Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa Cổ
Chương 82: Cô dâu tế thần

Cập nhật lúc: 2026-05-30 17:55:21 | Lượt xem: 1

Bầu trời làng Mộc đêm nay không có sao, chỉ có một vầng trăng khuyết mờ ảo như một lưỡi liềm rỉ máu treo lơ lửng trên tán cây đa cổ thụ. Không khí đặc quánh mùi sương muối trộn lẫn với mùi đất ẩm và cái vị nồng nặc của lá mục lâu ngày. Sau trận chiến kinh hoàng tại Giếng Ngọc, tưởng chừng như mọi thứ đã kết thúc, nhưng cái tĩnh lặng của làng Mộc lúc này lại mang một vẻ đe dọa đến ghê người.

Trần Vũ ngồi bên thềm căn nhà cũ của ông Cụ Tứ, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy vân vê mảnh bùa trấn hồn đã rách nát. Mái tóc anh, sau khi gánh chịu sức nặng của Cửu Nhãn, đã bạc trắng hơn nửa, đổ xuống trán như một minh chứng cho cái giá của việc nhìn thấu cõi âm. Đôi mắt anh thâm quầng, tâm nhãn vẫn chưa hoàn toàn khép lại, khiến anh thi thoảng vẫn thấy những bóng đen chập chờn lướt qua dưới gầm giường hay bên gốc cau.

“Vũ… Linh đâu rồi?”

Tiếng Thanh vang lên, thảng thốt và đứt quãng. Cậu bạn nối khố vừa tỉnh dậy sau cơn dư chấn, mặt cắt không còn hạt máu, chạy xộc từ phía sau vườn vào.

Vũ giật mình, chiếc bùa trên tay rơi xuống đất. Anh đảo mắt nhìn quanh. Hồi chiều, Linh nói cô đi bốc thuốc sắc cho anh, bảo rằng cần tìm loại cỏ cheo mọc ven bìa Rừng Độc Nhân để bồi bổ nguyên khí. Anh đã can ngăn, nhưng cô chỉ mỉm cười, cái ánh mắt trong trẻo ấy dường như đã dự cảm trước điều gì đó mà không nói ra.

“Cô ấy nói đi hái thuốc… đã hai canh giờ rồi.” – Vũ nói, giọng khản đặc.

Cả hai nhìn ra phía cửa. Một cơn gió chướng thổi lộng vào nhà, làm ngọn nến trên bàn thờ vụt tắt ngóm. Trong bóng tối đen đặc, một âm thanh lạ vang lên từ phía đầu làng. Đó không phải tiếng gió xào xạc thông thường, mà là tiếng gõ mõ đều đặn, khô khốc: *Cộc… Cộc… Cộc…*

Vũ đứng phắt dậy, lồng ngực đập liên hồi. Anh với lấy chiếc vòng dâu tằm giờ chỉ còn là những mảnh gỗ vụn vặt được xâu lại tạm bợ. “Thanh, cầm đèn bão đi theo tao!”

Họ chạy bán sống bán chết ra phía gốc đa đầu làng. Và rồi, hơi lạnh từ xương sống truyền thẳng lên đỉnh đầu khiến Vũ đứng khựng lại.

Dưới bóng cây đa cổ thụ khổng lồ, những rễ cây trồi lên mặt đất trông như những con trăn lớn đang ngo ngoe. Nhưng thứ đáng sợ nhất nằm ở tâm điểm của những chiếc rễ ấy. Một đoàn người mộng du, mặc toàn đồ trắng, mắt nhắm nghiền, tay cầm những dải lụa đỏ đang đứng vây quanh một vật thể.

Ở giữa vòng vây ấy, trên chiếc bàn đá cổ mà dân làng vẫn dùng để đặt lễ vật, Lê Linh đang nằm bất động.

Cô không còn mặc bộ áo bà ba mộc mạc hàng ngày. Trên người cô là một bộ áo cưới cổ xưa màu đỏ thắm, thêu phượng vũ bằng chỉ vàng nhưng đã mục rách nhiều chỗ. Đôi môi cô bị tô đỏ đậm bằng máu gà chọi, chân tay bị trói chặt bởi những sợi chỉ ngũ sắc đâm thẳng vào da thịt.

Đứng phía trên cô là Lý Trưởng Lâm. Lão không còn vẻ ngoài oai phong của một trưởng tộc. Một nửa khuôn mặt lão đã bị mục rữa, để lộ ra những thớ thịt đen sì và rễ cây li ti bám sâu vào xương quai hàm. Lão thở phì phò, mỗi hơi thở đều mang theo mùi tử khí thối tha.

“Thằng khốn! Thả cô ấy ra!” – Vũ gầm lên, định xông vào nhưng một bức tường oán khí vô hình đánh bật anh trở lại.

Lý Trưởng Lâm nở một nụ cười vặn vẹo. Tiếng cười của lão khàn đục như tiếng gỗ mục cọ xát vào nhau:
“Trần Vũ… mày nghĩ mày đã thắng ư? Mày bẻ gãy long mạch của tao, nhưng mày lại quên mất rằng, cây đa này đã già, và nó đang đói. Nó không cần mạng của những kẻ hèn mọn trong làng nữa. Nó cần một ‘Vật Chứa’ có linh tính, có căn cốt… Con gái của lão Từ chính là sính lễ tuyệt vời nhất cho ‘Trái Tim Gỗ’.”

Lão đưa tay vuốt ve khuôn mặt nhợt nhạt của Linh. Những sợi chỉ ngũ sắc trên cổ tay cô bỗng sáng rực lên một màu xanh lè. Linh khẽ rên rỉ, đôi mắt cô hé mở, nhưng con ngươi hoàn toàn trắng dã, trông như người mất hồn.

“Minh hôn… tế thần…” – Những bóng trắng xung quanh đồng thanh cất tiếng, giọng điệu vô hồn, vang vọng khắp cánh đồng vắng.

Vũ nghiến răng, anh nhận ra đây chính là nghi lễ “Cô dâu tế thần” bị cấm kỵ từ trăm năm trước. Khi dòng họ Lý cảm thấy sự giàu có của mình bị đe dọa, họ sẽ chọn một trinh nữ có dòng máu thanh sạch, gả cô ấy cho cây đa. Kể từ giây phút đó, linh hồn cô gái sẽ bị xé nát để làm phân bón cho bộ rễ, và thể xác cô sẽ trở thành một con rối chứa đựng oán niệm của cả vùng đất chết này.

“Vũ… chạy đi…” – Linh thều thào, giọng cô nghe như phát ra từ một cõi xa xăm nào đó. “Hắn muốn… lấy Cửu Nhãn của anh qua người tôi…”

Lý Trưởng Lâm cười lớn: “Đúng vậy! Khi máu của nó hòa vào gốc đa, Cửu Nhãn của họ Trần mày sẽ bị thu hút về đây. Tao không chỉ lấy lại sức mạnh, tao sẽ biến ngôi làng này thành âm địa vĩnh hằng!”

Lão cầm lên một con dao bằng đá đen, trên lưỡi dao khắc đầy những phù tự ngoằn ngoèo. Lão đưa dao lên, chuẩn bị rạch một đường vào yết hầu của Linh để máu cô tuôn xuống kẽ rễ đang há miệng chờ sẵn.

“Dừng lại!”

Vũ quát lên, bàn tay anh siết chặt lấy vết sẹo phẳng lỳ trên trán. Anh biết, nếu mở Cửu Nhãn một lần nữa trong tình trạng kiệt quệ này, anh sẽ chết. Tuổi thọ của anh đã chạm đáy. Nhưng nếu không làm, Linh sẽ mất, và cả làng Mộc sẽ chìm trong máu.

Anh nhìn Thanh, ánh mắt hiện lên vẻ kiên quyết cuối cùng.
“Thanh, khi tao thu hút sự chú ý của nó, mày bằng mọi giá phải chặt đứt sợi chỉ ngũ sắc ở chân trái cô ấy. Đó là tâm trận.”

“Nhưng còn mày?” – Thanh run rẩy hỏi.

“Tao đã nợ cô ấy một đời. Giờ trả lại… cũng là lẽ thường.”

Trần Vũ đứng thẳng dậy, anh nhắm mắt lại, lẩm bẩm những câu khẩu quyết mà cha anh đã để lại trong di chúc. Máu từ kẽ mắt anh bắt đầu rỉ ra, nóng hổi. Cơn đau như thể có hàng ngàn mũi kim đâm xuyên qua đại não. Vết sẹo trên trán anh bắt đầu nứt ra, một ánh sáng màu tím sẫm, tà mị và uy quyền, từ từ lộ diện.

*Cửu Nhãn Kiến Quang!*

Một luồng linh lực mạnh mẽ nổ tung, quét sạch màn sương đen xung quanh. Lý Trưởng Lâm bị chói mắt, lão lùi lại mấy bước, gào lên đau đớn khi lớp da gỗ trên người lão bị ánh sáng Cửu Nhãn thiêu đốt.

“Đồ phản phúc! Họ Trần chúng mày vốn là kẻ gieo nghiệp, sao dám ra tay cản trở?” – Lão điên cuồng vung dao, ra lệnh cho những bóng trắng lao vào Vũ.

Thanh chớp thời cơ, nhào tới như một con thú dữ. Cậu dùng hết sức bình sinh, cầm con rựa tẩm máu gà chọi chém mạnh vào sợi chỉ ngũ sắc nơi chân Linh. Một tiếng nổ chát chúa vang lên, luồng oán khí đỏ quạch phun ra từ sợi chỉ, hất văng Thanh ra xa.

Linh bừng tỉnh, cô ho sặc sụa, cảm giác linh hồn vừa từ cõi chết trở về. Cô nhìn thấy Vũ đang đứng đó, người anh rung lên bần bật, đôi mắt đỏ ngầu, và dòng máu tươi từ trên trán chảy xuống che lấp cả tầm nhìn.

“Vũ! Đừng dùng nó nữa! Anh sẽ tan biến mất!” – Cô hét lên, nước mắt giàn giụa.

Nhưng Vũ không nghe thấy gì nữa. Trong thế giới của anh lúc này chỉ còn là một vùng trời máu. Anh thấy linh hồn của Thị Mai đang đứng bên cạnh cây đa, ánh mắt bà buồn bã, nhưng đầy căm phẫn. Bà chỉ vào một nốt sần lớn nhất trên thân cây – nơi chứa đựng “Trái Tim Gỗ”.

“Chính là nó…” – Vũ thầm nhủ.

Anh bước đi loạng choạng, mỗi bước chân đều để lại một dấu máu. Lý Trưởng Lâm lao đến, bàn tay lão biến thành một cái rễ sắc nhọn, đâm thẳng vào ngực Vũ. Nhưng ánh sáng từ Cửu Nhãn đã tạo thành một lá chắn mỏng manh, giữ cho lão không thể chạm tới mục tiêu.

“Lý Trưởng Lâm… Ông nợ làng này, nợ Thị Mai, và nợ cha mẹ tôi… Hôm nay, hãy kết thúc tất cả dưới cái bóng cây đa này đi!”

Vũ dồn toàn bộ sinh mệnh vào cánh tay phải, anh không dùng dao, mà dùng chính chiếc vòng dâu tằm bị vỡ, đâm thẳng vào nốt sần trên thân cây.

Một tiếng gào khóc thảm thiết vang lên từ phía dưới lòng đất. Cây đa cổ thụ rùng mình kịch liệt, lá trên cành rụng xuống như mưa đỏ. Những bóng trắng đang bao quanh đồng loạt quỳ xuống, đầu lìa khỏi cổ, tan biến vào hư không.

Lý Trưởng Lâm trố mắt nhìn, cơ thể lão bắt đầu nứt toác. “Không… Cây đa… không được chết…”

Lão lao vào ôm lấy gốc cây, nhưng những chiếc rễ mà lão từng nuôi dưỡng bằng tà thuật bỗng nhiên quay lại, quấn chặt lấy lão. Chúng đâm xuyên qua tứ chi, kéo lão sâu vào trong thớ gỗ mục. Lão rú lên kinh hoàng khi chính thứ mà lão tôn thờ giờ đây đang nuốt chửng lấy lão để cứu vãn sự tồn tại cuối cùng.

Khi cái nốt sần vỡ tung, một dòng dịch đen ngòm, hôi thối tuôn ra. Vũ kiệt sức, anh ngã quỵ xuống bên cạnh Linh.

Ánh sáng Cửu Nhãn tắt ngấm. Vết sẹo trên trán anh khép lại, nhưng nó không còn là một đường phẳng mà là một vệt lõm sâu hoắm, như một dấu ấn của sự trừng phạt.

Trời đất bắt đầu quay cuồng. Vũ thấy Linh ôm chặt lấy mình, nghe tiếng cô gọi tên anh trong nghẹn ngào. Anh muốn đưa tay lên lau nước mắt cho cô, nhưng đôi tay anh không còn chút lực nào.

Gần đó, cây đa cổ thụ khổng lồ đang héo rũ với tốc độ chóng mặt. Những chiếc lá xanh mướt lúc sáng giờ đã xám xịt và tơi tả. Bà Chúa Đa – Thị Mai hiện ra lần cuối bên cạnh gốc cây. Bà không còn vẻ đáng sợ nữa, chỉ là một người phụ nữ với khuôn mặt hiền hậu, khẽ cúi đầu chào Vũ trước khi hóa thành muôn vàn đốm sáng bay về phía khu Rừng Độc Nhân.

Làng Mộc lại trở về với sự tĩnh lặng của nó, nhưng lần này là cái lặng im của một đám tang thực sự.

Dưới gốc đa xơ xác, “cô dâu” Lê Linh đang ngồi lặng lẽ, bộ áo cưới màu đỏ của cô nổi bật giữa đống hoang tàn. Cô không để ý đến những rễ cây đang khô héo xung quanh, cô chỉ nhìn người đàn ông đang nằm trong lòng mình, người có mái tóc trắng như tuyết dù chỉ mới tuổi đôi mươi.

“Chúng ta thắng rồi đúng không anh?” – Cô thì thầm, dù biết anh không thể trả lời.

Phía xa, bên rìa Rừng Độc Nhân, một bóng người mặc áo choàng đen đứng quan sát tất cả. Kẻ đó khẽ mỉm cười, để lộ những chiếc răng nhọn hoắt.

“Kết thúc ư? Không… Đây mới chỉ là nghi lễ bắt đầu cho một sự thức tỉnh lớn hơn.”

Hắn quay người, tan biến vào màn sương, để lại một làng Mộc tan hoang dưới ánh trăng tàn.

Chương 82 khép lại với hình ảnh Linh bế Vũ trên tay, bước đi lảo đảo rời khỏi gốc đa cổ thụ. Bí mật của cây đa đã phần nào được hé lộ, nhưng cái giá phải trả là quá lớn. Và ở Rừng Độc Nhân kia, một nỗi kinh hoàng mới đang chờ đón họ, một bí mật liên quan đến dòng máu họ Trần và nguồn gốc thực sự của Cửu Nhãn.


[HẾT CHƯƠNG 82]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8