Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 74: Lý Trưởng Lâm hóa quỷ
**CHƯƠNG 74: LÝ TRƯỞNG LÂM HÓA QUỶ**
Dư chấn từ cú va chạm giữa chiếc chìa khóa gỗ đa và “Trái tim gỗ” tạo ra một làn sóng xung kích mãnh liệt, quét sạch lớp sương mù đặc quánh đang bao phủ đáy hang ngầm. Không gian tĩnh lặng trong một nhịp thở, rồi ngay sau đó là tiếng sụp đổ của những khối thạch nhũ bám đầy rêu mục. Ánh sáng xanh le lói từ chiếc chìa khóa bắt đầu len lỏi vào từng thớ gỗ của quả tim khổng lồ, như những mạch máu đang cố gắng đảo ngược dòng chảy oán khí kéo dài suốt một trăm năm.
Nhưng trong khoảnh khắc hy vọng vừa nhen nhóm, một tiếng rên rỉ khô khốc xé toạc không gian.
Trần Vũ khuỵu xuống, hai tay ôm chặt lấy thân hình mảnh mai của Lê Linh. Máu từ vết thương trên vai cô đã thấm đẫm tấm áo bà ba màu nâu sòng, mùi máu tươi nồng nặc kích thích những giác quan nhạy bén của Cửu Nhãn đang rực cháy trên trán anh. Linh thở dốc, gương mặt trắng bệch không còn một giọt máu, đôi môi mấp máy nhưng không thành tiếng.
– Đừng nói gì cả, Linh! Anh sẽ đưa em ra khỏi đây! – Vũ nghiến răng, giọng anh run rẩy.
Cách đó không xa, đống đổ nát đột nhiên chuyển động. Lý Trưởng Lâm – kẻ vừa bị cú đánh bật của “Trái tim gỗ” hất văng vào vách đá – đang bò ra từ trong bóng tối. Một bên cánh tay của lão đã biến thành một đống rễ cây cháy đen, cụt ngủn và bốc khói khét lẹt. Lão không còn dáng vẻ của một trưởng tộc oai nghiêm, quyền thế. Lúc này, lão Lý trông giống như một con thú bị dồn vào đường cùng, tóc tai xõa xượi, nửa khuôn mặt bị lột da để lộ phần thịt đỏ hỏn, nhớp nháp.
Lão nhìn chằm chằm vào quả tim gỗ đang bị ánh sáng xanh phong ấn, rồi quay sang nhìn Vũ bằng ánh mắt tràn đầy sự thù hận đến tột cùng. Lão cười, tiếng cười không giống tiếng người mà như tiếng lá khô cọ sát trên mộ chí.
– Mày tưởng… mày thắng rồi sao? Họ Trần các người đã phản bội bà ta, đã phản bội cái làng này… Giờ mày lại muốn phá bỏ con đường trường sinh của tao?
Lão Lý gượng đứng dậy, dù cơ thể lão lúc này đã tàn phế quá nửa. Lão thò tay vào trong ngực áo, lấy ra một chiếc bình sứ nhỏ màu đen tuyền, nút bình được dán bằng một lá bùa vàng cũ kỹ vẽ đầy những ký tự ngoằn ngoèo, đỏ như máu tươi.
Vũ nhìn thấy vật đó qua Cửu Nhãn, tim anh chợt thắt lại. Một luồng oán khí đen đặc, cô quặng như chì phát ra từ chiếc bình nhỏ bé ấy. Nó không phải là tà khí thông thường, nó là sự tích tụ của những gì tàn độc nhất, dơ bẩn nhất.
– Lý Trưởng Lâm, dừng lại đi! Lão sẽ bị thứ đó nuốt chửng! – Vũ hét lên, tay anh vội vã tìm kiếm những mảnh vụn của thanh Long Vĩ Tiên đã gãy.
Lão Lý không trả lời. Ánh mắt lão lộ rõ vẻ điên cuồng.
– Đây là “Huyết Tinh Của Quỷ”… là máu của mười hai trinh nữ hiến tế suốt bao nhiêu nhiệm kỳ qua, trộn với cốt tủy của Thị Mai khi bà ta hóa quỷ. Tao đã định để dành nó khi lên ngôi vị cao nhất, nhưng hôm nay… tao sẽ dùng nó để tiễn cả dòng họ Trần mày xuống địa ngục!
Lão bật nắp bình bằng răng. Một mùi thối rữa nồng nặc bốc lên, mạnh đến mức khiến những chiếc rễ đa xung quanh co rúm lại như gặp phải axit. Không hề do dự, Lý Trưởng Lâm dốc ngược chiếc bình, nuốt chửng thứ chất lỏng đặc quánh, đen ngòm vào cổ họng.
Mọi thứ dường như đông cứng lại trong vài giây.
Sau đó, một tiếng gào xé lòng vang lên từ lồng ngực Lý Trưởng Lâm. Cơ thể lão bắt đầu co giật kịch liệt. Những tiếng *rắc, rắc* khô khốc của xương cốt bị bẻ gãy liên tục vang lên. Trần Vũ kinh hãi chứng kiến lớp da người trên người lão Lý nứt ra như vỏ cây khô bị đốt.
Máu không chảy ra màu đỏ, mà là một thứ chất nhầy màu đen bốc mùi hắc ám. Từ những vết nứt trên da, những chiếc rễ cây nhỏ, đen thẫm mọc ra, đâm xuyên từ trong nội tạng ra ngoài. Chúng quấn chặt lấy tứ chi của lão, kết lại thành một bộ giáp bằng gỗ quỷ dị.
Gương mặt của lão biến đổi hoàn toàn. Hàm dưới của lão nứt đôi, kéo dài ra phía dưới như một loài bò sát, những chiếc răng nanh mọc tua tủa, sắc lẹm. Đôi mắt lão vốn đã đục ngầu giờ đây tiêu biến hoàn toàn, thay vào đó là hai hố sâu đen thẳm, từ bên trong tỏa ra luồng khói xám xịt của tử khí.
– Gàooooo!
Lý Trưởng Lâm giờ đây không còn là người. Lão đã hóa quỷ. Một con quỷ mang hình hài của nhân thụ, cơ thể cao lớn vọt lên đến gần ba mét, chạm cả vào trần hang đá. Những sợi rễ từ lưng lão vươn dài ra như những chiếc xúc tu của bạch tuộc, đầu mỗi chiếc rễ là một chiếc móng vuốt sắc bén như dao cạo.
Luồng oán khí từ người lão phát ra mạnh đến nỗi làm dạt cả ánh sáng xanh từ quả tim gỗ. Trần Vũ cảm nhận được một áp lực kinh khủng đè nặng lên ngực, khiến anh khó thở. Cửu Nhãn trên trán anh bắt đầu chảy máu – dấu hiệu của việc phải đối đầu với một thực thể vượt quá tầm kiểm soát.
Lý Trưởng Lâm (giờ đã là Quỷ Thụ) đưa cánh tay khổng lồ, đầy gai góc lên. Lão chỉ về phía Vũ, giọng nói giờ đây là sự pha trộn giữa hàng ngàn linh hồn gào thét:
– Tr… ần… Vũ… trả… mạng… cho… tao!
*Vút!*
Một sợi rễ đen như tia chớp quất thẳng về phía Vũ. Anh chỉ kịp ôm Linh lăn mấy vòng trên mặt đất đầy sỏi đá. Chỗ họ vừa nằm đã bị một cú quật sâu hoắm, đá hộc vỡ vụn như cám.
Vũ đặt Linh vào một hốc đá khuất, cố gắng dán một lá bùa che mắt linh hồn cuối cùng lên trán cô.
– Linh, nghe anh nói, dù chuyện gì xảy ra cũng không được ra ngoài.
Linh nắm lấy tay anh, đôi mắt mệt mỏi tràn đầy lo âu. Cô không thể nói, nhưng ánh mắt ấy như đang khẩn cầu anh đừng đi vào chỗ chết. Vũ gỡ tay cô ra, hít một hơi thật sâu. Anh đứng dậy, quay lưng lại với cô, đối diện với con quái vật đang lù lù tiến tới.
Máu từ Cửu Nhãn chảy xuống rãnh mũi, thấm vào môi anh vị mặn chát. Vũ đưa tay lên, vận toàn bộ khí lực vào lòng bàn tay, cố gắng gọi lại sự cộng hưởng của chiếc chìa khóa gỗ đa.
– Đồ quái vật! – Vũ gầm lên. – Tổ tiên tôi nợ Thị Mai một mạng, nhưng không nợ lão bất cứ thứ gì. Hôm nay, tôi sẽ dùng máu họ Trần để kết thúc tất thảy!
Huyết Nhãn trên trán Vũ đột nhiên giãn nở. Tầm nhìn của anh không còn là hang động nữa, mà là một thế giới cấu thành bởi các luồng năng lượng. Anh nhìn thấy rõ trung tâm của lão Lý – nơi thứ máu quỷ đang vận chuyển. Nó nằm ngay vị trí lồng ngực, nơi trái tim lão lẽ ra phải ở đó. Tại đó là một khối u đen ngòm đang đập thình thịch, đó là nguồn năng lượng của quỷ.
Lão quỷ Lý Trưởng Lâm bước một bước dài, cả hang động rung chuyển theo từng nhịp chân của lão. Lão vung cả hai tay, hàng chục sợi rễ từ cơ thể lão lao ra đồng lúc, đan xen thành một tấm lưới tử thần bao vây lấy Vũ.
Trần Vũ không lùi bước. Anh áp dụng những chiêu thức trong cuốn bí thuật mà Linh từng dạy. Anh di chuyển nhanh như một cái bóng giữa các kẽ hở của những sợi rễ cây. Mỗi lần né tránh là một lần anh áp sát gần hơn vào thân hình đồ sộ của lão.
*Xoẹt!*
Một sợi rễ quẹt trúng bắp chân Vũ, xé toạc lớp vải quần và rạch một đường sâu vào thịt. Cảm giác lạnh lẽo của tử khí xâm nhập vào cơ thể khiến Vũ choáng váng. Nhưng cơn đau lại càng làm anh thêm tỉnh táo.
Vũ nhảy vọt lên một khối đá cao, từ trên cao anh giáng một đòn chí mạng xuống. Trong tay anh, ánh sáng xanh của chiếc chìa khóa gỗ đang rực lên một cách bất thường. Nó như cảm nhận được hơi thở của quỷ, bản thân chiếc chìa khóa bằng gỗ cổ thụ này cũng vốn là khắc tinh của những gì ô uế.
– Phá! – Vũ gầm lớn, vung chiếc chìa khóa hướng thẳng vào khối u đen ở ngực lão Lý.
*Ầm!*
Một tiếng nổ chói tai vang lên. Ánh sáng xanh và màn sương đen va chạm, tạo ra một cơn lốc xoáy thổi bay mọi thứ xung quanh. Lý Trưởng Lâm gầm lên đau đớn, nhưng lão không chết. Lớp vỏ gỗ quỷ trên người lão quá dày. Lão đưa bàn tay to lớn chụp lấy đầu của Vũ giữa không trung.
Cửu Nhãn của Vũ phát ra một luồng xung kích nhiệt, đốt cháy bàn tay quỷ của lão, buộc lão phải buông tay. Vũ rơi xuống đất, lộn nhào mấy vòng, hơi thở trở nên dồn dập và đứt quãng.
Lão Lý điên cuồng quào cấu vào ngực mình, nơi bị chiếc chìa khóa tạo ra một vết nứt nhỏ. Máu đen chảy ra từ đó bốc khói nghi ngút.
– Tao không thể chết! Tao là thần của cái làng này! Tao là chủ nhân của cây đa!
Lão đột ngột quay hướng về phía “Trái tim gỗ”. Những sợi rễ cây trên người lão bắt đầu đâm xuống đất, liên kết trực tiếp với bộ rễ của cây đa cổ thụ đang hấp hối. Lão định hút cạn những gì còn lại của quả tim gỗ để bù đắp cho cơ thể đang dần sụp đổ do máu quỷ tàn phá.
Vũ nhận ra ý đồ của lão. Nếu để lão chiếm được nguồn linh khí của quả tim gỗ, lão sẽ thực sự trở thành một tai họa không thể ngăn cản.
– Ngăn lão lại! Vũ! – Tiếng của Linh vọng ra từ hốc đá, yếu ớt nhưng đầy kiên quyết.
Vũ nhìn lại chiếc chìa khóa trong tay. Nó đang rung lên bần bật. Cửu Nhãn cho anh biết một sự thật đau lòng: Để dập tắt hoàn toàn con quỷ này và phong ấn vĩnh viễn cây đa, anh cần một nguồn năng lượng sống cực mạnh làm chất dẫn. Máu của anh là chưa đủ.
Anh cần phải đánh đổi bằng chính “linh căn” của mình – cái giá là tuổi thọ và có lẽ là cả khả năng nhìn thấy tâm linh vĩnh viễn.
Vũ mỉm cười cay đắng. Từ khi bắt đầu chuyến hành trình trở về làng Mộc, anh đã biết mình không có đường lui.
Anh đưa tay lên ngực, nơi đeo chiếc vòng dâu tằm của mẹ – nay đã vỡ chỉ còn lại một mảnh vụn gỗ duy nhất. Anh nắm chặt nó trong lòng bàn tay cùng với chiếc chìa khóa gỗ đa.
Máu từ Cửu Nhãn giờ chảy thành dòng đỏ thẫm trên mặt. Vũ không còn chạy trốn nữa. Anh đứng thẳng, toàn thân tỏa ra một luồng khí thế lẫm liệt. Ánh sáng từ Cửu Nhãn dần chuyển từ vàng kim sang màu đỏ của máu, rồi cuối cùng là một màu trắng tinh khiết chưa từng thấy.
– Lý Trưởng Lâm! Nhìn cho kỹ đây! Đây mới là sức mạnh của sự thật!
Vũ lao về phía lão quỷ với một tốc độ kinh hoàng, biến mình thành một mũi tên ánh sáng xuyên qua màn đêm của hang ngầm. Lý Trưởng Lâm vung vẩy tất cả các xúc tu rễ cây để ngăn cản, nhưng mỗi sợi rễ khi chạm vào vầng hào quang quanh Vũ đều tan thành mây khói.
Lão quỷ rú lên, lần đầu tiên trong cái nhìn vô hồn của con quái vật hiện lên sự sợ hãi. Lão cảm thấy linh hồn mình đang bị nung chảy bởi thứ ánh sáng chính nghĩa ấy.
Lão Lý há to miệng, định phun ra một làn đạn oán khí đen đặc. Nhưng đã quá muộn.
Trần Vũ đã tiếp cận được lồng ngực lão. Anh dùng toàn lực, cắm sâu chiếc chìa khóa và mảnh gỗ dâu tằm vào ngay giữa khối u đen đang đập.
– KẾT THÚC RỒI!
Một luồng ánh sáng cực đại bùng lên, soi sáng mọi ngõ ngách đen tối nhất của Rừng Độc Nhân và lan tỏa ra cả làng Mộc phía xa.
Lý Trưởng Lâm hóa quỷ thét lên một tiếng cuối cùng. Tiếng thét mang theo sự không cam tâm, sự tham lam và oán hận tích tụ cả một đời người. Thân thể khổng lồ của lão bắt đầu nứt vỡ từ bên trong. Ánh sáng xuyên qua những khe nứt, biến lão thành một khối lân tinh lấp lánh trước khi nổ tung thành hàng vạn mảnh vụn đen sì.
Cơn nổ tạo ra một luồng khí áp mạnh đến mức đánh sập lối vào hang đá.
Mọi thứ chìm vào sự im lặng tuyệt đối.
Sương khói dần tản đi. Trong hang ngầm chỉ còn lại đống đổ nát của quả tim gỗ đã hóa thạch và những tàn tích của bộ rễ cây đa. Không còn tà khí, không còn tiếng khóc của oán vong.
Trần Vũ nằm dài trên mặt đất, hơi thở thoi thóp. Gương mặt anh lúc này trông già đi như vừa qua hàng chục năm. Mái tóc đen nhánh của chàng thanh niên 25 tuổi nay đã điểm những sợi bạc trắng xóa. Cửu Nhãn trên trán anh đã khép lại, để lại một vết sẹo mờ nhạt như một nốt ruồi đỏ giữa hai chân mày.
Cách đó không xa, Linh đang bò ra từ hốc đá, cô cố gắng gượng dậy dù cơ thể rã rời.
– Vũ… Vũ ơi… – Cô thầm gọi tên anh trong nước mắt.
Dưới chân họ, nơi lão Lý vừa tan biến, chỉ còn lại một vũng chất lỏng đen ngòm đang dần bị đất hút cạn. Bí mật dưới bóng cây đa cổ cuối cùng cũng đã bị vùi lấp theo cái chết của kẻ tham tàn.
Nhưng, ở sâu trong góc tối của hang động, nơi những mảnh vụn gỗ của quả tim bị nổ tung rơi vãi, một sợi rễ nhỏ xíu, màu đỏ tươi như máu vẫn khẽ khàng ngọ nguậy, rồi lặng lẽ đâm sâu xuống lòng đất mẹ…
Câu chuyện về sự thù hận dường như vẫn chưa thể chấm dứt một cách đơn giản như vậy. Nhưng ít nhất vào lúc này, dưới bầu trời đêm của làng Mộc, trăng đã thoát khỏi bóng mây, tỏa ra ánh sáng thanh bình xuống vùng đất vừa trải qua một cơn đại nạn.
Trần Vũ khẽ mở mắt, nhìn thấy gương mặt nhòa lệ của Linh phía trên mình. Anh mỉm cười một cách mệt mỏi, rồi lịm đi trong vòng tay cô. Anh đã hoàn thành sứ mệnh của mình, nhưng cái giá phải trả có lẽ chỉ mới là khởi đầu cho một hành trình khác.
Ngoài rừng Độc Nhân, cây đa cổ thụ khổng lồ đột ngột rùng mình, hàng vạn chiếc lá đa đồng loạt rụng xuống như những cánh bướm đêm, để lại một bộ khung khô khốc, trơ trọi dưới ánh trăng máu đang dần tàn.
Ân oán một đời, hóa thành hư không. Nhưng quỷ dữ thật sự, đôi khi không phải sinh ra từ cây đa, mà sinh ra từ chính lòng người. Lý Trưởng Lâm đã chết, nhưng những hạt mầm của lòng tham vẫn còn đó, chờ đợi một ngày được tưới tẩm bởi máu và sự dối lừa để một lần nữa vươn mình khỏi đất tối.