Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy Nhất
Chương 27: Thừa Kế Kiếm Đế**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 16:04:36 | Lượt xem: 8

Chương 27: Thừa Kế Kiếm Đế

Trong đường hầm âm u dẫn sâu xuống lòng đất, tiếng bước chân của Diệp Thần và Tô Lăng Nguyệt khẽ vang lên, chạm vào những vách đá lạnh lẽo đọng đầy hơi ẩm. Ánh sáng từ viên Hư Không Linh Châu trong tay Diệp Thần tỏa ra một màu tím đen huyền bí, chỉ đủ để soi rõ vài trượng phía trước, nhưng lại mang đến một cảm giác trấn định lạ thường.

Hầm ngầm này không hề có gió, nhưng không khí lại không hề ngột ngạt. Diệp Thần biết, đây là do trận pháp của Vô Nhai Kiếm Thánh vẫn đang âm thầm vận chuyển, duy trì sự lưu thông của linh khí từ mạch ngầm Thiên Thủy Thành đổ về.

"Huynh vẫn ổn chứ?" Tô Lăng Nguyệt khẽ hỏi, bàn tay nhỏ nhắn của nàng nắm chặt lấy vạt áo hắn, đôi mắt chứa chan sự lo âu. Trận chiến vừa rồi ở cửa hang đã khiến nàng nhận ra, Diệp Thần dẫu mạnh, nhưng thế giới này cũng có quá nhiều kẻ tà ác và những cạm bẫy không thể lường trước.

Diệp Thần dừng bước, xoay người lại mỉm cười trấn an nàng. Hắn vỗ nhẹ lên tay nàng, cảm giác mềm mại truyền lại khiến trái tim của vị Kiếm Tôn từng trải qua ngàn năm cô độc bỗng trở nên ấm áp.

"Ta không sao. Ngược lại, chúng ta đang đứng trước một cơ duyên có một không hai."

Hắn ngồi bệt xuống một tảng đá phẳng, đặt thanh Thương Thiên Kiếm gãy sang một bên, rồi trải cuốn bí tịch da thú lên đầu gối. Lão Hắc – linh hồn con mèo đen béo múp – nhảy phắt lên vai hắn, đôi mắt xanh biếc nheo lại đầy vẻ tinh quái.

"Tiểu tử, nhìn kỹ đi. Cuốn bí tịch này không được viết bằng mực, mà được khắc bằng chính Kiếm Ý của Vô Nhai." Lão Hắc lên tiếng, giọng nói có phần nghiêm túc hơn thường ngày. "Thế gian gọi lão là Kiếm Thánh, nhưng ở thời đại của lão, lão đã chạm tới ngưỡng cửa của Kiếm Đế rồi. Chỉ là Thiên Đạo không dung, Chư Gia chèn ép, khiến lão phải ôm hận quy ẩn."

Diệp Thần gật đầu. Hắn vươn tay, ngón trỏ khẽ lướt qua những đường nét thô ráp trên mặt da thú. Ngay khi đầu ngón tay chạm vào, một luồng điện xẹt qua, khiến cả người hắn rung lên dữ dội. Trong đầu Diệp Thần, một tiếng nổ lớn vang dội, tầm nhìn của hắn bỗng chốc thay đổi hoàn toàn.

Hắn thấy mình không còn ở trong hầm tối, mà đứng giữa một thảo nguyên bao la vô tận. Phía trên không trung, mười vạn thanh kiếm lơ lửng, dày đặc che lấp cả ánh mặt trời. Mỗi thanh kiếm đều mang một khí tức khác nhau: có thanh sắc lạnh như băng tuyết, có thanh hung bạo như hỏa diệm, có thanh thanh thoát như mây ngàn, lại có thanh trầm mặc như đại địa.

Giữa vạn kiếm ấy, một lão giả tóc trắng xóa, thân hình gầy gò nhưng đứng thẳng như một ngọn thương, đang chắp tay sau lưng nhìn lên bầu trời. Lão chính là Vô Nhai Kiếm Thánh.

"Kiếm có vạn loại, tâm có vạn biến. Kẻ tu kiếm đời thường chạy theo cái danh 'nhanh nhất', 'mạnh nhất', nhưng lại quên mất gốc rễ của kiếm chính là vạn vật." Giọng nói của lão giả vang lên như tiếng sấm từ chín tầng trời truyền xuống.

Vừa dứt lời, lão vung tay lên. Mười vạn thanh kiếm kia đột ngột rung động, vang lên những tiếng ngâm vang rền rĩ. Chúng không hề tấn công hỗn loạn, mà bắt đầu xoay tròn theo một quỹ đạo huyền bí, rồi đột ngột lao về một điểm duy nhất – đó chính là tâm thể của lão giả.

"Vạn Kiếm… Quy Tông!"

Trong một hơi thở, mười vạn thanh kiếm hóa thành mười vạn tia sáng, nhập vào cơ thể lão giả. Một luồng kiếm mang khủng bố bùng phát, dường như có thể chém đứt cả luân hồi, chém tan cả ý chí của thiên đạo. Thảo nguyên biến mất, bầu trời tan vỡ, chỉ còn lại duy nhất một ý niệm thuần túy nhất của kiếm đạo.

Diệp Thần giật mình tỉnh lại, mồ hôi đầm đìa ướt đẫm tấm lưng. Ánh mắt hắn giờ đây không còn sự bình thản như trước, mà tràn ngập vẻ kinh hãi và kính trọng.

"Thì ra là vậy… Thừa kế này không phải là dạy người ta cách vung kiếm, mà là dạy cách thu nạp kiếm." Diệp Thần lẩm bẩm. "Bát đại thế gia kiêu ngạo vì họ nắm giữ những loại huyết mạch kiếm đạo độc nhất, nhưng họ không hiểu rằng, khi đạt tới đỉnh cao nhất, vạn kiếm phải là một. Kiếm của đối thủ, kiếm của trời đất, kiếm của chính mình, thảy đều có thể quy phục."

Lão Hắc cười khà khà: "Đã nhận ra rồi sao? Đây chính là 'Vạn Kiếm Quy Tông' tâm pháp. Kiếp trước ngươi tuy là Kiếm Tôn, đứng trên đỉnh cao, nhưng ngươi tu luyện là Thương Thiên Kiếm Đạo cực đoan, chỉ biết tiến mà không biết lùi, chỉ biết phá mà không biết dung. Đó cũng là lý do vì sao khi Chư Gia vây sát, ngươi lại rơi vào tuyệt lộ. Nếu khi đó ngươi sở hữu tâm pháp này, dùng vạn kiếm của họ để làm kiếm cho mình, ai có thể giết được ngươi?"

Diệp Thần im lặng. Lời của Lão Hắc như một gáo nước lạnh tạt vào đầu, khiến hắn nhận ra lỗ hổng lớn nhất của mình ở kiếp trước. Hắn quá kiêu ngạo, thanh kiếm của hắn quá cứng cỏi, nên khi gặp phải một tấm lưới đủ lớn và dai dẳng, hắn đã tự bẻ gãy chính mình.

"Bắt đầu đi. Ta sẽ vì huynh hộ pháp." Tô Lăng Nguyệt nói, trong tay nàng bỗng hiện lên một đóa sen băng tuyết, linh lực của Thái Âm Linh Thể tỏa ra, tạo thành một lớp màn bảo vệ xung quanh hai người. Nàng hiểu rằng, đây là lúc Diệp Thần yếu ớt nhất, cũng là lúc quan trọng nhất để hắn chân chính lột xác.

Diệp Thần nhắm mắt lại, bắt đầu vận chuyển tâm pháp theo những lộ tuyến kinh mạch được khắc ghi trong bí tịch.

Ngay lập tức, luồng linh khí trong hầm ngầm bắt đầu nổi điên. Hư Không Linh Châu trên mặt đất bỗng nhiên quay tít, giải phóng ra những luồng không gian chi lực hỗn loạn. Nhưng dưới sức hút của Vạn Kiếm Quy Tông, những luồng lực lượng ấy bị cưỡng ép vặn vẹo, biến thành hàng nghìn vẩy kiếm nhỏ li ti, len lỏi vào từng lỗ chân lông của Diệp Thần.

"Aaa!"

Diệp Thần rên khẽ một tiếng. Cảm giác này giống như có hàng vạn chiếc kim nung đỏ đang đâm xuyên qua cơ thể, băm vằm kinh mạch của hắn ra thành từng mảnh rồi lại nối liền chúng lại. Thân thể phàm nhân của thiếu niên Diệp Thần vốn dĩ không chịu nổi áp lực lớn đến vậy, nhưng Thương Thiên Huyết Mạch trong cơ thể hắn lúc này bỗng dưng thức tỉnh hoàn toàn.

Một màu vàng kim rực rỡ từ tim hắn lan ra, bảo vệ tâm mạch, đối kháng với sự tàn phá của vạn kiếm khí.

Trong thức hải của Diệp Thần, hình bóng thanh Thương Thiên Kiếm gãy bắt đầu lớn dần lên. Nó giống như một hố đen không đáy, bắt đầu điên cuồng thôn phệ mọi thứ xung quanh. Linh khí, kiếm ý, thậm chí là cả không gian lực của Hư Không Linh Châu cũng bị hút vào.

"Kiếm đến!" Diệp Thần hét lên một tiếng trầm đục trong tâm linh.

Oanh!

Một tiếng nổ trầm từ đan điền vang lên. Linh lực từ Thiên Cương Cảnh nhất tầng vốn đang ở mức bão hòa bỗng dưng co rụt lại, sau đó giãn nở một cách cuồng bạo. Nhất tầng… Đỉnh phong… Nhị tầng!

Đột phá diễn ra một cách tự nhiên như nước chảy thành sông. Nhưng sự thay đổi không chỉ có thế. Xung quanh thân thể Diệp Thần, hàng nghìn luồng kiếm khí vốn dĩ tàn bạo giờ đây đột ngột trở nên ngoan ngoãn. Chúng xếp thành vòng tròn, như những thần tử đang quỳ lạy vị quân vương của mình.

Thân thể hắn trôi lơ lửng trên không trung, mái tóc đen dài bay loạn xạ, tỏa ra một khí thế bá đạo vô song. Mỗi hơi thở của hắn giờ đây đều mang theo âm thanh của vạn kiếm cộng minh.

Lão Hắc kinh ngạc há hốc mồm: "Tốc độ lĩnh hội này… Thật sự là quái vật. Vô Nhai Kiếm Thánh năm xưa mất ba năm để nhập môn, mười năm mới đại thành. Tên tiểu tử này vừa mới ngồi xuống đã bắt đầu 'Quy Tông' được một phần nhỏ kiếm khí thiên địa rồi?"

Bên cạnh đó, Tô Lăng Nguyệt cũng cảm thấy một áp lực nghẹt thở. Nàng nhìn thấy phía sau lưng Diệp Thần thấp thoáng hiện lên hình bóng của một vị đế vương tay cầm thanh trường kiếm đứng trên vạn thây hóa thành cát bụi. Đó không phải là bóng dáng của một kẻ báo thù, mà là của một vị chủ tể thực thụ của thế giới này.

Sau vài canh giờ, áp lực khủng bố trong hầm dần dần tiêu tán. Diệp Thần chậm rãi đáp xuống đất, hai chân chạm nhẹ vào nền đá nhưng không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào. Hắn mở mắt ra, đôi đồng tử giờ đây mang theo một màu xám bạc kỳ ảo, sâu thẳm như chứa cả một vũ trụ kiếm khí.

Hắn vươn tay ra, nhẹ nhàng búng vào hư không.

"Vút!"

Một luồng kiếm khí mỏng manh nhưng sắc bén đến mức có thể xẻ đôi không gian bắn ra, rạch một đường dài hàng chục trượng trên vách đá hầm ngầm, nơi vốn có trận pháp bảo vệ cực kỳ kiên cố. Đường chém ngọt lịm, không có một vết nứt thừa thải nào.

"Thiên Cương Cảnh nhị tầng, nhưng lực công kích này… e rằng những cường giả Vạn Thượng Cảnh nhất tầng sơ ý cũng sẽ bị chém đứt đầu ngay lập tức." Diệp Thần tự lẩm bẩm, giọng nói tràn đầy tự tin.

Hắn cầm lấy cuốn bí tịch da thú, giờ đây nó đã biến thành một đống bụi phấn khô héo, bởi vì toàn bộ Kiếm Ý và tinh túy bên trong đã được Diệp Thần hấp thụ sạch sẽ. Chỉ còn lại hạt Hư Không Linh Châu đã mờ đi một nửa, nhưng vẫn còn đủ năng lực để giúp hắn sử dụng thêm vài lần nữa.

"Lăng Nguyệt, vất vả cho nàng rồi." Diệp Thần bước tới, đón lấy bàn tay đang run rẩy vì mệt mỏi của nàng. Hắn truyền một luồng linh lực ấm áp vào người nàng, giúp nàng hồi phục khí huyết sau một thời gian dài duy trì kết giới.

Tô Lăng Nguyệt lắc đầu, nụ cười ngọt ngào hiện trên môi: "Huynh mạnh lên là tốt rồi. Thần ca, cảm giác lúc này của huynh thế nào?"

Diệp Thần nhìn về phía cuối con đường hầm, nơi có một tia sáng le lói hiện ra báo hiệu lối ra bên ngoài.

"Ta cảm thấy… thanh kiếm trong tay ta đang rất khát máu. Và Thiên Thủy Thành, có lẽ đã đến lúc phải đổi chủ."

Lão Hắc nhảy lên vai Diệp Thần, hất hàm: "Đúng thế! Bát Đại Thế Gia vẫn luôn cho rằng họ nắm giữ luật lệ của trò chơi này. Nhưng họ không biết rằng, một người chơi cấp Đế vừa mới nạp mạng mới và trở lại sàn đấu. Diệp gia nhánh chính, Lâm gia, còn có cả Thượng Quan Hải nữa… Chà, lão hắc ta thực sự muốn xem mặt họ khi thấy tiểu tử ngươi xuất hiện."

Diệp Thần dắt tay Tô Lăng Nguyệt, sải bước đi về phía ánh sáng.

Ra khỏi lối hầm, một luồng không khí mặn mòi của gió biển hòa lẫn với hơi nước sương mù xộc vào mũi. Trước mặt họ là một thung lũng nhìn xuống toàn cảnh Thiên Thủy Thành. Thành trì ấy dưới ánh hoàng hôn trông thật rực rỡ với những cung điện lợp ngói lưu ly đỏ rực, nhưng dưới con mắt của Diệp Thần, cả tòa thành ấy đang bị bao phủ bởi một đám mây đen của tham vọng và sự thối nát.

Tiếng chuông từ xa vọng lại, báo hiệu Đại Lễ Phong Vương sắp bắt đầu.

Trong thành lúc này, đèn hoa rực rỡ, các sứ giả từ các gia tộc lớn khắp Hạ Tam Thiên đang đổ về. Lâm Phục Thiên đang khoác lên mình bộ bào phục gấm vóc, đứng trên đài cao đầy kiêu ngạo, tay cầm thanh chiến kiếm tỏa sáng. Hắn không hề biết rằng, tử thần của hắn đang đứng ở trên núi cao, chỉ cách hắn một dặm đường.

"Thương Thiên vô đạo, lấy vạn vật làm chó rơm. Kiếm của ta vô danh, nhưng sẽ lấy máu Chư Gia làm tế phẩm."

Diệp Thần tay trái nắm chặt thanh kiếm gãy, tay phải dắt người con gái của mình, bước từng bước vững chãi đi xuống sườn núi. Mỗi bước chân của hắn chạm xuống đất, dường như mặt đất đều rung lên nhẹ nhàng, một luồng khí thế "Vạn kiếm quy nhất" âm thầm lan tỏa, sẵn sàng bùng phát để chấn động toàn bộ thiên hạ.

Cuộc hành trình hoành tảo chư gia, chính thức bắt đầu từ chương này. Thiên Thủy Thành, sẽ là nơi đầu tiên cảm nhận được cơn giận của một vị Kiếm Đế trọng sinh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8