Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 31: Linh và sợi chỉ ngũ sắc
Tiếng mưa máu lộp bộp trên mái ngói lưu ly của phủ nhà họ Lý nghe như tiếng hàng ngàn con mọt đang gặm nhấm vào da thịt của sự sống. Không khí quánh đặc mùi rỉ sắt và mùi lá đa thối rữa, tạo nên một áp lực vô hình khiến lồng ngực Trần Vũ thắt lại. Mỗi hơi thở lúc này đối với anh đều nặng nề như phải hít vào cả khối chì nguội.
Họ vừa vượt qua dãy hành lang dài dằng dặc, nơi những cột gỗ lim đen bóng giờ đây đã bị rễ cây đa bò bám lên, quấn chặt như những con trăn khổng lồ đang siết mồi. Vũ cảm thấy hơi nóng từ trán mình tỏa ra mãnh liệt – vị trí của Cửu Nhãn đang nhịp lên theo từng nhịp tim, nhắc nhở anh rằng ranh giới giữa cái nhìn của người trần và thế giới của những oán linh đang dần xóa nhòa.
“Dừng lại, Vũ! Vào đây mau!”
Linh kéo mạnh tay Vũ, đẩy anh vào một gian nhà phụ nhỏ vốn là nơi chứa củi của phủ họ Lý. Căn phòng hẹp, tối tăm và nồng nặc mùi mốc, nhưng ít nhất nó cũng ngăn được những giọt mưa đỏ rực hung tợn đang trút xuống từ bầu trời.
Vũ tựa lưng vào tường, thở dốc. Tóc anh – vốn đã bạc trắng một nửa sau những biến cố trước – giờ đây bết lại vì nước mưa và mồ hôi. Ánh mắt anh lạc thần, lờ mờ nhìn thấy trong bóng tối của căn buồng những cái bóng đen sẫm đang trườn bò trên mặt đất.
“Cửu Nhãn lại mở rồi sao?” Linh hỏi, giọng cô chứa đầy sự lo lắng. Cô vội vàng lục lọi trong chiếc túi gấm mang bên người.
Vũ gật đầu yếu ớt: “Tôi thấy… thấy nhiều người lắm, Linh ạ. Họ đang đứng quanh đây, họ không có mặt, chỉ có những hố đen ngóm ở vị trí mắt…”
“Đừng nhìn vào họ! Tập trung vào tôi đây này!” Linh quát khẽ, giọng nói của cô như một gáo nước lạnh tạt vào sự u mê của Vũ.
Cô lấy ra một cuộn chỉ gồm năm màu: xanh, đỏ, trắng, vàng và đen, đan xoắn vào nhau một cách tinh tế. Trong bóng tối lờ mờ, sợi chỉ tỏa ra một thứ ánh sáng nhạt nhòa, dịu mắt, đối lập hoàn toàn với sắc đỏ gay gắt bên ngoài.
“Vũ, đưa tay đây. Tôi phải phong ấn tạm thời tà khí của anh lại. Anh là huyết mạch họ Trần, lại đang mang Cửu Nhãn, đối với bọn chúng, anh chẳng khác nào một ngọn đèn lồng thắp giữa nghĩa địa, bao nhiêu oán linh ngoài kia đều muốn lao vào cướp xác anh để tái sinh đấy.”
Vũ đưa cổ tay trái lên. Linh bắt đầu quấn sợi chỉ ngũ sắc vòng quanh cổ tay anh. Đôi bàn tay cô nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn, từng cử động đều mang theo sự thành kính và dứt khoát.
“Chỉ ngũ sắc không phải là một món đồ chơi hay vật trang trí bình thường,” Linh vừa làm vừa thấp giọng giảng giải, giống như cách cô muốn dùng kiến thức để xua tan nỗi sợ đang chế ngự tâm trí Vũ. “Trong dân gian, đây là hiện thân của Ngũ Hành: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Nó là dây nối giữa thế giới con người và sức mạnh của đất trời. Khi quấn chỉ này, phách của anh sẽ được giữ chặt trong cơ thể, không bị âm binh hay ‘ma đa’ kéo ra khỏi xác khi anh gặp phải ảo cảnh.”
Khi sợi chỉ vừa được buộc chặt thành một nút thắt cổ ngỗng phức tạp, Vũ bỗng cảm thấy một luồng điện nhẹ chạy dọc từ cổ tay lên tận đại não. Cảm giác nóng rát ở trán dịu bớt, những cái bóng đen lổm ngổm trong góc phòng cũng mờ dần rồi biến mất.
Linh nhìn thẳng vào mắt anh, gương mặt cô trong ánh sáng mờ ảo trở nên nghiêm trang lạ kỳ: “Vũ, từ đây đến Giếng Ngọc, chúng ta sẽ đi vào tâm điểm của long mạch bị vẩn đục. Có những ‘mẹo’ dân gian mà anh buộc phải ghi nhớ để giữ lấy mạng mình. Nghe cho kỹ đây.”
Cô xích lại gần hơn, hơi thở thơm mùi nhang trầm của cô khiến Vũ bình tĩnh lại đôi chút.
“Thứ nhất: Tuyệt đối không được gọi tên nhau,” Linh dặn dò. “Ở nơi oán khí nặng nề như thế này, nếu anh gọi tên ai đó, linh hồn của họ sẽ bị đánh dấu. Bọn ma quỷ có thể ‘mượn tiếng’ để dẫn dụ. Nếu nghe thấy tôi gọi tên anh ở phía sau, hay nghe tiếng cha mẹ anh khóc lóc trong bụi rậm, tuyệt đối không được quay đầu lại. Đó là chiêu ‘Hồn gọi xác’. Chỉ cần anh quay đầu, ba ngọn dương hỏa trên hai vai và trên đỉnh đầu sẽ tắt. Lúc đó, thần tiên cũng không cứu được anh.”
Vũ nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc: “Tôi hiểu… giống như chuyện ma trêu người trong mấy tích cổ sao?”
“Kinh khủng hơn nhiều,” Linh nói, lấy từ trong túi ra một túi nhỏ chứa gạo và muối trộn lẫn với nhau. “Thứ hai: Nếu anh thấy hơi lạnh luồn vào gáy, hãy ngay lập tức nín thở và bấm ngón tay cái vào gốc ngón đeo nhẫn, nắm chặt bàn tay lại. Đó là ‘Kim Cang Ấn’ đơn giản nhất. Khi nín thở, hơi người (dương khí) không thoát ra ngoài, tà vật sẽ nhất thời mất dấu anh. Và nếu thấy con đường trước mặt đột nhiên thay đổi, trở nên bằng phẳng, lộng lẫy hay thấy một ngôi nhà ấm cúng giữa sương mù, hãy hốt một nắm muối gạo này ném về phía trước. Đó là ảo ảnh của ‘Quỷ dẫn đường’. Sự mặn của muối và tính khiết của gạo sẽ tạm thời phá vỡ màn sương ấy.”
Linh đột nhiên dừng lại, nhìn xuống đôi bàn tay đang run rẩy của Vũ. Cô im lặng một chút, rồi bất ngờ nắm lấy tay anh. Đôi bàn tay cô vốn lạnh vì ngấm nước mưa, nhưng giờ đây Vũ lại cảm thấy nó ấm áp lạ lùng.
“Vũ… tôi biết anh đang sợ. Tôi cũng sợ. Nhưng dòng máu đang chảy trong người anh là dòng máu của kẻ canh giữ. Cha mẹ anh đã hy sinh để bảo vệ ngôi làng này, không phải để anh gục ngã ở đây. Sợi chỉ ngũ sắc này tôi đã xin ông nội trì chú dưới chân tượng thánh từ ba năm trước. Nó sẽ bảo vệ anh, miễn là anh tin vào nó, và tin vào chính mình.”
Vũ nhìn sợi chỉ nhỏ xíu trên cổ tay, cảm nhận được sự kết nối kỳ lạ giữa anh và Linh. Trong không gian chật hẹp, đầy tử khí này, sự quan tâm của cô như một đốm lửa duy nhất còn sót lại.
“Linh, tại sao cô lại giúp tôi đến mức này? Chẳng phải gia đình tôi… tổ tiên tôi đã mang lại đau khổ cho dòng họ cô và cả ngôi làng này sao?” Vũ thầm thì hỏi.
Linh thoáng buồn, ánh mắt cô hướng ra màn mưa máu bên ngoài: “Ông nội tôi nói, nghiệp chướng là do người cũ gieo, nhưng giải trừ nó là trách nhiệm của người mới. Họ Trần và họ Lê vốn có duyên nợ truyền kiếp. Hơn nữa… anh đâu có tội. Anh cũng chỉ là một nạn nhân của bóng bóng cây đa này thôi.”
Cô đứng dậy, kiểm tra lại sợi dây thừng và thanh bảo kiếm của ông nội trao cho. “Nghỉ ngơi đủ rồi. Mưa máu đang ngớt dần, nhưng đó là dấu hiệu cho thấy oán linh đang tập trung lại để đón đầu chúng ta ở Giếng Ngọc. Chúng ta phải đi thôi.”
Vũ cũng đứng thẳng người dậy. Nhờ có sợi chỉ ngũ sắc của Linh, sự u uất và hoảng loạn trong anh đã vơi bớt, thay vào đó là một sự quyết tâm lạnh lùng. Anh nhìn sâu vào bóng tối phủ họ Lý, nơi Giếng Ngọc đang nằm chờ sẵn như một cái miệng địa ngục.
“Được. Chúng ta đi.”
Linh dặn thêm một mẹo cuối cùng trước khi bước ra cửa: “Nếu bước chân thấy nặng như có người đu bám, đừng dùng tay gỡ. Hãy cắn đầu lưỡi một chút để lấy vị máu mặn, rồi phun về phía sau. Máu đầu lưỡi là tinh túy của dương khí, có thể đánh tan những ‘vong bám’ yếu đuối.”
Hai bóng người nhỏ bé nối gót nhau bước ra khỏi gian nhà củi, dấn thân vào màn sương đen kịch đang bao trùm lấy phủ họ Lý.
Họ đi theo lối mòn bên hông phủ, né tránh những căn phòng chính, nơi phát ra những tiếng kêu rên hử rỉ hay tiếng gõ cửa cộc cộc đều đặn một cách đáng sợ. Trên những tán lá đa rủ xuống từ bên kia tường, những con quạ đen sẫm ngồi im lìm, mắt đỏ rực nhìn trừng trừng theo từng bước chân của hai người.
Bất chợt, một cơn gió lạnh buốt từ phía sau thổi mạnh qua cổ Vũ. Anh nghe thấy một tiếng thì thầm rất khẽ, như tiếng của một người phụ nữ: “Vũ ơi… con về với mẹ…”
Tim Vũ suýt nữa thì nhảy ra khỏi lồng ngực. Tiếng nói đó, âm sắc đó… sao mà giống giọng mẹ anh trong ký ức đến thế! Theo bản năng, đầu Vũ hơi nghiêng đi, muốn quay lại tìm kiếm hình bóng ấy.
“Vũ! Nín thở! Bấm quyết!” Tiếng của Linh truyền đến không phải bằng tai, mà như dội thẳng vào tâm thức anh.
Vũ sực tỉnh, ngay lập tức nín thở, bấm mạnh ngón tay cái vào gốc ngón đeo nhẫn như lời Linh dạy. Anh nhắm nghiền mắt lại trong ba giây, cố gắng xua tan giọng nói ma mị kia. Khi anh mở mắt ra, hơi lạnh phía sau đã biến mất, thay vào đó là mùi khét của sợi chỉ ngũ sắc trên tay vừa chạm vào tà khí.
Một cái bóng mờ ảo giống hình dáng phụ nữ vừa bị lực đẩy từ sợi chỉ đánh bật ra xa, tan biến vào bóng tối dưới gốc đa. Vũ rùng mình, lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Anh nhận ra rằng nếu không có sự chuẩn bị của Linh, anh đã có thể lạc mất linh hồn ngay tại lối đi này.
Phía trước họ, miệng Giếng Ngọc dần hiện ra dưới ánh chớp trắng xóa của bầu trời. Miệng giếng không bằng đá bình thường, mà được bao phủ bởi một lớp rêu đỏ thẫm như nhung máu. Từ lòng giếng, một luồng sương mù trắng bốc lên cuồn cuộn, mang theo tiếng gầm rú của dòng nước ngầm đang cuồng nộ.
Linh dừng lại ở khoảng cách mười bước chân, cô lấy ra sợi dây chỉ ngũ sắc dài hơn, bắt đầu quăng ra đất xung quanh họ tạo thành một vòng tròn bảo vệ.
“Giết người là nghiệp, cứu người là phúc. Hỡi chúng sinh vạn vật, hãy nhìn cho kỹ: Kẻ giải nghiệp đã đến!” Linh hét lớn vào không trung, giọng nói vang vọng khắp sân phủ.
Cây đa cổ thụ cách đó không xa rung chuyển dữ dội, hàng vạn chiếc lá khô rụng xuống như những mũi tên hướng về phía họ. Nhưng khi chạm vào vòng tròn chỉ ngũ sắc mà Linh vừa thiết lập, chúng đều bốc cháy rụi trước khi kịp chạm vào người hai người.
Vũ đứng cạnh Linh, tay nắm chặt thanh Long Vĩ Tiên. Nhờ những “mẹo” và sợi chỉ ngũ sắc, anh cảm thấy bản thân mình không còn là một kiến trúc sư yếu đuối nữa. Anh là một chiến binh đang đứng trước cửa ải cuối cùng.
“Chúng ta sẽ xuống dưới đó chứ?” Vũ hỏi, nhìn vào vực thẳm sâu hút của miệng giếng.
“Dưới đó không chỉ có nước, mà có cả quá khứ và tội ác của làng Mộc,” Linh trả lời, mắt cô không rời khỏi mặt giếng đang bắt đầu sủi bọt. “Vũ, hãy giữ chặt sợi chỉ trên tay. Khi xuống dưới đó, nó sẽ là thứ duy nhất cho anh biết đâu là thật, đâu là giả.”
Vũ hít một hơi thật sâu, vị máu và bùn đất xộc vào mũi. Anh bước lên một bước, đứng cạnh Linh. Dưới bóng cây đa cổ thụ đang vươn những chiếc rễ đen ngòm như muốn nuốt chửng cả bầu trời, hai người trẻ tuổi chuẩn bị nhảy vào vòng xoáy của định mệnh, nơi những bí mật trăm năm đang chực chờ được bóc trần.
Cuộc hành trình vào lòng đất, vào sâu thẳm của bóng tối chính thức bắt đầu từ đây, bằng niềm tin gửi gắm nơi một sợi chỉ ngũ sắc mỏng manh nhưng bền bỉ vô cùng.