộn dây ngũ sắc về phía Thanh, miệng lẩm bẩm chú ngữ. Sợi dây như có linh tính, bay vòng quanh cơ thể Thanh, tạo thành một vòng tròn lửa đỏ giữa đêm đen. Ngay khi sợi dây chạm vào các rễ đa, một tiếng rít ghê người vang lên, tựa như tiếng của một loài thú bị bỏng.

Thanh rú lên một tiếng rồi ngã vật ra, bất tỉnh nhân sự. Những sợi rễ đen kịt co rút lại vào lòng đất trong sự giận dữ.

Vũ chạy lại bế xốc Thanh ra ngoài vòng tròn bảo vệ. Khi chạm vào da thịt bạn, anh rùng mình nhận thấy cơ thể Thanh lạnh ngắt, lạnh hơn cả tảng băng đêm mùa đông, nhưng những đường mạch máu trên mặt bạn thì rực lên một màu xanh rêu đáng sợ.

“Phải đưa nó về ngay, dùng tro bếp và máu gà trọi yểm ở bốn góc nhà,” Cụ Tứ thở dốc, có vẻ như trận đấu sức vừa rồi cũng khiến cụ tổn hao không ít sức lực. “Sự thèm khát đồ sống chỉ là bước đầu. Khi rễ đa ăn sâu vào tủy, nó sẽ đòi hỏi ‘nguyên hồn’. Nếu Thanh không vượt qua được đêm nay, nó sẽ ăn chính linh hồn của chính mình để cung cấp cho cây.”

Họ đưa Thanh về nhà trong sự thấp thỏm tột độ. Linh nhóm lửa, sưởi ấm căn phòng bằng những thanh củi quế khô để xua đuổi mùi tử khí. Vũ ngồi bên cạnh giường Thanh, không rời mắt một giây nào. Anh lấy chiếc vòng dâu tằm của mẹ mình để lại, dẫu đã nứt vỡ một góc, anh vẫn nhẹ nhàng đeo vào cổ tay bạn.

Nửa đêm.

Thanh đột ngột mở mắt. Nhưng lần này, đôi mắt ấy không có vẻ gì là hung hãn. Chúng ngây dại và mông lung. Anh ta nhìn Vũ, hai dòng lệ chảy ra từ khóe mắt, nhưng đó không phải là nước mắt bình thường. Đó là một thứ dịch lỏng đặc, xanh thẫm như nhựa cây đa.

“Vũ… giết tôi đi…” Thanh thầm thì, đôi môi tái nhợt run rẩy. “Tôi nhìn thấy… tôi nhìn thấy cha mẹ ông ở dưới đó. Họ đang bị trói… họ nói với tôi rằng rễ cây đang lớn dần… nó sẽ không tha cho ai trong cái làng này đâu.”

Vũ bàng hoàng, anh nắm chặt tay Thanh: “Anh thấy cha mẹ tôi? Họ nói gì với anh nữa?”

Gương mặt Thanh chợt biến dạng vì đau đớn, anh ta bắt đầu cào cấu ngực mình, nơi có một vết rễ đa vừa đâm vào lúc nãy.

“Họ bảo… phải tìm thấy ‘Mắt của Đất’. Vũ ơi… tôi thèm máu… tôi lại thèm máu rồi…”

Cơn điên lại ập đến. Thanh bắt đầu gầm gừ, thân hình anh ta co giật trên giường, tiếng xương cốt gãy răng rắc vang lên khiến Linh phải bịt tai lại vì sợ hãi.

Lúc này, từ ngoài hiên, một luồng gió mạnh thổi tung cửa sổ vốn đã được che kín. Một mùi hoa nhài thoang thoảng bốc lên, nhưng sau đó lập tức là mùi của thối rữa. Một cái bóng mờ ảo của một người phụ nữ trong bộ áo đỏ rách nát hiện lên ngoài cửa sổ, mái tóc dài quấn chặt lấy những cành cây bên ngoài.

Thị Mai. Bà Chúa Đa.

Dù đã được giải oan, nhưng oán hồn trăm năm vốn không dễ gì tan biến hết trong một sớm một chiều, nhất là khi nó còn nợ nần với gốc cây đã trấn yểm mình. Cái bóng ấy nhìn vào Thanh, rồi nhìn sang Vũ. Một nụ cười nhợt nhạt hiện ra trên môi bà ta, rồi một tiếng thì thầm vang lên bên tai Vũ:

“Trả nợ… máu trả bằng máu… rễ đã mọc vào tim… không cách gì cứu được… ngoại trừ…”

Cái bóng biến mất trước khi câu nói kịp kết thúc. Vũ gục xuống cạnh giường, Cửu Nhãn của anh lại bắt đầu rỉ máu. Một sự thật đáng sợ hiện ra trong trí não anh: Cái rễ ký sinh trên người Thanh không chỉ là một lời nguyền, nó là một bản đồ sống. Những mạch máu đen trên người Thanh đang nối kết đến một địa điểm bí mật dưới lòng làng Mộc – nơi chứa đựng bí mật cuối cùng mà cha mẹ anh đã cố bảo vệ đến hơi thở cuối cùng.

Đêm đó, cả làng Mộc chìm trong sự im lặng đáng sợ. Nhưng bên dưới lòng đất, dưới bóng cây đa cổ thụ ấy, tiếng rễ cây lạo xạo tìm mồi vẫn vang lên đều đặn, như tiếng đồng hồ đếm ngược cho sự kết thúc của một sinh mạng tội nghiệp.

Linh bước đến bên Vũ, đặt tay lên mái tóc trắng của anh, giọng cô run run nhưng đầy quyết tâm:

“Chúng ta sẽ không để Thanh biến thành quái vật đâu, anh Vũ. Nếu phải trả giá bằng cả tuổi thanh xuân của chúng ta, em cũng sẽ không lùi bước.”

Vũ ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh và cương quyết:

“Lý Trưởng Lâm vẫn chưa tiết lộ hết. Những rễ cây này đang muốn dẫn tôi đi đâu đó. Và nếu Thanh là vật dẫn, thì tôi sẽ dùng Cửu Nhãn để xoay chuyển cục diện này. Kẻ gieo gió phải gặt bão, nhưng bạn của tôi không bao giờ là cái giá để trả cho lỗi lầm của tổ tiên.”

Ngoài kia, ánh trăng tàn héo hắt tạt qua những kẽ lá đa. Những chiếc lá rụng xuống mặt đất không hề khô héo, mà tươi xanh một cách bất thường, mỗi chiếc lá đều mang theo một lời nguyền thầm kín, chờ đợi ngày mặt trời không bao giờ mọc lại trên làng cổ này.

Và trong góc phòng, Thanh lại bắt đầu nhai thứ gì đó. Lần này, không còn con gà nào cả. Anh ta đang nhai chính những mảnh móng tay đã dài ra của mình, tiếng nhóp nhép đầy ám ảnh kéo dài suốt đến khi hửng sáng. Sự biến đổi của Thanh không chỉ là một cái giá của lời nguyền, nó là sự khởi đầu cho một bí mật khủng khiếp hơn nhiều đang ẩn giấu dưới lớp đất đen nghìn năm.

Trần Vũ đứng dậy, lau đi vết máu trên trán. Anh nhìn ra hướng gốc đa, nơi tà áo đỏ của Thị Mai dường như vẫn còn phất phơ giữa những cành lá. Cuộc chiến thực sự, có lẽ bây giờ mới chỉ bắt đầu từ chính cơ thể người bạn thân nhất của anh.

“Lên đường thôi Linh,” Vũ nói nhẹ nhưng chắc chắn. “Chúng ta phải tìm được ‘Mắt của Đất’ trước khi Thanh hoàn toàn biến thành gỗ đá.”

Linh gật đầu, cầm lấy hành trang. Họ biết rằng, dưới bóng cây đa kia, sự thật không chỉ là cái chết, mà là một sự tồn tại còn đau đớn hơn cả hư vô. Và Thanh, người bạn trung hậu, giờ đây đang là sợi dây mong manh nối liền giữa hai cõi sống chết, từng giây từng phút trôi qua đang dần bị bóng tối nuốt chửng vào lòng rễ mẹ già nua.

Mầm xanh nhỏ bé mọc lên hôm trước giờ đây đã bị một rễ đen quấn lấy, héo rũ dưới nắng mai. Điềm báo đã rõ ràng. Máu phải tiếp tục chảy, nhưng máu của ai, đó lại là một câu hỏi của định mệnh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8