Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa Cổ
Chương 84: Sức mạnh của Cửu Nhãn tầng 4

Cập nhật lúc: 2026-05-30 17:57:42 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 84: NGƯNG ĐỌNG LINH HẢI**

Ánh hừng đông nhàn nhạt không thể xua tan đi cái lạnh lẽo thấu xương đang bủa vây lấy bìa Rừng Độc Nhân. Sau cuộc chiến khốc liệt tại gốc đa cổ thụ, không gian dường như bị bóp nghẹt bởi một sự tĩnh lặng chết chóc. Trần Vũ đứng đó, hơi thở đứt quãng, lồng ngực phập phồng như bễ lò rèn. Máu từ vết thương trên vai đã thấm đẫm vạt áo kiến trúc sư vốn dĩ tinh tươm, nay chỉ còn là một mảnh giẻ rách nát nhuốm màu tà thuật.

Bên cạnh anh, Lê Linh run rẩy dựa vào một thân cây khô héo. Khuôn mặt thanh tú của cô tái nhợt, đôi mắt sáng vốn dĩ chứa đựng cả một kho tàng tri thức dân gian giờ đây đầy vẻ lo âu. Cô nhìn Vũ, nhìn vào vầng trán của anh – nơi một vết nứt hình con mắt đang rỉ máu, tỏa ra luồng ánh sáng tím sẫm lạ lùng.

“Vũ… anh đừng cố quá. Cửu Nhãn đang rút cạn sinh mệnh của anh đấy!” – Linh thốt lên, giọng nghẹn lại.

Trần Vũ không trả lời ngay. Anh cảm nhận được một luồng nhiệt lượng kinh khủng đang cuộn trào bên trong nhãn cầu thứ ba. Nó không còn là sự đau đớn rát bỏng như khi ở tầng 2 hay tầng 3 nữa. Thay vào đó, là một cảm giác lạnh lùng, xa cách, giống như linh hồn anh đang bị tách rời khỏi thân xác, bay vút lên cao để nhìn xuống thế gian bằng một nhãn quan của những vị thần sa ngã.

“Chúng ta không thể dừng lại, Linh.” – Giọng Vũ khàn đặc, mỗi chữ phát ra đều như có đá tảng nghiền nát dây thanh quản. “Kẻ áo đen đó… hắn không chỉ là một cái bóng. Hắn là cội rễ của tất cả chuyện này. Nếu để hắn tiến sâu vào lòng Rừng Độc Nhân, phong ấn cuối cùng của làng Mộc sẽ hoàn toàn sụp đổ.”

Vũ nhắm nghiền đôi mắt bình thường lại, nhưng con mắt thứ ba – Cửu Nhãn – vẫn mở trừng trừng. Lúc này, cảnh vật xung quanh anh không còn là cây cối hay đất đá thông thường. Trong nhãn giới của anh, Rừng Độc Nhân hiện lên như một mạng lưới chằng chịt của những sợi tơ xám đen oán khí. Những ngôi mộ kết phát nằm rải rác trong rừng đang run rẩy, như thể có thứ gì đó bên dưới đang cố gắng cào cấu lớp đất đỏ để chui lên.

Họ bắt đầu bước vào ranh giới của khu rừng. Càng đi sâu, màn sương mù càng dày đặc, có màu đục ngầu như nước vo gạo lâu ngày bị thiu. Mùi hôi thối của lá mục trộn lẫn với mùi tanh tao của máu cũ bốc lên nồng nặc. Bỗng nhiên, bước chân của Vũ khựng lại.

Dưới lớp sương mù, những âm thanh lạch cạch vang lên. Từ sau những gốc cây cổ thụ khẳng khiu như cánh tay người chết, hàng loạt bóng xám dật dờ hiện ra. Đó là các oán hồn cấp thấp – những linh hồn bị lạc lối, bị tà thuật của Lý Trưởng Lâm giam cầm bấy lâu nay, nay mất đi chủ nhân nên trở nên điên cuồng và khát máu. Chúng không có hình hài rõ rệt, chỉ là những khối khí đen mang khuôn mặt méo mó, miệng há hốc phát ra những tiếng rên rỉ u uất.

“Âm binh thất tán…” – Linh thì thầm, bàn tay cô siết chặt lấy túi bùa chú còn lại vài lá ít ỏi. “Vũ, chúng ta bị bao vây rồi. Số lượng này quá đông, dù chỉ là linh hồn cấp thấp nhưng nếu bị chúng bám vào, dương khí của anh sẽ bị hút cạn trong chớp mắt.”

Hàng trăm oán hồn bắt đầu bò trườn trên mặt đất, hoặc lơ lửng trên cành cây, thu hẹp vòng vây xung quanh hai người. Tiếng gào thét của chúng cộng hưởng tạo thành một loại sóng âm chấn động tâm linh, khiến Linh choáng váng, máu mũi bắt đầu rỉ ra.

Trần Vũ đứng chắn trước mặt Linh. Anh thấy rõ từng đường đi nước bước của đám oán hồn. Trong thâm tâm anh, một sự thôi thúc kỳ lạ trỗi dậy. Ký ức về cuộc chiến với Lý Trưởng Lâm và sức mạnh từ linh hồn Thị Mai bắt đầu hòa quyện, ép buộc Cửu Nhãn phải tiến hóa để thích nghi với sự sinh tồn.

“Tầng thứ nhất thấy được linh thể… tầng thứ hai đọc được ký ức… tầng thứ ba nhìn thấu hắc ám…” – Vũ tự lẩm bẩm, bàn tay anh vô thức bắt đầu kết thành một ấn quyết phức tạp mà anh chưa từng học qua. “Vậy tầng thứ tư… là cái gì?”

Bỗng nhiên, vết nứt trên trán Vũ mở rộng hoàn toàn. Một tiếng “rắc” giòn tan vang lên trong không gian tâm linh của anh, giống như một sợi xiềng xích nghìn năm vừa bị bẻ gãy. Luồng ánh sáng tím sẫm chuyển sang màu bạc lạnh lẽo, lan tỏa ra như một luồng sóng xung kích từ tâm điểm là Cửu Nhãn.

“Cửu Nhãn Tầng 4: Ngưng Thời Quan!”

Vũ hét lên một tiếng đau đớn. Ngay lập tức, thế giới xung quanh anh hoàn toàn thay đổi.

Trong mắt Linh, một hiện tượng kinh hoàng đã xảy ra. Một vòng tròn ánh sáng bạc mỏng manh lan tỏa từ chân Vũ ra bán kính mười trượng. Mọi thứ chạm vào vòng tròn đó đều bị biến đổi. Những oán hồn đang lao tới với tốc độ cực nhanh, móng vuốt chỉ còn cách mặt Vũ vài centimet, bỗng nhiên dừng lại.

Không phải chúng sợ hãi mà dừng, mà là toàn bộ chuyển động của chúng bị đóng băng một cách tuyệt đối.

Linh há hốc mồm kinh ngạc. Một oán hồn ngay phía trên đầu cô, với khuôn mặt vỡ nát đang chuẩn bị phun ra oán khí độc địa, lúc này giống như một pho tượng tạc từ sương khói cứng ngắc giữa hư không. Ngay cả những chiếc lá khô đang rơi rụng giữa chừng cũng đứng im, lơ lửng trong màn sương mù tĩnh mịch.

Thời gian quanh họ dường như không còn trôi nữa. Hay đúng hơn, chỉ có linh hồn và ý chí của những thực thể cấp thấp trong vùng ảnh hưởng của Cửu Nhãn bị ngưng đọng hoàn toàn trong dòng chảy thực tại.

Trần Vũ thở dốc, hai dòng lệ máu chảy dọc từ con mắt thứ ba xuống gò má. Anh nhìn đôi bàn tay mình, cảm nhận được quyền năng chi phối sự sống và cái chết đang nằm trong tầm kiểm soát. Khi ở tầng này, Cửu Nhãn không chỉ là quan sát, mà là áp đặt trật tự lên cõi âm.

“Vũ… anh làm được rồi?” – Linh run rẩy chạm vào một oán hồn đang bị đóng băng ngay bên cạnh. Bàn tay cô xuyên qua nó như xuyên qua một khối khí đặc sệt, nhưng cái linh hồn đó hoàn toàn không phản ứng, không cảm giác. Nó bị cô lập khỏi dòng chảy nhận thức.

“Chưa xong đâu…” – Vũ cố gắng nén cơn đau đang xé toạc đại não. “Tôi chỉ đóng băng được những linh hồn có linh áp thấp. Với kẻ áo đen hay những thực thể mạnh hơn, chiêu này chỉ có tác dụng trong tích tắc hoặc thậm chí vô dụng. Linh, nhanh lên, đi qua bọn chúng ngay khi tôi còn giữ được!”

Họ bắt đầu chạy. Bước qua giữa hàng nghìn oán hồn đang bị “khóa” lại trong tư thế hung dữ nhất, cảm giác đó giống như đi xuyên qua một bảo tàng của những cơn ác mộng. Linh vừa chạy vừa không nén nổi sự rùng mình. Nếu không có Cửu Nhãn của Vũ, chỉ một giây nữa thôi, cả hai đã bị băm vằn bởi mống vuốt của đám âm binh này.

Càng đi, sức nặng của tầng 4 càng đè nặng lên vai Vũ. Mỗi bước chân của anh khiến mặt đất như rung chuyển dưới áp lực của linh hồn. Cửu Nhãn tầng 4: Ngưng Động Linh Hải – nó giống như việc anh dùng một cánh tay trần để ngăn cản một dòng sông đang chảy xiết. Lượng sức mạnh tiêu tốn là không tưởng.

Một nửa mái tóc đen nhánh của Vũ bắt đầu chuyển sang màu bạc trắng dưới mắt Linh. Đó là cái giá của tuổi thọ.

“Anh Vũ! Dừng lại đi, chúng ta thoát ra khỏi vòng vây rồi!” – Linh hét lớn khi thấy cả cơ thể Vũ bắt đầu run rẩy dữ dội.

Vũ nghiến răng, anh vung tay một cái, xóa tan ấn quyết.

*Bùm!*

Ngay khi ánh sáng bạc biến mất, thời gian bỗng nhiên “vặn mình” trở lại. Tiếng gào thét của hàng trăm oán hồn đồng loạt bùng nổ, tạo thành một cơn lốc âm khí kinh hồn. Tuy nhiên, vì bị đóng băng đột ngột và giải phóng sức mạnh quá nhanh, những linh hồn cấp thấp không chịu nổi áp lực tâm linh đã tự nổ tung, tan biến thành những làn khói xám nhạt rồi tiêu tán vào không trung.

Vũ gục xuống, hai tay chống xuống lớp bùn nhão, nôn ra một ngụm máu đen ngòm. Cửu Nhãn khép lại, để lại trên trán anh một vết sẹo dài rướm máu trông giống như một vết rạch bởi dao nhọn.

“Anh sao rồi?” – Linh lao đến đỡ lấy anh, dùng khăn lau vội những dòng máu trên mặt Vũ.

“Vẫn… vẫn ổn.” – Vũ thì thào, ánh mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng cũng không giấu nổi sự kinh ngạc trước sức mạnh vừa trải nghiệm. “Tầng 4… hóa ra là khả năng chi phối thời không linh hồn. Tôi cảm nhận được… khi nhìn chúng, tâm niệm của tôi có thể bắt mọi thứ phải đứng yên.”

Linh nhìn vào mái tóc đã bạc đi quá nửa của Vũ, lòng thắt lại. “Cái giá quá lớn, Vũ ạ. Nếu anh lên tầng 5 hay tầng 6, có lẽ…”

“Không có có lẽ đâu Linh.” – Vũ cắt lời cô, anh đưa tay chạm vào chiếc vòng dâu tằm đã vỡ nát chỉ còn lại sợi dây chỉ đỏ trên cổ tay. “Chúng ta nợ làng Mộc này, nợ những linh hồn đã khuất một sự thật. Nếu tôi phải dùng cả mạng sống để nhìn thấy được tận cùng cái hố đen này, tôi cũng cam lòng.”

Anh đứng dậy với sự trợ giúp của Linh. Bây giờ, trước mặt họ không còn là sương mù đục ngầu nữa. Một lối mòn hẹp hiện ra, dẫn sâu vào trái tim của Rừng Độc Nhân – nơi mà ngay cả những thợ săn kinh nghiệm nhất làng cũng chưa từng đặt chân tới. Ở đó, những cây sồi, cây đa cổ đại mọc đan xen vào nhau tạo thành một vòm hang bằng lá che kín cả bầu trời.

Từ bên trong hang động xanh mướt nhưng đầy âm khí đó, một luồng khói đen mỏng manh bay ra. Vũ nhìn kỹ, nhãn lực dù không còn mở Cửu Nhãn vẫn kịp nhận ra một mảnh vải áo choàng đen mắc lại trên gai bụi tầm xuân bên lối vào.

Kẻ áo đen đang chờ họ ở đó.

“Hắn đang dẫn dụ chúng ta.” – Linh quan sát các ký hiệu phong thủy quanh cửa hang, nhận xét với vẻ chuyên nghiệp. “Cách bày trí cây cối này là ‘Thập Nhị Sát Trận’. Người đi vào sẽ bị mê cung của ký ức làm lạc lối cho đến chết. Nhưng Vũ, với Cửu Nhãn tầng 4 của anh, có lẽ trận pháp này sẽ không còn tác dụng tuyệt đối nữa.”

Vũ siết chặt nắm tay, cảm nhận sức mạnh của tầng 4 vẫn còn dư âm trong huyết mạch. Anh biết, mỗi lần mở mắt là một lần bước gần hơn tới quan tài của chính mình. Nhưng ở sâu trong rừng sâu kia, anh cảm nhận được một hơi ấm quen thuộc nhưng cũng đầy oán hận đang mời gọi.

Đó không phải là Bà Chúa Đa, cũng không phải cha mẹ anh. Đó là một bí mật cổ xưa hơn, một thứ gì đó nằm bên dưới đống xương trắng của dòng họ Trần mà cha anh đã cố gắng che giấu bằng chính mạng sống của mình.

“Đi thôi.” – Vũ dứt khoát bước lên. “Dù là thần hay quỷ đứng sau bóng tối đó, hôm nay, Cửu Nhãn sẽ bóc trần tất cả.”

Gió rừng rít lên từng hồi như tiếng vĩ cầm đứt dây. Hai bóng dáng đơn độc chầm chậm chìm vào bóng tối thăm thẳm của hang cây, bắt đầu chương cuối cùng của cuộc hành trình tìm về nguồn gốc của tội lỗi và sự cứu rỗi.

Sâu trong thâm tâm, Vũ biết rằng mình vừa thực hiện một bước nhảy vọt không thể quay đầu. Sức mạnh đóng băng linh hồn ở tầng 4 mới chỉ là khởi đầu của một thực tại tàn khốc mà anh sắp sửa đối mặt. Một thực tại mà ở đó, người sống và người chết chỉ cách nhau bởi một cái chớp mắt của con mắt thứ chín.

Màn sương phía sau họ khép lại, xóa sạch lối về. Cuộc chơi thực sự, giờ đây mới bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8