Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 54: Làng Mộc bị phong tỏa
**CHƯƠNG 54: LÀNG MỘC BỊ PHONG TỎA**
Bầu trời phía trên làng Mộc không còn cái màu xám chì của những cơn mưa phùn mùa đông nữa. Thay vào đó, nó chuyển sang một sắc đỏ thẫm đục ngầu, giống như một miếng gạc băng bó vết thương lâu ngày bị lên mủ. Gió đã ngừng thổi từ lâu, nhưng tán lá của cây đa cổ thụ vẫn xào xạc một cách điên cuồng, tạo ra những âm thanh lạch cạch như hàng nghìn mảnh xương khô đang gõ vào nhau.
Từ phía bờ sông Vong Hồn, Trần Vũ và Lê Linh đứng khựng lại trước một cảnh tượng kinh hoàng. Một màn sương mù dày đặc, trắng dã và đặc quánh như sữa bò, nhưng lại tỏa ra mùi tanh nồng của máu cá, đang từ bốn phía bao vây lấy làng Mộc. Nó không trôi bồng bềnh theo gió, mà bò lan trên mặt đất một cách chậm chạp, len lỏi vào từng bụi rậm, từng ngách tường, rồi dần dâng cao lên, nuốt chửng những mái nhà tranh, những ngọn tre và cuối cùng là che khuất cả đỉnh ngọn miếu thờ.
Vũ siết chặt nắm tay, cơn đau từ hốc mắt phải kéo lên tận đại não. “Cửu Nhãn” tuy chưa mở ra hoàn toàn nhưng phản ứng với oán khí đã khiến anh cảm nhận được một luồng áp lực vô hình đang đè nặng lên lồng ngực.
“Trận pháp này… không giống với những gì tôi từng biết.” Vũ thều thào, giọng anh khản đặc. Những sợi tóc bạc tro rủ xuống trán anh, minh chứng cho sự hao tổn sinh mệnh sau trận chiến ở Giếng Ngọc.
Lê Linh giở cuốn Mộc Kinh, tay nàng run lên nhè nhẹ nhưng ánh mắt đã mất đi vẻ mềm yếu thường ngày. Nàng lần giở đến trang thứ chín, nơi có hình vẽ một vòng tròn quấn đầy những sợi tơ đen li ti. Nàng thảng thốt kêu lên:
“Là ‘Bách Quỷ Độc Màn’. Lý Trưởng Lâm đã kích hoạt phong tỏa toàn bộ dương khí của làng. Nội tôi từng nói, một khi màn sương này hình thành, làng Mộc sẽ biến thành một nấm mồ sống. Người trong không ra được, kẻ ngoài không vào được. Và tất cả những ai bị kẹt bên trong…”
“Sẽ trở thành vật dinh dưỡng cho cây đa?” Vũ tiếp lời, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía ranh giới sương mù chỉ cách họ vài mét.
Đúng lúc đó, từ bên trong màn sương mù, những âm thanh hỗn loạn bắt đầu dội ra. Có tiếng la hét thất thanh, tiếng bước chân chạy loạn xạ giẫm lên lá khô, và kinh khủng nhất là tiếng trống da người của Lý Trưởng Lâm.
“Tùng… tùng… chát…”
Mỗi nhịp trống vang lên, màn sương mù lại co thắt một cái, giống như một nhịp tim của một con quái vật khổng lồ.
Cách đó không xa, tại chốt kiểm soát lâm thời của Đại úy Nam ở bìa rừng, tình hình còn tồi tệ hơn. Ba chiếc xe chuyên dụng của công an và các chuyên gia đang chết máy một cách vô lý. Đèn pha xuyên thấu mạnh nhất cũng chỉ có thể rọi vào màn sương chưa đầy nửa mét rồi bị nuốt chửng bởi bóng tối đặc quánh.
“Đại úy! Không xong rồi! Máy đo phóng xạ và máy tầm nhiệt đều phát điên hết rồi!” Một cấp dưới hét lớn giữa tiếng ồn trắng của máy bộ đàm.
Nam bước xuống xe, khuôn mặt dày dạn sương gió của anh đanh lại. Anh rút súng ra, định tiến về phía con đường mòn dẫn vào cổng làng nhưng một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng khiến anh khựng lại. Một cánh tay rỉ máu từ trong sương mù đột ngột thò ra, bấu chặt lấy thành xe. Một dân làng tội nghiệp, người ngợm đầy những vết bầm tím, mắt trợn trừng vô thần, cố sức bò ra ngoài.
“Cứu… cứu tôi…”
Nhưng chưa kịp để Nam chạm vào, từ mặt đất dưới chân người dân làng đó, những sợi rễ đa đen xì, nhỏ như sợi chỉ nhưng sắc lẹm, đột ngột bắn lên. Chúng xuyên qua mắt cá chân, len lỏi vào dưới da thịt, kéo giật người đó ngược lại vào trong sương mù. Một tiếng hét thảm thiết vang lên rồi tắt lịm, chỉ còn lại những vệt máu tươi bị màn sương trắng xóa nuốt chửng trong tích tắc.
Nam đứng chôn chân tại chỗ. Anh là người đại diện cho công lý và khoa học, nhưng trước mắt anh hiện giờ là một vùng cấm kỵ nơi mọi quy luật tự nhiên đều bị bẻ gãy.
Ở phía đối diện, Vũ và Linh đang tìm cách tiến vào. Linh lấy ra một lọ sáp nến đã được trì chú từ linh đài của Cụ Tứ, bôi một ít lên đầu ngón tay Vũ và mình.
“Anh Vũ, chúng ta phải đi theo lộ trình của ‘Mạch Sống’ mà nội đã để lại. Chỉ có con đường đó mới chưa bị oán khí ăn mòn hoàn toàn. Anh hãy dùng Cửu Nhãn nhìn cho kỹ, thấy chỗ nào có tia sáng màu lục thì đó là chỗ chúng ta có thể đặt chân.”
Vũ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Anh tập trung toàn bộ tâm thức vào ấn ký giữa trán. Khi anh mở mắt ra, thế giới quanh anh đã thay đổi. Cảnh vật không còn là đen trắng nữa, mà tràn ngập những sợi chỉ oán khí màu đỏ sậm đan xen chằng chịt như mạng nhện. Màn sương trắng kia, dưới con mắt Cửu Nhãn, thực chất là hàng vạn linh hồn oán than đang kết tụ, che lấp lối đi.
“Thấy rồi!” Vũ nắm lấy tay Linh. “Lối kia!”
Họ bắt đầu dấn thân vào màn sương. Cảm giác đầu tiên khi bước qua ranh giới là sự tĩnh lặng đến gai người. Mọi âm thanh từ thế giới bên ngoài biến mất hoàn toàn. Chỉ còn lại tiếng tim đập dồn dập của chính mình và cảm giác ẩm ướt, lạnh lẽo mơn trớn trên da thịt như những bàn tay người chết.
Sương mù ở đây không phải hơi nước, nó là khí tức của sự thối rữa.
Đi được khoảng mười bước, Vũ cảm thấy chân mình nặng trĩu. Anh nhìn xuống, mặt đất bên dưới không còn là đất bùn bình thường. Những lớp lá đa rụng bao phủ khắp nơi, và cứ mỗi bước anh đi, những chiếc lá lại phát ra tiếng kêu rên như tiếng trẻ con khóc.
“Đừng nghe! Đừng nhìn sang hai bên!” Linh nhắc nhở, giọng cô vang lên trong đầu Vũ giống như một hồi chuông tỉnh táo. Cô đang sử dụng một loại bí thuật trong Mộc Kinh để giữ cho tâm thức của cả hai không bị loạn lạc.
Bất chợt, một bóng người cao lớn hiện ra ngay trước mặt họ trong làn sương mù. Đó là Thanh.
Nhưng đó không còn là Thanh – người bạn nối khố hay cười, luôn giúp đỡ Vũ. Thanh lúc này đứng bất động, người anh quấn đầy những vòng dây leo rỉ nhựa đen. Hai hốc mắt anh sâu hoắm, bên trong không có nhãn cầu mà chỉ có hai mầm non của cây đa đang nảy nở, đẩy ngược ra ngoài.
“Vũ… cứu… tôi… lạnh quá…”
Tiếng của Thanh vang lên, nghe vừa như gần ngay bên tai, vừa như cách xa ngàn trùng.
Vũ định lao tới nhưng Linh kịp thời giữ lấy vạt áo anh. “Anh Vũ! Đó không phải là Thanh! Đó là ‘Ảo Ảnh Tầm Thân’. Nếu anh chạm vào anh ấy, oán khí sẽ theo đường máu mà xâm nhập vào Cửu Nhãn của anh!”
Vũ nghiến răng đến bật máu. Anh nhìn người bạn mình đang đau đớn, nhưng dưới ánh mắt của Cửu Nhãn, anh thấy một sợi tơ đỏ nối từ đỉnh đầu Thanh dẫn trực tiếp về phía ngọn cây đa trung tâm. Thanh hiện giờ chỉ là một trạm luân chuyển sinh khí mà Lý Trưởng Lâm dựng lên để ngăn chặn những kẻ xâm nhập.
“Xin lỗi, Thanh…” Vũ thì thầm.
Anh dùng ngón tay đeo chiếc vòng dâu tằm đã nứt vỡ, vẽ một vòng tròn trong không khí. Một tia sáng vàng nhạt từ chiếc vòng lóe lên, tạm thời đẩy lùi bóng hình của Thanh sang một bên. Họ chạy lướt qua, không dám ngoảnh đầu nhìn lại tiếng gào khóc ai oán đuổi theo phía sau.
Làng Mộc lúc này không còn hình thù của một ngôi làng nữa. Mọi ngôi nhà đều bị rễ cây đa bao phủ đến mức biến dạng. Những chiếc rễ lớn như đùi người uốn lượn dọc theo đường làng, trông giống như những con trăn khổng lồ đang ngủ đông. Thỉnh thoảng, một rễ cây lại khẽ cựa mình, ép chặt hơn vào một ngôi nhà khiến tường gạch kêu lên những tiếng rắc rắc khô khốc.
Vũ và Linh tiến đến gần nhà văn hóa làng, nơi vốn là trung tâm của mọi hoạt động. Tại đây, màn sương mù mỏng đi một chút, nhưng những gì hiện ra lại khiến Linh phải bạt vía.
Dân làng Mộc, hàng trăm người, đang đứng thành những vòng tròn đồng tâm quanh một đống lửa lớn rực cháy một màu xanh lục kỳ quái. Họ đứng đó, mắt nhắm nghiền, môi lẩm bẩm những lời khấn nguyện không rõ nghĩa. Trên trán mỗi người đều có một ấn ký hình lá đa đỏ rực, đang hút dần sắc khí trên khuôn mặt họ.
Trên bục cao, Lý Trưởng Lâm đang ngồi đó. Lão mặc một chiếc áo thụt thụt của các thầy cúng cổ, tay cầm chiếc dùi làm bằng xương đùi người, liên tục đánh vào chiếc trống da người đặt trên kệ. Mỗi tiếng trống là một lần làng Mộc rung chuyển. Cạnh lão là chiếc Giếng Ngọc – lúc này đã tràn đầy một loại chất lỏng đỏ như máu, sủi bọt sùng sục.
“Cuối cùng cậu cũng tới, Trần Vũ.” Lý Trưởng Lâm không mở mắt, nhưng giọng nói của lão dội lại từ khắp các bức tường trong làng. “Tôi đã chuẩn bị chỗ cho cậu ngay dưới gốc cây cha mẹ cậu đang nằm đấy. Một sự đoàn tụ vĩnh hằng dưới bóng đại thụ, chẳng phải rất tuyệt vời sao?”
Lão đột ngột mở mắt. Đôi mắt lão giờ đây không còn tròng trắng, chỉ còn một màu đen sâu hoắm như hai cái hố không đáy.
“Và cả cháu gái của Tứ già nữa…” Lão cười khè khè, tiếng cười nghe như tiếng kim loại cào trên đá. “Mộc Kinh mà lão già kia giấu diếm, vốn dĩ phải thuộc về họ Lý này.”
Màn sương mù xung quanh họ đột ngột biến chuyển. Nó không còn đứng im nữa mà bắt đầu cuộn xoáy thành một cơn lốc sương khổng lồ, bao vây lấy Vũ và Linh. Từ trong lốc sương, hàng nghìn cánh tay nhợt nhạt của những oán hồn bị xé rách bởi rễ cây qua các thời đại đồng loạt vươn ra, cố gắng tóm lấy hai người.
“Bình tâm!” Linh hét lớn, nàng mở toang cuốn Mộc Kinh, dùng máu ở đầu ngón tay vạch lên trang giấy một đường chỉ ngang. “Thiên địa vô cực, Mộc hóa chân thân. Chắn!”
Một quầng sáng xanh từ cuốn sách tỏa ra, tạo thành một lớp màn bảo vệ mỏng manh xung quanh hai người. Những cánh tay ma quỷ chạm vào quầng sáng liền bị đốt cháy khét lẹt, nhưng chúng vẫn không ngừng lao vào như thiêu thân.
Vũ cảm thấy ấn ký Cửu Nhãn trên trán mình nóng bỏng như bị nung đỏ. Máu từ hốc mắt anh bắt đầu chảy xuống má. Anh nhận ra, việc phong tỏa này không chỉ để bắt giữ họ, mà là để ép anh phải khai mở hoàn toàn Cửu Nhãn trước thời hạn. Một khi nhãn thần mở ra trong tình trạng oán khí vây hãm, anh sẽ bị tà hóa, trở thành chìa khóa để Lý Trưởng Lâm điều khiển sức mạnh của Bà Chúa Đa.
“Linh, tôi không cầm cự được lâu đâu.” Vũ nghiến răng, anh cảm thấy ý thức mình bắt đầu mờ mịt.
Trong cơn ảo mộng của sương mù, anh thấy bóng dáng một người phụ nữ trong tà áo đỏ rách nát đang đứng trên cành đa cao nhất. Bà Chúa Đa – Thị Mai – đang nhìn xuống anh với ánh mắt đầy bi phẫn và u uất. Bà ta không tấn công, bà ta chỉ chỉ tay về phía chiếc Giếng Ngọc đang sôi sục.
Dưới giếng đó, dường như có một thứ gì đó đang kêu gọi anh. Một thứ liên quan đến huyết thống họ Trần, liên quan đến lý do vì sao họ lại là “kẻ canh giữ” và cũng là “kẻ mang tội”.
Sương mù bên ngoài làng lúc này đã lan ra tận đường lộ chính, chặn đứng mọi ngả đường cứu viện. Làng Mộc giờ đây là một hòn đảo biệt lập giữa đại dương bóng tối. Không một tín hiệu radio hay sóng điện thoại nào có thể lọt vào. Ngay cả Đại úy Nam cũng chỉ có thể đứng nhìn màn trắng xóa lạnh lẽo đang dần lấn át cả ánh đèn flash cứu hộ cuối cùng.
“Họ đã bị nuốt chửng rồi…” Một chiến sĩ trẻ lẩm bẩm, đánh rơi chiếc đèn pin xuống đất.
Nhưng bên trong trung tâm của sự thối rữa ấy, một tia sáng bạc tro từ mái tóc của Trần Vũ chợt bùng lên. Dòng máu của anh khi nhỏ xuống những chiếc lá đa dưới chân đã không thấm xuống đất, mà bắt đầu cháy lên thành những ngọn lửa màu vàng kim – màu của sự giải thoát.
Cuộc phong tỏa này có lẽ là nấm mồ cho nhiều người, nhưng đối với Trần Vũ, đó là nơi anh phải đối mặt với nỗi sợ lớn nhất của đời mình: Bản ngã đen tối của dòng tộc họ Trần.
Màn sương rít lên một tiếng xé lòng khi Vũ tiến thêm một bước về phía Lý Trưởng Lâm. Cửu Nhãn của anh, lần đầu tiên sau chuỗi ngày đau đớn, đã hé mở một khe nhỏ, phản chiếu hình ảnh cả ngôi làng không phải trong hình hài đổ nát hiện tại, mà là một mê cung rễ cây chằng chịt đang cố hút cạn linh hồn của vùng đất.
Bí mật dưới bóng cây đa cổ không còn là một truyền thuyết. Nó đang ở ngay đây, hơi thở nồng nặc và tàn khốc, bao trùm lấy mọi sự sống cuối cùng của làng Mộc.