Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy NhấtChương 109: Hấp Thu Khí Vận**
Trên đỉnh cao nhất của Thượng Tam Thiên, nơi mà gió vĩnh hằng thổi qua những tảng đá treo lơ lửng, mùi máu tanh nồng nặc bắt đầu quyện vào sương mù. Sáu vị gia chủ, những người từng được coi là hóa thân của thần linh, những kẻ chỉ cần một cái phất tay có thể khiến hàng vạn sinh linh phủ phục, giờ đây chỉ còn là những cái xác lạnh lẽo, máu tuôn ra nhuộm đỏ cả một vùng gạch đá ngọc thạch.
Diệp Thần đứng giữa trung tâm của sự hủy diệt ấy. Thanh Thương Thiên Kiếm trong tay hắn phát ra những tiếng rên rỉ trầm đục, như một con mãnh thú đang thức tỉnh sau giấc ngủ vạn năm, khao khát được nếm trải hương vị của sự báo thù.
"Hỡi những kẻ tự xưng là chủ nhân của thiên hạ, các ngươi đã bao giờ nghĩ đến ngày này chưa?"
Giọng nói của Diệp Thần không lớn, nhưng nó xuyên thấu không gian, đập vào màng nhĩ của hàng ngàn tu sĩ đang kinh hãi tột độ phía xa. Hắn từ từ buông tay, thanh kiếm không rơi xuống đất mà lơ lửng trước ngực, mũi kiếm hướng thẳng xuống mặt đất đỏ thẫm.
Đột nhiên, từ thi thể của sáu vị gia chủ, những luồng sáng rực rỡ bắt đầu thoát ra. Đó không phải là linh hồn, cũng chẳng phải linh lực thông thường. Đó là **Khí Vận** – thứ sức mạnh vô hình nhưng tối thượng nhất, thứ mà Chư Gia đã cướp đoạt từ mạch sống của thế gian trong suốt hàng triệu năm qua để duy trì sự thống trị vĩnh cửu của mình.
Luồng khí vận của Long Gia rực rỡ sắc vàng kim, uốn lượn như một con rồng nhỏ đang cố gắng vùng vẫy thoát khỏi xiềng xích. Khí vận của Minh Gia xám xịt, mang theo hơi thở của tử vong và sự u ám. Khí vận của Dược Gia xanh biếc, ngào ngạt mùi thảo mộc thái cổ… Tất cả đều đang run rẩy, vì chúng cảm nhận được một sự uy áp tuyệt đối từ thanh kiếm gãy trước mặt Diệp Thần.
"Lão Hắc, bắt đầu đi." Diệp Thần trầm giọng.
Trong thức hải của hắn, một bóng đen nhỏ bé lười biếng vươn vai, đôi mắt mèo rực lên tia sáng tinh quái: "Tiểu tử, ngươi thật sự dám làm vậy sao? Hấp thu khí vận của Chư Gia chính là trực tiếp tuyên chiến với Ý chí Thiên đạo. Một khi bắt đầu, không có đường lui."
"Ta cầm kiếm hướng lên trời, vốn đã không có đường lui." Diệp Thần lạnh lùng đáp, ánh mắt sắc như lưỡi dao.
Ngay lập tức, Thương Thiên Kiếm phát ra một tiếng nổ trầm hùng. Một vòng xoáy đen kịch, sâu thẳm như hố đen vũ trụ hiện ra tại mũi kiếm. Sức hút kinh người bùng phát, khiến không gian xung quanh bị vặn xoắn đến biến dạng.
*Vù! Vù! Vù!*
Sáu luồng khí vận khổng lồ như sáu dòng sông ánh sáng, đồng loạt bị kéo mạnh vào vòng xoáy. Những tiếng gào thét u uất vang lên từ hư không, đó là tiếng than khóc của những thế gia sắp sửa tan biến vào cát bụi lịch sử.
Mỗi khi một dòng khí vận bị hút vào, Thương Thiên Kiếm lại rực sáng lên một tầng. Những vết nứt trên thân kiếm – những vết sẹo của lịch sử kiếp trước – bắt đầu được lấp đầy bởi ánh sáng thần thánh. Phần mũi kiếm vốn đã gãy nát bấy lâu nay, giờ đây dưới sự bồi đắp của khí vận, bắt đầu mọc ra, dài thêm một tấc, sắc bén đến mức có thể chém đứt cả dòng thời gian.
Cùng lúc đó, một nguồn năng lượng vĩ đại và tinh khiết chưa từng có tràn vào kinh mạch của Diệp Thần.
"Rắc!"
Một tiếng động khô khốc vang lên bên trong cơ thể hắn. Xiềng xích của Nguyên Phủ Cảnh sụp đổ.
Hắn bước vào Thiên Cương Cảnh tầng thứ nhất… tầng thứ hai… tầng thứ năm… rồi vọt thẳng tới đỉnh phong!
Áp lực từ trời cao dội xuống như muốn nghiền nát nhục thân Diệp Thần. Thiên Đạo dường như đã cảm nhận được sự hiện diện của một kẻ trộm đang tước đoạt tài sản của mình, lôi điện cuồn cuộn tụ tập trên tầng mây thứ chín, rít gào thịnh nộ. Nhưng Diệp Thần vẫn đứng đó, lưng thẳng như một ngọn giáo, bất chấp vạn vật sụp đổ xung quanh.
Bên cạnh hắn, Tô Lăng Nguyệt cảm nhận được luồng sức mạnh khủng khiếp đang tàn phá và tái tạo lại cơ thể của Diệp Thần. Nàng không lùi bước, trái lại, đôi môi mím chặt, đôi bàn tay nhỏ nhắn kết ấn, vận chuyển "Thái Âm Linh Thể" để tạo ra một vòng bảo vệ thanh khiết, giúp hắn ngăn chặn những tia sét nhỏ nhất của Thiên Phạt.
Nàng biết, đây là thời khắc quan trọng nhất. Hắn không chỉ đang thăng cấp, hắn đang tước đi "gốc rễ" của sự thống trị mà Chư Gia đã xây dựng bấy lâu.
Dưới tầng trời Trung Tam Thiên và Hạ Tam Thiên, hàng triệu người đột nhiên ngước lên nhìn bầu trời. Họ không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng họ cảm thấy bầu không khí bỗng dưng trở nên… dễ thở hơn. Linh khí vốn bị Chư Gia khóa chặt trên thượng tầng, giờ đây như một con đập bị phá bỏ, bắt đầu tràn xuống các đại lục cấp thấp.
Những mầm non vốn khô héo bỗng dưng xanh tốt. Những lão giả bị kẹt ở bình cảnh hàng chục năm bỗng dưng thấy kinh mạch thông suốt, nước mắt giàn giụa quỳ xuống lạy trời.
"Khí vận trả lại cho đất trời, máu xương trả lại cho nhân gian!"
Diệp Thần gầm lên một tiếng, Thương Thiên Kiếm trong tay hắn bùng phát một luồng ánh sáng chói lòa, nuốt chửng hoàn toàn mảnh khí vận cuối cùng của sáu đại thế gia.
Bùm!
Một làn sóng xung kích quét qua toàn bộ Thượng Tam Thiên, đánh sập những cung điện lộng lẫy nhất của sáu gia tộc vừa ngã xuống. Những chiến binh còn sống sót của các gia tộc ấy đột ngột thấy tu vi của mình tuột dốc không phanh, tóc bạc trắng trong chớp mắt. Họ đã mất đi sự che chở của khí vận gia tộc, giờ đây chỉ còn là những phế nhân.
Diệp Thần mở mắt. Trong đôi đồng tử của hắn không còn là nhãn cầu thông thường, mà là hình ảnh của muôn vàn thanh kiếm đang nhảy múa giữa tinh không.
**Vương Cảnh!**
Hắn đã trực tiếp vượt qua Thiên Cương, đặt chân vào cảnh giới Kiếm Vương.
Cảm giác nắm giữ quy luật trong lòng bàn tay thật lạ lẫm mà cũng thật quen thuộc. Hắn khẽ cử động ngón tay, một vạt không gian phía trước liền bị cắt nát một cách dễ dàng mà không cần dùng đến kiếm ý.
"Chúc mừng ngươi, tiểu tử. Thương Thiên Kiếm đã khôi phục được ba phần mười." Lão Hắc trong thức hải tặc lưỡi, giọng nói có phần nể phục xen lẫn kinh hãi. "Nhưng… Thượng Quan Thánh ở tầng thứ chín sẽ không để ngươi thở lâu đâu."
Diệp Thần thu kiếm về vỏ, thanh âm sắc lạnh như băng giá nghìn năm: "Ta cũng chẳng định để hắn phải chờ đợi."
Hắn quay sang nhìn Tô Lăng Nguyệt, ánh mắt vạn phần sát khí lập tức trở nên nhu hòa lạ thường. Hắn nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của nàng, khẽ mỉm cười: "Lăng Nguyệt, nàng thấy không? Những xiềng xích đầu tiên đã đứt. Thượng tầng mà họ hãnh diện, hóa ra cũng chỉ là những mảnh đất được xây trên sự giả dối."
Tô Lăng Nguyệt gật đầu, ánh mắt lấp lánh niềm tin: "Thiên hạ hôm nay, bắt đầu đổi họ."
"Đi!"
Diệp Thần nắm tay nàng, thân hình hóa thành một luồng kiếm quang rực rỡ nhất, xé toang bức màn mây mù của tầng trời thứ tám, lao thẳng về phía tầng thứ chín – nơi vương quốc cuối cùng của Thượng Quan Thánh đang run rẩy dưới sức ép của cơn thịnh nộ vạn cổ.
Phía sau hắn, Thượng Tam Thiên rơi vào một sự im lặng chết chóc. Sáu gia tộc lớn nhất đã biến mất, khí vận thế giới đang đảo lộn, và lịch sử sẽ ghi nhớ ngày hôm nay – ngày mà một thiếu niên cùng một thanh kiếm gãy, đã bắt đầu quá trình tước đoạt linh hồn của cả một thời đại.