Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 42: Cửu Nhãn tầng thứ nhất
Đêm ở làng Mộc chưa bao giờ thực sự là bóng tối. Nó là một loại nhầy nhụa màu xám đặc quánh, bao phủ lấy từng nếp nhà, len lỏi vào từng kẽ lá.
Trong gian buồng hẹp của nhà cụ Tứ, mùi trầm hương trộn lẫn với mùi thuốc Nam nồng nặc. Trần Vũ nằm trên phản gỗ, hơi thở anh nặng nề như thể lồng ngực đang bị một phiến đá nghìn cân đè ép. Mái tóc trắng xóa của anh rủ xuống tấm chiếu cạp điều, tạo nên một sự tương phản nghiệt ngã với gương mặt còn quá trẻ. Mỗi nhịp tim đập đối với anh lúc này không còn là sự sống, mà là tiếng gõ cửa của tử thần, báo hiệu thời gian đang vơi rụng.
Linh ngồi bên cạnh, tay cầm bát thuốc đen sánh, đôi mắt cô đỏ hoe vì thức trắng. Cô nhìn những lọn tóc bạc của Vũ mà tim thắt lại. Tội ác của họ Trần, sự tham lam của họ Lý, và cả nỗi oan khiên của Thị Mai… tất cả dường như đang đổ dồn lên vai người thanh niên này.
“Anh uống chút thuốc đi. Nội bảo thuốc này để giữ lại chút chân khí cuối cùng.”
Vũ hé mắt. Ánh mắt anh không còn sự linh động của ngày thường, mà đục ngầu, mệt mỏi. Anh cố gắng ngồi dậy, mỗi cử động đều khiến những thớ thịt biểu biểu tình bằng những cơn đau xé. Anh nhìn vào đôi bàn tay mình, những đầu ngón tay run rẩy.
“Linh này…” Giọng Vũ khản đặc. “Anh không cảm thấy sợ cái chết. Anh chỉ sợ khi anh nằm xuống, làng này sẽ thực sự biến thành một nấm mồ không tên.”
Cánh cửa liếp khẽ rên rỉ, cụ Tứ bước vào. Một bên mắt hỏng của cụ dường như lõm sâu hơn dưới ánh đèn dầu leo lét. Tay cụ cầm theo một chiếc chậu đồng đựng nước tẩm lá bưởi và một con dao găm chuôi gỗ đào cổ xưa.
“Muốn cứu làng, trước hết phải nhìn thấy sợi dây trói làng đã,” Cụ Tứ trầm giọng, thanh âm vang lên khô khốc như tiếng hai mảnh xương cọ vào nhau. “Vũ, Cửu Nhãn của con không phải là một món quà. Nó là một sự nguyền rủa cho kẻ muốn thấy sự thật. Con đã sẵn sàng mở ra tầng thứ nhất chưa?”
Vũ nhìn cụ Tứ, rồi nhìn về phía cửa sổ, nơi bóng cây đa cổ thụ khổng lồ vẫn sừng sững ở đầu làng như một thực thể thượng cổ đang canh chừng. Anh khẽ gật đầu: “Thưa cụ, con đã không còn gì để mất.”
Cụ Tứ đặt chậu nước lên bàn, rút con dao găm ra. Cụ không cắt vào tay Vũ, mà lại rạch một đường mảnh trên lòng bàn tay mình. Máu của vị thầy cúng già nua chảy xuống chậu nước, lập tức khiến làn nước xanh trong hóa thành một màu đỏ tía rợn người.
“Quỳ xuống!” Cụ Tứ quát.
Vũ khó khăn bước xuống sàn đất, quỳ trước chậu nước. Linh muốn tiến lại giúp nhưng cụ Tứ giơ tay ngăn lại: “Để nó tự làm. Cửa tử phải tự bước qua, cửa sinh phải tự tìm lấy.”
Cụ Tứ bắt đầu lẩm nhẩm những lời chú bằng tiếng Phạn cổ xưa, âm thanh trầm bổng, lúc như tiếng than khóc, lúc lại như tiếng gầm rống của thú dữ. Cụ nhúng ngón tay vào máu, vẽ lên vầng trán của Vũ, ngay tại vị trí vết sẹo hình con mắt đang khép chặt.
“Thiên địa hữu nhãn, vạn vật hữu căn. Cửu Nhãn sơ khai – Thấu Thị Nhân Quả!”
Một tiếng “oanh” vang lên trong đầu Vũ, như thể có một luồng sét đánh thẳng vào đại não. Vết sẹo trên trán anh đột nhiên nóng rực như bị nung trong lò than. Vũ thét lên một tiếng đau đớn, hai tay ôm lấy đầu, gân xanh nổi cuồn cuộn trên cổ.
Cơn đau này không giống như đau đớn thể xác thông thường. Nó như có hàng vạn mũi kim đang đâm xuyên qua nhãn cầu, đi sâu vào tận dây thần kinh trung ương. Anh thấy trước mắt mình bắt đầu hiện ra những mảng màu kỳ lạ: màu đỏ của máu, màu xanh của linh khí, và cuối cùng, một màu đen thăm thẳm của oán hận.
“Mở mắt ra!” Tiếng cụ Tứ vang lên như từ cõi hư vô.
Vũ bật mở đôi mắt. Một luồng ánh sáng màu hoàng kim lóe lên từ vầng trán anh rồi tắt ngấm, để lại một tròng mắt thứ ba đỏ rực như máu đang từ từ hé mở giữa hai chân mày.
Ban đầu, mọi thứ vẫn bình thường. Nhưng khi anh quay đầu nhìn ra phía cửa sổ, trái tim anh gần như ngừng đập.
Thế giới trong mắt Vũ giờ đây đã thay đổi hoàn toàn. Những bức tường đất, những hàng rào tre không còn là vật cản. Anh nhìn thấy một mạng lưới chằng chịt, u ám bao phủ lên toàn bộ làng Mộc. Đó không phải là mạng nhện, cũng không phải là rễ cây thông thường.
Đó là những sợi tơ đen.
Chúng mỏng như sợi chỉ, nhưng lại mang theo một thứ sát khí lạnh thấu xương. Hàng vạn, hàng triệu sợi tơ ấy bắt nguồn từ một gốc duy nhất: Cây đa cổ thụ. Những sợi tơ này vươn dài, bò lổm ngổm trên mặt đất, uốn lượn trong không khí, xuyên qua vách nhà.
Vũ run rẩy bò ra phía hiên nhà, Linh lo lắng chạy theo định đỡ lấy anh.
“Anh Vũ, anh thấy gì vậy?”
Vũ không trả lời, hơi thở anh dồn dập. Anh nhìn vào Linh. Từ sau gáy cô, có một sợi tơ nhỏ đang lơ lửng, nhưng nó không chạm vào được da thịt cô vì có một quầng sáng trắng mờ ảo bảo vệ. Anh biết, đó là nhờ đạo hạnh của cụ Tứ và chiếc vòng bình an cô đang đeo.
Nhưng khi anh nhìn ra xa hơn, hướng về phía những ngôi nhà của dân làng, cảnh tượng ấy thực sự là một cơn ác mộng.
Dưới ánh trăng mờ, anh nhìn thấy ông trưởng thôn đang ngủ say trong nhà. Một sợi tơ đen to bằng ngón tay cái cắm chặt vào ngay huyệt Bách Hội trên đỉnh đầu ông. Sợi tơ ấy không ngừng rung động, như thể đang nhịp nhàng hút lấy sinh khí từ cơ thể ông ta truyền ngược về phía cây đa.
Vũ quay nhìn khắp lượt. Bà cụ bán xôi ở đầu ngõ, đứa trẻ con nhà anh Bình, ngay cả con chó mực đang nằm cuộn tròn dưới gầm chòi… tất cả đều bị những sợi tơ đen này “xỏ dây”. Người dân làng Mộc không hề hay biết rằng, mỗi phút mỗi giây họ hít thở, họ đang bị “vắt” cạn linh hồn để nuôi sống thực thể oán hận kia.
“Họ… họ là những con rối…” Vũ thào thào, mồ hôi vã ra như tắm.
Cụ Tứ bước ra đứng sau lưng anh, đôi mắt già nua nhìn vào hư không: “Con thấy rồi chứ? Đó chính là ‘Nghiệp Liên Kết’. 100 năm trước, dân làng này đã cùng nhau ký vào bản khế ước máu để được hưởng giàu sang, đánh đổi bằng mạng sống của Thị Mai. Bây giờ, cây đa cổ thụ không chỉ là một cái cây, nó là chủ nợ. Và mỗi người dân ở đây chính là một bình máu dự trữ cho nó.”
Vũ quay lại, giọng anh lạc đi: “Thanh… còn Thanh thì sao?”
Vũ hướng tầm mắt về phía Giếng Ngọc, nơi Thanh đã gieo mình xuống. Tim anh thắt lại khi thấy từ vị trí cái giếng, một bó dây thừng đen khổng lồ, dày đặc và đặc quánh như hắc ín đang phun trào lên, kết nối trực tiếp với tán đa cổ thụ. Thanh không chỉ bị hút khí, anh ta đã trở thành một phần của bộ máy tiêu hóa ấy.
“Cụ ơi, những sợi tơ này… có thể cắt bỏ không?” Vũ hỏi, đôi mắt Cửu Nhãn của anh bắt đầu chảy ra một dòng huyết lệ. Sử dụng tầng thứ nhất của năng lực này khiến tuổi thọ anh tiếp tục bị đốt cháy một cách tàn nhẫn.
Cụ Tứ lắc đầu, vẻ mặt vô cùng bi thương: “Không thể cắt theo cách thông thường. Nếu con dùng pháp lực chặt đứt sợi tơ, người bị liên kết cũng sẽ đứt hơi mà chết ngay lập tức. Linh hồn họ đã bị buộc chặt vào gốc đa đó rồi.”
Vũ gượng dậy, anh bước loạng choạng ra khỏi sân nhà cụ Tứ. Mỗi bước đi, Cửu Nhãn trên trán anh lại rung lên bần bật. Anh nhìn xuống dưới chân mình.
“Cái gì thế này?”
Bên dưới lớp đất đá của con đường làng, Vũ nhìn thấy một thứ kinh tởm hơn. Những rễ đa khổng lồ không còn ở sâu dưới đất, chúng đang phập phồng như mạch máu, chạy dọc theo toàn bộ hệ thống đường xá trong làng. Ngôi làng này không nằm trên đất, nó đang nằm trên một “cỗ máy sinh học” sống bằng oán khí.
Đột nhiên, từ phía bóng tối cuối con đường, có tiếng bước chân lê lết.
Vũ nheo mắt. Với Cửu Nhãn tầng thứ nhất, bóng tối không còn là rào cản. Anh thấy một bóng người quen thuộc. Đó là Tuấn “vẹo” – người lẽ ra đã chết từ lâu theo những lời đồn đại. Tuấn bước đi vật vờ, đầu ngoẹo sang một bên, đôi mắt trắng dã không có đồng tử.
Nhưng kinh dị nhất là sau lưng Tuấn. Có hàng chục sợi tơ đen dày đặc xuyên qua tứ chi, điều khiển anh ta như một con rối gỗ. Mỗi bước Tuấn đi, những sợi tơ lại giật mạnh một cái.
Tuấn dừng lại cách Vũ chừng mười mét. Cái miệng rách toác của anh ta cố gắng cử động, nhưng âm thanh phát ra lại là một giọng nữ trầm đục, ai oán vô cùng:
“Người họ Trần… ngươi thấy rõ rồi chứ?”
Tiếng nói ấy không phát ra từ dây thanh quản, nó vang lên trực tiếp từ cây đa cổ thụ, truyền qua sợi tơ đến thân xác của Tuấn.
Linh hét lên, định lao ra che chắn cho Vũ, nhưng anh đẩy cô lại phía sau. Cửu Nhãn trên trán anh bừng sáng một luồng hồng quang, ngăn chặn luồng khí lạnh đang ập đến.
“Thị Mai!” Vũ gầm lên. “Bà đã hành hạ dân làng đủ rồi. Chuyện năm xưa là lỗi của tổ tiên tôi, hãy để tôi gánh vác, đừng bắt những người vô tội này phải chết!”
Cái xác của Tuấn vẹo cười rũ rượi, những sợi chỉ đen điều khiển cơ thể hắn vặn vẹo một cách không tự nhiên, tiếng xương khớp gãy răng rắc vang lên trong đêm tĩnh mịch.
“Vô tội? Ha ha ha… Ngươi có thấy những sợi tơ kia không? Chúng lớn lên nhờ sự tham lam và ích kỷ của chính họ. Khi họ nhận tiền của họ Lý để im lặng trước cái chết của cha mẹ ngươi, sợi tơ đã dày thêm một vòng. Khi họ quỳ lạy ta để xin tài lộc, sợi tơ đã đâm sâu thêm một tấc. Họ không vô tội… họ là những kẻ đồng phạm của thời gian!”
Vũ lặng người. Cửu Nhãn tầng thứ nhất không chỉ cho anh thấy những sợi dây liên kết vật lý, mà nó còn bắt đầu cho anh thấy những mảnh ký ức vụn vặt gắn liền với mỗi sợi tơ.
Anh nhìn thấy một người đàn ông trong làng từng nhận một xấp tiền dày từ tay Lý Trưởng Lâm để ký tên vào biên bản rằng cha mẹ anh chết vì tai nạn giao thông. Sợi tơ trên đầu người đó đen đặc và nhầy nhụa chất dịch hôi thối. Anh thấy một bà lão từng chứng kiến cảnh Thị Mai bị đóng đinh nhưng lại đóng chặt cửa, giả vờ như không nghe thấy tiếng kêu cứu.
Cái giá của sự thật quá nặng nề. Vũ thấy lồng ngực mình đau thắt. Những người dân anh từng muốn cứu mạng, hóa ra đều mang trên mình những vết sẹo của tội lỗi.
“Nhìn cho kỹ đi, hậu duệ họ Trần!” Bóng ma qua xác Tuấn vẹo chỉ tay về phía cây đa. “Đêm nay, khi trăng lên đến đỉnh tán cây, tầng thứ nhất của ngươi sẽ cho ngươi thấy trái tim của ngôi làng này. Và khi đó, ngươi sẽ phải chọn: Cắt đứt tất cả để giải thoát cho ta, hay để bọn chúng vĩnh viễn là thức ăn cho ta?”
Xác của Tuấn vẹo đột nhiên đổ sụp xuống như một đống quần áo cũ. Những sợi tơ đen rút về phía sau như những con rắn bị động đuôi, để lại cái thi thể khô khéo bốc mùi hôi thối nồng nặc.
Vũ đổ gục xuống. Cửu Nhãn trên trán khép lại, để lại một dòng máu đỏ tươi chảy xuống sống mũi. Anh thở hổn hển, cảm giác như một nửa sinh mệnh của mình vừa bị bóp nghẹt.
Cụ Tứ chạy lại, nhanh chóng bấm huyệt trên người Vũ để ngăn không cho khí huyết nghịch loạn. Cụ nhìn Vũ bằng ánh mắt vừa thương cảm vừa kỳ vọng: “Con đã thấy ‘Tâm của Nghiệp’ chưa?”
“Con thấy rồi…” Vũ nói, nước mắt trộn lẫn với máu. “Cụ ơi, thế gian này thật là tàn nhẫn. Tại sao sự thật lại luôn đi kèm với nỗi đau đến thế?”
Linh ôm lấy Vũ, cô khóc nấc lên: “Đừng nhìn nữa anh Vũ, đừng dùng cái mắt đó nữa… Anh sẽ chết mất!”
Vũ cười khổ, mái tóc trắng bạc phơ của anh bay trong gió đêm lạnh lẽo. Anh đưa bàn tay run rẩy lau nước mắt cho Linh.
“Nếu anh không nhìn, thì ai sẽ nhìn thay anh? Nếu anh nhắm mắt lại, bóng tối dưới gốc đa sẽ mãi mãi nuốt chửng nơi này.”
Vũ cố sức đứng dậy, dù đôi chân anh đã không còn vững. Cửu Nhãn tuy đã khép, nhưng những gì anh thấy đã hằn sâu vào linh hồn. Anh cảm nhận được, dưới mặt đất kia, cây đa cổ thụ đang đập những nhịp điệu thèm khát. Nó đang lớn mạnh hơn bao giờ hết, chuẩn bị cho đêm hội máu cuối cùng.
Phía nhà họ Lý, một luồng oán khí đen kịt bốc lên ngút trời, cao hơn cả ngọn cây đa. Lý Trưởng Lâm hẳn đã bắt đầu kích hoạt nghi lễ tối cao.
Vũ quay sang cụ Tứ: “Cụ, còn cách nào để tạm thời bảo vệ người dân làng không? Cho dù họ có tội, nhưng họ không thể bị chết theo cách này.”
Cụ Tứ trầm ngâm một lát rồi rút từ trong người ra một cuộn dây chỉ ngũ sắc đã được ngâm trong máu gà chọi và rượu mạnh.
“Chỉ còn một cách: ‘Kết Giới Vòng Tròn’. Nhưng phải có một người mang Cửu Nhãn dẫn dắt, đi vòng quanh làng và đánh dấu lên từng sợi tơ đen. Việc này sẽ vắt kiệt sinh lực của con.”
Vũ không hề do dự: “Con sẽ đi.”
“Anh Vũ!” Linh nắm chặt tay anh. “Để em đi cùng anh. Em biết cách bố trí các vị trí tâm linh trong làng.”
Cụ Tứ nhìn hai người trẻ, tiếng thở dài của cụ tan vào không gian. Cụ biết, mình không thể ngăn cản số phận. Con đường này, Trần Vũ bắt buộc phải đi đến tận cùng.
“Được. Linh, con mang theo gương bát quái và hũ gạo muối. Vũ, con hãy nhớ, khi mở Cửu Nhãn tầng thứ nhất để đánh dấu sợi tơ, con chỉ được nhìn sợi tơ, tuyệt đối không được nhìn vào gương mặt của những người đó. Nếu nhìn vào mắt họ, con sẽ bị nhân quả của họ cuốn vào, không bao giờ thoát ra được!”
Vũ gật đầu. Anh quấn cuộn chỉ ngũ sắc quanh bàn tay đang chảy máu của mình. Máu và chỉ đỏ quyện lại thành một màu rực rỡ kỳ lạ.
Hai người trẻ bắt đầu bước ra khỏi sự bao bọc của ngôi nhà cụ Tứ.
Làng Mộc lúc này như một nghĩa địa sống. Dưới đôi mắt thường của Linh, ngôi làng chìm trong màn sương mờ mờ và sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Nhưng trong thế giới của Vũ, nơi Cửu Nhãn lại một lần nữa hé mở, cả ngôi làng là một mê cung rợn người của những sợi tơ đen đang không ngừng uốn éo.
Họ dừng lại ở nhà đầu tiên. Đó là nhà ông bà Sáu – một đôi vợ chồng già sống hiền lành cả đời. Vũ thấy hai sợi tơ cắm vào ngực họ. Anh cắn răng, dồn chút pháp lực ít ỏi vào đầu ngón tay, dùng chỉ ngũ sắc khéo léo buộc một vòng vào sợi tơ đen ấy.
Lập tức, sợi tơ đen rung chuyển dữ dội như một con rắn bị dính nước sôi. Nó muốn bứt ra, nhưng chỉ ngũ sắc bừng lên ánh sáng vàng, tạm thời ngăn chặn sự hút khí từ cây đa.
Vũ rên lên một tiếng nhỏ. Mỗi lần chặn một sợi tơ, anh cảm thấy như có một luồng hơi lạnh từ cây đa cổ thụ truyền qua sợi chỉ đánh ngược về phía mình. Tuổi thọ của anh lại vơi thêm một ít. Một sợi tóc trắng nữa rụng xuống vai.
Linh rắc gạo muối xung quanh căn nhà, miệng lầm rầm đọc chú bình an. Cô thấy Vũ run lên sau mỗi lần thực hiện, nhưng anh vẫn cắn môi, bước tiếp đến căn nhà thứ hai, thứ ba…
Gần một nửa đêm, họ đã đi qua được một phần ba ngôi làng. Toàn thân Vũ giờ đây sũng nước mồ hôi. Gương mặt anh tái nhợt như xác chết, nhưng đôi mắt trên trán vẫn kiên định rực sáng hồng quang.
Khi đến trước cổng nhà họ Lý, Vũ bỗng dừng lại. Một luồng lực lượng cực mạnh từ bên trong nhà xông ra, khiến Cửu Nhãn của anh nhói đau kịch liệt.
Những sợi tơ ở đây không phải màu đen nữa, mà đã chuyển sang màu đỏ ngầu của máu. Chúng to bằng bắp tay người lớn, cắm chặt vào cổng chính dinh thự và dẫn thẳng vào bên trong – nơi Lý Trưởng Lâm đang ẩn mình.
Bất chợt, một tiếng cười lanh lảnh vang lên trên tán cây đa:
“Trần Vũ, ngươi định cứu chúng sao? Ngươi có biết ngươi đang làm gì không? Ngươi đang nỗ lực bảo vệ những kẻ đã góp gạch xây nên nấm mồ cho cha mẹ ngươi đấy!”
Tán đa đột ngột rung động mạnh dù không có gió. Hàng ngàn chiếc lá đa rụng xuống, biến thành những đạo bùa chú đen kịt lao về phía Vũ và Linh.
“Linh, núp sau lưng anh!”
Vũ quát lên, anh không thu hồi Cửu Nhãn mà bùng nổ toàn bộ sức mạnh của tầng thứ nhất. Luồng hồng quang từ trán anh tỏa ra, tạo thành một lá chắn hình cầu bao bọc lấy cả hai. Những chiếc lá đa đen chạm vào lá chắn lập tức bốc cháy, phát ra những tiếng kêu xèo xèo kinh dị.
Tuy nhiên, sức ép từ cây đa là quá lớn. Vũ khuỵu một gối xuống đất, máu bắt đầu chảy ra từ cả ba con mắt: hai mắt dưới và một mắt trên trán.
“Bà Chúa Đa… hãy ra mặt đi! Đừng núp sau bóng của người chết!” Vũ thét lên giữa cơn bão oán khí.
Từ trong đám sương đen, một tà áo đỏ rách nát dần dần hiện hình. Bà Chúa Đa – Thị Mai – hiện ra, treo lơ lửng giữa không trung. Gương mặt bà ta nửa hư nửa thực, mái tóc dài như những xúc tu của quái vật quấn chặt lấy gốc cây.
Thị Mai không nhìn Vũ bằng sự thù hận bình thường, mà bằng một sự khinh bỉ sâu sắc: “Thứ như ngươi, dám mở Cửu Nhãn khi chưa đủ đạo hạnh? Ngươi có biết cái giá của việc nhìn thấu tất cả sợi tơ này không? Khi tất cả chỉ ngũ sắc được nối lại, con tim ngươi sẽ bị kết nối trực tiếp với ta. Lúc đó, ta chết thì ngươi chết, ta hận thì ngươi đau!”
Vũ nghiến răng, mồ hôi trộn máu chảy vào khóe miệng đắng chát: “Nếu phải chết để kéo bà theo, tôi cũng cam lòng.”
Thị Mai cười khanh khách, tiếng cười vang động cả một vùng sương khói: “Hơn một trăm năm, ta đã thấy quá nhiều kẻ anh hùng rồi. Để xem ngươi trụ được bao lâu khi ‘Thứ đó’ xuất hiện.”
Bà ta vung tay, mặt đất làng Mộc bắt đầu rung chuyển dữ dội. Những rễ cây đa khổng lồ trồi lên khỏi mặt đất, cuộn tròn lại thành những hình thù kỳ dị. Vũ kinh hoàng nhận ra, những rễ cây này đang kết lại, tạo thành một sinh vật khổng lồ mang hình dáng của Thanh – người bạn nối khố của anh – nhưng to lớn gấp mười lần, và cơ thể hoàn toàn bằng gỗ mục và tơ đen.
Con quái vật bằng rễ cây gầm lên một tiếng, tiếng gầm ấy mang theo nỗi đau của Thanh và cả linh hồn của những người đã bị hiến tế. Nó giáng một đòn mạnh xuống vị trí của Vũ.
Linh nhanh chóng rút chiếc chuông đồng của ông nội, rung mạnh: “Trấn!”
Tiếng chuông vàng giòn tan lan tỏa, tạm thời làm chậm chuyển động của con quái vật gỗ. Vũ chớp thời cơ, anh nén cơn đau, lao về phía trước. Anh không tấn công con quái vật, mà nhắm vào sợi tơ đen chủ đạo đang kết nối nó với cây đa.
“Cửu Nhãn – Phá!”
Một luồng sáng tinh khiết phát ra từ con mắt thứ ba của Vũ, xuyên thẳng qua màn đêm. Luồng sáng này không mang tính sát thương thể chất, mà là sức mạnh thấu thị tấn công trực tiếp vào nhân quả.
Sợi tơ đen khổng lồ đứt lìa. Con quái vật gỗ gào khóc rồi sụp đổ, hóa thành đống rễ khô khô khốc. Nhưng đồng thời, Vũ cũng nôn ra một ngụm máu lớn, anh gã quỵ trong vòng tay của Linh.
Thị Mai có chút kinh ngạc: “Ngươi dám dùng thọ mệnh để đổi lấy một đòn đánh sao? Điên rồi… người họ Trần này thực sự điên rồi!”
“Chúng ta đi… tiếp tục…” Vũ thào thào, dù hơi thở của anh đã vô cùng yếu ớt.
Linh khóc không thành tiếng, cô dìu Vũ đi tiếp trong màn sương mù mịt. Những sợi chỉ đỏ vẫn tiếp tục được nối lên những sợi tơ đen còn lại trong làng.
Đến khi căn nhà cuối cùng của làng Mộc được phong ấn bởi chỉ ngũ sắc, bầu trời phương Đông đã bắt đầu có một vệt sáng mờ ảo của rạng đông. Cả làng Mộc giờ đây được bao bọc bởi một vòng tròn ánh sáng hồng kim mỏng manh, ngăn cách tạm thời với oán khí của cây đa.
Vũ đứng ở giữa ngã tư làng, trông anh lúc này không khác gì một ông lão 80 tuổi. Toàn bộ tóc đã bạc trắng như tuyết, da dẻ nhăn nheo, và đôi mắt mờ đục. Cửu Nhãn trên trán đã khép lại, chỉ còn một vết sẹo màu tím sẫm đáng sợ.
Anh nhìn về phía cây đa cổ thụ lần cuối trước khi ngất lịm đi. Sợi tơ đen chủ đạo của ngôi làng vẫn còn đó, to nhất, mạnh nhất, và nó đang cắm vào trung tâm dinh thự họ Lý.
Nhiệm vụ của tầng thứ nhất đã hoàn thành: Anh đã thấy rõ tất cả. Anh đã thấy sự phản bội, thấy nỗi đau, và thấy cả con đường dẫn đến địa ngục mà cả ngôi làng này đang đi vào.
“Linh này…” Vũ thầm thì trong cơn mơ màng. “Đừng hận họ. Họ chỉ là những con người nhỏ bé… bị nỗi sợ và lòng tham sai khiến…”
Linh ôm lấy anh, nước mắt cô rơi xuống gương mặt héo hon của Vũ. Trong khoảnh khắc ấy, tiếng chuông chùa từ phía xa xa vọng lại, nghe thanh tao và bình thản lạ lùng, như một khúc nhạc tiễn đưa những linh hồn đang chơi vơi giữa ranh giới âm dương.
Nhưng bà Chúa Đa chưa dừng lại. Cây đa cổ thụ đột ngột vươn những chiếc rễ khổng lồ bao lấy toàn bộ dinh thự nhà họ Lý, tạo thành một kén gỗ đen ngòm. Một âm thanh nhịp nhàng như tiếng tim đập vang lên từ bên trong:
“Thịch… Thịch… Thịch…”
Đó không phải là tim người. Đó là sự trỗi dậy của một thứ tà thần cổ đại đang chờ đợi giây phút được hồi sinh hoàn toàn qua bàn tay của Lý Trưởng Lâm. Cửu Nhãn tầng thứ nhất mới chỉ là sự bắt đầu. Bí mật sâu thẳm nhất nằm dưới gốc đa, trong “Trái tim gỗ”, nơi linh hồn của cha mẹ Vũ và nỗi oan của Thị Mai đang bị hòa quyện làm một, mới là mục tiêu cuối cùng.
Cơn bão đã ngưng, nhưng đó chỉ là khoảng lặng trước khi cơn sóng thần oán hận thực sự quét qua làng Mộc. Vũ lịm đi, tay anh vẫn nắm chặt sợi chỉ ngũ sắc cuối cùng, như một lời hứa giữ lại chút hy vọng mong manh cho mảnh đất đang chết dần dưới bóng cây đa cổ.