Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy NhấtChương 43: Kiếm Si Và Kiếm Tôn**
Gió lồng lộng thổi qua bình nguyên Kiếm Trủng, mang theo cái lạnh lẽo của sắt thép rỉ sét và dư âm của những tiếng kiếm minh oán hận. Giữa vùng đất hoang tàn ấy, sự im lặng kéo dài sau trận chiến giữa hai vị thiên tài trẻ tuổi lại mang một sức ép nặng nề hơn cả tiếng sấm rền.
Yến Thanh Thừa quỳ một gối trên nền đất đầy mảnh kiếm vụn, thanh Thanh Phong kiếm danh chấn thiên hạ giờ chỉ còn lại một nửa chuôi kiếm run rẩy trong lòng bàn tay. Máu từ khóe môi hắn nhỏ xuống, thấm vào lớp bụi dày, nhưng đôi mắt hắn lại không có lấy một chút cam chịu hay thù hận. Thay vào đó là một sự trống rỗng, một sự hoang mang tột độ sau khi toàn bộ thế giới quan về kiếm đạo bấy lâu nay của hắn bị đánh nát chỉ bằng một chiêu của Diệp Thần.
Cách đó mười trượng, Diệp Thần đứng sừng sững như một ngọn cổ sơn. Thương Thiên kiếm trong tay hắn không hề tỏa ra ánh hào quang chói mắt, nó đen kịt, thanh lãnh, nhưng lại giống như một cái hố đen có thể nuốt chửng mọi quy tắc của thiên địa.
“Tại sao?”
Giọng nói của Yến Thanh Thừa khàn đặc, phá tan sự tĩnh lặng. Hắn ngước nhìn Diệp Thần, ánh mắt đầy vẻ cầu thị đến đau đớn: “Ngươi… rõ ràng cảnh giới không hơn ta bao nhiêu, nhưng tại sao kiếm ý của ngươi lại có thể khiến vạn kiếm trong Kiếm Trủng này phải phủ phục? Tại sao ngay cả hơi thở của ta cũng bị kiếm của ngươi đông cứng?”
Diệp Thần thu kiếm về vỏ, thanh âm vang lên một tiếng “cạch” khô khốc. Hắn chậm rãi bước tới, tà áo đen tung bay trong gió dữ. Hắn không nhìn Yến Thanh Thừa bằng ánh mắt kẻ thắng người thua, mà là ánh mắt của một vị thần đang nhìn về một sinh linh lạc lối.
“Ngươi tu kiếm, nhưng trong lòng ngươi lại có quá nhiều xiềng xích.” Diệp Thần thản nhiên đáp. “Ngươi là thiên tài của Yến gia, kiếm của ngươi mang theo vinh quang của gia tộc, mang theo sự kỳ vọng của trưởng bối, và mang theo cả cái danh xưng ‘Kiếm Si’ phù phiếm. Ngươi dùng lực của mình để cầm kiếm, dùng huyết mạch để dưỡng kiếm, nhưng ngươi chưa bao giờ dùng linh hồn mình để hóa thành kiếm.”
Yến Thanh Thừa sững sờ. Những lời này giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào linh hồn đang bốc cháy của hắn.
“Yến gia nói với ngươi, kiếm là công cụ để giết chóc, để trấn áp.” Diệp Thần đứng trước mặt hắn, đưa tay chỉ vào lồng ngực mình. “Nhưng đối với ta, kiếm chính là ta, ta chính là kiếm. Ta chỉ vào Thương Thiên, Thương Thiên phải sụp đổ. Ta chỉ vào Vạn Cổ, Vạn Cổ phải nghiêng mình. Kiếm của ta không mượn sức mạnh gia thế, không dựa vào khí vận thiên đạo. Kiếm của ta, chính là quy tắc duy nhất.”
“Quy tắc duy nhất…” Yến Thanh Thừa lẩm bẩm, một luồng ánh sáng kỳ dị chợt lóe lên trong đồng tử.
Hắn đột nhiên nhớ lại giây phút vừa rồi, khi Diệp Thần rút kiếm, dường như cả thế gian này đều biến mất, chỉ còn lại một đường kiếm băng ngang qua dòng thời gian. Đó không phải là kiếm chiêu, đó là mệnh lệnh! Mệnh lệnh bắt vạn vật phải phục tùng.
Yến Thanh Thừa đột ngột ngửa mặt lên trời cười dài. Tiếng cười của hắn đầy vẻ cay đắng nhưng cũng chứa đựng sự sảng khoái của kẻ vừa đại triệt đại ngộ. Hắn vung tay ném đi mảnh vỡ của thanh Thanh Phong kiếm, thứ vốn được coi là chí bảo của Yến gia.
“Hóa ra ba mươi năm qua, ta chỉ là một con ếch ngồi đáy giếng, múa may trong cái ao nhỏ mang tên Yến gia!”
Hắn đứng dậy, thân hình hơi lảo đảo nhưng sống lưng lại thẳng tắp như một ngọn kiếm vừa được tôi luyện lại. Hắn đưa tay giật lấy huy hiệu bằng ngọc quý trên ngực áo – minh chứng cho thân phận thiếu chủ Yến gia – rồi bóp nát nó thành bột mịn.
Tô Lăng Nguyệt từ phía sau đi tới, nhìn thấy cảnh này, đôi mắt đẹp không khỏi lộ vẻ ngạc nhiên. Nàng biết đối với một đệ tử thiên tài của Thái Cổ thế gia, việc vứt bỏ huy hiệu đồng nghĩa với việc đoạn tuyệt với huyết mạch, phản bội lại gia môn. Đó là một tội danh vạn kiếp bất phục.
“Ngươi điên rồi sao?” Nàng khẽ hỏi.
Yến Thanh Thừa không nhìn nàng, mà nhìn thẳng vào Diệp Thần, hành lễ theo nghi thức cổ xưa của các kiếm tu lang thang, không còn chút bóng dáng nào của thiếu chủ gia tộc:
“Từ hôm nay, không còn Yến Thanh Thừa của Yến gia, chỉ còn một kẻ cầu đạo tên là Thanh Thừa. Diệp huynh, nếu ngươi không chê một kẻ mang trên mình thanh kiếm gãy, ta nguyện theo sau ngươi, nhìn xem thế nào gọi là ‘Kiếm chỉ Thương Thiên, Hoành tảo Chư gia’!”
Diệp Thần nhìn hắn hồi lâu. Ở kiếp trước, hắn đã thấy quá nhiều kẻ phản bội, nhưng hắn cũng nhìn thấu được lòng người. Trong mắt Yến Thanh Thừa lúc này chỉ còn lại sự thuần túy của kiếm đạo. Kẻ này, đáng để kết giao.
Diệp Thần mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi mang theo sự ấm áp của tình bằng hữu:
“Muốn theo ta, không chỉ là nhìn, mà là phải chiến đấu. Kẻ thù của ta là cả thiên hạ, là những vị thần giả tạo ngự trị trên đỉnh Cửu Trọng Thiên. Ngươi có sợ không?”
Yến Thanh Thừa sảng khoái đáp: “Dưới kiếm của Diệp huynh, thần linh cũng chỉ là cỏ rác. Thanh Thừa ta nếu sợ, đã không dám cầu đạo kiếm này!”
“Hảo!” Diệp Thần bước tới, vỗ mạnh vào vai hắn. “Nếu đã như vậy, từ nay chúng ta là huynh đệ. Ngươi gãy một thanh kiếm, ta sẽ cho ngươi một thế giới kiếm.”
Yến Thanh Thừa cảm thấy một luồng kiếm ý vô tận từ bàn tay Diệp Thần truyền vào cơ thể, chữa lành những vết thương âm ỉ và thậm chí còn làm cho kiếm tâm đang rạn nứt của hắn bắt đầu kết tinh lại một cách kỳ diệu.
Tuy nhiên, khoảnh khắc hào hùng chưa kéo dài được bao lâu, bầu trời trên đỉnh Kiếm Trủng đột nhiên biến sắc. Mây đen từ tứ phía cuồn cuộn đổ về, lôi điện đỏ ngòm như những con rắn độc trườn bò giữa tầng không. Một cỗ uy áp khủng khiếp từ xa xa tràn tới, làm cho hàng vạn thanh kiếm phế phẩm dưới đất phải run rẩy phát ra những tiếng kêu rền rĩ.
Lão Hắc vốn đang nằm lười biếng trên vai Diệp Thần đột nhiên dựng đứng lông mao, đôi mắt mèo thu nhỏ lại: “Nhóc con, phiền phức đến rồi. Khí tức này… là người của Thiên Vân Phái và ít nhất ba đại gia tộc đang liên thủ.”
Diệp Thần ngẩng đầu nhìn lên trời cao, đôi mắt bình tĩnh nhưng ẩn chứa sát cơ lạnh thấu xương: “Tin tức lan đi nhanh thật. Có vẻ như các thế gia ở Trung Tam Thiên này đã nóng lòng muốn diệt trừ ta rồi.”
“Chỉ là một lũ rác rưởi tự xưng là ‘trật tự’.” Yến Thanh Thừa nắm chặt chuôi kiếm gãy, khí thế quanh thân bỗng chốc bùng nổ, một loại kiếm ý mới mẻ, sắc bén và tàn bạo hơn trước đang thành hình. “Diệp huynh, trận này, để ta tiên phong!”
Diệp Thần bước lên một bước, đứng ngang hàng với hắn. Áo đen và áo trắng (dù đã rách rưới) của hai người tung bay cùng một nhịp.
“Không cần chia tiên phong hay hậu vệ. Chúng ta sẽ dùng máu của chúng để tế cáo thiên địa về sự ra đời của một huyền thoại mới.”
Tô Lăng Nguyệt nhẹ nhàng rút ra một dải lụa mềm mang theo hàn khí thấu xương, đứng sau lưng họ, tạo thành một tam giác chiến đấu kiên cố. Nàng không nói gì, nhưng sự kiên định trong mắt nàng đã nói lên tất cả: Dù có là vực thẳm phía trước, nàng cũng sẽ cùng hắn bước xuống.
Xa xa, trên đường chân trời, hàng trăm bóng người ngự kiếm bay tới, dẫn đầu là một lão giả mặc trường bào vân mây, tay cầm phất trần, ánh mắt lộ ra vẻ tham lam tột độ khi nhìn thấy thanh Thương Thiên kiếm trong tay Diệp Thần.
“Nghiệt súc Diệp Thần! Giao ra thần kiếm và bí pháp, ta sẽ cho ngươi được chết toàn thây!” Tiếng quát của lão giả vang dội như sấm truyền, làm chấn động cả một vùng không gian.
Diệp Thần khẽ nhếch môi, hắn đưa Thương Thiên kiếm ngang tầm mắt, ngón tay nhẹ nhàng vuốt dọc theo lưỡi kiếm đen tuyền.
“Kiếm Si, ngươi thấy không? Đó là lý do vì sao Chư gia phải bị quét sạch.”
Diệp Thần vừa dứt lời, cả người hắn đột nhiên bùng nổ ra một luồng kiếm quang rực rỡ đến mức làm mờ đi cả ánh sáng mặt trời. Hắn không thủ, mà trực tiếp hóa thành một luồng ánh sáng dài hàng trăm trượng, chém thẳng về phía đám quân truy sát.
“Huynh đệ, giết!”
Yến Thanh Thừa hét lớn một tiếng, tâm hồn thư thái chưa từng có, đi theo bóng lưng của Diệp Thần, lao vào vòng vây nghìn quân vạn mã.
Ở Kiếm Trủng hôm ấy, người ta không còn thấy một kẻ trọng sinh u ám hay một thiên tài gia tộc kiêu ngạo. Chỉ có hai thanh kiếm gãy đang khiêu vũ giữa vòng vây của định mệnh, mở đầu cho một kỷ nguyên mà cả vạn cổ chỉ còn duy nhất một đạo ánh sáng – ánh sáng của tự do và kiếm đạo vô song.