Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy Nhất
Chương 58: Hệ Thống Cửa Hàng Mới**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 16:23:02 | Lượt xem: 8

CHƯƠNG 58: HỆ THỐNG CỬA HÀNG MỚI

Màn đêm buông xuống thung lũng, ánh trăng bạc nhu hòa trải dài trên những phiến đá sần sùi. Gió đêm lướt qua các khe đá, tạo ra âm thanh vi vu như tiếng tiêu sầu muộn. Bên trong hang động khuất sau dòng thác đổ, Diệp Thần ngồi xếp bằng, hơi thở nhịp nhàng theo một chu kỳ kỳ lạ. Mỗi hơi thở ra vào của hắn đều mang theo những sợi tơ linh khí màu vàng kim lờ mờ, luân chuyển qua tứ chi bách hài rồi tụ lại nơi đan điền.

Cách đó không xa, Tô Lăng Nguyệt đã chìm vào giấc ngủ sâu. Gương mặt nàng dưới ánh lửa trại bập bùng vẫn còn vương lại chút mệt mỏi sau trận chiến sinh tử, nhưng đôi chân mày thanh tú đã giãn ra, biểu hiện cho một sự bình yên hiếm hoi.

Diệp Thần mở mắt, tia nhìn sắc lạnh như kiếm quang thoáng qua rồi nhanh chóng thu liễm. Hắn nhìn sang Tô Lăng Nguyệt, ánh mắt trở nên nhu hòa lạ thường. Hắn biết, Trung Tam Thiên và Thượng Tam Thiên sẽ không để hắn yên ổn lâu. Việc hắn chém giết người của Lâm gia và phế bỏ uy nghiêm của nhánh chính Diệp gia tại Hạ Tam Thiên chỉ là bước khởi đầu. Sắp tới, những kẻ thực sự nắm giữ thiên mệnh, những thiên tài có huyết mạch thức tỉnh hoàn chỉnh của Chư Gia sẽ tìm đến.

Hắn cần mạnh hơn, nhanh hơn nữa.

"Tiểu tử, ngươi lại đang lo lắng à?"

Một giọng nói lười biếng vang lên trong tâm trí Diệp Thần. Từ trong khoảng không bên cạnh thanh Thương Thiên Kiếm gãy, một làn khói đen kịt uốn lượn rồi tụ lại thành hình dáng một con mèo đen tuyền. Lão Hắc vươn vai, đôi mắt hổ phách lấp lánh sự tinh quái và uyên bác của một sinh linh đã tồn tại qua vạn cổ.

Diệp Thần nhàn nhạt đáp trong thức hải: "Kẻ thù quá nhiều, mà thực lực hiện tại của ta dù có thể vượt cấp chiến đấu, nhưng đối diện với sự vây hãm của các cường giả cấp cao hơn từ tầng trên, vẫn có rủi ro."

Lão Hắc liếm láp cái chân trước, cười khẩy: "Ngươi nói đúng. Thương Thiên Kiếm của ngươi hiện tại chỉ là đống sắt vụn hồi sinh được một phần mười linh tính. Tuy nhiên, ngươi đã thu hoạch được không ít 'món hời' từ những kẻ bị ngươi chém ngã đấy."

"Món hời?" Diệp Thần nhíu mày.

"Ngươi chưa cảm nhận được sao? Mỗi khi ngươi dùng Thương Thiên Kiếm chém giết một thiên tài có huyết mạch của Chư Gia, thanh kiếm này đều âm thầm thôn phệ một phần khí vận và tinh huyết của chúng. Ta gọi đó là 'Điểm Vạn Cổ'."

Lão Hắc vừa nói dứt lời, tâm trí Diệp Thần bỗng dưng rung chuyển. Trước mắt hắn không còn là hang động tối tăm, mà là một không gian vô tận đầy những tinh tú quay cuồng. Ở trung tâm của vũng lầy tinh tú ấy, một tòa lầu các nguy nga, cổ kính nhưng mang đậm khí tức sát phạt của kiếm đạo hiện ra.

Bảng tên lầu các đề ba chữ lớn: **"Thương Thiên Kiếm Các"**.

Diệp Thần sửng sốt: "Đây là… một phần ký ức của ta ở kiếp trước?"

"Không hoàn toàn." Lão Hắc xuất hiện bên cạnh hắn trong hình dạng một bóng người hư ảo, tay chấp sau lưng. "Đây là trật tự mà Thương Thiên Kiếm tự hình thành sau khi nó cùng ngươi trọng sinh. Nó đóng vai trò như một hệ thống 'cửa hàng' trao đổi. Những kẻ ngươi giết càng mạnh, địa vị càng cao, khí vận càng lớn, thì điểm tích lũy của ngươi ở đây càng nhiều."

Diệp Thần tiến lại gần, cửa lầu các tự động mở ra. Một luồng kiếm khí thượng cổ tràn ra, suýt chút nữa khiến ý chí của hắn bị đẩy lùi. Bên trong, hàng ngàn luồng sáng rực rỡ lơ lửng giữa không trung. Có những cuộn công pháp tỏa ra hắc khí lạnh lẽo, có những lò luyện đan cổ xưa, và quan trọng nhất là những thanh linh kiếm ảo ảnh đang không ngừng bay lượn theo một quỹ đạo huyền bí.

Hắn vẫy tay nhẹ, một bảng hư ảnh hiện ra trước mặt:
* **Chủ nhân:** Diệp Thần.
* **Cảnh giới:** Khí Hải Cảnh đỉnh phong.
* **Kiếm ý:** Sơ kỳ (Vạn Cổ Kiếm Ý).
* **Điểm Vạn Cổ hiện có:** 120.000 điểm (Tích lũy từ trận diệt sát Lâm gia và cao thủ Diệp gia).

"12 vạn điểm?" Diệp Thần khẽ lẩm bẩm. "Nhiều hay ít?"

Lão Hắc cười ha hả: "Ở Hạ Tam Thiên, số điểm này đủ để ngươi đổi cả một tòa vương quốc. Nhưng ở đây, nó chỉ đủ để ngươi bắt đầu chạm tay vào những thứ 'thực sự' hữu dụng. Ngươi xem phía bên kia đi."

Diệp Thần nhìn theo hướng chỉ của Lão Hắc. Ở khu vực trung tâm nhất, có một luồng sáng màu tím thẫm đang phát ra tiếng sấm rền nhẹ. Bên trong đó là tám thanh đoản kiếm ảo ảnh, mỗi thanh đều mang một đồ án quái dị khác nhau: từ lôi điện, cuồng phong cho đến hắc hỏa và băng giá.

**[Thượng Cổ Kiếm Trận: Bát Hoang Tru Thần Trận (Tàn Thiên)]**
* **Mô tả:** Trận pháp của một vị Đại Đế Kiếm Đạo từ thời Thái Cổ dùng để trấn áp chư thần. Dù là bản thiếu hụt, nhưng sức mạnh vẫn đủ để trấn giết cường giả Vương Cảnh nếu vận hành đúng cách.
* **Giá đổi:** 100.000 Điểm Vạn Cổ.

Diệp Thần nhìn chằm chằm vào món đồ này. Hiện tại hắn có sức chiến đấu đơn lẻ rất mạnh, nhưng nhược điểm lớn nhất là nếu bị vây hãm bởi quân đội hoặc nhiều cao thủ cùng lúc, hắn sẽ rơi vào cảnh tiêu hao đến chết. Hơn nữa, hắn cần một thứ để trấn thủ cho Tô Lăng Nguyệt mỗi khi hắn phải đối đầu với cường địch.

Một kiếm trận thượng cổ chính là sự bổ sung hoàn hảo nhất.

"Bát Hoang Tru Thần Trận…" Diệp Thần khẽ đọc thầm cái tên. Hắn có thể cảm nhận được luồng sát khí ngút trời tỏa ra từ các ảo ảnh đoản kiếm kia. Đó không phải là sát khí tầm thường, mà là thứ ý chí muốn nghịch thiên, muốn đồ thần diệt tổ.

Lão Hắc liếc nhìn hắn: "Sao? Xót điểm à? Đừng quên, càng tiến lên cao, đối thủ của ngươi sẽ càng không nói đạo nghĩa. Chúng sẽ dùng quân số để đè chết ngươi. Kiếm trận này nếu phối hợp với Thương Thiên Kiếm làm trận nhãn, cho dù là thiên quân vạn mã cũng đừng hòng bước qua một bước."

Diệp Thần không hề do dự, hắn chạm tay vào luồng sáng màu tím.

"Đổi!"

*Oành!*

Toàn bộ Thương Thiên Kiếm Các rung chuyển dữ dội. 10 vạn điểm Vạn Cổ trong tích tắc biến mất sạch sành sanh. Luồng sáng màu tím thẫm kia bay thẳng vào giữa trán Diệp Thần. Một lượng thông tin khổng lồ và phức tạp đổ ập vào trí não hắn như thác lũ.

Hắn cảm thấy như đầu mình sắp nổ tung. Từng sơ đồ vận hành, cách bố trí linh thạch, phương pháp dung hợp kiếm ý vào trận nhãn, và cả những khẩu quyết điều khiển tám thanh kiếm tâm… tất cả hiện lên sống động như thể hắn đã luyện tập nó hàng nghìn năm.

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán Diệp Thần ở thực tại. Trong hang động, không khí bỗng nhiên trở nên cực kỳ áp bách. Tô Lăng Nguyệt đang ngủ say bỗng giật mình tỉnh giấc, nàng nhìn thấy Diệp Thần đang bao phủ trong một màn sương tím mờ ảo, xung quanh hắn có tám luồng kiếm khí hư vô đang không ngừng xoay chuyển, phát ra tiếng rít xé gió kinh người.

Nàng không dám lên tiếng, chỉ lo lắng siết chặt tay, âm thầm canh chừng cho hắn. Nàng cảm nhận được một thứ uy áp từ cổ xưa đang thức tỉnh trong cơ thể Diệp Thần, thứ uy áp khiến cả huyết mạch của nàng cũng phải run rẩy.

Trong thức hải, Diệp Thần đang nghiến răng chịu đựng cơn đau. Hắn thấy mình đứng giữa một chiến trường hoang tàn, xung quanh là vô số thần ma khổng lồ đang lao tới. Hắn phất tay, tám thanh đại kiếm khổng lồ từ trên trời rơi xuống, cắm định tám hướng, biến vùng đất vạn dặm thành một cối xay thịt khổng lồ.

Đó là chân ý của Bát Hoang Tru Thần Trận.

"Tiểu tử, cố giữ lấy Kiếm Tâm! Nếu để sát ý của trận pháp này nhấn chìm, ngươi sẽ biến thành một con quái vật chỉ biết giết chóc!" Tiếng hét của Lão Hắc vang lên cảnh tỉnh.

Diệp Thần lạnh lùng hừ một tiếng, Vạn Cổ Kiếm Ý trong cơ thể bùng nổ, hóa thành một thanh kiếm vàng kim đâm xuyên qua màn sương mù sát khí.

"Ta là chủ, trận là tớ. Ta chưa diệt thế, trận sao dám đồ thần!"

Tiếng quát trầm hùng như sấm sét nổ vang trong tinh vực. Màn sương tím dần dần thu liễm, tám luồng kiếm khí dữ tợn bỗng trở nên thuần phục, hóa thành tám đạo ký hiệu cổ quái in sâu vào lòng bàn tay trái của hắn.

Cơn đau biến mất, không gian Kiếm Các cũng mờ dần.

Diệp Thần mở mắt ra lần nữa, trong đôi mắt hắn lướt qua một vòng tròn bát quái màu tím thẫm rồi biến mất. Hắn cảm nhận được sức mạnh mới đang cuộn trào trong cơ thể, mặc dù linh lực tiêu hao gần sạch, nhưng tinh thần lại sảng khoái đến cực điểm.

"Huynh… huynh không sao chứ?" Tô Lăng Nguyệt vội vã chạy lại gần, lo lắng hỏi.

Diệp Thần mỉm cười, đưa tay xoa nhẹ đầu nàng: "Không sao. Ngược lại, chúng ta đã có thêm một tấm bài tẩy để đi lên Trung Tam Thiên."

Hắn đưa bàn tay trái lên, một luồng ánh sáng tím nhạt hiện ra. Một trận đồ thu nhỏ xoay chuyển huyền ảo giữa lòng bàn tay, tỏa ra khí tức làm cho không gian xung quanh hơi vặn vẹo.

Tô Lăng Nguyệt mở to mắt đầy kinh ngạc: "Đây là… trận pháp? Muội cảm thấy nó còn khủng bố hơn cả hộ tông trận pháp của Diệp gia."

"Diệp gia?" Diệp Thần cười lạnh, "Hộ tông trận pháp của chúng trước mặt cái này chẳng qua chỉ là trò con nít. Trận này tên là Bát Hoang Tru Thần. Dù hiện tại ta mới chỉ khống chế được một phần nghìn sức mạnh của nó do tu vi hạn chế, nhưng để giết sạch lũ ruồi nhặng từ Trung Tam Thiên xuống đây là quá đủ."

Hắn đứng dậy, bước ra cửa hang, nhìn lên vầng trăng khuyết treo lơ lửng trên không trung. Bàn tay hắn vô thức siết chặt cán thanh Thương Thiên Kiếm gãy.

"Lão Hắc, 2 vạn điểm còn lại ta nên đổi gì?" Diệp Thần hỏi thầm.

Lão Hắc xuất hiện trên vai hắn, đuôi mèo ngoe nguẩy: "Dục tốc bất đạt. Số điểm đó hãy giữ lại để nâng cấp đan dược cho con bé kia đi. Huyết mạch 'Thái Âm Linh Thể' của nàng ta đang thức tỉnh, nhưng căn cơ quá yếu, nếu không có linh dược hỗ trợ, nàng ta sẽ bị chính khí lạnh của bản thân làm đóng băng kinh mạch."

Diệp Thần gật đầu. Hắn luôn lo lắng cho Tô Lăng Nguyệt. Kiếp trước hắn đơn độc chiến đấu, kiếp này hắn tuyệt đối không để nàng phải chịu thiệt thòi.

Hắn mở cửa hàng một lần nữa, lướt qua các hạng mục dược phẩm.
* **Thanh Băng Linh Quả (Dành cho hàn tính thể chất):** 15.000 điểm.

"Đổi!"

Một trái cây trong suốt như pha lê, bên trong tỏa ra luồng khí trắng lạnh lẽo xuất hiện trong tay Diệp Thần. Hắn đưa nó cho Tô Lăng Nguyệt: "Nguyệt nhi, ăn nó đi. Nó sẽ giúp nàng ổn định huyết mạch."

Tô Lăng Nguyệt nhìn trái linh quả hiếm lạ, nàng biết thứ này cực kỳ quý giá, định từ chối nhưng nhìn vào ánh mắt kiên định của Diệp Thần, nàng hiểu rằng mình chỉ có thể mạnh lên mới giúp được hắn. Nàng nhận lấy, khẽ gật đầu: "Cảm ơn huynh, Thần ca."

Nhìn Tô Lăng Nguyệt bắt đầu ngồi xuống luyện hóa dược lực, Diệp Thần một lần nữa nhìn về phía chân trời. Sự xuất hiện của "Hệ Thống Cửa Hàng" này thực chất là sự thừa nhận của Thương Thiên Kiếm dành cho hắn. Thanh kiếm này đang thúc giục hắn giết chóc, thúc giục hắn lấy máu của Chư Gia để khôi phục vinh quang năm xưa.

"Chư Gia ở Thượng Tam Thiên… các ngươi đang ngồi trên ngai vàng của mình và nhìn xuống chúng sinh như cỏ rác đúng không?"

Diệp Thần giơ cao thanh kiếm gãy, ánh trăng chiếu vào lưỡi kiếm đen kịt, phản chiếu gương mặt đầy sát ý của hắn.

"Ta sẽ dùng thanh kiếm này, dùng trận pháp này, san bằng từng tầng mây của các ngươi. Đợi ta!"

Cùng lúc đó, tại Trung Tam Thiên, bên trong một tòa lầu các nguy nga lơ lửng giữa không trung. Một vị lão giả mặc trường bào in hình rồng cuộn bỗng dưng mở bừng mắt. Tấm ngọc bài hộ mệnh treo ở thắt lưng lão nứt ra một vết dài.

"Lâm Phục Thiên đã chết? Ở Hạ Tam Thiên hẻo lánh đó, ai có gan làm thế?"

Lão giả đứng dậy, khí áp bùng nổ khiến không gian xung quanh vỡ vụn: "Sai Thiên Bảng mười tám vệ đi xuống. Tìm cho ra kẻ đó. Ta muốn hắn sống không bằng chết!"

Sóng gió của Cửu Trọng Thiên đã bắt đầu nổi lên. Mà Diệp Thần, kẻ đứng ở tâm bão, vừa mới chỉ bắt đầu rút kiếm khỏi bao. Chiến hỏa vạn cổ, chính thức bắt đầu bùng cháy từ một hang động nhỏ ở tầng trời thấp nhất này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8