Kiếm Chỉ Thương Thiên: Hoành Tảo Chư Gia, Vạn Cổ Duy Nhất
Chương 84: Kiếm Ảnh Trùng Điệp**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 16:39:54 | Lượt xem: 8

Tiếng trống trận dồn dập như sấm rền vang vọng khắp thảo nguyên Thiên Vân, mặt đất dưới chân dường như đang run rẩy trước sức mạnh của mười vạn tinh binh. Đây là Hắc Vân Quân – lực lượng tinh nhuệ nhất của Vân gia, mỗi một binh sĩ đều là cường giả từ Nguyên Phủ Cảnh trở lên, trang bị trọng giáp khắc linh trận, sát khí ngưng tụ thành một tầng mây đen đặc kịt phía trên đầu hành quân.

Ở phía đối diện, trên một đỉnh đồi trọc đầy đá vụn, chỉ có một bóng người duy nhất đứng đó.

Diệp Thần mặc một thân trường bào màu tuyết trắng, vạt áo tung bay trước những cơn cuồng phong được tạo ra từ áp lực của quân đoàn đối phương. Thanh Thương Thiên Kiếm gãy nát trong tay hắn vẫn đen kịt, không có lấy nửa phần hào quang, nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy không gian xung quanh lưỡi kiếm đang không ngừng bị vặn xoắn, rạn nứt.

“Diệp Thần! Ngươi giết thiếu chủ, đồ sát tộc nhân Vân gia ta, hôm nay dù ngươi có mọc cánh cũng khó lòng rời khỏi đây!”

Đứng đầu đại quân là Vân Thiên Hải, đại tướng thống lĩnh Hắc Vân Quân, đồng thời là một cường giả Vương Cảnh bát tầng. Lão cưỡi trên một con Thiết Giáp Sư hung tợn, thanh đại đao trong tay chỉ thẳng vào Diệp Thần, giọng nói mang theo chân nguyên cuồn cuộn làm chấn động cả không gian.

Diệp Thần chậm rãi ngước mắt lên. Đôi đồng tử của hắn sâu thẳm như hắc động, không có sợ hãi, không có do dự, chỉ có một sự lãnh đạm đến đáng sợ.

“Mười vạn người…” Diệp Thần lẩm bẩm, thanh âm tuy nhỏ nhưng lại lọt vào tai từng người có mặt tại hiện trường. “Dùng mười vạn cái đầu người để tế kiếm, cũng xem như vừa vặn cho một màn khai hỏa tại Trung Tam Thiên.”

“Ngông cuồng!” Vân Thiên Hải gầm lên. “Hắc Vân Quân, bày trận! Vân Long Tuyệt Sát Trận!”

Mười vạn tinh binh đồng loạt thét dài, âm thanh chấn động mây trời. Những dải linh lực màu tím đen từ vạn người bốc lên, đan xen vào nhau trên không trung, hình thành một con cự long vảy tím dài tới vạn trượng. Con rồng này không phải ảo ảnh, mà là sự kết hợp ý chí và sức mạnh của mười vạn tu sĩ, một hơi thở của nó cũng đủ để san bằng một ngọn núi lớn.

Lão Hắc trong thức hải của Diệp Thần khẽ ngáp một cái, giọng điệu lười biếng vang lên: “Nhóc con, đây là trận pháp hợp kích của Chư Gia, sức mạnh có thể so với một đòn của cường giả Hoàng Cảnh đấy. Ngươi tính thế nào?”

Diệp Thần không trả lời, hắn chỉ tiến về phía trước một bước.

Bước chân này vừa hạ xuống, một vòng sóng linh lực trong suốt từ dưới chân hắn lan tỏa ra. Kiếm ý cuồng bạo từ trong cơ thể hắn bộc phát, hóa thành những luồng cuồng phong sắc lẹm cắt nát những tảng đá xung quanh thành cát bụi.

“Thương Thiên Kiếm Quyết thức thứ hai: Kiếm Ảnh Trùng Điệp.”

Diệp Thần khẽ đọc thầm. Hắn không vung kiếm chém tới, mà lại từ từ nhắm mắt lại.

“Sát!”

Vân Thiên Hải hạ lệnh. Cự long màu tím gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, nó vặn vẹo thân hình khổng lồ, lao thẳng từ trên không xuống hướng về phía đỉnh đồi nơi Diệp Thần đứng. Sức ép khủng khiếp khiến mặt đất sụp đổ xuống hàng chục trượng, tạo thành một hố sâu khổng lồ.

Ngay khoảnh khắc cự long sắp nuốt chửng bóng người màu trắng ấy, Diệp Thần đột ngột mở mắt.

Trong mắt hắn không còn nhãn cầu bình thường, mà là hai đạo kiếm mang chói lòa. Thanh Thương Thiên Kiếm trong tay hắn bắt đầu rung lên bần bật, một tiếng ngâm khẽ của kiếm vút lên, át đi cả tiếng gầm của cự long và tiếng trống trận.

Từ một đạo thân ảnh duy nhất, bên cạnh Diệp Thần bỗng dưng xuất hiện thêm một hình chiếu kiếm ảnh y hệt. Rồi hai, rồi bốn, rồi mười, rồi hàng ngàn hàng vạn…

Chỉ trong một nhịp thở, trên khắp thảo nguyên Thiên Vân, đâu đâu cũng thấy bóng dáng của Diệp Thần. Mỗi một bóng người đều cầm trong tay một thanh kiếm hư ảo nhưng lại mang theo kiếm ý chân thật đến cực điểm.

“Vạn kiếm… quy tông?” Một vị phó tướng bên cạnh Vân Thiên Hải run rẩy thốt lên.

“Không, không phải vạn kiếm quy tông!” Vân Thiên Hải kinh hãi nhận ra điều gì đó, sắc mặt lão đại biến. “Đây là quy tắc không gian! Hắn phân thân ra hàng vạn vị trí trong cùng một sát na!”

Cự long màu tím lao xuống, nhưng nó lại đâm xuyên qua hàng ngàn đạo kiếm ảnh của Diệp Thần mà không gây ra chút tổn thương nào. Những bóng hình ấy như những u linh, vừa hư vừa thực, thoắt ẩn thoắt hiện giữa làn sương máu.

“Chém.”

Giọng nói của Diệp Thần vang lên đồng thanh từ mười vạn phía.

Vạn kiếm đồng loạt vung lên.

Không gian trong bán kính mười dặm dường như bị băm vằn. Hàng triệu vệt sáng trắng xóa giao nhau, tạo thành một tấm lưới tử thần bao trùm lấy mười vạn quân Hắc Vân Quân.

Tiếng kim loại va chạm với da thịt vang lên liên hồi như một bản nhạc của tử thần. Bộ giáp nặng nề mà Vân gia tự hào, dưới kiếm ảnh của Diệp Thần chẳng khác gì giấy vụn. Những binh sĩ đứng hàng đầu chưa kịp hiểu chuyện gì đã thấy tầm nhìn của mình đảo lộn, đầu lìa khỏi cổ, máu tươi phun ra như suối, nhuộm đỏ cả thảo nguyên xanh mướt.

“Đừng loạn! Chống cự! Phòng ngự!” Vân Thiên Hải gào lên trong tuyệt vọng, lão vung đại đao chém liên tiếp vào không trung, nhưng mỗi khi đao của lão chạm tới một hình ảnh của Diệp Thần, hình ảnh đó lại tan biến rồi hiện ra ở một hướng khác.

Kiếm ảnh trùng điệp, không phải là thực thể, mà là ý chí của kiếm. Chỉ cần kiếm ý của Diệp Thần chưa cạn, kiếm ảnh sẽ là vô tận.

Mười vạn người quân đội tinh nhuệ, chỉ trong mười hơi thở, đã ngã xuống một nửa. Tiếng la hét thảm thiết, tiếng cầu xin vỡ vụn hòa lẫn trong mùi máu tanh nồng nặc.

Một quân nhân trẻ tuổi của Vân gia run rẩy cầm thanh trường giáo, hắn nhìn thấy một bóng hình áo trắng đang đi về phía mình. Hắn dồn hết sức lực đâm một giáo tới, nhưng mũi giáo xuyên qua cơ thể Diệp Thần như xuyên qua làn nước. Ngay sau đó, một thanh kiếm đen kịt đã kề vào cổ hắn.

“Ngoan, đi gặp tổ tiên ngươi đi.”

Xoẹt.

Cái đầu bay lên, ánh mắt của tên binh sĩ kia vẫn còn đọng lại vẻ sùng bái và kinh sợ cực độ đối với một sức mạnh không thuộc về nhân gian.

Giữa chiến trường rực lửa, Diệp Thần như một bóng ma tao nhã đang thực hiện một điệu múa chết chóc. Hắn không vội vàng, mỗi bước đi đều thản nhiên như đi dạo trong vườn hoa. Thương Thiên Kiếm mỗi lần vung lên là cướp đi sinh mạng của hàng trăm người. Máu văng lên áo choàng trắng của hắn, nhưng kỳ lạ thay, vạt áo ấy không hề bị vẩn đục, những giọt máu vừa chạm vào đều bị kiếm ý đánh tan thành hư không.

“Ma quỷ! Hắn là ma quỷ!”

Tinh thần của Hắc Vân Quân hoàn toàn sụp đổ. Những kẻ tự xưng là cường giả, là tinh nhuệ, lúc này đây vứt bỏ vũ khí, dẫm đạp lên nhau mà chạy trốn. Nhưng làm sao có thể trốn chạy khỏi một không gian đã bị kiếm ý phong tỏa?

Diệp Thần đứng giữa biển máu, tay trái kết ấn, tay phải nắm chặt Thương Thiên Kiếm chỉ lên trời.

“Kiếm Ảnh Trùng Điệp – Chung cực thức: Vạn Cổ Tịch Diệt!”

Mười vạn đạo kiếm ảnh từ khắp nơi đột ngột thu nhỏ lại, lao về phía trung tâm đại quân Vân gia, nơi Vân Thiên Hải và các tướng lĩnh đang tụ tập. Mười vạn đạo hào quang ấy hội tụ thành một luồng sáng chói mắt đến mức mặt trời cũng phải lẩn khuất sau mây.

Uỳnh!

Một tiếng nổ không quá lớn, nhưng lực sát thương lại thấu triệt vào tận tâm can. Một làn sóng xung kích vô hình quét qua mặt đất.

Im lặng.

Không gian bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ.

Tiếng trống trận biến mất. Tiếng rên rỉ biến mất. Ngay cả tiếng gió thổi cũng dường như ngừng lại.

Khi ánh sáng nhạt dần, thảo nguyên Thiên Vân trù phú ban đầu giờ đã biến thành một bình địa hoang tàn. Mười vạn quân Hắc Vân Quân, không một ai còn đứng vững. Xác chết xếp thành đồi, máu chảy thành sông, len lỏi vào từng kẽ đất nứt nẻ.

Vân Thiên Hải quỳ rạp dưới đất, nửa thân dưới của lão đã biến mất trong vụ nổ kiếm khí vừa rồi. Lão nhìn trân trân vào đống đổ nát của quân đội mình, đôi mắt mờ đục chứa đầy sự hối hận và không tin nổi.

“Vì sao… vì sao Hạ Tam Thiên lại có thể xuất hiện hạng người như ngươi…” Lão thều thào, máu tươi trào ra từ miệng.

Diệp Thần đi đến trước mặt lão, mũi kiếm đen kịt chỉ thẳng vào giữa mày Vân Thiên Hải.

“Không phải Hạ Tam Thiên xuất hiện ta, mà là ta từ Thần Giới trở về lấy nợ.” Diệp Thần lạnh lùng nói. “Vân gia chỉ là lãi suất đầu tiên mà thôi.”

Xoẹt.

Mũi kiếm đâm xuyên qua thủ cấp của vị đại tướng quân cuối cùng.

Diệp Thần rút kiếm, lăng không mà đứng. Phía sau hắn, dưới ánh hoàng hôn đỏ rực như máu, là mười vạn xác chết nằm phơi thây giữa đất trời. Hình bóng cô độc ấy mang theo một thanh kiếm gãy, nhưng lại cao lớn như một vị thần nắm giữ vận mệnh chúng sinh.

Hắn nhìn về hướng chân trời xa xăm, nơi tòa cung điện hoa lệ của Vân gia ở Trung Tam Thiên đang tọa lạc. Ở đó, chắc hẳn những kẻ đứng đầu gia tộc đang bắt đầu cảm nhận được sự run rẩy từ sâu trong linh hồn.

“Chư Gia…” Diệp Thần khẽ cười, một nụ cười đầy tàn nhẫn và hưng phấn. “Trò chơi chính thức bắt đầu rồi.”

Một mình tiêu diệt mười vạn tinh binh, danh tiếng của Diệp Thần sau ngày hôm nay, sẽ chính thức trở thành cơn ác mộng kinh hoàng nhất, xua tan đi sự kiêu ngạo của mọi thế gia cổ xưa tại thế giới này. Kiếm của hắn, không chỉ chỉ về Thương Thiên, mà còn muốn chém đứt mọi sự bất công mang tên “Gia tộc”.

Vạn cổ duy nhất, cũng chính là sự cô độc nhất trên đỉnh cao của kiếm đạo. Diệp Thần xoay người, bước vào hư không, để lại sau lưng một đài tang lễ vĩ đại nhất lịch sử Trung Tam Thiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8