Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa Cổ
Chương 80: Lời nguyền trăng máu bắt đầu

Cập nhật lúc: 2026-05-30 17:53:10 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 80: LỜI NGUYỀN TRĂNG MÁU BẮT ĐẦU**

Đêm làng Mộc chưa bao giờ đặc quánh và tanh nồng đến thế. Trên cao, dải ngân hà vốn dĩ thanh bình của vùng thôn dã nay bị một màn mây đen sẫm màu như chì che khuất, chỉ để lộ ra một khe hở nhỏ – nơi mặt trăng đang dần chuyển mình. Không phải cái màu vàng dịu nhẹ của đêm rằm, cũng không phải sắc bạc lạnh lẽo của sương thu, mặt trăng đêm nay lạ lùng đến gai người. Nó chuyển dần sang sắc cam gạch, rồi một quầng sáng đỏ rực rỡ bắt đầu loang lổ ra như thể ai đó vừa ném một nắm muối hồng vào lòng chảo dầu đang sôi.

Dưới gốc đa cổ thụ, không khí dường như đông cứng lại. Những chiếc lá đa già nua, to bằng bàn tay người, không còn xào xạc theo gió mà đứng im lìm một cách đầy đe dọa. Mỗi phiến lá dường như đang căng ra để hút lấy cái thứ ánh sáng tà mị từ trên cao đổ xuống. Dưới gốc cây, nơi cái hốc đen ngòm sâu hoắm như miệng của một con quái thú đang đói mồi, Lý Trưởng Lâm đứng đó, đôi mắt lão long lên những tia máu hung hiểm.

Lão không còn dáng vẻ của một trưởng tộc tôn nghiêm hằng ngày. Chiếc áo lụa là đắt tiền giờ đây đã rách tơi tả, để lộ ra làn da nhăn nheo được xăm đầy những ký tự bùa chú đen ngòm bằng mực pha máu người chết. Mỗi khi ánh trăng máu chạm vào một vệt xăm, làn da lão lại co giật, những dòng chữ ấy tựa như có sự sống, bò lổm ngổm dưới lớp biểu bì giống như hàng vạn con rết đang tranh nhau rúc vào máu thịt.

Lão cười, một tiếng cười khàn đục phát ra từ cuống họng khô cháy:
– Đến rồi… Giờ phút của trăm năm nghiệp chướng đã điểm. Thị Mai, cô có thấy không? Trời xanh đã đổ lệ máu cho cô, và cũng cho chính ta!

Phía bên kia Giếng Ngọc, Trần Vũ quỳ rạp dưới đất, hơi thở anh nặng nề như bị nghìn cân đá tảng đè nặng lên ngực. Mái tóc của anh, vốn dĩ xanh mượt của tuổi hai lăm, giờ đây đã trắng xóa như người già cả trăm tuổi. Đó là cái giá cho việc mở cưỡng cầu các tầng năng lượng của Cửu Nhãn. Mỗi một sợi tóc bạc đi là một tháng, một năm tuổi thọ bị bòn rút để đổi lấy sự thấu thị của thần thánh.

Trên trán Vũ, một vết nứt nhỏ bắt đầu rỉ máu. Đó không phải là vết thương bình thường. Dưới lớp da thịt, ấn ký Cửu Nhãn đang xoay chuyển kịch liệt. Mỗi vòng quay của nó khiến Vũ cảm thấy như có một mũi khoan đang đâm thẳng vào não bộ, nghiền nát lý trí của anh. Anh nhìn thấy những luồng oán khí đỏ quạch bốc lên từ lòng đất, kết thành hình những xiềng xích quấn chặt lấy từng ngôi nhà trong làng. Anh thấy hàng nghìn linh hồn của tổ tiên, của những người đã khuất trong làng Mộc đang quỳ rập dưới bóng cây đa, miệng lẩm nhẩm những lời cầu khẩn u minh.

Lê Linh nằm cách đó không xa, gương mặt cô nhợt nhạt đến đáng sợ. Máu gà chọi và chỉ ngũ sắc mà cô dày công sắp đặt đã bị những rễ đa khổng lồ trồi lên từ lòng đất đánh tan tành. Linh cố gắng cử động, nhưng những rễ cây li ti như những sợi tóc thần kinh đã găm chặt lấy gấu áo bà ba và da thịt cô, giữ cô lại như một con mồi trong lưới nhện.

– Vũ… đừng nhìn vào mặt trăng… – Linh thều thào, giọng cô nhỏ như tiếng muỗi kêu, nhưng trong đêm tĩnh mịch ấy, nó đập vào tai Vũ như tiếng chuông cảnh tỉnh. – Huyết Nguyệt một khi toàn diện, bà ta sẽ… không còn là Thị Mai nữa. Bà ta sẽ là Quỷ Thần…

Vũ nghiến răng, Nhãn Thạch trong lòng bàn tay anh đang tỏa ra một cái lạnh tê người. Đây là vật trấn giữ cuối cùng của dòng họ Lý, nhưng đồng thời cũng là thứ duy nhất có thể khống chế oán khí của cây đa. Anh biết, khi mặt trăng đỏ hoàn toàn, một đường dẫn tâm linh sẽ được hình thành giữa Thiên – Địa – Nhân. Lúc đó, cây đa cổ thụ này sẽ trở thành một cái phễu khổng lồ, đổ toàn bộ oán hận trăm năm của Bà Chúa Đa vào một vật tế duy nhất. Và người đó chính là anh – người cuối cùng của dòng họ Trần mang trong mình dòng máu “Kẻ canh giữ”.

Lý Trưởng Lâm bắt đầu đọc chú. Giọng lão không còn là giọng người nữa, nó đa tầng, đa thanh, như thể hàng nghìn giọng nói của những người chết oan dưới gốc đa này cùng lúc phát ra.

“Trời có mắt đỏ, đất có rễ sâu.
Nợ máu trả máu, xương trắng xây lầu.
Thị Mai hồn oán, hãy về cho mau!”

Mỗi lời lão thốt ra, mặt trăng phía trên lại rùng mình một cái. Sắc đỏ lúc này đã chiếm lấy chín phần mười đĩa trăng. Một tia sáng đỏ sậm như một sợi tơ huyết từ đỉnh trời lao thẳng xuống, xuyên qua kẽ lá dày đặc của cây đa, rọi thẳng vào lòng Giếng Ngọc.

*Ầm!*

Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ lòng đất. Mặt đất làng Mộc bắt đầu rung chuyển dữ dội. Những ngôi nhà tranh vách đất ở gần đó nứt toác, dân làng đang chìm trong cơn mộng mị do Lý Trưởng Lâm điều khiển bỗng đồng loạt bước ra khỏi cửa. Họ đi như những xác không hồn, đôi mắt trợn ngược, đổ dồn về phía gốc đa. Tất cả họ đều không nói, không cười, chỉ có âm thanh bước chân trần kéo lê trên đất tạo thành một giai điệu chết chóc.

– Nhìn kìa Vũ! – Linh thét lên khi thấy một bóng dáng dần hiện ra trên đỉnh cây đa.

Dưới ánh trăng đỏ ngầu như một bãi máu lớn vắt ngang bầu trời, một bóng người mặc áo dài đỏ thẫm hiện ra giữa những tán lá. Đó là Bà Chúa Đa – Thị Mai. Nhưng lần này, bà không ẩn hiện như một ảo ảnh hay tiếng khóc u hoài nữa. Dưới sự kích phát của trăng máu và tà thuật của Lý Trưởng Lâm, thực thể của bà đang được bồi đắp bằng tất cả oán khí tích tụ hàng thế kỷ.

Mái tóc bà dài bất tận, mỗi sợi tóc như một sợi rễ đa dài ngoằng, quấn quýt và bện chặt lấy thân cây cổ thụ. Gương mặt bà vốn thanh tú nay chỉ còn là một khối thù hận, đôi mắt không có con ngươi mà chỉ là hai hố đen sâu thẳm, nơi lệ máu không ngừng chảy xuống, thấm vào lớp vỏ cây sần sùi.

– Trần… Vũ… – Giọng bà ta vang lên, nghe như tiếng gỗ mục va vào nhau, vừa rùng rợn vừa xót xa. – Tổ tiên ngươi đã đóng đinh vào tim ta… Người cha của ngươi đã định cứu ta nhưng lại bị chính ngươi sinh ra làm vướng bận… Máu họ Trần phải chảy đủ để lấp đầy Giếng Ngọc này…

Vũ đứng dậy, chân anh run rẩy nhưng đôi mắt lại rực lên một ý chí điên cuồng. Anh không còn sợ cái chết, vì cái chết đã kề sát sau gáy từ lúc tóc anh bạc đi. Anh giơ cao viên Nhãn Thạch, cảm nhận được từng đợt sóng năng lượng âm u đang va đập vào tay mình.

– Bà Chúa Đa! Một trăm năm trước, tổ tiên tôi sai, tôi không phủ nhận! – Vũ hét lớn, tiếng vang vọng khắp vùng thung lũng đang chao đảo. – Nhưng cả ngôi làng này không thể vì lỗi lầm của họ mà trở thành bãi xác! Lý Trưởng Lâm đang dùng bà làm bàn đạp để chiếm lấy long mạch, bà không thấy sao? Bà đang bị lão ta biến thành một con quỷ vô tri!

Lý Trưởng Lâm bật cười điên cuồng, lão dâng cao một chiếc khay đồng, trên đó là trái tim của một con gà chọi vẫn còn đang phập phồng:
– Thằng nhãi ranh! Mi hiểu gì về quyền lực của cõi âm? Khi Trăng Máu hoàn toàn hóa đỏ, oán hồn này sẽ nhập vào cơ thể ta, ta sẽ là vị thần mới của làng Mộc này! Còn mi… mi chỉ là đống xương vụn dưới gốc đa kia thôi!

Ánh trăng lúc này đã đỏ lịm. Một giây khắc im lặng đến đáng sợ bao trùm không gian. Con quạ trên cành đa đột ngột chết khô, rơi bịch xuống đất.

Đúng lúc đó, tâm trăng hoàn toàn bị che khuất bởi sắc đỏ đậm đặc như mật cá mập. Lời nguyện trăng máu đã bắt đầu phát tác.

Từ lòng Giếng Ngọc, một cột nước màu đen đục ngầu bắn vọt lên cao. Những chiếc rễ đa vốn dĩ nằm sâu dưới đất giờ đây như những con mãng xà điên cuồng trồi dậy, cuốn lấy đôi chân của những người dân đang đứng quanh đó. Tiếng khóc than, tiếng thét gào lúc này mới bùng nổ. Người dân làng Mộc đã tỉnh khỏi cơn mộng du, nhưng thực tại còn kinh khủng hơn cả ác mộng. Họ bị rễ cây quấn chặt, oán khí từ lòng đất bắt đầu xâm nhập vào da thịt, biến làn da họ thành màu xanh đen, đôi mắt mờ đục.

– Vũ! Cửu Nhãn! – Linh hét lên khi thấy Lý Trưởng Lâm chuẩn bị hạ lệnh hiến tế cuối cùng. – Anh phải dùng Huyết Thủ Ấn ngay bây giờ! Nếu mặt trăng lặn xuống mà bà ấy chưa được giải thoát, tất cả sẽ tan thành mây khói!

Vũ không chần chừ thêm một giây nào. Anh cắn mạnh vào đầu ngón tay mình, dòng máu đỏ tươi chảy ra nhanh chóng được anh dùng để vẽ một vòng tròn ma quái ngay lòng bàn tay trái, nơi anh đang nắm chặt viên Nhãn Thạch.

“Nhất nhãn thông tam giới,
Cửu nhãn kiến u minh.
Huyết truyền thân cứu vớt,
Đoạn tuyệt oán nhân sinh!”

Khi câu thần chú cuối cùng dứt lời, một cơn đau dữ dội hơn tất cả những gì Vũ từng chịu đựng ập đến. Con mắt thứ chín trên trán anh đột ngột tách hẳn ra khỏi lớp da, để lộ một tròng mắt mang màu tím sẫm của bóng đêm vĩnh hằng. Một vầng hào quang rực rỡ nhưng lạnh lẽo tỏa ra từ tâm điểm đó, đối chọi trực tiếp với tia sáng đỏ từ trăng máu.

Vũ nhìn thấy rõ ràng. Bên trong thực thể đỏ quạch kia của Thị Mai không phải chỉ có oán hận. Nằm sâu dưới lớp tóc rối và máu lệ là một linh hồn cô gái nhỏ bé đang co quắp, bị những sợi chỉ đen của Lý Trưởng Lâm trói buộc. Lão già đó đã sử dụng “Tà thuật nuôi vong” để khống chế cốt lõi của bà ấy, ép bà ấy phải phục vụ cho tham vọng của lão.

– Đồ khốn! – Vũ gầm lên.

Anh lao về phía Lý Trưởng Lâm. Những rễ đa lao tới cản đường nhưng Cửu Nhãn của Vũ phát ra những tia sáng khiến rễ cây đi đến đâu cháy rụi đến đó. Thế nhưng, cứ mỗi bước tiến lại, một lọn tóc của Vũ lại dài thêm một chút và chuyển sang màu trắng hơn nữa. Tuổi thọ của anh đang cháy đi như ngọn nến trước gió bão.

Lý Trưởng Lâm thấy Vũ tiến lại, lão hốt hoảng ném chiếc khay đồng về phía giếng:
– Thị Mai! Giết nó! Ăn tươi nuốt sống dòng máu họ Trần đó đi!

Bà Chúa Đa gào lên một tiếng kinh thiên động địa. Toàn bộ cây đa rung chuyển dữ dội, lá cây rụng xuống trắng xóa như tuyết lở. Từ trên cao, bà lao xuống, mái tóc dài quấn lấy Vũ như một tấm mạng nhện tử thần. Vũ cảm nhận được cái lạnh thấu xương của cõi chết đang áp sát mình. Mùi đất ẩm mục nát, mùi máu khô và mùi của nỗi tuyệt vọng bủa vây lấy anh.

Lê Linh thấy Vũ bị vây khốn, cô bất chấp đau đớn, rút ra một chiếc chuông đồng nhỏ từ trong ngực áo bà ba. Đây là chuông Trấn Hồn của ông nội cô – ông cụ Tứ. Cô dùng chút sức tàn lắc mạnh chiếc chuông.

*Linh… linh… linh…*

Tiếng chuông thanh mảnh như sợi chỉ nhưng lại có sức xuyên thấu kỳ lạ. Nó tạo ra một nhịp điệu thánh thét giữa bầu không khí hắc ám. Bà Chúa Đa hơi khựng lại. Đôi mắt đen ngòm của bà thoáng qua một chút ngây dại của một trăm năm trước khi bà còn là một cô gái làng Mộc trong trắng.

Chỉ một khoảnh khắc ấy thôi cũng đủ cho Trần Vũ.

Anh vung tay trái, viên Nhãn Thạch mang theo Huyết Thủ Ấn đập thẳng vào vị trí tim của bóng áo đỏ đang treo lơ lửng. Một tiếng rít xé lòng vang lên. Không gian như vỡ vụn. Ánh sáng từ Cửu Nhãn và tia trăng đỏ đâm sầm vào nhau tạo nên một hố đen tâm linh ngay chính diện Giếng Ngọc.

Xung quanh, những linh hồn đã khuất của dòng họ Trần bỗng hiện hình rõ rệt. Họ không còn cúi đầu sầu não mà đồng loạt giơ tay về phía Vũ, truyền vào anh những tia linh lực cuối cùng còn sót lại từ mộ phần. Đó là sự hối lỗi của tiền nhân, là khát vọng muốn kết thúc lời nguyền trăm năm đã đeo bám gia tộc và ngôi làng này.

Vũ thấy mẹ mình hiện ra trong làn sương mù mỏng mảnh. Bà mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương và tiếc nuối. Bà đặt bàn tay mờ ảo lên vai anh, cảm giác ấy không còn lạnh nữa, mà ấm áp lạ lùng.

– Làm đi con… Giải thoát cho tất cả… – Tiếng mẹ thì thầm bên tai.

Vũ dồn toàn lực vào lòng bàn tay. Anh thấy mình không còn đứng trên đất nữa, anh đang đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết. Phía dưới là biển xương trắng đang đòi nợ, phía trên là mặt trăng đỏ rực đang gào thét.

Nhưng bỗng nhiên, ánh trăng máu đột ngột đạt đến đỉnh điểm của nó. Nó không đỏ nữa, mà chuyển sang đen kịt – nhật thực âm. Đây chính là lúc năng lượng tà ác nhất và cũng là cơ hội duy nhất.

Cùng lúc đó, ở phía ngôi làng, tiếng hú gọi của những vong hồn bị Lý Trưởng Lâm triệu hồi càng trở nên thống thiết. Những ngôi mộ ở rừng Độc Nhân mọc cao thêm cả thước, rễ cây đa bò ra khỏi cổng làng, vươn dài tới tận bờ sông Vong Hồn như muốn kéo cả làng Mộc chìm xuống cõi âm ti.

Vũ nhìn thẳng vào Lý Trưởng Lâm – kẻ đang đứng đắc thắng khi thấy tia trăng đen đang rót xuống người lão.

– Lão nghĩ lão thắng rồi sao? – Vũ cười, khóe môi anh trào máu, đỏ thẫm trên hàm răng trắng.

Anh quay sang nhìn Linh, ánh mắt tràn đầy sự vĩnh biệt. Rồi anh dồn toàn bộ tinh huyết, ép Cửu Nhãn mở to hết mức có thể. Tròng mắt tím sẫm của nó giờ đây xoay chuyển như một lốc xoáy. Vũ không đánh vào Lý Trưởng Lâm, cũng không đánh vào Thị Mai.

Anh đập mạnh viên Nhãn Thạch vào miệng Giếng Ngọc.

– Thiên địa vô cực, dòng máu họ Trần xin hoàn nợ bằng sự diệt vong của Cửu Nhãn! – Vũ gào lớn.

*Rắc!*

Viên Nhãn Thạch vỡ tan thành nghìn mảnh. Nhưng không phải những mảnh đá vô tri, mỗi mảnh vỡ đều mang theo một ấn ký của Cửu Nhãn và Huyết Thủ Ấn, bay tỏa ra khắp không gian. Chúng bám vào từng chiếc rễ đa, bám vào từng ngôi mộ của người làng Mộc, và bám chặt lấy linh hồn đang bị xiềng xích của Thị Mai.

Một vụ nổ năng lượng tâm linh cực lớn nổ ra ngay giữa đêm làng Mộc. Sức mạnh của nó không phá hủy vật chất, mà nó tẩy rửa linh hồn. Toàn bộ oán khí tích tụ trăm năm bị ánh sáng của Cửu Nhãn bẻ gãy một cách thô bạo.

Mặt trăng đen đột ngột vỡ tan những mảng đen kịt, để lộ ra sắc bạc thanh khiết của một đêm rằm muộn. Sợi tơ huyết giữa trời và đất bị cắt đứt.

Lý Trưởng Lâm thét lên kinh hoàng khi thấy những hình xăm trên da thịt lão bắt đầu bốc khói đen. Lão không những không nhận được sức mạnh bất tử, mà giờ đây toàn bộ tội nghiệp của lão đang bị trăng thanh chiếu rọi, phơi bày giữa thanh thiên bạch nhật.

Bà Chúa Đa treo mình lơ lửng, mái tóc dài như rễ đa đang rụng dần, để lộ ra dáng hình của một người phụ nữ gầy guộc nhưng thanh cao. Lệ máu trên mặt bà tan biến, thay vào đó là những giọt nước mắt thực sự của con người.

– Hết rồi… tất cả hết rồi… – Bà thở phào, một hơi thở mang theo mùi thơm của hương trầm xưa cũ.

Nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ.

Sau cú nổ linh lực, Vũ ngã gục xuống cạnh thành Giếng Ngọc. Cửu Nhãn trên trán anh đã khép lại, để lại một vết sẹo mờ nhạt như một vết nứt của bình sứ cổ. Toàn bộ sức sống trong người anh dường như đã bị rút cạn. Tóc anh không chỉ trắng mà còn xơ xác như cỏ dại mùa đông.

Anh nằm đó, mắt lờ đờ nhìn lên bầu trời. Trăng máu đã đi qua, nhưng bóng tối của những gì sắp tới dường như vẫn còn lởn vởn.

– Vũ! Anh không được chết! – Lê Linh vồ lấy anh, đôi tay cô run rẩy ôm lấy đầu anh. Cô khóc, những giọt nước mắt mặn chát rơi lên má anh.

Vũ muốn nói điều gì đó, muốn cười với cô, nhưng cổ họng anh không phát ra âm thanh nào nữa. Anh nghe thấy tiếng gào rú của Lý Trưởng Lâm đang bị những linh hồn dân làng – những người đã tỉnh lại và nhận ra kẻ chủ mưu – dồn vào chân tường. Anh nghe thấy tiếng gió xôn xao trên tán cây đa nay đã bắt đầu khô héo từng ngày.

Lời nguyền trăng máu đã được hóa giải, nhưng cuộc hành trình để bóc tách từng lớp sự thật dưới bóng cây đa cổ vẫn chưa dừng lại ở đó. Bởi vì dưới Giếng Ngọc kia, một thứ gì đó thậm chí còn cổ xưa và đáng sợ hơn cả Thị Mai đang bắt đầu rục rịch chuyển mình khi không còn phong ấn của dòng họ Trần canh giữ.

Trong bóng tối bao trùm làng Mộc, tiếng chuông đồng của Linh vẫn thỉnh thoảng vang lên, lạc lõng và bi thương giữa một đống đổ nát của niềm tin và quá khứ. Đêm Trăng Máu đã lùi vào lịch sử, nhưng vết sẹo nó để lại sẽ hằn sâu vào linh hồn làng Mộc mãi mãi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8