Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 35: Hơi thở của quỷ
**CHƯƠNG 35: HƠI THỞ CỦA QUỶ**
Mặt nước Giếng Ngọc không còn là nước. Nó là một loại dịch lỏng đặc quánh, đen ngòm như mực tàu, sôi sùng sục bởi những bong bóng khí mang theo mùi của sự phân hủy và đất ẩm nghìn năm. Khi Thanh gieo mình xuống, không có tiếng nước bắn tung tóe. Chỉ có một tiếng “xoẹt” rùng rợn, giống như tiếng lưỡi dao đâm vào một khối thịt thối, rồi bóng dáng người bạn nối khố của Vũ biến mất tăm vào lòng u tối ấy.
“Thanh!”
Tiếng gào của Trần Vũ khản đặc, nó vang lên rồi bị nuốt chửng ngay lập tức bởi màn sương oán khí dày đặc xung quanh. Anh định lao về phía miệng giếng, nhưng đôi chân như bị hàng ngàn bàn tay vô hình dưới đất níu chặt. Nhìn xuống, Vũ kinh hoàng thấy những rễ đa nhỏ như sợi chỉ đang xuyên qua lớp vải quần, găm thẳng vào da thịt anh, điên cuồng hút lấy máu tươi.
– Vũ! Đừng lại gần đó! Nó sẽ nuốt chửng cả anh đấy!
Tiếng của Lê Linh vang lên lạc lõng giữa tiếng sấm rền của lòng đất. Cô cố gắng tiến về phía anh, tay cầm chắc chiếc chuông bạc đang rung lên liên hồi – một vật phẩm phong thủy mà ông cụ Tứ để lại nhằm trấn giữ tâm thần. Nhưng sức ép từ Giếng Ngọc quá lớn, mỗi bước đi của Linh đều như đang lội ngược dòng một thác nước đổ từ âm giới.
Lý Trưởng Lâm đứng trên cao, đôi mắt lão long sòng sọc nhìn xuống vũng lỏng đen ngòm dưới đáy giếng. Lão không hề tỏ ra xót thương trước cái chết của Thanh, trái lại, nụ cười trên môi lão ngày càng vặn vẹo, cuồng loạn. Lão đưa hai tay lên trời, miệng lẩm nhẩm những chú ngữ tà độc mà chỉ những kẻ đã bán linh hồn cho quỷ dữ mới có thể thốt ra.
– Huyết tế đã xong! Chìa khóa đã mở! – Lão cười khùng khục – Trần Vũ, ngươi nhìn xem! Dòng họ Trần của ngươi đã dùng bao nhiêu sinh mạng để trấn giữ thứ này, cuối cùng cũng chỉ để làm bàn đạp cho ta chạm đến sự bất tử mà thôi!
Bỗng nhiên, không gian xung quanh chợt lặng ngắt một cách bất thường. Những hạt mưa máu đang rơi xối xả đột ngột đứng khựng lại giữa không trung, lơ lửng như những tinh thể thạch anh đỏ sẫm. Tiếng rên rỉ của cây đa cũng ngưng bặt. Một sự tĩnh lặng tuyệt đối đến gai người bao trùm lấy không gian.
Chính lúc này, Trần Vũ cảm nhận được nó.
Một luồng khí lạnh buốt, lạnh đến mức làm tê dại mọi nơ-ron thần kinh, đang phả chậm rãi vào gáy anh. Cảm giác này không giống như gió lạnh đêm khuya, mà nó chân thực như có một thực thể đang đứng sát ngay sau lưng anh, đầu sát vào vai anh, và nhịp thở của nó đều đặn, nặng nề, hôi thối vô cùng.
Mùi vị của hơi thở đó khiến Vũ buồn nôn. Nó là tổng hòa của mùi máu cũ đã đóng vảy, mùi cỏ mục lâu ngày dưới mồ và mùi của một thứ oán hận đã kết tinh qua nhiều thế kỷ.
Vũ đứng chôn chân tại chỗ. Toàn bộ cơ bắp anh cứng đờ. Cửu Nhãn ở giữa trán, vốn đang chuyển sang màu trắng xóa, bỗng nhiên bắt đầu rung động dữ dội. Qua cái nhìn của thiên nhãn, thế giới xung quanh biến thành hai màu trắng đen, nhưng sau lưng anh lại là một vùng hư không đỏ thẫm. Anh không dám quay đầu lại, vì bản năng mách bảo rằng nếu anh đối diện trực tiếp với thứ đó ngay bây giờ, linh hồn anh sẽ vỡ vụn ngay lập tức.
– Vũ… phía sau… – Tiếng Linh thảng thốt, cô run rẩy đưa tay lên che miệng, đôi mắt chứa đầy sự kinh hoàng nhìn về phía sau lưng Vũ.
Trong màn sương oán khí, một bóng hình cao lớn, gầy guộc đang hiện ra từ hư vô. Nó không phải là Thị Mai. Thị Mai dù oán hận nhưng vẫn mang dáng dấp của con người. Còn thứ đang áp sát Vũ… nó không có hình dạng rõ ràng. Nó giống như một khối đen đặc quánh được chắp vá từ vô số những gương mặt đang gào thét. Những cánh tay dài ngoằng, nhợt nhạt và khẳng khiu của nó quấn nhẹ lấy cổ Vũ, móng tay sắc lạnh như dao lam khẽ cứa vào lớp da ở yết hầu anh.
“Kẻ… canh… giữ…”
Một giọng nói âm u, khàn đặc như tiếng đá mài vào nhau vang lên ngay bên tai Vũ. Mỗi từ ngữ thốt ra mang theo luồng khí lạnh thấu xương trực tiếp đi vào đại não anh.
“Ngươi… mang… nợ… ta…”
Vũ nghiến răng, cố sức dùng một chút ý chí còn sót lại để kích hoạt sức mạnh từ dòng máu họ Trần. Đôi bàn tay anh siết chặt, chiếc vòng dâu tằm tuy đã vỡ vụn nhưng những mảnh gỗ li ti còn bám trên cổ tay anh bỗng chốc phát sáng.
– Ta… không… nợ… ngươi! – Vũ rống lên, dùng hết sức bình sinh xoay người lại, đồng thời tung một cú đấm mang theo tất cả sức mạnh của Cửu Nhãn vào thực thể phía sau.
“Ầm!”
Một luồng sáng trắng bùng nổ, đánh tan màn sương đen trong tích tắc. Thực thể kia bị đẩy lùi vài mét, để lộ ra diện mạo khiến bất cứ ai nhìn thấy cũng phải gặp ác mộng suốt đời. Đó là một con quỷ với hàng trăm cái mắt rải rác khắp cơ thể, mỗi cái mắt đều là mắt của một người trong làng đã mất tích từ nhiều năm trước. Và ở trung tâm ngực nó, Vũ nhìn thấy một khuôn mặt đang nhắm nghiền mắt – chính là Thanh.
Thanh chưa chết hoàn toàn, nhưng anh ta đã bị hấp thụ, bị biến thành một phần của “Hơi thở quỷ” – hiện thân oán niệm tích tụ của cây đa trăm năm.
Lý Trưởng Lâm thấy cảnh đó, mặt lão tái mét nhưng rồi lại nhanh chóng trở nên hung ác:
– Ra là vậy! Nó chính là Thái Cổ Oán Thần được sinh ra từ máu của Thị Mai và tội lỗi của làng Mộc. Vũ, ngươi nhìn thấy bạn mình không? Nó đang đau đớn lắm đấy! Mỗi nhịp thở của con quỷ kia chính là một phần linh hồn của bạn ngươi đang bị nghiền nát!
Vũ cảm nhận được một cơn đau thấu tâm can. Cửu Nhãn của anh bắt đầu chảy máu. Dòng lệ đỏ sẫm chảy xuống gò má, thấm vào khóe môi anh vị mặn đắng. Sự kết nối huyết thống giữa anh và cây đa khiến anh nghe thấy được hàng vạn tiếng khóc đang cộng hưởng trong đầu mình.
Luồng khí lạnh một lần nữa bủa vây. Lần này, nó không chỉ ở sau gáy. Nó quấn chặt lấy tứ chi, kéo Vũ về phía miệng giếng. Mỗi khi con quỷ hít vào, không khí xung quanh Vũ như bị rút cạn. Phổi anh đau rát, tầm nhìn bắt đầu nhòe đi.
– Linh… chạy đi! – Vũ cố hét lên – Mang theo… mảnh Bản Mệnh Phù… đi khỏi đây!
Nhưng Linh không chạy. Cô ném chiếc chuông bạc lên trời, bấm quyết định ấn:
– *Thiên la địa võng, linh khí hội tụ. Trấn!*
Một tấm lưới ánh sáng từ chiếc chuông phủ xuống, tạm thời bao bọc lấy Vũ và ngăn chặn luồng hơi lạnh tà độc. Linh lao đến bên cạnh Vũ, nắm chặt lấy tay anh. Hơi ấm từ bàn tay cô khiến anh tỉnh táo lại đôi chút.
– Anh không được bỏ cuộc! – Linh kiên định nhìn thẳng vào con quỷ trăm mắt – Thanh vẫn còn ở đó, anh phải mang cậu ấy trở về!
Nhưng dường như việc sử dụng pháp thuật trong vùng lõi của oán khí đã vắt kiệt sức lực của Linh. Môi cô tái nhợt, một dòng máu rỉ ra từ khóe mắt. Tấm lưới ánh sáng bắt đầu xuất hiện những vết nứt lách tách.
Con quỷ phía trước đột ngột mở rộng miệng – một cái hố đen ngóm không thấy đáy. Nó không gào thét, nó hít một hơi thật sâu.
Lập tức, một lực hút kinh thiên động địa phát ra từ miệng nó. Tất cả những lá đa rụng trên mặt đất, những mẩu xương khô, và ngay cả những tảng đá lớn đều bị hút vào cái miệng đáng sợ ấy. Trần Vũ và Lê Linh phải bám chặt lấy một cái rễ đa trồi lên mặt đất để không bị cuốn đi.
Lý Trưởng Lâm ở đằng xa cũng không ngờ tới sự biến đổi này. Lão vốn tưởng có thể điều khiển được con quỷ này sau khi hiến tế Thanh, nhưng không, oán khí tích tụ 100 năm đã sinh ra một ý thức riêng biệt. Nó muốn ăn tất cả những gì thuộc về thế giới người sống để lấp đầy khoảng trống vô tận trong hư không.
Lão Lý hốt hoảng rút ra một lá bùa màu đen tuyền, định dùng tà thuật để cưỡng ép trấn áp con quỷ. Nhưng trước khi lão kịp niệm xong chú ngữ, một dải lụa máu từ tán cây đa lao xuống như một tia chớp, quấn chặt lấy cổ lão và nhấc bổng lão lên không trung.
Lý Trưởng Lâm trợn ngược mắt, chân tay giãy giụa loạn xạ. Tiếng cười ngạo nghễ của lão biến thành những tiếng ặc ặc nghẹn ngào.
Hơi thở của quỷ bây giờ đã chuyển thành một cơn bão oán khí. Vũ nhìn thấy những rễ cây đa đang vươn cao lên như những cánh tay quái dị, đâm thẳng vào bụng Lý Trưởng Lâm. Máu của lão chảy ngược vào thân cây, làm những chiếc lá héo úa bỗng chốc xanh trở lại một cách kỳ dị.
– Vũ… nhìn kìa… – Linh yếu ớt chỉ tay về phía miệng giếng.
Từ dưới Giếng Ngọc, một thứ gì đó đang bò lên. Đó là những người dân làng đã chết, nhưng họ không có mặt mũi, chỉ là những khối thịt khô quắt quấn quýt lấy nhau, tạo thành một chiếc thang thịt dài dằng dặc. Ở đỉnh của chiếc thang đó, chính là cái đầu của con quỷ trăm mắt.
Mỗi khi con quỷ di chuyển, hơi thở lạnh lẽo lại lan tỏa rộng thêm một dặm. Trong đầu Vũ, tiếng chuông thu hồn của Lý Trưởng Lâm trước đó giờ đây chỉ còn là tiếng thì thầm của quỷ dữ, lôi kéo anh hãy buông xuôi, hãy hòa làm một với chúng để không còn phải gánh chịu nỗi đau của kẻ ở lại.
Cửu Nhãn của Vũ bất chợt rung lên một hồi chuông cảnh báo tử thần. Anh thấy tuổi thọ của mình đang bị rút ngắn theo từng nhịp thở của thực thể kia. Tóc anh, vốn đã có những sợi bạc từ trận chiến trước, giờ đây đang dần trắng xóa từ gốc đến ngọn dưới ảnh hưởng của thời gian ảo.
Cái lạnh đã chạm đến tận trái tim. Vũ cảm thấy tim mình đập chậm lại, chậm lại… từng nhịp rời rạc.
– Không thể… kết thúc thế này… – Vũ thì thầm, bàn tay anh lần tìm trong túi áo, chạm vào mảnh Bản Mệnh Phù cuối cùng mà Cụ Tứ đã giao phó.
Đó là mảnh phù mang huyết ấn của người khởi đầu lời nguyền trăm năm trước. Chỉ có máu của kẻ gieo mầm mới có thể kết thúc cây cổ thụ này. Nhưng để kích hoạt nó, cần một lượng dương khí cực lớn.
Vũ nhìn Linh – người con gái đang dùng chút sinh lực cuối cùng để bảo vệ anh. Anh nhìn về phía Thanh – người bạn đã hy sinh cả mạng sống vì bí mật của ngôi làng này. Một ngọn lửa phẫn nộ âm ỉ bắt đầu bùng lên từ sâu trong đan điền, đối chọi lại cái lạnh của quỷ dữ.
Anh chợt nhận ra, luồng hơi lạnh sau gáy mình nãy giờ không phải là sự tấn công trực tiếp. Đó là một sự khiêu khích. Con quỷ muốn anh sợ hãi. Nó nuôi dưỡng chính mình bằng nỗi sợ của hậu duệ họ Trần.
Vũ từ từ đứng dậy, buông tay khỏi cái rễ đa đang bám. Anh đứng vững vàng giữa cơn bão oán khí, đối mặt với con quỷ trăm mắt.
Sương mù quanh anh đột ngột dạt ra. Cửu Nhãn không còn phát ra ánh sáng bạc hay trắng nữa. Nó chuyển sang một màu đỏ sẫm lấp lánh như ruby, màu của sự giác ngộ qua nỗi đau tận cùng.
– Ngươi muốn hơi thở của ta? – Vũ nói, giọng anh trầm ổn đến lạ lùng, dù xung quanh vạn vật đang sụp đổ – Vậy thì hãy nếm thử hơi thở của kẻ sẽ kết thúc sự tồn tại của ngươi!
Vũ đưa tay lên, dùng móng tay tự rạch một đường dài trên lòng bàn tay, máu tươi bắn lên mảnh Bản Mệnh Phù. Một luồng uy áp cực mạnh bùng phát từ người Vũ, trực tiếp đẩy lùi luồng khí lạnh của con quỷ.
Ngay phía sau gáy anh, tiếng nhịp thở nặng nề kia đột ngột chuyển thành tiếng rít đau đớn. Bóng đen cao lớn loạng choạng lùi lại. Vũ cảm nhận được luồng khí lạnh đang cố gắng tháo chạy, nhưng giờ đây anh đã khóa chặt lấy nó bằng ý niệm của Cửu Nhãn.
Trận mưa máu trên cao bỗng dưng bốc cháy. Những ngọn lửa xanh lét bao phủ lấy tán lá đa. Khung cảnh hiện lên như một sân khấu rực rỡ và kinh hoàng của địa ngục.
– Linh, hãy giúp anh giữ trận pháp này trong ba phút nữa thôi! – Vũ hét lên qua tiếng gào rú của gió.
Linh cắn môi đến bật máu, gật đầu mạnh mẽ. Cô dồn toàn bộ tinh huyết vào chiếc chuông bạc, tạo ra một vòng tròn bảo vệ cuối cùng xung quanh hai người.
Vũ bắt đầu tiến về phía con quỷ. Mỗi bước đi của anh khiến mặt đất nứt toác. Những cái mắt trên thân thể quỷ dữ bắt đầu nổ tung vì không chịu nổi áp lực từ Cửu Nhãn hoàn chỉnh.
Thế nhưng, quỷ dữ vẫn là quỷ dữ. Khi Vũ chỉ còn cách nó vài mét, con quỷ đột nhiên tan biến vào bóng tối rồi xuất hiện ngay sát sau lưng anh lần nữa. Một cái nhịp thở lạnh đến mức làm đông cứng cả không gian phía sau Vũ vang lên.
“Quá… muộn… rồi…”
Những móng tay sắc nhọn của nó xuyên qua vai Vũ, định bẻ quặt cổ anh lại.
Máu bắn tung tóe. Cơn đau khiến Vũ suýt ngất đi. Nhưng trong khoảnh khắc cận kề cái chết, anh nhìn thấy một tia sáng từ chiếc vòng dâu tằm bị vỡ của mẹ. Dù đã nát thành từng mảnh, linh khí của nó vẫn còn bảo vệ anh ở mức độ tiềm thức. Một hình bóng mờ ảo của mẹ anh hiện ra, dịu dàng đẩy nhẹ vào lưng anh.
Vũ dùng toàn lực xoay người, dán thẳng mảnh Bản Mệnh Phù đã đẫm máu vào vị trí có khuôn mặt của Thanh trên ngực con quỷ.
– THANH! TỈNH LẠI ĐI!
Một tiếng nổ rầm trời vang lên. Luồng hơi thở của quỷ bỗng chốc bị hút ngược vào trong mảnh phù. Cả không gian rực sáng một màu đỏ tía, rạng ngời như buổi bình minh trên sông Vong Hồn nhưng mang theo hơi thở của sự hủy diệt.
Con quỷ rống lên một tiếng xé tâm can. Toàn bộ lớp vỏ đen đặc của nó bắt đầu nứt ra, để lộ ra hàng vạn linh hồn trắng nhợt đang chen chúc bên trong. Những linh hồn này bị cầm tù đã quá lâu, nay gặp được ánh sáng của Bản Mệnh Phù thì điên cuồng lao ra ngoài.
Lý Trưởng Lâm bị dải lụa máu quấn cổ, tận mắt nhìn thấy “thần linh” của lão đang bị một kiến trúc sư trẻ tuổi đánh cho tan tác. Lão gào thét không thành tiếng, đôi mắt vỡ ra vì uất hận.
Sức ép từ vụ nổ đẩy văng Vũ và Linh ra xa. Vũ va mạnh vào thân cây đa cổ thụ. Những rễ cây nhô lên như muốn bảo vệ chủ nhân của chúng khỏi vụ nổ oán khí cực đại.
Trong phút chốc, Vũ thấy Thanh hiện ra giữa đám mây trắng xóa. Người bạn của anh không còn vẻ quái dị, trông anh vẫn xởi lởi và chân chất như ngày nào. Thanh mỉm cười với Vũ, một nụ cười tiễn biệt, rồi biến thành một đốm sáng nhỏ bay về phía trời cao.
– Tạm biệt… Vũ…
Trận bão oán khí dịu dần. Con quỷ trăm mắt đã tan biến, nhưng cái giá phải trả là cực lớn. Giếng Ngọc bỗng sụp xuống, kéo theo cả một vùng đất rộng xung quanh miệng giếng vào lòng đất sâu.
Vũ nằm vật vã dưới gốc đa, phổi anh đau buốt như có hàng ngàn mảnh kính đâm vào. Anh cố gắng hít thở, nhưng mỗi hơi thở bây giờ đều lạnh lẽo như băng giá. Dù con quỷ đã tan biến, hơi thở của nó dường như đã để lại một dấu ấn vĩnh viễn trên cơ thể anh.
Anh sờ lên gáy mình. Một vết đen nhỏ hình mạng nhện hiện rõ trên da – đó là dấu vết của sự giao ước ép buộc giữa người sống và cõi chết.
Lê Linh lảo đảo đi tới, cô quỳ xuống bên cạnh Vũ, kiểm tra hơi thở của anh.
– Vũ, anh còn sống không? Anh ơi!
Vũ khẽ mở mắt, tầm nhìn của anh vẫn chưa ổn định. Cửu Nhãn dần thu nhỏ lại, biến mất dưới lớp da trán nhưng để lại một vết sẹo hình con mắt mờ nhạt.
– Anh… còn… – Vũ thều thào – Thanh… cậu ấy… đi rồi.
Linh bật khóc, ôm chầm lấy Vũ. Hai người họ cô độc giữa đống đổ nát của nghi lễ vạn người chết.
Tuy nhiên, sự yên bình chỉ kéo dài được vài phút. Vũ chợt cảm thấy gáy mình nhói đau. Luồng khí lạnh lại xuất hiện. Lần này, nó không ở sau gáy. Nó xuất hiện từ bên trong… từ trong chính lồng ngực của anh.
Anh nhìn xuống ngực mình, qua lớp áo rách tả tơi, anh thấy những mạch máu đen đang từ vết thương trên vai lan dần về phía tim.
Con quỷ không chết. Nó chỉ đơn giản là tìm thấy một “vật chứa” hoàn hảo hơn Thanh. Một kẻ mang huyết mạch họ Trần và sở hữu Cửu Nhãn.
– Vũ? Có chuyện gì vậy? – Linh nhận thấy sắc mặt Vũ đột nhiên trở nên xanh tái kinh khủng.
Vũ đẩy nhẹ Linh ra, ánh mắt anh hiện lên vẻ tuyệt vọng. Anh nghe thấy một giọng nói vang vọng từ chính bên trong mình, một giọng nói trầm đục, hôi thối:
“Ngươi… là… căn nhà… mới… của… ta…”
Phía xa, cái xác của Lý Trưởng Lâm rơi bịch xuống đất, đã khô héo như một khúc gỗ mục. Nhưng cây đa cổ thụ, thay vì héo tàn, nó bỗng rung rinh một lần cuối, rồi những rễ cây bắt đầu lặng lẽ bò ngược vào bóng tối dưới lòng đất, như thể đang chờ đợi một thời khắc khác.
Bóng tối của cây đa vẫn còn đó. Và hơi thở của quỷ giờ đây đã hòa làm một với nhịp tim của Trần Vũ.
Hành trình giải lời nguyền chỉ mới thực sự bước vào giai đoạn đen tối nhất. Vũ nhận ra, để tiêu diệt con quỷ, có lẽ anh sẽ phải tự tiêu diệt chính mình.
Mưa ngừng rơi. Nhưng gió bắt đầu rít lên qua những kẽ rễ đa cổ thụ, nghe như tiếng cười nhạt nhẽo của một vị thần tà ác đang nhìn cuộc chơi hạ giới. Ngôi làng Mộc chìm vào một đêm đen không có ánh sao, một đêm đen báo hiệu cho những sự kiện kinh hoàng tiếp theo mà Cửu Nhãn của Vũ sẽ phải chứng kiến.
Dưới bóng đa, Vũ gục đầu xuống, một bàn tay anh bấu chặt vào đất mẹ, bàn tay kia vẫn nắm chặt lấy mảnh phù đẫm máu. Anh đã thắng trận chiến này, nhưng có lẽ đã thua cả cuộc đời mình.