Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 5: Người bạn nối khố
**CHƯƠNG 5: NGƯỜI BẠN NỐI KHỐ**
Trời về khuya, cơn dông vừa dứt để lại một bầu không khí đặc quánh mùi đất ẩm và hương vị nồng hắc của lá đa mục. Ngôi nhà cũ của dòng họ Trần nằm lặng lẽ ở cuối làng, trông như một con quái vật cổ xưa đang thu mình trong bóng tối. Sau trận kịch chiến âm thầm tại Miếu Cô, Vũ và Linh phải dìu Thanh trở về đây. Dưới ánh sáng vàng vọt của chiếc đèn dầu đặt trên chiếc bàn gỗ mọt, khuôn mặt Thanh hiện ra tái nhợt như một kẻ vừa bước hụt chân vào quan tài rồi mới kịp bò ra.
Vũ đặt bạn nằm trên phản gỗ, tay anh vẫn còn vương chút máu khô từ vết thương trên trán. Chiếc vòng dâu tằm trên cổ tay Vũ đã nát vụn từ lâu, để lại một khoảng trống hẫng hụt trên làn da lạnh lẽo. Anh nhìn sang Linh. Cô đang cẩn thận lấy ra một nắm ngải cứu khô cùng một túi bột đen lạ lùng, hòa vào bát nước lã rồi đưa cho Thanh.
“Uống đi, đây là tàn tro của sắc lệnh trấn hồn. Anh vừa bị oán khí của Bà Chúa Đa xâm nhập, nếu không tống được mớ âm phong đó ra ngoài, phổi của anh sẽ mục rữa trước khi mặt trời mọc.”
Thanh run rẩy cầm bát nước, răng va vào nhau lạch cạch. Anh uống ực một hơi, rồi ho sặc sụa. Từng ngụm chất lỏng màu đen tràn ra khóe miệng, mang theo mùi tanh nồng như máu cá chết. Sau vài phút co giật nhẹ, hơi thở của Thanh dần trở nên ổn định hơn, nhưng ánh mắt vẫn còn thất thần, dại ra như người mất hồn.
Vũ ngồi xuống cạnh bạn, giọng trầm đục vì mệt mỏi:
“Thanh, nhìn vào mắt tôi. Anh có nhớ chuyện gì đã xảy ra không? Tại sao anh lại ra đó? Tại sao lại… tự treo cổ mình?”
Thanh ngước nhìn Vũ, đôi đồng tử co lại khi nghe nhắc đến sự kiện kinh hoàng. Anh lắp bắp:
“Vũ… Tôi không biết. Tôi chỉ nhớ… lúc tối ngồi ở cửa hút điếu thuốc, bỗng nhiên có tiếng ai đó gọi tên tôi. Giọng của một người phụ nữ, nhưng âm thanh không phát ra từ bên tai, mà nó văng vẳng ngay trong đầu tôi. Bà ấy nói… bà ấy nói bà ấy đói. Bà ấy bảo tôi ra miếu, bà ấy sẽ chỉ cho tôi chỗ cha mẹ anh từng ở…”
Thanh gục đầu vào hai bàn tay, cơ thể vẫn run rẩy theo từng nhịp thở:
“Tôi bước đi như người mộng du. Ra đến gốc đa, tôi thấy một sợi dây thừng rủ xuống như một dải lụa đỏ. Đẹp lắm Vũ ạ. Tôi cứ thế tròng đầu vào, cảm giác như mình đang được ôm ấp chứ không phải là đang bị giết chết. Nếu không có tiếng chuông của cô Linh và… và đôi mắt của anh, chắc giờ tôi đã hóa thành một chùm lá đa rụng rồi.”
Vũ nhíu mày. Lời kể của Thanh trùng khớp với những gì anh đã thấy qua Cửu Nhãn – một loại ảo ảnh cực mạnh đánh vào nỗi đau hoặc ham muốn thầm kín nhất của con người. Nhưng điều khiến anh bận tâm hơn chính là câu nói của Thanh: *Bà ấy bảo bà ấy đói.*
Linh nãy giờ vẫn đứng im lặng bên cửa sổ, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía tán cây đa mờ ảo phía xa, lên tiếng phá tan sự tĩnh mịch:
“Oán linh 100 năm như Thị Mai không tự nhiên mà ‘đói’ đến mức phải đòi mạng dân làng một cách lộ liễu như vậy. Làng Mộc bao đời nay tuy có điều tiếng về cây đa, nhưng chưa bao giờ có những cái chết oan khuất dồn dập thế này. Có kẻ đã đánh thức bà ấy, hoặc… có kẻ đang chủ đích nuôi dưỡng bà ấy bằng máu người sống.”
Thanh đột nhiên ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy sợ hãi xen lẫn sự thôi thúc muốn nói ra một bí mật bấy lâu nay anh vẫn giấu kín vì sợ bị coi là kẻ điên.
“Linh nói đúng… Có chuyện gì đó không ổn đang xảy ra trong làng này kể từ khi tập đoàn Lý Thị kéo người về khảo sát địa hình. Vũ à, anh đi 20 năm, anh không biết đâu. Làng Mộc bây giờ không còn là làng Mộc xưa kia nữa rồi.”
Thanh bắt đầu kể, giọng anh nhỏ lại như thể sợ bóng tối xung quanh đang lắng tai nghe:
“Hai tháng nay, làng đã có bốn người mất tích. Đầu tiên là anh Hùng thợ mộc. Anh ấy nhận lời lão Lý Trưởng Lâm vào rừng tìm mấy khối gỗ sưa cổ, rồi không thấy về. Cả làng đổ đi tìm, nhưng ngay cả cái nón cũng chẳng thấy. Hai tuần sau, đến lượt bà Sáu bán xôi đầu làng. Sáng sớm bà ấy gánh hàng ra chợ, nhưng giữa đường có người nhìn thấy đôi quang gánh nằm lăn lóc bên vệ đường, lá chuối bọc xôi rải trắng lối đi hướng về phía cây đa… rồi bà ấy cũng mất hút.”
Vũ nhíu mày: “Cảnh sát không về làm việc sao?”
Thanh cười khổ, một nụ cười móp méo:
“Có chứ. Nhưng lạ lắm. Lão Lý Trưởng Lâm báo lên cấp trên rằng họ bỏ làng đi làm ăn xa do nợ nần. Lão có tiền, có quyền, lời lão nói như đinh đóng cột. Dân làng ai cũng biết có sự mờ ám nhưng chẳng ai dám lên tiếng. Nhưng đáng sợ nhất là những gì tôi nhìn thấy cách đây ba ngày.”
Thanh khẽ nhổm dậy, hạ thấp giọng xuống hết mức:
“Đêm hôm đó, tôi đi bủa lưới muộn ở đầm Sen gần Miếu Cô. Lúc trở về qua gốc đa, tôi thấy lão Lý Trưởng Lâm và một vài gã vệ sĩ lực lưỡng đang khiêng một cái bao tải lớn, rất nặng. Họ không chôn xuống đất, mà họ… họ đưa cái bao ấy vào một cái hốc lớn giữa bộ rễ cây đa. Tôi nghe thấy tiếng *rắc… rắc…* như tiếng xương người bị nghiền nát, rồi từ trên tán cây rủ xuống những sợi rễ đỏ quạch như gân máu, quấn chặt lấy cái bao tải ấy lôi tuột vào trong thân cây.”
Nghe đến đây, Linh khẽ thốt lên một tiếng nhỏ: “Huyết Thụ Sinh Linh? Lão ta dám dùng người sống để tưới cây?”
Vũ đứng phắt dậy, nắm chặt lấy bả vai Thanh:
“Anh chắc chắn là anh thấy lão Lý Trưởng Lâm chứ?”
“Chắc chắn! Ánh đèn pin của lão quét qua mặt tôi, tôi phải nằm rạp xuống mương nước mới không bị phát hiện. Từ hôm đó đến giờ, tối nào tôi cũng nghe thấy tiếng than khóc phát ra từ gốc cây. Những người mất tích… họ không bỏ đi đâu cả Vũ ạ. Họ nằm dưới bộ rễ đó. Và hình như… bộ rễ đó đang dài ra từng ngày, nó bò dưới lòng đất như những con rắn, đang tiến dần vào sâu trong các nhà trong làng.”
Bầu không khí trong căn phòng bỗng chốc trở nên lạnh lẽo tột độ. Một cơn gió bất chợt thổi qua khe cửa, làm ngọn đèn dầu chao đảo, suýt tắt lịm. Ánh lửa vàng vọt hắt bóng ba người lên vách tường đất, trông như những hình nhân đang vặn vẹo.
Vũ cảm thấy một sự ớn lạnh dọc sống lưng. Nếu những gì Thanh nói là thật, thì cây đa cổ thụ ấy không chỉ đơn thuần là nơi cư ngụ của oán hồn Thị Mai, mà nó đã trở thành một công cụ, một bàn thờ khổng lồ để thực hiện một âm mưu kinh thiên động địa nào đó của dòng họ Lý.
“Linh, cô nói về nghi lễ hiến tế trinh nữ 100 năm trước.” – Vũ quay sang nhìn Lê Linh – “Gia phả họ Lý có ghi chép gì về sự trao đổi này không?”
Linh thở dài, bước lại gần chiếc bàn gỗ, đôi tay thon dài gõ nhịp xuống mặt bàn như đang sắp xếp lại những mảnh ký ức từ lời kể của ông nội cô:
“Trong sách cũ nhà tôi có chép, việc hiến tế Thị Mai năm xưa là để lấy đi cái gọi là ‘Long mạch khí’. Nhưng có một quy luật bất di bất dịch của tâm linh: Một khi anh đã ký khế ước với bóng tối để lấy được sự thịnh vượng, anh phải trả giá liên tục. 100 năm qua, làng Mộc giàu lên bất thường, nhưng đời nào cũng có những thanh niên chết trẻ hoặc những đứa trẻ sinh ra bị dị tật. Đó chính là sự trả giá rải rác. Nhưng hiện tại, có vẻ như ‘Thần Cây’ đã chán những món quà nhỏ mọn ấy. Nó cần một sự đại hiến tế để thực hiện bước chuyển mình cuối cùng.”
Linh nhìn sang Thanh, ánh mắt cô đột nhiên lộ vẻ thương hại:
“Thanh, anh chưa kể hết đúng không? Từ lúc tỉnh dậy ở Miếu Cô đến giờ, anh cảm thấy trong người thế nào?”
Thanh hơi sững lại, gương mặt thoáng qua một chút bối rối. Anh lảng tránh ánh mắt của Linh:
“Tôi… tôi chỉ hơi mệt thôi. Uống thuốc của cô xong tôi thấy đỡ nhiều rồi.”
Vũ nhận ra sự khác thường của bạn. Anh tiến lại gần, đặt tay lên vai Thanh:
“Thanh, chúng ta là bạn nối khố. Có gì phải giấu? Nếu anh giấu, tôi không cứu được anh đâu.”
Thanh nhìn Vũ, đôi mắt anh bắt đầu rưng rưng. Chậm chạp, anh cởi chiếc áo vải cũ sờn ra. Vũ và Linh đồng loạt lùi lại một bước, hơi thở khựng lại trong lồng ngực.
Trên tấm lưng trần của Thanh, dọc theo cột sống, một đường gân màu đen sậm nổi cộm lên, nhưng nó không phải gân máu thông thường. Nó trông giống hệt như một đoạn rễ cây nhỏ xíu đang đâm xuyên qua da thịt từ bên trong. Những nhánh nhỏ của cái “rễ” ấy lan tỏa ra hai bên sườn, mỗi nơi nó đi qua đều để lại những vệt vảy xám đen, thô ráp như vỏ cây đa.
“Nó… nó bắt đầu xuất hiện từ đêm tôi thấy lão Lý ở gốc cây.” – Thanh nghẹn ngào – “Lúc đầu chỉ là một nốt ngứa nhỏ, nhưng mỗi đêm nó lại lớn thêm. Những lúc tôi ngủ, tôi cảm thấy như có cái gì đó đang bò dưới da mình, nó hút hết sức lực của tôi. Đôi khi tôi thức dậy thấy miệng mình đầy đất và những mảnh lá đa vụn…”
Vũ cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt. Cửu Nhãn ở giữa trán anh đột ngột nóng ran, một cơn đau buốt xộc thẳng vào đại não. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, thế giới xung quanh anh biến đổi. Bức tường đất của ngôi nhà biến mất, thay vào đó là một mạng lưới rễ cây chằng chịt, dày đặc bao vây lấy Thanh. Cái rễ trên lưng Thanh thực chất là một sợi xích vô hình, nối thẳng anh với gốc đa cổ thụ đầu làng.
Vũ loạng choạng, tay vịn chặt vào thành phản. Linh nhanh tay đỡ lấy anh, cô thì thầm:
“Đừng cố mở nhãn nữa Vũ, sức khỏe anh chưa hồi phục đâu. Cái này gọi là ‘Mộc Sát’. Thanh đã vô tình trở thành ‘mầm sống’ dự phòng cho cây đa. Khi cây cần, nó sẽ hút khô anh ấy từ bên trong để lấy chất dinh dưỡng.”
“Có cách nào chữa không?” – Vũ gắt lên, sự nóng giận của kẻ bất lực trào dâng.
Linh im lặng một lúc lâu, rồi chậm rãi nói:
“Chỉ có hai cách. Một là chặt đứt cội nguồn – chính là cây đa cổ thụ đó. Hai là phải có một kẻ thuộc dòng máu kẻ canh giữ, dùng mạng đổi mạng.”
Vũ nhìn Thanh, rồi nhìn xuống bàn tay mình. Anh chợt nhớ lại di vật của mẹ, chiếc vòng dâu tằm đã vỡ. Mẹ anh đã hy sinh bản thân để bảo vệ anh, vậy bây giờ anh phải làm gì? Để mặc bạn mình trở thành phân bón cho cái quái vật ấy sao?
Ngay lúc đó, từ bên ngoài cửa sổ, một tiếng động lạ vang lên. *Sột soạt… sột soạt…* Giống như tiếng có ai đó đang quét lá tre khô, nhưng âm thanh ấy quá nặng nề, quá nhịp nhàng để là một tiếng quét rác thông thường.
Vũ và Linh cùng nhìn về phía cửa sổ. Thanh thì run lên cầm cập, anh lắp bắp:
“Nó đến… nó đến rồi… Mỗi khi tiếng này vang lên, bà ấy sẽ đứng ngoài cửa kêu tôi ra…”
Vũ ra hiệu cho Linh và Thanh giữ im lặng. Anh rón rén tiến về phía cánh cửa sổ bằng gỗ mục, bàn tay nắm chặt một mảnh gốm vỡ từ cái bát nước khi nãy. Qua khe cửa hẹp, Vũ nín thở nhìn ra khoảng sân trước nhà.
Dưới ánh trăng khuyết mờ ảo, một bóng người cao gầy đang đứng giữa sân. Kẻ đó không mặc quần áo bình thường, mà quấn quanh mình một lớp áo tơi tết bằng lá đa khô sẫm màu. Khuôn mặt kẻ ấy che khuất dưới một chiếc nón lá rách nát, nhưng điều kinh dị nhất chính là dáng đi. Kẻ đó không bước đi, mà hai chân kéo lê trên mặt đất một cách nặng nề, tạo ra tiếng *sột soạt* ghê rợn.
Phía sau kẻ đó, một đoàn người khác cũng lừng lững hiện ra từ màn sương. Có khoảng năm sáu người, tất cả đều cúi gục đầu, bước đi loạng choạng như những xác chết biết đi. Đi đầu chính là gã vệ sĩ thân tín của Lý Trưởng Lâm. Nhưng trên cổ gã lúc này không phải là cái đầu bình thường, mà là một khối u lớn, nhầy nhụa, có những chiếc lá nhỏ mọc ra từ hai bên tai.
“Chúng là ‘Đa Nhân’ – những kẻ đã bị cây chiếm xác.” – Linh thì thầm bên tai Vũ, giọng cô run rẩy – “Lý Trưởng Lâm đang dùng chúng để truy tìm anh.”
Bỗng nhiên, cái bóng cao gầy mặc áo lá đa dừng lại ngay giữa sân. Hắn từ từ ngẩng đầu lên. Dưới vành nón lá, không có mắt, mũi hay miệng, mà chỉ có một màu đen sâu hoắm cùng những sợi rễ cây quấn quít lấy nhau thành hình thù của một khuôn mặt người. Hắn há miệng, nhưng thứ phát ra không phải là tiếng nói, mà là một luồng khí lạnh lẽo mang theo tiếng rên rỉ của hàng ngàn linh hồn:
“Trần… Vũ… trả nợ… máu…”
Cửa sổ rung lên bần bật. Những chiếc rễ cây từ dưới đất bắt đầu len lỏi qua khe cửa, bò lên chân phản nơi Thanh đang nằm. Thanh hét lên một tiếng đau đớn khi cái rễ trên cột sống anh đột ngột co rút mạnh, khiến anh gập người lại như một con tôm bị nướng chín.
“Thanh!” – Vũ lao lại, dùng mảnh gốm cứa vào những cái rễ đang bò trên đất, nhưng máu anh chảy ra đến đâu, những cái rễ đó càng trở nên điên cuồng đến đó. Chúng dường như rất thèm khát dòng máu của họ Trần.
Linh rút ra một nắm tiền vàng mã, tung lên không trung rồi quát lớn:
“Âm sai mượn lối, người sống lánh đường! Hỏa đốt u minh, giải sát!”
Cô châm lửa vào một lá bùa, ném vào đám rễ cây. Ngọn lửa bùng lên một màu xanh lè, khiến đám rễ lùi lại một chút. Nhưng bên ngoài sân, bọn Đa Nhân bắt đầu lao vào cửa chính. Tiếng đập cửa *rầm rầm* vang lên, gỗ mục bắt đầu nứt vỡ.
Vũ nhìn Thanh đang quằn quại, rồi nhìn bọn quái vật bên ngoài. Anh hiểu rằng nếu không thoát ra ngay bây giờ, tất cả sẽ chết ở đây. Anh ghé tai Thanh, hét lớn để đánh thức ý chí của bạn:
“Thanh! Anh phải sống! Chúng ta sẽ ra khỏi đây, anh phải dẫn tôi đi tìm cái nơi lão Lý giấu bao tải người ấy. Nghe rõ không?”
Thanh trong cơn đau đớn vẫn cố gật đầu, mồ hôi đầm đìa: “Được… tôi… tôi đi…”
Vũ quay sang Linh: “Có lối thoát nào khác không?”
“Có! Lối thông sau buồng ngủ của mẹ anh, lối đó dẫn thẳng ra vườn chuối, phía sau là dòng sông Vong Hồn. Chúng ta phải bơi qua sông, lũ Đa Nhân này sợ nước chảy vì nó sẽ làm mục rữa lớp vỏ bọc của chúng.”
Vũ dìu Thanh dậy, Linh đi trước mở đường. Họ chạy băng qua căn buồng tối tăm, nơi vẫn còn thoang thoảng mùi hương nhang của mẹ Vũ 20 năm về trước. Vũ khẽ khựng lại một giây khi nhìn thấy bức ảnh thờ của mẹ anh rơi xuống đất, nhưng anh nhanh chóng nhặt lấy, nhét vào lồng ngực rồi đẩy cánh cửa bí mật sau bức rèm.
Gió lạnh ùa vào mặt. Họ lao ra vườn chuối, tán lá xào xạc như những cánh tay ma quái muốn giữ họ lại. Phía sau, tiếng cửa chính bị đạp tung vang lên khô khốc. Những tiếng gầm rú phi nhân loại xé nát đêm tối.
Khi họ chạy đến sát mép sông Vong Hồn, dòng nước đen ngòm, cuộn xoáy trông như một vực thẳm không đáy. Thanh nhìn xuống nước, vẻ mặt lộ rõ sự kinh hãi:
“Tôi không bơi được… cái rễ… nó đang kéo chân tôi xuống đất!”
Vũ không nói một lời, anh cõng Thanh lên lưng, nhìn Linh một cái rồi cả ba gieo mình xuống dòng nước lạnh giá.
Cái lạnh thấu xương của nước sông ngay lập tức bao vây lấy họ. Vũ cảm thấy hàng chục bàn tay vô hình dưới đáy sông đang lôi kéo mình xuống, nhưng Cửu Nhãn một lần nữa phát ra hơi nóng, tạo thành một quầng sáng mờ nhạt bao bọc lấy ba người. Những linh hồn dưới sông dạt ra khi chạm phải luồng ánh sáng ấy.
Khi ngoi lên được bờ bên kia, nhìn lại ngôi nhà cũ, Vũ thấy bọn Đa Nhân đang đứng lặng lẽ bên mép sông. Kẻ mặc áo lá đa đứng ở vị trí cao nhất, hắn đưa cánh tay rễ cây chỉ về phía Vũ, tiếng nói khô khốc vang vọng qua mặt nước:
“Hết đêm nay… cái rễ thứ chín sẽ mọc… Bạn của ngươi sẽ trở thành một phần của gốc cây… Đừng chạy trốn… Trần Vũ… số phận đã định rồi…”
Thanh lúc này đã ngất đi vì kiệt sức. Vũ đặt bạn nằm xuống nền đất đá lạnh lẽo của bờ sông bên kia, phía xa là ngọn núi Độc Nhân sừng sững trong bóng đêm. Anh quay sang nhìn Linh, giọng nói tràn đầy quyết tâm xen lẫn đau đớn:
“Chúng ta không thể chạy mãi được. Ngày mai, tôi sẽ vào làng gặp trực tiếp Lý Trưởng Lâm. Tôi không tin một cái cây có thể nuốt chửng được tất cả.”
Linh nhìn Vũ, mái tóc cô ướt sũng dán chặt vào gò má. Cô nhẹ nhàng đáp:
“Anh không hiểu đâu Vũ. Không phải Lý Trưởng Lâm điều khiển cây đa… mà chính cây đa đang điều khiển lão ta. Cây đa là vật chủ, còn tất cả người làng này, bao gồm cả tôi và anh, đều chỉ là những quân cờ trong một bàn cờ đã được bày sẵn từ trăm năm trước.”
Vũ nắm chặt bức ảnh của mẹ trong ngực áo. Một mầm mống căm hận bùng lên trong lòng anh. Họ Trần đã gieo nhân, nhưng họ Lý đang bón phân cho cái quả ác đức ấy. Và Thanh, người bạn thơ ấu của anh, lại là người đang phải chịu sự dằn vặt của cả hai dòng họ.
Bên dưới bóng cây đa cổ, tiếng xào xạc của lá một lần nữa lại vang lên, nhưng lần này nó nghe như tiếng cười nhạo báng của định mệnh. Đêm của làng Mộc vẫn chưa kết thúc, và bí mật rùng rợn nhất về cái rễ thứ chín – thứ sẽ tước đi sinh mạng của Thanh – vẫn đang chờ đợi họ ở phía trước.
—
Vũ ngồi canh chừng Thanh suốt phần còn lại của đêm đen bên gốc một cây sung già héo úa phía bên kia sông. Sông Vong Hồn như một lằn ranh chia cắt giữa sự sống và cái chết, giữa thực tại và những điều huyền bí của làng cổ Nguyệt. Linh ngồi cách đó không xa, cô đang đốt một ít trầm hương để giữ ấm và thanh lọc âm khí xung quanh.
“Vũ này,” Linh bất ngờ lên tiếng, đôi mắt nhìn chằm chằm vào ngọn lửa nhỏ giữa hai người, “anh có biết tại sao cái vòng dâu tằm của mẹ anh lại vỡ vào lúc này không?”
Vũ im lặng, bàn tay vô thức chạm vào vết bầm trên cổ tay.
“Nó vỡ không chỉ vì nó đã hoàn thành sứ mệnh bảo vệ anh suốt 20 năm,” Linh tiếp tục, giọng cô nhẹ như gió thoảng, “mà vì dòng máu trong người anh đang thức tỉnh. Cửu Nhãn không phải là một món quà, nó là một lời nguyền. Mỗi khi anh nhìn thấu được một chân lý u minh, tuổi thọ của anh sẽ bị rút ngắn lại. Những rễ cây của cây đa cổ thụ ấy không tìm anh để giết anh… nó tìm anh để ‘hợp nhất’.”
Vũ ngước lên nhìn núi Độc Nhân, nơi sương mù đang bắt đầu tan dần để lộ ra những mỏm đá nhấp nhô như những ngôi mộ kết.
“Hợp nhất?”
“Tổ tiên anh, người họ Trần năm xưa, không chỉ là kẻ thực hiện nghi lễ hiến tế. Ông ấy chính là người đầu tiên gieo hạt đa đó bằng chính xương cốt và một con mắt của mình. Cây đa là một phần cơ thể của họ Trần. Lý Trưởng Lâm chỉ là kẻ ‘thừa kế’ công việc chăm sóc. Bây giờ, cây đa cần một bộ não mới, một ‘Cửu Nhãn’ thực sự để có thể thoát khỏi ranh giới của đất làng Mộc và vươn rễ ra khắp vùng này.”
Thanh đột nhiên mê sảng, anh quơ tay không trung, miệng lẩm bẩm: “Lá đa… nhiều lá đa quá… nóng… nóng ở sau lưng…”
Vũ vội vàng giữ chặt lấy Thanh. Khi chạm vào người bạn, Vũ cảm thấy hơi nóng hầm hập tỏa ra từ sống lưng Thanh. Qua lớp áo mỏng manh vừa mới khô được một phần, những vệt vảy đen dường như đang lồi lên, cứng ngắc.
“Linh! Thanh nóng quá, phải làm gì đây?”
Linh nhào lại, cô nhìn qua lớp áo rồi cắn môi:
“Cái rễ đang cắm sâu vào tủy sống rồi. Chúng ta phải tìm được ‘Bản Mệnh Phù’ của bà Thị Mai. Nó không nằm ở trên thân cây, mà lão Lý Trưởng Lâm chắc chắn đang giấu nó ở một nơi âm hàn nhất trong làng. Chỉ có đốt được bản mệnh phù, mối liên kết giữa Thanh và cây đa mới tạm thời bị cắt đứt.”
“Nơi âm hàn nhất…” Vũ nhẩm lại, trí óc kiến trúc sư của anh bắt đầu sơ đồ hóa địa hình làng Mộc. Một ngôi làng hình bán nguyệt, sông bao bọc, phía sau là núi cao. Theo phong thủy học, nếu cây đa là cực dương (đứng giữa nắng gió nhưng hút âm), thì phải có một cái rốn âm để cân bằng.
“Là cái Giếng Cổ ở nhà thờ họ Lý!” Vũ thốt lên.
Linh gật đầu: “Đúng, cái giếng đó 20 năm trước cha anh đã định lấp đi, nhưng sau đó cha mẹ anh biến mất.”
Vũ đứng dậy, ánh mắt ánh lên vẻ lạnh lùng chưa từng thấy. Anh không còn là người thanh niên thành thị yếu đuối trở về thăm quê nữa. Nỗi đau của Thanh và những bóng ma từ quá khứ đã rèn giũa anh thành một chiến binh đang đứng trước cửa tử.
“Tôi sẽ vào nhà lão Lý ngay ngày mai. Thanh cứ gửi tạm ở chỗ ông Cụ Tứ, tôi tin lão Lý chưa dám động đến nhà ông.”
“Tôi đi với anh.” Linh kiên định nhìn Vũ.
Vũ định từ chối nhưng nhìn thấy sự thông thái và sự hy sinh trong đôi mắt Linh, anh hiểu rằng mình không thể đơn độc trong cuộc chiến này.
Dưới ánh bình minh nhợt nhạt của làng cổ Nguyệt, bóng ba người in trên bãi đá ven sông, một chuyến đi vào hang cọp bắt đầu. Những rễ cây dưới bóng cây đa cổ dường như cũng đang rục rịch chờ đợi, hứa hẹn một sự đón tiếp bằng máu và nước mắt tại nhà thờ tổ họ Lý. Chương truyện khép lại trong tiếng thở dốc của Thanh và tiếng gió rít qua những kẽ đá như lời cảnh báo về một bí mật kinh hoàng sắp sửa được phơi bày dưới giếng sâu tăm tối.