Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy NhấtChương 143: Đột Phá Thần Cảnh**
Gió trên đỉnh Thương Thiên không mang theo hơi ẩm của nhân gian, chỉ có mùi vị của sự mục nát và lạnh lẽo từ những quy tắc cổ xưa đang dần tan biến.
Tại nơi cao nhất của Cửu Trọng Thiên này, không gian đã bắt đầu vỡ vụn thành từng mảnh lăng trụ đen kịt, để lộ ra khoảng không hư vô sâu thẳm của vũ trụ bên ngoài. Giữa sự hỗn loạn ấy, Diệp Thần đứng sừng sững, thân ảnh đơn độc như một ngọn thương cắm thẳng vào tâm linh của vạn vật.
Thanh Thương Thiên Kiếm trong tay hắn giờ đây phát ra những tiếng ngân nga trầm đục. Sau khi hấp thụ khí vận của vạn dân và phục nguyên hoàn chỉnh nhờ sự hy sinh linh hồn của Lão Hắc, thanh kiếm không còn mang vẻ rỉ sét, gãy nát như xưa. Nó trở nên trong suốt như lưu ly, bên trong ẩn chứa những vệt sáng lân tinh như dải ngân hà thu nhỏ, mỗi một tấc kiếm đều mang theo sức nặng của ngàn vạn năm lịch sử.
“Diệp Thần, ngươi điên rồi!”
Thượng Quan Thánh đứng ở phía đối diện, toàn thân được bao phủ bởi những xiềng xích bằng ánh sáng vàng ròng. Gương mặt hắn méo mó vì kinh hãi và phẫn nộ. Phía sau hắn, một con mắt khổng lồ đầy tơ máu – thực thể của Thiên Đạo bị ô nhiễm – đang không ngừng chớp động, phóng ra những luồng sấm sét màu đen kịt nhằm nghiền nát kẻ nghịch thiên này.
“Ngươi muốn phá vỡ xiềng xích huyết mạch? Ngươi muốn trả lại linh khí cho lũ kiến hôi kia?” Thượng Quan Thánh gào thét, giọng nói vang vọng khắp các tầng trời: “Ngươi có biết không, không có sự kiểm soát của Chư Gia, thế giới này sẽ rơi vào đại loạn! Quy tắc sẽ sụp đổ, vũ trụ sẽ nuốt chửng tất cả! Ngươi đang hủy diệt vạn cổ chứ không phải cứu vớt nó!”
Diệp Thần không trả lời. Hắn chậm rãi nâng kiếm, mũi kiếm chỉ thẳng vào con mắt Thiên Đạo đang ngự trị trên cao.
Trong đầu hắn lúc này không còn là hận thù của kiếp trước, cũng không phải tham vọng của kiếp này. Hắn nhìn thấy hình ảnh Tô Lăng Nguyệt đang mỉm cười nơi hạ giới, nhìn thấy những tu sĩ bình dân đang đổ máu dưới chân núi chỉ để bảo vệ chút tôn nghiêm cuối cùng, nhìn thấy lão mèo đen – Lão Hắc – trước khi tan biến đã để lại một câu nói: *“Nhóc con, hãy để trời cao biết rằng, kiếm của ngươi không phải là để sát lục, mà là để tự do.”*
“Thượng Quan Thánh, ngươi tự xưng là trật tự, nhưng thực chất chỉ là một con ký sinh trùng bám vào nỗi sợ hãi của chúng sinh.”
Giọng Diệp Thần vang lên, thanh thoát mà lạnh lùng, át cả tiếng sấm rền của Thiên Phạt:
“Thế giới này không cần một trật tự được xây dựng trên xương máu của kẻ yếu. Nếu cái giá của sự trường tồn là sự nô dịch vĩnh cửu, thì vạn cổ này, ta thà chém nát nó còn hơn.”
*Ầm!*
Một đạo lôi đình màu tím đen đường kính hàng trăm trượng từ không trung giáng xuống, trực tiếp đánh vào đỉnh đầu Diệp Thần. Đó là hình phạt tối cao của quy luật vũ trụ đối với kẻ muốn chạm tay vào Thần Cảnh – nơi mà ngay cả Thần Linh thực sự cũng chưa chắc đã thấu triệt.
Toàn bộ nhục thân của Diệp Thần run lên bần bật. Da thịt hắn nứt ra, từng giọt máu vàng óng – máu của một vị Kiếm Đế đỉnh phong – bắn tung tóe. Nhưng kỳ lạ thay, mỗi giọt máu rơi xuống không hề tan biến, mà chúng ngưng tụ giữa hư không, biến thành những đóa hoa sen kiếm khí, kiên cường chống chọi với sức ép từ thiên địa.
Hệ thống tu luyện từ trước đến nay của Diệp Thần đang trải qua một sự lột xác mang tính hủy diệt.
Thế nhân cho rằng sau Đế Cảnh chính là Thần Cảnh, là sự vĩnh hằng. Nhưng Diệp Thần lúc này chợt ngộ ra, Thần Cảnh không phải là thăng cấp từ nền tảng cũ. Thần Cảnh là sự vứt bỏ.
Vứt bỏ đan điền, vứt bỏ linh lực, vứt bỏ cả sự ràng buộc với tinh cầu này.
Hắn cảm thấy toàn bộ tu vi tích lũy qua hai đời đang bốc cháy, hóa thành tro bụi trong lò luyện của vũ trụ. Thay vào đó, trong ý thức của hắn hình thành một điểm sáng cực tiểu. Điểm sáng ấy nhỏ như hạt cát, nhưng lại mang theo sức nặng đủ để ép sụp cả không gian.
“Phá rồi mới lập… không có vạn vật, lấy đâu ra ta? Có ta rồi, vạn vật mới chân thật!”
Diệp Thần gầm nhẹ một tiếng. Kiếm Tâm của hắn, vốn đang rạn nứt, bỗng chốc thu nhỏ lại, hóa thành điểm sáng ấy. Thanh Thương Thiên Kiếm đột nhiên rung động dữ dội, nó không còn nằm trong tay Diệp Thần nữa, mà hòa tan vào trong cơ thể hắn, hợp nhất làm một.
Lúc này, Diệp Thần chính là kiếm, kiếm chính là Diệp Thần.
Xung quanh hắn, quy luật thời gian bắt đầu trôi ngược. Những mảnh vụn của không gian quay trở lại vị trí cũ, nhưng chúng không còn thuộc về Thiên Đạo, mà chúng đang quy phục dưới chân Diệp Thần.
“Thần Cảnh… Hắn thực sự chạm tới rồi!” Thượng Quan Thánh run rẩy, lùi lại từng bước. Hắn cảm nhận được khí cơ của Diệp Thần đã biến mất khỏi sự kiểm soát của vũ trụ này. Diệp Thần đang đứng trước mặt hắn, nhưng về mặt quy tắc, Diệp Thần đã không còn thuộc về nhân gian.
Diệp Thần bước ra một bước. Một bước này, hắn vượt qua hàng vạn dặm hư không, hiện ra ngay trước mắt Thượng Quan Thánh.
Ánh sáng từ người Diệp Thần tỏa ra dịu nhẹ như ánh trăng đêm rằm, nhưng mỗi tia sáng lại khiến lớp phòng ngự của Thượng Quan Thánh tan rã như băng gặp lửa.
“Vạn cổ tới nay, Chư Gia nắm giữ Thiên mệnh, lấy chúng sinh làm quân cờ. Hôm nay, ta sẽ dùng một kiếm này để kết thúc tất cả.”
Diệp Thần đưa tay không, nhưng hư không lại ngưng tụ thành một chuôi kiếm hư ảo.
“Thương Thiên Kiếm Quyết, Thức thứ chín: **THƯƠNG THIÊN DUY NGÃ**!”
Một kiếm vung ra.
Không có tiếng nổ kinh thiên, cũng không có kiếm quang rực rỡ như những lần trước. Một nhát kiếm này nhẹ nhàng như một nét vẽ trên giấy, chém ngang qua con mắt Thiên Đạo và cắt đứt toàn bộ xiềng xích đang trói buộc chín tầng trời.
Toàn bộ thế giới trong một khoảnh khắc bỗng trở nên tĩnh lặng.
Thượng Quan Thánh đứng yên tại chỗ, trên trán hắn xuất hiện một vết đỏ mảnh như sợi chỉ. Hắn muốn nói gì đó, nhưng miệng chỉ có thể mấp máy những âm thanh vô nghĩa. Toàn bộ cơ thể hắn bắt đầu phân rã thành những hạt bụi lân tinh, bị gió của hư không cuốn đi.
Con mắt Thiên Đạo trên cao bị xẻ làm đôi, máu đen tuôn xối xả rồi lập tức bị một lực lượng vô hình tịnh hóa. Xiềng xích huyết mạch đã khóa chặt tiềm năng của nhân loại hàng triệu năm qua, giờ đây đứt đoạn đồng loạt.
*Rắc! Rắc! Rắc!*
Những tiếng đổ vỡ giòn tan vang lên từ Hạ Tam Thiên cho đến Thượng Tam Thiên. Các tòa thành trì của Chư Gia, các trận pháp trấn áp vận mệnh của các thế gia lẫy lừng, tất cả đều sụp đổ như những lâu đài cát trước sóng biển.
Dưới Trung Châu, dưới Nam Cương, tại mọi ngõ ngách của Cửu Trọng Thiên, linh khí vốn bị rút cạn bỗng dưng bùng phát trở lại. Những tu sĩ già nua đang chờ chết bỗng chốc đột phá, những thảo mộc khô héo bỗng đâm chồi nảy lộc.
Đó là sự phản phệ của thiên địa sau khi được giải thoát khỏi sự kìm kẹp của Chư Gia.
Trên đỉnh cao nhất, Diệp Thần đứng đó, chứng kiến sự thay đổi vĩ đại của thế gian. Khí chất của hắn đã hoàn toàn thay đổi. Không còn sự sắc sảo, sát phạt của một Kiếm Tôn, thay vào đó là một sự ung dung, bình thản của kẻ đã nhìn thấu vạn cổ.
Hắn vươn tay ra, đón lấy một tia sáng linh hồn nhỏ bé bay tới từ phía chân trời. Đó là tàn hồn của Lão Hắc vừa được hồi sinh nhờ lực lượng của Thần Cảnh. Tia sáng ấy nhẹ nhàng chui vào bên hông Diệp Thần, nơi vẫn còn đó bao kiếm trống không.
Diệp Thần ngẩng đầu nhìn sâu vào vũ trụ bao la bên ngoài Cửu Trọng Thiên. Hắn biết, con đường của mình chỉ mới bắt đầu. Thế giới này chỉ là một hạt cát giữa đại dương mênh mông, và còn nhiều thế lực khác mạnh mẽ hơn, đáng sợ hơn đang rình rập.
Nhưng lúc này, hắn chỉ muốn làm một việc.
Hắn hạ xuống hạ giới, đáp xuống ngọn núi nhỏ nơi Tô Lăng Nguyệt đang chờ đợi.
Dưới chân núi, vạn quân Chư Gia đã buông vũ khí, quỳ rạp trên mặt đất trong sự tôn kính tuyệt đối. Không có ai lên tiếng, chỉ có tiếng gió lộng thổi qua rừng trúc.
Diệp Thần thu lại toàn bộ hào quang, trở thành một thanh niên áo xanh giản dị. Hắn mỉm cười nhìn nữ tử trước mặt, người đã cùng hắn đi qua những ngày tăm tối nhất.
“Lăng Nguyệt, ta về rồi.”
Từ nay về sau, trời cao không còn Chư Gia thao túng, đất bằng không còn huyết mạch phân chia. Chỉ có một truyền kỳ vĩnh hằng được lưu truyền qua nghìn vạn năm sau: Một thanh kiếm gãy, một bóng lưng cô độc, đã từng chỉ thẳng lên trời cao, định ra vạn cổ duy nhất.
Chương truyện kết thúc giữa lúc ánh bình minh mới rực rỡ phủ lên thế giới vừa được tái sinh, báo hiệu một thời đại mà ở đó, mỗi người đều có thể nắm giữ thiên mệnh của chính mình.