Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy Nhất
Chương 81: Xuất Quân Thượng Tam Thiên**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 16:37:49 | Lượt xem: 8

**CHƯƠNG 81: NHẤT KIẾM KHAI THIÊN, HÙNG BINH THƯỢNG CHINH**

Thiên địa tĩnh lặng trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, một loại tĩnh lặng rợn người trước khi cơn đại địa chấn bùng nổ.

Phù văn cổ xưa trên Thiên Môn, vốn là những xiềng xích quy tắc cứng nhắc đã giam cầm chúng sinh Trung Tam Thiên suốt mười vạn năm, nay bắt đầu rạn nứt. Những vết nứt loằng ngoằng như mạng nhện, lan tỏa từ điểm va chạm của mũi kiếm Diệp Thần đi khắp bề mặt cánh cổng đá khổng lồ.

"Rắc… rắc…"

Mỗi tiếng vỡ vụn đều như gõ vào tim gan của hàng triệu tu sĩ đang chứng kiến. Đó là âm thanh của sự sụp đổ của một thời đại, là tiếng nức nở của những kẻ từng coi Thiên Môn là thần thánh không thể xâm phạm, và cũng là tiếng gào thét giải thoát của những linh hồn bị đè nén dưới gót giày của Chư Gia.

"Bùm!"

Một tiếng nổ đục ngầu vang lên, mảnh vụn của quy tắc hóa thành những đốm sáng lân tinh, tung tóe giữa tầng không. Thiên Môn – thứ rào cản ngăn cách giữa phàm trần và thần thánh – rốt cuộc đã bị chém thành hai nửa.

Từ khe nứt ấy, một luồng linh khí nồng đậm tới mức gần như hóa lỏng đổ ập xuống như lũ cuốn. Linh khí này mang theo khí tức của hồng mông, của sự tinh khiết tuyệt đối, nhưng đồng thời cũng ẩn chứa một uy áp vô hình, nặng nề như muốn nghiền nát tất cả những kẻ không đủ tư cách bước vào.

Diệp Thần đứng ngay chính diện luồng linh lực cuồng bạo ấy. Trường bào màu trắng của hắn tung bay phần phật, thanh Thương Thiên Kiếm gãy trên tay đang rung lên bần bật. Hắc khí từ lưỡi kiếm tỏa ra, không ngừng thôn phệ linh khí thượng giới để bù đắp cho những vết mẻ rỉ sét.

Lão Hắc trong thức hải của hắn khẽ rên lên một tiếng thỏa mãn:
"Tiểu tử, chính là mùi vị này… Mùi vị thối tha của đám tự xưng là Thượng Giới. Thanh kiếm này đã khát khao máu của tụi nó quá lâu rồi!"

Diệp Thần không đáp, đôi mắt hắn sâu thẳm như đầm nước nghìn năm, chiếu xuyên qua lớp sương mù mờ ảo đang tràn ra từ Thượng Tam Thiên. Ở phía bên kia, hắn ngửi thấy mùi của kẻ thù. Mùi của Thượng Quan Thánh, mùi của Diệp gia chính thống, mùi của những kẻ đã từng cười cợt khi hắn bị vây giết ở Thiên Ngoại Thiên.

"Linh khí thật nồng nặc, nhưng lại mang theo vị tanh của sự thối nát." Diệp Thần lạnh lùng lên tiếng, giọng nói tuy nhỏ nhưng lại vang vọng giữa trời đất nhờ vào kiếm ý truyền dẫn.

Hắn quay đầu lại. Phía sau hắn, mười vạn kiếm tu vẫn đang chìm trong sự bàng hoàng. Tô Lăng Nguyệt đứng đó, tà áo trắng tinh khôi trong suốt như băng tuyết, đôi mắt nàng nhìn hắn đầy lo âu nhưng cũng tràn ngập niềm tự hào. Yến Thanh Thừa thì lại khác, hắn siết chặt cán kiếm, cả người run rẩy vì phấn khích. Đối với một kiếm si, được khiêu chiến với quy tắc cao hơn chính là phần thưởng tối thượng.

"Chúng quân!" Diệp Thần quát lớn, thanh âm như sấm nổ ngang tai.

Mười vạn người giật mình, đồng loạt quỳ một gối xuống, kiếm khí xung thiên tạo thành một vòng xoáy khổng lồ bao quanh lấy quân đoàn viễn chinh.

"Hạ Tam Thiên coi các ngươi là kiến hôi. Trung Tam Thiên coi các ngươi là cỏ rác. Thiên Môn khóa chặt con đường trường sinh, Chư Gia độc chiếm vận mệnh của thiên hạ. Hôm nay, ta mở cổng trời, không phải để cầu xin một chỗ đứng, mà là để lấy lại những gì thuộc về chúng ta!"

Diệp Thần chỉ kiếm hướng thẳng vào khe nứt trên Thiên Môn: "Đi theo ta, giết vào Thượng Tam Thiên. Kẻ nào ngăn ta, trảm! Gia tộc nào cản ta, diệt! Thiên đạo bất công, ta liền chém cả bầu trời này!"

"Theo chân Kiếm Tôn, hoành tảo Chư Gia!"
Yến Thanh Thừa là người đầu tiên gào lên, đôi mắt đỏ ngầu sát khí.

"Theo chân Kiếm Tôn, hoành tảo Chư Gia!"
Mười vạn tiếng hô hợp lại, chấn động đến mức Thiên Hà Thác Nước đang bị cắt đứt cũng phải bắn tung tóe.

Diệp Thần dậm chân một cái, hư không dưới chân hắn nứt toác. Hắn hóa thành một đạo kiếm quang màu vàng kim pha lẫn sắc đen hắc ám, dẫn đầu lao thẳng vào bên trong Thiên Môn. Theo sau hắn là Tô Lăng Nguyệt, nàng nhẹ nhàng lướt đi như một vị tiên tử, khí tức Thái Âm bao phủ lấy cơ thể để chống chọi lại áp lực không gian. Yến Thanh Thừa cùng mười vạn tinh binh như một cơn lũ kiếm khí, cuồn cuộn đổ vào Thượng Tam Thiên.

Vừa bước qua ranh giới của Thiên Môn, một cảm giác cực kỳ khác biệt ập đến.

Không gian ở Thượng Tam Thiên cứng cáp hơn gấp trăm lần so với tầng dưới. Từng tấc không khí đều mang theo một loại áp lực trĩu nặng. Một tu sĩ bình thường nếu không đạt đến Thiên Cương Cảnh, bước vào đây e là sẽ bị trọng lực và áp chế của quy luật bóp nát xương cốt ngay lập tức.

Trước mắt họ không còn là bầu trời xanh quen thuộc. Đó là một vùng không gian rực rỡ với những hòn đảo bay khổng lồ, mỗi hòn đảo đều được bao phủ bởi những đại trận hộ vệ lấp lánh thần quang. Những tòa cung điện bằng ngọc thạch lơ lửng giữa mây ngàn, những dòng thác linh khí đổ xuống từ chín tầng mây cao hơn nữa.

Cảnh tượng này giống như một thánh địa trong truyền thuyết, nhưng trong mắt Diệp Thần, mỗi một tấc hoa lệ ở đây đều được đánh đổi bằng sự kiệt quệ linh khí của sáu tầng trời bên dưới.

"Hỗn xược! Kẻ nào dám phạm thượng, làm loạn Thiên Môn!"

Một tiếng quát đầy uy nghiêm, mang theo sức mạnh của một vị Vương Cảnh đỉnh phong vang lên từ phía xa.

Từ trong một hòn đảo lơ lửng gần nhất, hàng nghìn chiến binh mặc kim giáp, cưỡi trên những con Thần Ưng to lớn bay vọt ra. Đây chính là "Thiên Cấm Quân" – đội quân trấn thủ cửa ngõ Thượng Tam Thiên.

Kẻ cầm đầu là một trung niên nam tử, tay cầm một ngọn hỏa thương dài ba trượng, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc tột độ khi thấy Thiên Môn bị phá vỡ. Nhưng khi nhận ra kẻ dẫn đầu chỉ là một thiếu niên nhìn có vẻ xanh xao, hắn lập tức lấy lại vẻ kiêu ngạo.

"Lũ sâu bọ hạ giới! Cho dù Thiên Môn có nứt, cũng không đến lượt các ngươi bước chân vào nơi linh thiêng này. Chết đi!"

Vị thống lĩnh Thiên Cấm Quân không thèm nói nhiều, hỏa thương trong tay rung lên, hóa thành một con hỏa long dài hàng trăm mét, thiêu đốt không khí, lao thẳng về phía Diệp Thần.

Diệp Thần thậm chí không dừng bước. Hắn vẫn cứ lững thững bước đi giữa hư không, thanh Thương Thiên Kiếm gãy buông thõng xuống bên sườn.

"Một quân cờ giữ cửa, cũng dám lên mặt?"

Khi con hỏa long chỉ còn cách trán Diệp Thần chưa đầy mười thước, hắn mới khẽ nhấc tay. Một cử động giản đơn đến mức người ta tưởng chừng như hắn đang đuổi một con ruồi.

*Xoẹt!*

Không có kiếm chiêu hoa mỹ, không có linh lực nổ tung. Chỉ là một đạo kiếm khí sắc lạnh như sợi chỉ bạc thoáng qua.

Con hỏa long vốn dĩ đang hung hăng bỗng nhiên sững lại, rồi nứt đôi theo chiều dọc. Ngọn hỏa thương trong tay vị thống lĩnh cũng im lìm gãy làm hai đoạn. Trên trán của hắn, một đường chỉ máu mờ ảo xuất hiện.

Hắn trợn trừng mắt, miệng há hốc nhưng không thể thốt ra lời nào. Toàn bộ sinh mệnh lực và linh hồn của một vị Vương Cảnh đỉnh phong đã bị đường kiếm vừa rồi xóa sạch hoàn toàn.

"Bùm!"

Thi thể vị thống lĩnh cùng với con hỏa long nổ tung thành bụi phấn, biến mất trong hư vô.

Hàng nghìn binh sĩ Thiên Cấm Quân phía sau đều sững sờ. Bọn họ ở Thượng Tam Thiên đã lâu, từ bao giờ nhìn thấy một người hạ giới dám một kiếm sát hại Thượng giới thống lĩnh? Sự sợ hãi bắt đầu len lỏi trong lòng những kẻ vốn tự coi mình là thần dân của Thiên Đạo.

Diệp Thần dừng lại, ánh mắt nhìn lướt qua hàng nghìn kim giáp binh sĩ, sau đó hướng tầm mắt ra xa hơn, nơi những luồng khí tức cường đại đang không ngừng thức tỉnh và lao về phía này.

"Giết sạch bọn chúng."

Hắn thốt ra ba chữ lạnh lùng rồi lướt qua hàng phòng ngự của Thiên Cấm Quân như vào chốn không người.

Yến Thanh Thừa cười rộ lên một cách cuồng dại: "Nghe thấy chưa? Kiếm Tôn đã hạ lệnh! Huynh đệ, dùng máu của đám thần tiên giả tạo này để rèn lại kiếm ý của chúng ta nào!"

"Sát!!!"

Mười vạn tu sĩ lao vào cuộc hỗn chiến đầu tiên trên đất Thượng giới. Tiếng kim loại va chạm, tiếng nổ hỏa pháp và tiếng gào thét vang trời. Đội quân của Diệp Thần giống như một thanh kiếm sắc bén đâm thẳng vào trái tim của Thượng Tam Thiên. Những kẻ vốn coi mình là thượng đẳng bỗng chốc nhận ra, khi đứng trước những kẻ liều chết đòi lại tự do, lớp giáp vàng của họ mỏng manh đến thế nào.

Diệp Thần không nhìn lại trận chiến phía sau. Ánh mắt hắn khóa chặt vào hòn đảo lớn nhất nằm chính giữa – nơi tọa lạc của Thượng Quan Thế Gia tại tầng thứ bảy này.

Tại đó, hắn cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc. Đó là của Thượng Quan Thánh. Dù chỉ là một phân thân hay là một phần thần thức ở lại đây, hắn cũng phải trảm nó đầu tiên.

"Thượng Quan Thánh… Kiếp trước ngươi nợ ta một mạng, kiếp này ta đòi lại bằng cả gia tộc ngươi."

Diệp Thần bước thêm một bước, kiếm ý trên người hắn bùng phát đến đỉnh điểm. Mây đen vốn không tồn tại ở Thượng Tam Thiên bỗng chốc tụ tập lại, lôi điện cuộn trào theo nhịp đập của Thương Thiên Kiếm.

Thiên hạ vạn cổ, chỉ có một thanh kiếm này dám chỉ thẳng vào mặt trời.

Một hành trình đẫm máu chính thức bắt đầu, và cái tên Diệp Thần sẽ một lần nữa trở thành cơn ác mộng kinh hoàng nhất bao trùm lên đầu Chư Gia.

Thượng Tam Thiên, run rẩy đi!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8